Thứ Tư, 23 tháng 11, 2022

ĐÀN BÀ, NGƯỜI XA LẠ - Hoàng Ngọc Tuấn

 

Đám hành khách còn lại bàn chuyện ồn ào trong phòng đợi của phi trường Phú Bài. Tất cả có vẻ nôn nóng chờ đợi chuyến bay vào Saigon. Chuyến cuối cùng trong ngày, trên tấm vé để hai giờ phi cơ cất cánh nhưng bây giờ đã gần năm giờ chiều. Trời mưa ở Huế, lạnh và bóng tối đổ xuống thật sớm.

Loa phóng thanh bỗng kêu lên rè rè, đám đông ồ lên một tiếng rồi im lặng chờ đợi ngóng nghe.

"... Quí vị hành khách đi Saigon có thẻ lên tàu màu xanh lưu ý... chuyến bay Huế - Saigon 518 được hoãn lại vào ngày mai vì lý do thời tiết... Xin quí vị lên xe ca trở về ga Huế..."

Đám hành khách đồng loạt rì rầm những lời chán nản thất vọng. Vài ba người đàn bà lớn tuổi, tay bồng con, chen lấn nhau hỏi thăm tới tấp cô nhân viên hàng không. Tám giờ sáng mai trở lại ga đi xe ca lên phi trường, ngày mai chắc chắn sẽ đi được chuyến sớm nhất.

Phòng khách phi cảng chỉ trong vài phút là vắng ngắt và im lặng, mọi người đều vội vã giành nhau ra xe ca. Tiếng người tài xế thúc dục đe dọa rằng đây là chiếc xe ca cuối cùng đi vào thành phố Huế, sau đó những kẻ chậm chân ráng mà cuốc bộ hơn mười cây số từ phi trường trong bầu trời mưa lạnh đầy bóng chiều tối buồn bã này.

Tôi có lẽ là người hành khách cuối cùng trong phi trường... không, còn một người thứ hai nữa. Một người đàn bà, nàng ngồi bất động trên chiếc ghế dài trống trải, có vẻ không để ý gì hết đến cảnh tượng chung quanh. Dưới chân là một chiếc va ly nhỏ, nàng ngồi co ro như không đủ ấm với một chiếc áo len màu đen.

Tôi trả tiền cho ly cà phê uống dai dẳng cầm chừng suốt một buổi chiều. Người bồi im lặng thối lại tiền lẻ rồi liếc nhìn về phía người đàn bà có vẻ ngạc nhiên.

Tôi tiến lại. Nàng không đẹp khi tôi nhìn rõ mặt. Tôi không thấy hứng thú gì cả, nói nhanh vài câu nhắc nàng lên xe ca vì mọi hành khách đều đang ngồi chờ đợi, và người tài xế nóng ruột chắc cũng không chờ ai lâu đâu. Nàng ngước đầu lên, làn da xanh và môi run, giọng nói nàng bâng quơ:

- Ở đây họ có cho ngủ lại trong phi trường không ông?

Tôi ngạc nhiên nhìn người đàn bà, bực bội trả lời:

- Đâu được. Vả lại ở đây làm gì có phòng ngủ. Chẳng lẽ cô ngủ trên băng ghế này sao?

Nàng cúi đầu xuống, im lặng. Tôi quay đầu nhìn về phía chiếc xe ca đang đầy nhóc người, rồi nói, không hiểu sao tôi bỗng nhẫn nại như một nhân viên hàng không chính cống.

- Thôi, bây giờ lên xe ca trở về ga Huế cái đã. Sau đó về nhà ngủ một giấc, sáng mai trở lại... và máy bay cất cánh vào Saigon.

Giọng nói của người đàn bà lại lạnh nhạt cất lên, lần này tôi để ý thấy giọng nàng miền Nam, sắc nhọn và có vẻ tươi tắn mặc dầu khuôn mặt nàng bây giờ thật trái ngược với điều đó. 

- Về đâu... tôi không có nhà quen ở Huế.

- A... Tôi hiểu rồi. Thế thì cô ra Huế làm gì. Đi du lịch ở đây vào mùa này? Suốt ngày nằm trong chăn mà còn thấy ớn lạnh.

- Tôi không đi Huế. Tôi ra thăm người thân ở Quảng Trị.

- À... Tôi hiểu rồi. Nhưng bây giờ thì không còn xe đò nào chạy kịp ra Quảng Trị. Sáng mai lại trở lên phi trường sớm. Thôi, cứ về ga Huế rồi tính sau.

Người đàn bà lại ấp úng:

- Nhưng không biết ở ga Huế người ta có cho mình ngủ lại không?

Tôi nóng nảy thúc giục:

- Thiếu gì khách sạn ở đó.

Người đàn bà e dè nhìn tôi một thoáng, nàng lại im lặng và nói nhỏ, rất nhanh như không muốn cho ai nghe được.

- Nhưng... tôi không còn đủ tiền thuê phòng ngủ.

Tôi ngẩn người kêu nhỏ:

- À... ... tôi hiểu rồi.

Người đàn bà nhếch mép cười, lần đầu tiên tôi thấy nàng cười, có một chút gì mỉa mai cay đắng. Nàng gắt nhẹ:

- Cứ nói đi nói lại mãi câu : tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi... nhưng ông hiểu cái gì?

Tôi quay đầu nhìn chiếc xe ca đang chật ních hành khách, người tài xế cau có thò đầu ra cửa xe, bóp còi thúc giục ầm ĩ.

Quả tình những lời nói của nàng làm tôi lạnh người. Tôi đã không thiếu gì dịp sống lang thang vất vưởng ở những nơi xa lạ, có khi đứng trên vỉa hè vào giờ giới nghiêm, ngơ ngác không biết mình sẽ về đâu trong đêm nay. Nhưng tôi là đàn ông, có nghĩa là một sinh vật dầu nằm trong lồng son thếp vàng hay bị vất trong thùng rác, vẫn không hề hấn gì. Nhưng còn người đàn bà này, mỏng manh cô độc ở xứ lạ, nàng phải làm sao, nàng kiếm được nơi đâu một giấc ngủ trong đêm mưa này, khi một thân một mình và túi không tiền.

Tôi quả quyết nắm lấy chiếc va ly nhỏ của nàng. Nàng ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi nói:

- Thôi để mặc tôi lo liệu, tôi thuê phòng ngủ giùm cho cô.

Tôi nhìn trộm đôi mắt nàng. Điều kỳ lạ là trong màu mắt ấy vẫn lạnh lùng bất động, không có gì e dè ngại ngùng hay nghi ngờ điều gì cả.

*

Trước ga Huế có vài khách sạn nhỏ, lụp xup nằm sát nhau. Tôi vào một khách sạn ở đầu đường, ngay dưới chân cầu, căn lầu có khung cửa sổ nhìn ra con sông mù mịt, một khúc phụ lưu của sông Hương, nhưng không thấy một chiếc đò nào trong trời chiều mưa lạnh buốt như thế này cả.

Một thằng bé nắm xâu chìa khóa, chỉ dẫn tôi đến phòng, nhận tiền, nhìn trộm tôi và người đàn bà một thoáng rồi trở xuống nhà dưới. Ở đây người ta cũng không buồn ghi tên khách trọ nên tôi không có dịp biết tên nàng là gì, và tôi cũng không cần thấy hỏi, điều ấy thật vô ích trong một đêm ngắn ngủi.

Căn phòng chật chội, nhưng khá ấm cúng. Tôi ngồi trên chiếc giường duy nhất trong phòng, hút thuốc và nghĩ lan man. Người đàn bà thản nhiên vào phòng tắm rửa mặt, chải lại tóc. Tôi nhận thấy mái tóc nàng đen nhánh thêm, và khuôn mặt nàng hình như ửng hồng một chút phấn, bớt cái vẻ tái xanh mệt nhọc cách đây chừng vài phút.

Trời đã tối rồi. Bên ngoài khung cửa, tàn lá của cây cối vệ đường đậm đặc trong nền trời đen thẫm, những vệt nước mưa loáng thoáng.

Tôi dập tắt mẩu thuốc lá, ngần ngại nói với nàng:

- Xuống quán kiếm cái gì ăn tối đi.

Nàng gật đầu, tiến đến cánh cửa chờ tôi. Khi tôi và nàng bước xuống cầu thang, tôi suýt bật cười vì tình cảnh này. Trông nàng và tôi như là hai kẻ thân thiết ghê lắm. Dưới mắt của người khác, nhất là của bà chủ quán và bồi khách sạn, chắc họ nghĩ đây là một cặp tình nhân lén lút gì đó. Thế mà đây chỉ là hai kẻ mới quen nhau trong vòng vài phút, không ai biết tên tuổi và thân thế của ai.

Điều kỳ cục nhất là ngay chính tôi, tôi cũng thấy nàng gần như là một người thân thuộc. Mặc dầu tôi và nàng chỉ mới trao đổi vài câu nói tẻ nhạt, và đôi mắt nàng vẫn không có dấu hiệu gì êm ái hay biểu lộ một chút cảm tình nào hết. Tôi cố theo dõi dáng điệu của nàng nhưng tuyệt nhiên không bắt gặp một hứa hẹn quyến rũ nào cả.

Dần dà, trong bữa cơm với vài món ăn sơ sài, tôi cũng được biết một ít về nàng. Đại khái nàng có một ông chồng đi lính ngoài này, tử trận cách đây vài tháng, đứa con trai duy nhất của hai người được bên nội giữ lấy nuôi ở Quảng Trị và nàng một mình trở lại Saigon, thành phố quen thuộc của nàng để làm một công việc gì đó kiếm sống.

Một ít tiền dành dụm của nàng đã tiêu hết trong một tuần lễ về thăm con, vé máy bay phản lực khứ hồi Huế - Saigon, và những may sắm áo quần cho đứa nhỏ.

Nàng tự nói ra điều đó, tôi không thích tò mò hỏi ai về những câu chuyện mà tôi đoán là không được vui vẻ gì của họ.

Nàng cũng không hỏi gì về tôi, và điều này khiến tôi rất hài lòng. Tôi ngại phải tâm sự kể lể dài dòng về mình cho một người khác nghe, dầu là một người thân chứ đừng nói gì là hoàn toàn xa lạ như nàng.

Xong bữa cơm, nàng nói muốn lên phòng nằm nghỉ trước một mình. Tôi ngồi lại trong quán, uống thêm một chai bia. Quán vắng khách và mưa rơi trên mái nhà Ga cũ kỹ trông buồn tẻ hết sức. Máy ra dô nhỏ đặt trên quầy hàng văng vẳng tiếng nói trọ trẹ của một cô xướng ngôn viên người Huế. Sau đó là một điệu cổ nhạc Trung phần, Nam Bình hay Nam Ai gì đó, nghe ảo não và xa vắng vô cùng.

Tình cờ ở lại Huế thêm một đêm, nếu không gặp nàng thì chắc chắn tôi đã trở về nhà của mấy người bạn cũ, rủ nhau ra Lạc Sơn hay vào Cercle bên bờ sông ngồi nhậu nhẹt chuyện trò cho đỡ buồn. Nhưng bây giờ tôi không thể làm thế, không phải vì tôi tốt bụng gì mà ngại cho nàng ở một mình trong khách sạn. Thực tình, một người đàn bà không đẹp không xấu, không thân mật cũng không hoàn toàn lạnh nhạt, dầu sao cũng đem lại cho tôi một thoáng êm ái mới lạ nào đó, khác với những ngày vui đùa náo nhiệt với bạn bè.

Khi tôi trở lên phòng, thân thể và mặt mũi hơi nóng bừng một chút thật dễ chịu nhờ men rượu bia, tôi cảm thấy có mùi thuốc lá trong phòng và một vài sợi khói mỏng bay tản mác.

Nàng ngồi dậy trên giường, chiếc áo dài đã mắc trên khung, nàng bây giờ mặc một chiếc áo cánh ngắn tay. Một khoảng trắng xanh của cánh tay nàng lộ ra khỏi tấm chăn trùm kín. Nàng nói:

- Anh hút thuốc gì nặng quá, nóng cả cổ.

Tôi mỉm cười:

- Cô cũng biết hút thuốc lá nữa sao?

- Chưa bao giờ, mới thử lần đầu...

Nàng nhoài mình dụi tắt mẩu thuốc trong chiếc gạt tàn, nói tiếp:

- Tại vì trời lạnh quá.

Khi ngụm khói thuốc trước mặt nàng tan biến hết, khuôn mặt nàng giờ đây hiện ra rõ ràng trước mắt tôi, gần như có một chút gì đổi khác mà tôi đang mập mờ chưa thấy rõ được.

Có lẽ mái tóc nàng không kẹp ở đằng sau, buông xuống rũ trên chiếc áo mỏng và che lấp một phần khuôn mặt của nàng, đôi mắt của nàng, đôi mắt hình như có thêm một chút kỳ bí mơ hồ nào đó.

Mùi thơm của người nàng đến gần với tôi khi tôi tiến lại, ngồi xuống bên giường, sát trước mặt nàng. Nàng ấp úng nói. Tôi mừng mà nghe được tiếng nói nàng hơi run giọng, không còn thản nhiên đều đều như trước.

- Tôi nay anh có về nhà không?

- Không.

- Tại sao? Anh cũng không có nhà quen ở Huế à?

- Tôi muốn ở lại đây.

Nàng im lặng không nói gì nữa, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt đầy bướng bỉnh và vẫn xa lạ. Tôi cố dằn lại cơn dao động trong người, thêm với cái lạnh bên ngoài, cứ làm tôi run rẩy như hồi mới lớn vừa làm quen đứa con gái đầu tiên. Tôi thấy thèm một điếu thuốc lá nhưng bỏ qua ý định ấy vì một cử chỉ như thế trong lúc này, thật vô vị và làm tan loãng đi bầu không khí đang đầy những mùi vị lạ.

Tôi lặng câm nhìn vào mắt nàng như chờ đợi. Ao ước một chút gì long lanh đầy ý nghĩa hiện ra, là tôi sẽ nói ngay một mạch cái câu nói cuối cùng. Câu nói quyết định xem tôi có đáng được hưởng một đêm êm đềm trong phòng này không, hay là phải lủi thủi cuốc bộ về nhà một mình dưới trời nửa đêm.

Nhưng đôi mắt nàng vẫn như một tảng băng. Tôi nói nhỏ:

- Tôi không muốn về nhà nữa.

Giọng nói của nàng cũng nhỏ không kém:

- Tại sao...

Tôi không tài nào trả lời được những câu hỏi như thế này được cả. Những sợi tóc rối của nàng chợt trôi trong tay tôi, bàn tay lùa mái tóc nàng ra sau vai. Cho khuôn mặt nàng và làn ngực trong cánh áo mỏng hiện ra toàn vẹn. Tôi lẩm bẩm trong đầu óc những lời thì thầm chỉ có tôi nghe được... Mình không phải là một ông thánh... mình không phải là một anh chàng hiệp sĩ liều thân bảo vệ nàng công chúa lưu lạc, trả nàng lại cho vua cha rồi thản nhiên từ giã ra đi giang hồ hành hiệp, không màng đụng đến một cái móng tay của nàng... mình chỉ là một kẻ yếu đuối, tầm thường, sẵn sàng sa vào ngay những hố sâu quyến rũ...

Và tôi thấy không có gì sung sướng bằng được làm một người yếu đuối.

Mùi hương đàn bà ngập tràn người tôi khi vòng tay của tôi ôm lấy tấm lưng mềm của nàng. Da thịt nàng thơm ngây ngất, một đôi môi mềm như bông hồng nhung...

Ở Huế về đêm lúc này, trời lạnh đến nỗi dầu có mặc chồng lên người năm sáu lớp áo dày cũng run lập cập.

Nhưng đêm nay, tôi và nàng không mặc áo quần gì cà sao vẫn thấy nóng rực ghê gớm. Thật kỳ cục.

Sáng hôm sau, nàng bảo tôi hãy ra ga trước một mình. Chen chúc trong đám hành khách ồn ào ở nhà ga, tôi chật vật lắm mới đổi được cho tôi và nàng hai cái thẻ lên tàu. Tôi uống vội vàng ly cà phê trước sân ga và nóng ruột nhìn qua khách sạn trước mặt.

Đến khi hành khách bắt đầu lục đục lên xe ca, nàng mới băng qua đường và tiến lại về phía tôi. Vẫn hình ảnh như hồi mới gặp nàng chiều hôm qua. Một chiếc áo dài khác màu nâu, nhưng vẫn dáng dấp lạ lùng và đôi môi xa cách, không hề có một nụ cười nào tươi sáng.

Tôi đưa thẻ lên tàu và xách lấy chiếc va ly giùm nàng. Nàng nói nhỏ cám ơn và lên xe trước. Những đứa bé bán hàng vói đưa bánh kẹo và mè xửng mời mua. Tôi hỏi nàng nhưng nàng lắc đầu từ chối. Khi tôi châm một điếu thuốc lá, nàng bỗng đưa tay khẽ nắm điếu thuốc đang cháy đỏ trên miệng tôi. Nàng hút thuốc, nhăn mặt lại, một hơi khói từ môi nàng tỏa ra trông thật vui mắt. Tôi mỉm cười nói:

- Tôi xin lỗi.

- Sao thế?

- Cô bắt đầu ghiền hút thuốc rồi phải không. Tại tôi cả.

Trong một thoáng tôi bắt gặp đôi mắt nàng long lanh như tôi chờ đợi từ lâu nhưng chưa hề thấy. Tôi, và chắc chắn cả nàng nữa, trong một phút giây ngắn ngủi, không khỏi nhớ lại đêm vừa qua, hai thân thể ôm ấp nồng nhiệt vào nhau, như muốn tìm một hơi ấm quí báu của lò củi rực lửa trong đêm xa xăm.

Nàng trả lời, câu nói tôi đã nghe một lần rồi, nhưng bây giờ yếu ớt hơn:

- Tại vì trời lạnh quá.


HOÀNG NGỌC TUẤN      

(Trích từ tập truyện ngắn Nhà Có Hoa Mimosa Vàng, nxb An Tiêm 1972)
 

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2022

CĂN GÁC NHỎ - Nguyễn Nhược Pháp

 Lời nói đầu. - Năm xưa, chúng tôi có viết một bài về Nguyễn Nhược Pháp, nhân ngày giỗ của nhà thơ tài hoa mệnh bạc này (Bách Khoa số 22). Một người bạn của tác giả "Ngày Xưa", sau khi xem bài báo kỉ niệm này, có gởi đến chúng tôi vào đầu năm nay, một bài thơ chưa hề in của Nguyễn Nhược Pháp mà anh may mắn còn giữ được. Chúng tôi đợi đến hôm nay mới cho đăng bài "Căn gác nhỏ" nhân ngày người mất (19.XI.1938) được hai mươi hai năm là muốn hoài niệm một lần nữa nhà thơ hiền lành, dễ thương, nhưng xấu số, giã từ chúng ta lúc mới hai mươi bốn cái xuân, nhà thơ đặc biệt "thơ in ra rất ít mà được người ta mến rất nhiều".

TÂN-FONG-HIỆB
 



 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
CĂN GÁC NHỎ
 
Ngõ hẻm bùn rêu đầu gác nhỏ,
Văn-nhân tài-tử mười lăm người.
Ngọn đèn suốt canh thâu lấp ló,
Văn-nhân lên ở cao gần trời.

Tiền không, vui trong đời mộng tưởng,
Viết nhiều, áo họ lòi khuỷu tay,
Bờm tóc như bòng bong ngất ngưởng,
Khi nào họ gật đầu khen : hay.

Thường khách tài-hoa mê nàng Đẹp,
Thay cơm bằng hai xu phở bò.
Có khi óc đầy nhưng bụng lép,
Thu chăn đành ngủ dài cho no.

Rồi họ mê đời yêu họ quá,
Tri-âm là muôn ngàn tim thơ.
Rồi mơ đến Bồng-lai cảnh lạ,
Song vào Đông-hưng-viên đương chờ.

Bừng mắt, thì mưa thầm tí tách,
Gió thổi làn mây bay ơ hờ,
Sờ bụng không cơm, chìa khuỷu rách,
Nhìn trời, họ nhẩm mấy vần thơ.

                               NGUYỄN-NHƯỢC-PHÁP

(Trích từ tạp chí Bách Khoa số 93, ra ngày 15-11-1960)

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2022

MAI KHÔI - Hoàng Ngọc Tuấn

 

Mai Khôi, không phải là tên của một người con gái nào đâu. Trường cũ của tôi đó. Hơn mười năm qua rồi, ngôi trường nhỏ nằm bên bờ sông Hương đã đón nhận và giã từ biết bao mái đầu xanh, ngày nay vẫn còn âm thầm trong chiếc cổng đóng kín thật cao, loại kín cổng cao tường chính hiệu.

Khi tôi trở về Huế, thành một người lớn vừa đủ cao để nhón chân nhìn vào sân trường, một bầy trẻ nhỏ đuổi bắt nhau ồn ào tung đầy bụi, bên cạnh vài chiếc áo đen thấp thoáng của mấy bà xơ. Cảnh tượng êm đềm ấy chỉ đẹp khi mình đã mất nó và biết rằng chẳng bao giờ tìm lại được nữa.

Ngày xưa, cái tiếng ấy làm nao lòng mình quá !

Một cuộc bàn cãi gay go giữa những người có thẩm quyền nhất trong gia đình : bà ngoại, mẹ tôi và mấy ông cậu bà dì, đủ mặt tất cả... ngoại trừ tôi bởi vì tôi là người đang được làm đề tài cho họ thảo luận. Và quyết định ghê gớm nhất đã được chấp thuận : Tôi bị tống vào trường đạo do các bà "xơ"coi sóc.
 
Thôi thế là từ giã ngôi nhà thân yêu với những tổ chim sẻ ẩn nấp trên trần, những tàng cây đầy trái chín mình vẫn thường leo lên cao ngồi vắt vẻo, những con đường ngày hai buổi đến trường (mà thỉnh thoảng rẽ sang ngõ khác có những ao bèo đầy cá). Phải giã từ nhiều thứ đã gắn chặt vào người như đầu mình chân tay. Có thể an ủi là chỉ tạm biệt mái nhà thôi, vì tôi được cho biết luật lệ nội trú cho phép học sinh về thăm nhà mỗi tuần vào ngày chủ nhật.

Nhưng đó chỉ là lời an ủi của mẹ tôi, trước khi bà đi xa và muốn thấy tôi trở thành một cậu bé gương mẫu trong khuôn phép của trường nhà dòng, từ lâu vẫn nổi tiếng về kỷ luật. Còn đối với riêng tôi, chẳng một lời khuyên nào ngăn nổi trái tim nóng hổi đập mạnh bồi hồi, và vài giọt nước mắt rơi rất đáng xấu hổ.

Một chiếc xe xích lô đạp che kín bít bùng vì trời đang mưa, chậm chạp rời xa dần ngôi nhà. Khi đến một khúc quanh, hàng dậu cao của nhà hàng xóm đã chắn hết không còn cho nhìn thấy được ngôi nhà thân thuộc, lòng tôi lạnh buốt những mối kim châm vào sâu trong da thịt, dầu đang ngồi trong lòng mẹ ấm áp.

Một vài thủ tục thông thường diễn ra. Mẹ tôi giao tôi cho Xơ hiệu trưởng. Bà Xơ đeo kính dày cộm này lại bàn giao tôi cho một Xơ lo về việc coi sóc chuyện ăn nghỉ cho học trò nội trú. Xơ tên "An" (Anne), dịu dàng nói cho tôi biết trong suốt một năm này, Xơ sẽ là người gần gũi nhất bên cạnh tôi, như đã từng gần gũi với hàng trăm cô cậu nội trú "đàn anh " của tôi.

Thế là xong, tôi chết lặng người mặc cho người ta lôi kéo đến đâu cũng được, mẹ tôi đã vội vàng về trước khi bà mủi lòng đổi ý định gởi tôi vào nội trú. Xơ An dẫn qua biết bao hành lang của trường học thật rộng lớn và lặng thinh, vì bây giờ là giờ tụi nhỏ đang ngủ trưa. Cuối cùng trên tầng lầu ba, tôi lại được hướng dẫn đi quanh co qua những hàng giường nằm san sát với nhau, một vài đứa tỉnh ngủ giương mắt thao láo tò mò nhìn tôi rồi chụm đầu thì thào bàn tán. Xơ An khẽ suỵt một tiếng, cả phòng im lặng ngay, mặc dù dã có khá nhiều cặp mắt rủ nhau mở ra để "xem giò xem cẳng" tôi, một tên lính mới mà chắc mặt mày đang thảm não lắm.

Tôi được chỉ cho một chiếc giường với đầy đủ gối, nệm, "ra" sạch sẽ phẳng phiu như giường trong bệnh viện. Xơ An còn bỏ thêm vài phút chỉ dẫn cho tôi cách xếp chăn sao cho thật gọn gàng và nhanh chóng, một việc mà tôi sẽ thi hành đúng mỗi sáng sớm thức dậy, liên tục từ ngày này sang ngày khác không hề được xao lãng.

Sắp xếp áo quần tôi vào một ngăn tủ xong , xơ An liếc nhìn đồng hồ rồi mỉm cười xoa đầu tôi:
 
- Thôi, con ngủ trưa một lát đi. Đến ba giờ chiều Xơ dẫn xuống lớp học.

Tôi lặng lẽ nằm xuống, không nói gì được, mắt tôi đăm đăm nhìn vào khuôn mặt thật đẹp của Xơ An, dầu lớp tóc của bà dấu kín hết trong những lớp khăn quanh đầu. Về sau, tôi mới biết cả bọn nội trú, con trai lẫn con gái ,đều đã bí mật bầu Xơ An là "hoa khôi" trong trường, một bà Xơ đẹp nhất trong số hàng chục bà Xơ khác.
 
Còn trong lúc này," sắc đẹp" của Xơ An cũng chẳng làm tôi xúc động thán phục gì cả, tôi dang bồn chồn lo lắng không biết sẽ làm sao sống nổi giữa bốn bức tường lạnh ngắt và cả trăm khuôn mặt xa lạ của bọn nội trú trường này.

Mệt mỏi lẫn buồn bã làm tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, mơ màng nghe thấy hình như có bàn tay mát rượi của Xơ An đặt lên rán mình, và tiếng thì thầm đọc của bà khi bà nắn nót viết tên tôi trên tấm bảng đặt trước đầu giường.

Hồi đó tuy mới mười một tuổi nhưng tôi tin mình thuộc vào hạng "đàn ông"nổi bật nhất trường. Vì trường Mai Khôi chuyên môn về nữ sinh, chỉ nhận nội trú học trò nam lớn nhất là học lớp nhất. Thế mà tôi lại học lớp nhất, lớp cao nhất của bậc tiểu học thì làm sao mà không hách cho được.

Vì vào học sau, tôi được xếp vào một chỗ ngồi góc cuối lớp nhưng tôi mường tượng thấy cả trăm con mắt đang nhìn về mình, quên cả một bà Xơ ốm tong mặt mày khắc khổ đang dạy bài Giáo lý. Trường Đạo kỳ cục thế đấy, chẳng cần biết học sinh theo đạo gì cả, cứ mỗi sáng vào học là mất mười lăm phút cả lớp cùng đứng dậy lâm râm đọc kinh Kính mừng, rồi thêm nửa giờ Giáo lý và dầu có theo đạo Bà la môn hay chẳng theo đạo nào cả, tôi cũng phải ráng nuốt mười điều răn của Chúa nếu muốn có nhiều điểm trong bản Thông Tín bạ mỗi tháng.

Buổi chiều đến bốn giờ, khi chuông reo ra chơi là một nửa lớp reo ồ lên ra vẻ khoái chí lắm. Tôi còn đang ngạc nhiên thì một thằng nhóc kéo tôi chạy như bay xuống phòng ăn. Nó vừa thở vừa nói chuyện làm quen:

- Đến giờ ăn "gút tê" rồi, mau lên.

- Cái gì ?

- Mày ngốc vậy có ngày bị mất phần. "Gút tê" là mỗi chiều khoảng 4 giờ tụi mình được đớp vài cái bánh "bít quy" hay kẹo. Chỉ có nội trú như bọn mình mới ăn "gút tê" thôi, bọn ngoài không được.

Bây giờ tôi mới hiểu tại sao chỉ có nửa lớp hoan hô giờ ra chơi. Thì ra dân nội trú cũng được ưu tiên chăm sóc bộ bao tử hơn một chút. Miệng nhai ngồm ngoàm những miếng bánh, tôi tự nghĩ rằng mình phải thưởng thức cho tận cùng chút kem ngọt này để bù lại những đêm không còn nằm ủ trong hơi ấm ngọt ngào của mẹ.

Dân học "ngoài"nuốt nước miếng thèm, bắt đầu trêu chọc :

- Đồ lớn rồi mà đang học phải chạy về đòi bú sữa 

Câu đó chắc chắn nhằm vào thằng bạn mới quen của tôi vì nó đang tít mắt nốc một ly sôcôla sữa to tướng của bà Xơ mới pha cho. Nó vẫn bình tĩnh uống đến giọt cuối cùng, rồi quay sang tôi:

- Mày cãi nhau có giỏi không ? Trả đũa lại dùm tao đi.

Tôi ấp úng nói:

- Không... tao mới vô học... biết gì mà cãi nhau được?

Thằng bạn tôi bĩu môi khiêu khích một thằng ngoại trú rất to con rồi lại quay sang tôi:

- Vậy mày biết làm gì?

- Biết... làm trọng tài.

- Được rồi.

Thằng bạn tôi gật đầu rồi từ từ xông tới 'hỏi chuyện" gã ngoại trú chê nó là đồ bú sữa mẹ hồi nãy. Cả hai thủ thế đấu võ miệng thêm vài tiếng nữa rồi húc vào nhau. Đầu thằng nào cũng cố cúi xuống chui rúc để húc cho trúng bụng thằng kia, cả hai cùng khom người thấp xuống mãi cho đến lúc hai cái đầu "cộp"vào nhau một cái thật kêu, rồi cứ sàng qua sàng lại gay cấn như đấu bò rừng.

Bỗng có tiếng kêu rít lên lanh lảnh:

- Chúa ơi ! Các con làm gì thế ? Có buông nhau ra không ?

Xơ kỷ luật, mặt mày nhăn lại thê thảm như không thể tin rằng có một vụ đấu như vậy xảy ra trong ngôi trường nghiêm trang hiền lành này, mặc dầu về sau tôi biết những vụ tương tự như thế này lén lút diễn ra luôn. Xơ đưa hai tay lên trời có vẻ trông ngóng cầu khẩn một đấng thượng đế cao xa nào đó rồi hai bàn tay to tướng của Xơ hạ thấp xuống, vụt mạnh vào mông hai võ sĩ những cú đôm đốp nghe dòn tan. Nhưng chưa yên đối với người trong cuộc đâu. Xơ kỷ luật gằn giọng:

- Sếu!

Bạn tôi, bây giờ tôi mới biết tên của nó, cúi gằm mặt xuống buồn xo, hai tay vòng lại ngoan ngoãn như một người cả đời chưa bao giờ được xem cuốn phim cao bồi:

- Dạ.

- Chiều nay tan học, con vào phòng Xơ. Sẽ có nhiều chuyện để con làm suốt một tuần lễ, để cho con hiểu rằng Chúa tạo ra tạo ra thân thể và hai cánh tay cứng cáp của con không phải là dành để đánh nhau với bạn hữu.

Xơ kỷ luật ăn nói thật là văn hoa dài dòng nhưng xem Sếu có vẻ không khoái thưởng thức lời lẽ của Xơ chút nào hết. Khi giờ ra chơi đã hết, cả hai đứa vào trong lớp học trở lại, Sếu thở dài với tôi:

- Vậy là cả tuần này bị chép phạt đến ra tay rồi. Mỗi đêm lại thêm một giờ đọc kinh đặc biệt dành cho tao nữa.

Tôi an ủi:

- Để tao chép phạt cho mày một nửa.

Ngày học đầu tiên ở trường Mai Khôi của tôi chấm dứt khi hồi chuông reo tan học ré lên, tôi vừa có thêm một thằng bạn nhưng đáng tiếc là hai đứa phải chia tay nhau liền sau đó. Sếu lủi thủi đi tìm Xơ kỷ luật để nhận lãnh một tuần chuộc tội.

Tôi đang ngủ say sưa, co rút mình trong tấm chăn ấm áp bỗng đột ngột bị đánh thức:

- Sáng rồi, dậy đi con.

Tôi nhận ra liền giọng nói của Xơ An, nhưng trong cơn thèm ngủ muộn này tôi không nhận thấy tiếng nói ấy có gì êm ái cả. Trái lại là đằng khác, trời còn tối mờ ngoài khung cửa kính, giờ này ở nhà đời nào tôi mở mắt ra được. Gần mùa đông rồi, bên ngoài lạnh run và nệm giường lại ấm áp như thế này... Tôi nhắm mắt lại.

- Dậy đánh răng rửa mặt sạch sẽ, rồi còn đi nhà thờ cho kịp, con.

Chúa ơi! (Mới học trường đạo có một ngày mà tôi đã thay đổi câu than thở rồi, trước kia tôi vẫn thường kêu là trời ơi!) Còn cái vụ đi nhà thờ vào mỗi sáng tinh sương lúc mình đang ngủ ngon như chết nữa sao ?

Tôi càu nhàu:

- Nhưng mà... con đâu có đạo.

Giọng Xơ An như nghiêm lại:

- Ở đây, mọi học trò nội trú đều phải đi nhà thờ mỗi sáng, không phân biệt gì cả.

- Nhưng con biết phải làm sao... trong nhà thờ, con cũng chỉ mới thuộc có kinh Kính mừng.

Xơ An cương quyết tốc mền của tôi ra. Xơ mỉm cười âu yếm như muốn vớt vát lại hành động cứng rắn tàn nhẫn ấy.

- Rồi con sẽ biết hết, nếu con chịu khó nghe lời Xơ. Chiều thứ bảy cũng sắp đến rồi. Xơ muốn mẹ con khi đến đón con về nhà sẽ hài lòng mọi chuyện về con.

Xơ vừa nhắc đến mẹ tôi làm lòng tôi như mềm lại, tôi muốn áp má vào cánh tay êm ái của Xơ mãi mãi nếu Xơ không thêm một lời nói chót:

- Nhưng nếu con không vâng lời Xơ, thì con cũng biết là trường chúng ta có lệ giữ lại trong ngày chủ nhật những học sinh thiếu ngoan ngoãn.

Tôi phải vùng ngay dậy, tỉnh táo hẳn người trước lời nói bóng gió nhẹ nhàng nhưng đáng ngại nhất đó.

Thế là từ khi sinh ra đời, cho đến nay tôi mới bước chân vào một ngôi giáo đường lần đầu tiên. Chuông ngân rộn ràng trong bầu trời lặng thinh vừa hừng sáng. Tiếng đọc kinh rì rào đồng loạt vang vọng nghe như từ một cõi huyền bí nào. Riêng tôi thì đã để rơi cả chiếc đầu ngủ gục của mình trên thành ghế...

Và còn những gì nữa, Mai Khôi ? Những trận đá bóng trong sân tường hẹp, những mùa lễ tưng bừng Giáng Sinh, Tất niên... Một cô bạn đồng tuổi có nụ cười má lúm đồng tiền như chứa đầy trong má hai tâm hồn mới biết chớm yêu thương...

Còn gì nữa, Mai Khôi?

Có ai cho tôi mùa đông trong sự yên bình như nắm tuyết để tôi ấp ủ trong chăn với thiên trường ca thời áo trắng ngày nào ?

 
Hoàng Ngọc Tuấn    
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc Xuân Hồng 1972)




Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2022

NIỀM VUI CHÂN THÀNH - Phan Cung Nghiệp

 

Hôm nay có giờ gia chánh nội trợ, hai giờ đầu lớp Hương được phép đi chợ mua thịt heo để làm thịt chà bông. Đối với những bạn học khác thì giờ thịt chà bông có lẽ là giờ chán nhất - Vì quanh quẩn thì cũng chừng ấy công việc, đứa nào cũng biết làm... món này cả, nhưng chả biết cô K. "mắc cái giống gì" mà mãi bắt lớp Hương làm hoài. Riêng đối với Hương, cách đây không hơn một tháng cũng thế (sự chán ngấy món đó), nhưng nay thì khác. Dĩ nhiên là phải có lý do, một mình Hương biết, và con nhỏ Hồng ngoại lệ phải biết tuốt luôn, bạn đầu ấp tay gối mà lị! Và có lẽ giờ này là giờ chót của món thịt chà-bông-chà-hoa đó. Vì vậy hôm nay Hương có ý chú tâm đặc biệt vào giờ này (món này), nhất định Hương phải được cô K. cho điểm nhất và khen nức nở, ngoài ra còn một người... Ai đó nhỉ? Ngoài Hồng ra, có đứa nào hỏi thế chắc chắn Hương chỉ cười trừ thay cho câu trả lời là gọn nhất, khỏi lôi thôi.

Đàn áo trắng của lớp Hương đến lúc thực tình rã rời, nhưng nắng sớm tươi mới làm họ rực rỡ, tươi mát lạ lùng. Đó là niềm vui con gái sẽ được rong rẫy trong chợ, mặc nhiên có thêm giờ ăn hàng vặt... Hương và Hồng bước chậm sau hết xuống mấy bậc tam cấp qua sân, ra cổng. Mấy đứa con trai giờ nghỉ đang dượt banh ngoài sân bỗng ngừng lại ngẩn ngơ nhìn họ; trong đám áo xanh chợt nhiên ngây ngô một cách tội nghiệp. Đám áo xanh kỹ thuật máy móc kia đang mềm lòng dõi mắt trông theo mấy cô nấu nướng, kẻ xách giỏ, kẻ mang bị... cô nào cũng xinh như mộng.

- Trưa nay nói cô K. cho "qua" ghé bên ấy ăn cơm với!

- Chà hôm nay có món đặc biệt chúng mầy ạ!

- Chắc gà rô ti...

- Rô ti không ngon. Gỏi đi...

Quá quen thuộc với từng ấy lời của bọn con trai cùng trường, đàn con gái áo trắng chỉ biết giấu môi cười trong nón. Bọn con trai cả cười khi nghe một cô dạn miệng "trả miếng":

- Dạ, hôm nay mấy chị nấu bù loong ốc sắt cho mấy em nhậu nhẹt với nhớt máy...

Quả là ngôn ngữ của dân kỹ thuật!

Hương kéo nhanh Hồng lướt qua khỏi sân banh để tránh cuộc đối thoại kỳ cục kia, nhưng vẫn không khỏi một người: San! San ngồi dưới một gốc cây dương hút thuốc ở gần cổng chẳng chờ ai, giáo sư Quốc văn, nhưng dường như tầm mắt của chàng có ý hướng về Hương.

Vài ba đứa học trò con gái chào San hoặc có đứa cố ý lơ đi nhưng chắc San chẳng bận tâm đón. San hỏi Hương khi nàng đi ngang qua chỗ chàng ngồi:

- Hôm nay còn ngứa cổ không Hương?

Hương cười trong miệng không trả lời. Hồng nghịch ngợm:

- Tự hổm nay Hương nó hết thuốc xì gà rồi thầy...

San mỉm cười trước lời nói đùa tinh quái hơn San tưởng, chàng ra dấu hai người ngừng lại rồi đưa một tay vào trong túi của chiếc áo phong trần chàng đang mặc:

- Tôi còn đây, biếu cô...

Dĩ nhiên là chẳng có gì ngoài lời nói đùa vô tội vạ của chàng giáo sư quốc văn vui tính đó. Hương bật cười thành tiếng kéo Hồng bỏ chạy nhanh theo lũ bạn ra cổng đợi xe lam về phố, đi chợ.

(Chắc bạn ngạc nhiên về mẩu đối thoại trên lắm đấy nhỉ? Nhưng khoan thắc mắc vội, vì đó là "diển cố" của Hương và Hương chắc chẳng nỡ hẹp hòi gì mà phải giấu bạn đâu bạn ạ!)

Đám áo trắng lần lượt leo lên những chiếc xe lam về phố hết. Và, sau hết vẫn còn Hương và Hồng là hai người cuối của lớp. Không phải họ lập dị và xa cách bạn bè, vì riêng Hương muốn Hồng hòa chung với nàng một chút vui của nàng khi nghĩ đến một người. Suốt chuyến xe lam, gần như chỉ có mình Hương nói, Hồng chỉ nghe và cười. Có lẽ đám hành khách cùng xe ngạc nhiên lắm với mấy mẩu đối thoại:

"Ra chợ mình làm một bụng bánh dầy cho no trưa khỏi ăn cơm."

"Hay là mình mua hai khúc bánh mì ăn thế cơm nhé!"

"Tao không biết. Mầy nhịn đói rán chịu... tao thì ăn cơm... làm thịt chà bông xong thì ăn chứ để ruồi đậu..."

"Bộ mầy không thương thân ốm yếu ho hen của Minh sao?..."

"Ơ! Mắc mớ gì đến tao..."

"Dóc tổ! Nhớ nhé... thôi thì để tao nhịn..."

"Ừ! Đói rán chịu."

"Nè! Giỡn mà giận thiệt hở? Cười lên cái coi!"

"Tao mà thèm giận chi."

Đại khái như thế. Chắc chắn đám hành khách cùng chuyến xe chẳng hiểu hai cô nhỏ lơn lớn đó nói gì. Và cả bạn nữa! Bạn chưa hiểu gì phải không? Nếu bạn chịu khó đọc vài hàng thêm nữa...

Đám con gái lớp Hương ùa xuống phố, phá gần vỡ chợ. Mấy dãy bán bún, bánh bèo, bánh dầy trong chợ vỡ vui tiếng cười của họ. Bóng trắng ngập lối đi. Thiên hạ chẳng lạ lùng gì cho lắm vì ai lạ gì... con gái ấy mà!

Hương và Hồng rảo quanh khắp chợ. Sau khi lựa mua thịt để chà bông hai người làm một bụng bánh dầy ở một hàng quán quen thuộc, và không quên mua hai khúc bánh mì to tổ bố.

- Hôm nay gói thịt nầy hơi nặng cân đó mầy ạ! Hồng nói. Hương cười cười, ánh mắt nàng chợt nức lên một hình ảnh vẽ vời, về một người: hôm nay có quà nặng cân cho anh đấy anh ạ! Hương nói thầm và nàng không khỏi nôn nóng đợi hai giờ đi chợ qua nhanh.

Sau đó hết hai giờ, bọn con gái về lại trường. Và giờ học trôi qua. Hương cố gắng làm món thịt chà bông thật khéo và nêm thêm tí mắm cho mặn hơn một chút (chàng vẫn thường bảo chàng đem nó nấu canh với rau hơi lạt phải không? Hôm nay thì chắc vừa ý chàng rồi!) nhưng Hương hơi thất vọng vì không chiếm được số điểm nàng mong muốn. Có lẽ cô K. cho "mắc" quá đấy! Thôi mặc, đâu phải mình làm cho cô ăn! Hương tự nhủ.

Giờ ăn cơm hơi trễ, hơn một giờ trưa lận. Vì thế mà đỡ có bọn con trai áo xanh quấy rối lẩn quẩn ngoài hành lang. Đến lúc thì mạnh cơm ai nấy nấu, nồi khê, nồi cháy, nồi sống gì cũng được vì món nầy ngoại lệ không chấm điểm; cô K. cũng chỉ biết cười trừ rán nhai rã răng bởi những hạt cơm sượng sùng, và rán ngửi mùi cơm khê cơm khét. Thế mà bọn con gái vẫn ăn ngon lành. Hương chỉ nấu một ít cho có lệ xong cho thết tụi bạn. Nàng và Hồng lấy bánh mì ra ăn. Tụi bạn mở to đôi mắt kỳ lạ nhìn Hương đem món thịt chà bông đóng kỹ vào hộp sữa ghi gô. Mặc chúng, Hương làm tỉnh theo ý nàng.

Bọn con gái cố tình kéo dài bữa cơm, để nghịch phá và để... lâu đến giờ học lý thuyết. Hôm nay chắc học lý thuyết cách làm bánh ngọt, bánh chua gì đây!
 
*

Buổi sáng chủ nhật trời lất phất mưa. Hương dậy sớm hơn ai hết trong nhà, ngay từ lúc mặt trời còn ngủ quên dưới biển. Hương nôn nóng chờ cơn mưa qua để đi... nhà thờ. Nhà thờ! Khá hài hước đối với nàng, có phải đây là cái lý do duy nhất của nàng để đến nhà chàng? Hương có đủ lý do để rời khỏi nhà, trong bao lâu và bất cứ lúc nào, nhưng luôn luôn cái lý đi lễ nhà thờ vào ngày chủ nhật vẫn làm hài lòng ba mẹ nàng hơn hết. Có khi Hương xin phép đi lễ... hai bận trong cùng ngày. Thật buồn cho Chúa khi có một con chiên hư bởi tình yêu. Đáng trách thật anh chàng nào đó đã ám ảnh mãi trí óc Hương.

Cơn mưa thật nhỏ, lớt phớt nhưng kéo dài. Những luồng gió bốc lên từ biển trôi vào lục địa không làm cho Hương chú ý thơ thẩn như một ngày xưa nào nữa mà giờ chỉ còn nỗi mong ngóng, bồn chồn trong lòng người con gái học trò mới lớn. Chắc Hương phải dầm mưa đi mất.

Thiệp. Thiệp. Đến lúc nầy Hương mới bật thành tiếng kêu cho một cái tên yêu dấu. Hương lo lắng không hiểu Thiệp có giữ đúng hẹn chờ nàng ở nhà trọ của chàng không hay lại bị San kéo đi mất. San. Cái tên San dễ ghét ngày nào giờ lộn trở về trí óc Hương. Giáo sư gì mà kỳ cục, cười hoài. Nếu Hương biết San không phải là bạn Thiệp chắc chắn cái tên San và khuôn mặt chàng là nhân vật dễ ghét nhất trên trần đời nầy. Lúc chưa biết Thiệp, Hương chưa hề chịu cười một phát với San. Ngay những ngày đầu tiên San mới đổi tới dạy, chàng đã làm một chuyện buồn cười nhất, trong đám giáo sư chưa có ai như chàng. Nếu Hương nhớ không lầm thì cách đây chẳng lâu (cách đây độ chừng gần một niên học và một ngày sau khi San hiện diện trong trường), Hương lúc đó bị bịnh ngứa cổ và nàng thường phải la hét bực bội với chính nàng không ít về cái bệnh quái ác ấy! Hôm đó, Hương và Hồng đi học, xui khiến sao mà bệnh ngứa lại nổi lên ngay lúc bước vào cổng (chính là lúc San đứng dưới một tàn cây dương gần đấy hút thuốc), Hương xoa mãi chiếc cổ không hết, nàng hét lên với Hồng:

- Trời ơi ngứa cổ quá!

Vừa dứt tiếng Hương đã nghe được tiếng của vị giáo sư quốc văn đáng kính:

- Ồ, tại cô hút xì gà nhiều quá đó!

Trời ơi! Thật tình Hương muốn chết giấc cho qua cái cơn ngượng chín người. Hương có cảm tưởng như đôi má nàng rực hồng như quả gấc chín mùi. Mới đầu tưởng cậu áo xanh kỹ thuật nào, ai dè là vị giáo sư chẳng nhỏ nhít gì! Và về sau, cứ mỗi lần gặp nàng là San hỏi: "Cô đã bỏ hút xì gà chưa? Xì gà độ nầy có chất gì đấy làm người ta ngứa cổ lắm cô ạ!"

Riêng với bạn gái trong lớp của Hương, Hương mang thêm một tên mới: "Hương Xì Gà!". Thật là chịu hết nổi! Sau nầy quen Thiệp, Hương mới thấy tính San và Thiệp thật tương phản dù hai người là bạn thân nhau. Thiệp vô gia cư nghề nghiệp lúc nào cũng mang trên người một vóc dáng trầm tĩnh đặc biệt (có phải là duyên nợ vì thế đó không?), ít nói, nụ cười gần như chỉ nở nửa bờ môi. Đôi ba lần Hương có hỏi Thiệp về tính nết quá ư là vui vẻ của San, Thiệp chỉ cười bảo bạn thân nhất của anh đó! Có ý gì với anh thì rán mà chiều hắn! Sau ngày Hương cảm thấy rằng nàng "cảm không cúm" Thiệp thì đã đến lúc nàng phải làm lành và gượng vui với lối cười đùa của San. Quái mặc thay! Không hiểu có phải Thiệp chỉ đường chỉ lối không mà hình như San cố tình không chịu khó cười với nàng một phát. Vụ nầy làm nàng sốt ruột mất mấy ngày, song đâu rồi cũng vào đấy!

Nắng ngoài trời bắt đầu rạng lên sau đám mây giông mù ẩm hơi nước, cơn mưa gần như chỉ còn là hơi may phớt lạnh lẫn gió biển. Hương đứng tựa vào balcon nhìn xuống dưới phố đang dần đông người qua, nàng chẳng thể chờ lâu hơn nữa ; nàng trở vào thay một chiếc áo dài màu nâu nhạt - nàng nghĩ rằng chắc vừa ý Thiệp nhất! Chiếc lon sữa ghi gô đựng thịt chà bông đã được bọc sẵn trong một lớp giấy báo từ mấy ngày trước được lôi ra dưới gầm bàn học chờ đó sẵn sàng. Nàng bước xuống nhà, trông nàng vẫn rực rỡ trong chiếc áo dài mầu nâu dịu kia thua gì mầu lá thắm. Ngoài kia nắng đang lên, sẽ tô điểm thêm cho nàng lộng lẫy.

Hôm nay Hương tự ký cho mình cái giấy phép đi lễ nhà thờ mà không cần chữ ký thị nhận của Hồng như vài lần trước. Quốc Hội độc đầu độc nhân đã ủy quyền cho nữ hoàng vào chủ nhật này rồi! Nhưng nếu không được ủy quyền thì Quốc-hội-Hồng kia vẫn chỉ là cơ quan lập pháp bù nhìn chỉ làm bình phong che mắt đến xin phép cho Hương "đi lễ nhà thờ" để đến chỗ hẹn hò.

Chủ nhật, phố vừa ngớt mưa, thiên hạ đổ ra đầy đường. Thật là hạnh phúc tuyệt vời nếu được lang thang qua mấy ngõ. Nhưng Hương chẳng đủ kiên nhẫn để lết bộ xuống mãi tận cuối phố để đến nhà trọ của Thiệp. Hương leo lên một chiếc xe lam ngược chiều vừa trờ tới để đánh cướp thời gian. Không khéo San đến trước nàng mất. San đến trước chẳng bao giờ chàng với Thiệp lại chịu bó cẳng ở nhà. Họ đi. Thiệp đi và dường như chàng vô tình quên cái hẹn của người con gái học trò nhỏ dễ thương. Hương vẫn gặp hoài trường hợp này nhưng nàng không dám giận. Thiệp là người không hề biết năn nỉ và chiều lòng con gái. Suốt cuộc tình mới lớn trong đời con gái của Hương chỉ có nàng chiều Thiệp một cách đơn phương và vô điều kiện. Ở Thiệp, trong Thiệp ẩn chứa một cái gì vừa khinh bạc và hững hờ lạ lùng ; Thiệp chưa lần nào có thể làm Hương thích thú vừa phải với một thứ hạnh phúc đơn giản là cầm lấy bàn tay nàng. Hương đã đợi từ lâu, nhưng Thiệp lại là kẻ như mù hai mắt. Có lẽ cặp kính trên sóng mũi bọc mắt Thiệp quá dầy chăng? Điều đó chỉ có trời biết! Và Hương vẫn còn trong niềm chờ đợi rưng rưng. Không phải là Thiệp nhút nhát, mà do một điều gì đó ở chàng còn quá bí ẩn và lạ lùng đối với nàng mà nàng không dám thử một lần tìm biết. Có phải hạnh phúc mong manh dễ vỡ về một ảo tưởng làm nàng chùng lòng? Không, Hương yêu Thiệp ở niềm kỳ quặc của chàng.

Chiếc xe lam chở Hương chạy ra ngoại ô thành phố, Hương xuống xe nửa đoạn đường đưa ra bến xe chính. Hương rộn ràng bước chân, xôn xao ý nghĩ, phất phới tóc bay bằng những xốn xang trong tâm hồn chim sẻ. Nhìn lên tầng lầu có phòng Thiệp mướn, Hương gặp nhiều dấu hiệu quen thuộc mà nàng có quyền tin rằng Thiệp còn nằm nhà và có lẽ chàng đang kéo dài giấc ngủ muộn màng.

Hương tự nhiên vào nhà và bước lên chiếc cầu thang quen thuộc đã đưa nàng đến bao lần với Thiệp. Một tiếng gõ dịu dàng vang lên. Hai tiếng thúc hối. Ba tiếng dập dồn. Cánh cửa phòng vẫn đóng im lìm. Hương do dự không muốn mở cửa vào bất ngờ vì ngại phải bắt gặp khung cảnh bê bối của Thiệp bày đầy ngập phòng và chắc sẽ làm nàng ngượng ngùng không ít dù là khung cảnh đó nào có xa lạ gì đối với nàng đâu. Chắc Thiệp còn ngủ. Lười biếng thế anh Thiệp? Nắng đổ đầy ngôi vườn sứ trắng dưới kia mà anh còn ngủ. Ồ! Không. Có tiếng động sột soạt bên trong. Hương chôn chân một chỗ bất động không tránh khỏi đám mây vờn mưa lạc vào trong ý nghĩ làm nàng hanh hanh đôi má. Hương chờ đợi. Một phút. Hai phút. Cánh cửa vẫn còn im lìm. Hương đưa bàn tay son búp lên, nắm co lại, nàng chuyển lẫn một chút giận hờn vào mấy ngón tay thon. Tiếng gõ hờn dỗi. Tiếng nén giận. Tiếng bùng vỡ và cuối cùng là tiếng... phá cửa! Có tiếng cười khúc khích nho nhỏ bên trong.

Hương cười nhăn nhó khi thấy gương mặt Thiệp nhô sau cánh cửa. Mái tóc chàng như tổ nhện:

- Xin lỗi, cô hỏi ai?

- Dạ... thưa ông... có ông Thiệp ở nhà không ạ?

- Cô chờ tôi hỏi lại ông ấy thử xem?

- Ấy, thôi! Phiền ông quá hà! Thôi nhờ ông nhắn lại có cô Hương nhờ tôi đến đem cho ổng... hộp thịt-chà-hoa-chà-bông gì đây ông ạ!

- Phiền cô quá! Chắc cô đi bộ mỏi... thôi cô trao lại cho tôi và cô về đi nhé! Allez! S'il vous plait! Très bien merci!

- Anh đuổi tôi đấy hẳn? - Hương cố nín cười nhưng nàng là người đầu tiên thua cuộc trong trò chơi đã cũ.

Thiệp mở tung cửa, một mùi ẩm mốc bay ra nồng nặc khứu giác tinh anh của người con gái.

- Mới sáng sớm mà đã nghe mùi bê bối của anh rồi.

Thiệp cười lùng bùng trong cuống họng, chàng hơi ngượng nghịu trước bản tính tự nhiên và hơi vờ vật của Hương. Trong khi chàng mở tung đôi cánh cửa sổ nhìn xuống sân vườn, Hương ngồi bên mép giường lật lật quyển sách Thiệp xem dở dang trên tay.

- Anh mới ngủ dậy à?

Thiệp lắc đầu trở về ngồi ở một chiếc ghế kê cạnh bàn viết mồi một điếu thuốc lá. Hương nhìn Thiệp lâu:

- Anh đọc sách?

- Không, sách đọc anh!

Hương bật cười khúc khích. Thiệp cầm chiếc hộp ghi gô được bọc giấy báo bên ngoài lắc lắc như thử ước lượng sức nặng của nó. Chàng bật thốt:

- Anh và San cũng no được cả tháng! Mấy điểm đây cô bé?

Hương thấy sao đôi môi Thiệp dễ thương quá!


PHAN CUNG NGHIỆP      

(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 107, tuần lễ từ 21-6 đến 28-6-1973)
 

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2022

SÀI GÒN THUỞ ẤY - Trần thị Phương Lan


 

Khi đề cập tới Sài Gòn, tôi luôn chia ra làm hai giai đoạn: Trước và sau 1975. Điều luôn làm tôi bất mãn với bản thân, mặc dù bất khả kháng, trong giai đoạn trước 75 (Sài Gòn thuở ấy), là tôi luôn ước ao phải chi lúc đó hoặc mình lớn hẳn hay nhỏ hẳn, chớ không nửa con nít nửa người lớn như tôi lúc bấy giờ.

Trước 75, Sài Gòn rất thịnh hành phong trào hippie, hầu như song hành với phong trào nhạc trẻ. Ngoài đường, các anh chị  thanh niên bận quần patte (quần ống voi), áo bông to sặc sỡ, đầm mini ngắn trên đầu gối hoặc maxi dài tới gót chân, kính mắt op art, và đeo thêm những dây băng quấn quanh đầu... Tất cả nhìn rất lòe loẹt và vui mắt. Lúc đó còn con nít, tôi chỉ được phép nhìn ngắm, mà không được tham gia, bằng không sẽ bị gọi là con nít quỉ!

Vào những đại hội nhạc trẻ, người ta thường thấy những thanh niên theo phong trào hippie này tụ họp để lắng nghe hoặc hòa nhịp theo những ca khúc Âu Mỹ đôi khi đã được chuyển lời Việt.Trong số những ca khúc "nhạc trẻ " ấy, riêng cá nhân tôi ưa thích Knock Three Times (Hãy gõ ba tiếng ), No Milk Today (Hôm nay không sữa), Bay, Bay 26/38 (C. Jerome), To Sir, With Love (Vòng tay nữ sinh), Rồi Mai Đây (Lo Mucho Que Te Quiero), Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu (Tell Laura I Love Her), và Nắng Chiều (do Cathy Huệ trình bày, với phần nhạc đệm nghe như có tiếng gõ mõ rất là dễ thương và độc đáo). Có lẽ đây cũng là phiên bản Nắng Chiều hay nhất, và dễ thương nhất, theo ý kiến cá nhân.

Tôi còn nhớ khi hai anh kế tôi tới tuổi mới lớn thường hay bỏ xấp nhỏ tụi tôi lại nhà, rồi ra đi tìm những cuộc phiêu lưu mới mẻ hấp dẫn hơn là những rạp xi nê nhàm chán, chật chội trong con phố cũ. Lúc đó tôi thường buồn và trách thầm anh Hải đi đâu không chịu dắt tôi theo cùng. 

Có lần, anh Hải đi dự một trong những đại hội nhạc trẻ đó, và khi về nhà đã bị ba xích chân lại đánh đòn. Tôi nhớ lúc đó nhà tôi trước khi đi ngủ sẽ khóa cửa bằng hai sợi dây xích một to một nhỏ. Khi ba sai tôi mang xích lên, sợ anh Hải bị đòn đau, tôi đã chọn sợi nhỏ. Không biết anh Hải có nhận ra được "ẩn ý, thâm tình" của tôi không, chớ ba tôi thì rành lắm. Ổng quát, mang sợi xích bự lên đây. Tôi líu ríu tuân theo, bụng nghĩ thầm thôi thì đành phó mặc cho số mạng đưa đẩy. Té ra sợi xích đó chỉ để xích chân anh Hải lại thôi. Nếu lần đó tôi đã đủ lớn để được anh Hải dắt đi tham dự đại hội nhạc trẻ kỳ đó, thì chắc sợi dây xích nhỏ còn lại sẽ được dành cho tôi!

Tới lúc tôi nuôi mèo đực và chú mèo này tới tuổi lớn đòi bỏ nhà để đi theo tiếng gọi của tình yêu, tôi phải xích chú lại chờ tới lúc đem chàng ta đi triệt sản, tôi mới vỡ lẽ, và hiểu được nỗi lòng của ba tôi: Té ra ba tôi xích chân anh Hải lại chỉ là vì ông sợ anh tôi bỏ nhà đi mất, để ông cô đơn, chớ không phải vì ghét bỏ gì anh!

Không được ăn mặc hippie như mấy anh chị lớn hơn, học sinh trung học đệ nhất cấp (cấp 2 bây giờ) nữ sinh thì bận áo dài trắng, còn nam sinh thì bận sơ mi trắng và quần tây xanh. Nhưng nam hay nữ gì thì  đồng phục áo trắng cũng phải được giữ cho trắng trẻo, và chúng tôi đã làm điều đó bằng cách sử dụng những tấm hồ lơ hay còn gọi là giấy dương, ngâm vào nước giặt sau cùng. Tấm giấy đơn sơ ấy nghĩ lại khiến tôi mắc cười vì nét ngờ nghệch của nó, và con nít thời nay chắc cũng phải phì cười nếu biết được, mặc dù ngày nay bắt chước Tây, chúng ưa chuộng màu trái ngược lại, là màu đen, nên chẳng cần biết cách tẩy trắng y phục thời xưa làm gì.

Tôi nhớ tôi thường phải mang đồ dơ của ba tôi tới bỏ ở tiệm giặt ủi đầu đường, và mang bộ đã giặt ủi về. Công nhận mấy ông già xưa điệu hết biết, vì tuy nhà có máy giặt (máy giặt trước 75 vẫn không hoàn toàn tự động như thời này, mà công đoạn vắt phải dùng tay, và quần áo máy giặt xong sẽ được quay tay để ép nước ra cho khô, y như xe quay nước mía) nhưng mấy ổng đều đưa quần áo đi tiệm giặt ủi, vì chúng được ủi điệu nghệ hơn ở nhà, và cũng đỡ phiền vợ con, hoặc mất công người giúp việc.

Sài Gòn thuở ấy của tôi luôn luôn được gắn liền với bóng hình anh Hải. Khi anh ra đi, cả Sài Gòn trước 1975 cũng đã mất theo, chỉ để lại trong tôi một nỗi buồn thương vô hạn không bao giờ nguôi!
 

Trần Thị Phương Lan       
(Bút nhóm Hoa Nắng)