Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

CÓ MỘT MÙA ĐỂ NHỚ - Thư Duy


Tôi đến V.K. lúc đang giờ học, sân trường vắng và hành lang cũng thưa người. Ở đó, tôi thấy Hân lẻ loi như một cánh bướm tội nghiệp. Hình như Hân lúc nào cũng thế, luôn luôn buồn bã và nhỏ nhoi. Vẫn áo trắng như ngày nào, vẫn chiếc cặp xinh xắn của một thời cô học trò tỉnh nhỏ. Tôi nhìn Hân và cười:
 
- Hôm nay Hân không có giờ học?
 
Hân chỉ về phía giảng đường:
 
- Không còn một chỗ nào cho Hân cả. Nhưng hôm nay Hân cũng không thích vào học.
 
Tôi nhìn xuống bãi cỏ xanh mướt phía dưới. Buổi sáng và nắng vàng. Tự dưng tôi muốn nói với Hân thật nhiều điều, về một thành phố mà chúng tôi đã bỏ đi, về những ngày lạ lẫm mà chúng tôi đang sống với. Nhưng Hân đã lên tiếng trước:
 
- Lâu quá không gặp Thư.
 
Tôi nói: 
 
- Lâu quá tôi không gặp ai. Vẫn ngỡ đã lạc nhau hết cả.
 
- Hân cũng thế. Đôi khi buồn muốn khóc.
 
Tôi nói:
 
- Rất tốt.
 
Hân mở tròn mắt:
 
- Điều gì?
 
- Những giọt nước mắt.
 
Tiếng Hân nghe buồn buồn:
 
- Hân thấy mình vẫn không có gì thay đổi. Dễ tủi thân và mau nước mắt.
 
Tôi cười:
 
- Hình như Hân có cặp kính mới màu xanh.
 
- Vừa đủ để lãng quên trong một phút.
 
- Rồi cũng quen đi. Hân ạ.
 
- Hân cũng mong thế.
 
Tôi nói:
 
- Không có ai học ở đây sao?
 
Hân nhìn tôi:
 
- Hình như có Thi thì phải. Thư muốn gặp?
 
Tôi nhìn một khoảng trời xanh ở trên cao, nói:
 
- Để làm gì.
 
Để làm gì, phải không Thi nhỉ. Tôi nhớ thật rõ dòng sông hôm ấy. Ở đó, nghiêng xuống những tàn cây là nghiêng xuống những bóng dáng ngậm ngùi. Buổi chiều. Trời rộng đến không dám thở. Tôi nghĩ rằng hạnh phúc giống như những đợt sóng, không ngừng lô xô trong trí tưởng, miên man. Ở cuối một buổi cắm trại, mùa hè, và Thi đứng đó, bàn tay vẫy cùng mảnh giấy có chữ "rời" bay trong gió, rơi xuống, dòng nước cuốn đi mau. Thế thôi. Cuối cùng cho một thời trung học và cuối cùng cho một mối tình hình sương bóng khói. Không biết lúc đó Thi nghĩ gì. Gió làm áo Thi bay, tóc Thi bay và hình như Thi cũng bay theo. Dáng Thi trên bến sông chiều lãng mạn như một bài thơ cổ. Tôi hiểu vì sao Thi không cùng về với tôi một chuyến đò. Và tôi hiểu từ đó tôi cùng Thi đã lạc nhau. Hình như, trong tâm tưởng mỗi người đều muốn thế, hạnh phúc chỉ đẹp khi còn một chút gì để nhớ, còn một chút gì buồn bã ở sau này.
 
Tôi chợt hỏi thêm:
 
- Hân có thường về Vĩnh Long?
 
- Thỉnh thoảng.
 
- Hân có thấy gì đổi khác?
 
- Ở một nghĩa nào?
 
- Cả hai.
 
- Vẫn vậy. Nhưng sao Hân tưởng như buồn hơn trước.
 
Tôi nhớ có lần tôi bảo với Hân là tôi có quá nhiều kỷ niệm ở thành phố đó. Thành phố mà mọi ngả đều dẫn tới một nhịp cầu. Chúng ta sẽ tự hỏi rằng những dòng sông nhỏ đó, những tấm gương soi đó, đã từng in bóng biết mấy chuyện tình. Những chiếc áo tha thướt nào đã đi qua, từ bước chân thơ ấu đến bước chân yểu điệu dịu dàng. Và gió có thổi bay không những đời thơ đó, làm sao mà chúng ta biết được. Cũng như chúng ta sẽ làm sao biết có giọt lệ nào đã nhỏ xuống chân cầu. Tôi đã nhớ trong thành phố đó, suốt một thời đầy thơ và suốt bẩy năm trung học đầy kỷ niệm. Không thể nào quên được những ngày chủ nhật cùng dăm đứa bạn thả thuyền trên sông ca hát ngu ngơ. Tiếng hát vang vang lồng lộng giữa trường giang, và hồn đầy như dòng sông nước lớn. Cũng như không thể nào quên được ngôi trường xinh xắn ngày ngày chúng tôi đi học, ở đó, mỗi bụi cỏ đều có một phần trái tim chúng tôi để lại. Để mới đây, trong một bức thư, bạn tôi đã nói: "... Xa Vĩnh Long tao chợt nhận ra mình đã già, một thời của chúng ta không còn nữa, có chăng là những tưởng tiếc, những ngậm ngùi... tao đang mệt mỏi, sống lếch thếch trong thành phố C.T. bụi bậm, sống ngây ngô giữa xã hội người, sống cảm khái trong im vắng của tao..." Hình như, ai đó có nói rằng Vĩnh Long là một thành phố ra đi để nhớ hơn là ở lại. Tôi nói ý tưởng này với Hân. Nhưng Hân chỉ im lặng như những lá me xanh. Tôi không biết Hân đang nghĩ gì. Hân  thường có những lúc buồn bất chợt. Tôi hiểu Hân. Hân sống quá nhiều bằng tình cảm. Tôi nói với Hân đó là một điều không tốt. Đời sống sẽ thổi Hân bay như một chiếc lá. Hân nói như thế cũng hay, và rất thơ. Tôi cười, thơ đâu chả thấy nhưng chỉ thấy một cô áo trắng lúc nào cũng trốn giờ Cha Thanh Lãng. Hân cũng cười theo, Thư nghĩ sao nếu vài năm sau có một cô học trò lúc nào cũng "mộng ngoài cửa lớp". Tôi nói, tôi sẽ bắt cô ta "diện bích" suốt cả ngày. Hân nhăn mặt, ác thế. Không ác đâu, "và rất thơ". Hân cười vì câu nháy của tôi. Hân rất thích đi dạy học. Và hình như Thi cũng thế. Thi nói với tôi đó là một nghề rất dịu dàng. Bây giờ chả hiểu Thi còn thích đi dạy nữa không, chớ còn tôi, tôi sắp sửa trở thành một ông thày. Định mệnh đã cột liền tôi với phấn trắng bảng đen, cũng như định mệnh bắt tôi phải nhớ Thi, "một cách rất dịu dàng".
 
Mắt Hân rời đám lá me và đậu lại trên bãi cỏ ở dưới. Hân nói:
 
- Thư biết gì không?
 
- Gì?
 
- Đã sắp mùa mưa.
 
- Hình như tôi đã thấy điều đó. Bắt đầu bằng những cơn mưa lẻ loi đi lạc.
 
- Mùa mưa, Thư thấy không, đó là một mùa để nhớ, một mùa rất đỗi bàng hoàng.
 
- Tôi cứ tưởng Hân đang làm thơ.
 
Hân mang đôi kính lên và không nói. Mùa mưa. Thật không Hân nhỉ, đó là một mùa rất đỗi bàng hoàng. Như tiếng hát của Thi ngày nào: "... Em đi về cầu mưa ướt áo...". Mùa mưa. Những buổi chiếu đứng ở hành lang nhìn hàng phượng cúi đầu sướt mướt. Thi ở đằng kia mà ngỡ đã nghìn trùng đến cuối một con dường, mưa đã giăng và tôi với Thi mỗi người có một lối rẽ riêng tư. Đời sống đã dành sẵn cho chúng ta những chia tay, như đôi mắt Thi, hôm nào đã nhỏ xuống những giọt lệ không ngờ. Nhưng dẫu sao, khóm nguyệt quế trước nhà Thi vẫn nở, rồi tất cả cũng đi qua, như trời mưa trời nắng.
 
Hân chợt nói với tôi:
 
- Có một thời gian Thi bị bệnh.
 
- Tôi biết.
 
- Thư có đến?
 
- Không. Dù tôi có về.
 
Tôi mong Hân đừng hỏi lý do. Hơn một trăm cây số chỉ để đi ngang qua nhà Thi một chút. Bởi tôi đã lạ rồi con ngõ đến nhà Thi, con ngõ ngày xưa thân ái biết chừng nào. Tốt hơn hết là chúng tôi đừng gặp nhau, như một câu nói của Kahlil Gibran: "Hãy để tình yêu là một đại dương dao động giữa bờ hồn các ngươi". Nhưng có thực chăng, tình yêu? Và có thực chăng, tình yêu giữa tôi và Thi? Tôi không tưởng dù tôi cố nghĩ. Một cái gì mơ hồ ; vâng, một cái gì mơ hồ mong manh như sương khói giữa hai người. Bên trong cánh cửa kia là Thi, Thi của ngày xưa vô cùng thân mến, Thi của đôi mắt đẹp tuyệt vời, Nhưng tôi, tôi không có đủ can đảm để phá tan lớp mù sương đó, dù tôi vẫn mong được ngủ say trong mắt Thi và quên lãng cuộc đời.
 
Mùa mưa sắp tới, Thi thấy không, hãy tặng cho nhau một chút hương cũ, hãy trao cho nhau những sợi tình xa, đan cho kín hết một góc vũ trụ của riêng ta, để thấy đời như một khúc nhạc buồn, âm thầm mà nhỏ lệ.
 
Tôi đọc nhỏ mấy câu thơ thật buồn của Hân: 
 
Hôn cành hoa dấu xưa
Nhắm mắt đã muộn màng.
Sẽ khô dòng lệ ứa
Một mai rồi đời tan.
 
Hân bỗng nói với tôi:
 
- Thư thấy không, đời sống luôn luôn buồn bã.
 
Tôi nói:
 
- Vì chúng ta mới thực là những kẻ tha thiết sống.
 
Rồi tôi nghe tiếng Hân rất buồn:
 
- Thư ạ, Hân vừa có một quyết định.
 
- Buồn hay vui?
 
- Làm sao mà Hân biết được. Có thể Hân sẽ đi xa.
 
- Đi xa?
 
Tôi nhìn Hân mà không kinh ngạc. Hân thường có những quyết định thật bất ngờ. Đi xa. Nghĩa là một thành phố nào đó, chẳng phải Vĩnh Long cũng chẳng phải Sàigòn. Tôi nghĩ đến một thành phố cao nguyên mưa sướt mướt, thành phố mà một phần tuổi thơ Hân trải qua nơi đó. Hân thường nói tôi nghĩ về nó, thành phố đã để lại trong óc Hân một ấn tượng màu xanh. Màu xanh của cây cỏ, màu xanh của rừng núi bạt ngàn. Những năm đầu di cư, gia đình Hân đã đến sống nơi đó, nên ấu thời Hân là những ngày rất thiên nhiên. Hân còn quá nhỏ để làm một thi sĩ, nhưng đôi khi, Hân nhìn mưa núi mà khóc một mình. Hân nói, tuổi thơ Hân là những ngày thật lẻ loi. Cho nên khi xuống đồng bằng, nhận Vĩnh Long làm quê hương, Hân đã nhìn những dòng sông mà ngỡ ngàng quá đỗi. Những ngày đầu và mãi về sau, Hân thường ngắm những dòng sông hằng giờ mà không biết chán. Nó đã nuôi lớn trong Hân những thân tình miên viễn, ấm áp như một mùa xuân.
 
Nhưng Hân đã nói:
 
- Một thành phố nhìn ra biển và một ngôi nhà nhìn ra biển. Đẹp một cách quạnh hiu.
 
- Nhưng còn chuyện học hành?
 
- Hân chỉ còn hy vọng ở khóa hai. Hay không hy vọng gì hết.
 
Tôi nói:
 
- Một ngôi nhà trông ra biển. Bây giờ đã sắp mùa mưa. Hân sẽ làm sao với nỗi buồn?
 
- Hân cũng không biết nữa.
 
Tôi cũng không biết nói gì sau đó. Tưởng tượng một mình Hân nhỏ bé với bãi vắng mênh mông thật vô cùng tội nghiệp. Dịu dàng như một dòng sông và mênh mang như một đại dương. Hình ảnh Thi lại hiện ra trong óc tôi. Thi cũng nhỏ nhoi và tội nghiệp biết chừng nào. Tôi từ biệt Hân và chúc Hân sẽ tìm gặp hạnh phúc, dù mỏng manh như bọt sóng. Hình như Hân muốn nói với tôi một điều gì đó, rồi lại thôi.
 
Tôi biết tôi, Thi và Hân ; mỗi người đều có một nỗi buồn riêng mà không ai đã nói nhau nghe.
 
 
THƯ DUY       
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 103, tuần lễ từ 24-5 đến 31-5-1973)
 
 
 
 

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

RỒI CÓ MỘT NGÀY - Trần thị B.T.


Khi tôi đến thì chị Quỳ đã đi dạy. Cô giúp việc mở cửa, rót nước đặt lên bàn nhỏ xong lẩn xuống bếp ở luôn dưới đó. Tôi kiếm một chỗ thuận tiện vứt chiếc xắc vào rồi dạo quanh căn phòng khách. Khung cảnh không có gì thay đổi. Vẫn ngần ấy thứ đồ vật được sắp xếp treo móc theo đúng nguyên vị trí xưa kia. Bình hoa trên mặt tủ. Sách báo dưới gầm bàn salon. Con búp bê mở to mắt xanh biếc trong tủ kính cạnh những ly cốc thủy tinh đều đặn thứ tự lớn nhỏ. Bức ảnh thiếu nữ của chị Quỳ tươi cười bên ảnh chụp tôi đứng trước bãi biền mặt nhăn nhó vì nắng chói. Tôi nhớ tôi đã có tấm ảnh này trong kỳ hè ba năm về trước, và chính chị Quỳ đã chụp cho tôi. Bức ảnh được phóng lớn nên nét mặt nhăn nhó càng rõ rệt hơn, trông đến buồn cười. Thế mà chị Quỳ lại bảo thích "nó" nhất. Có lẽ đó là vì bức ảnh do chính tay chị chụp. Chị Quỳ rất yêu quý kỷ niệm. Tôi được biết trong một ngăn kéo bàn trong buồng có khóa cẩn thận, chị lưu trữ rất nhiều giấy tờ hình ảnh hoặc đồ vật liên quan đến những người thân quen của chị. Có những bức thư cũ kỹ nhàu nát (vì xem đi xem lại nhiều lần). Có những tặng vật cổ quái chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng được chị nâng niu gìn giữ hết sức. Tôi là người thân duy nhất được chị cho xem và kể lại từng chi tiết về những kỷ vật ấy. Chị Quỳ là người đàn bà rất nhiều tình cảm nhưng chung thủy. Từ khi mối tình thứ nhất bị tan vỡ, cho tới nay chị chưa hề có thêm mối tình nào trong đời. Căn phòng không dấu hiệu chứng tỏ có sự hiện diện của người thứ hai khác phái xen vào đời chị. Sự xếp đặt nguyên như cũ, như ngày tôi rời bỏ. Tôi không biết phải chua xót hay vui mừng khi nhận ra điều này. Tuổi chị Quỳ không còn là tuổi xuân con gái nữa. Ngày tháng cứ lạnh lùng ra đi mà không có một bù đắp xứng đáng nào cho chị. Hình như chị Quỳ vẫn dửng dưng với từng mùa xuân trôi. Có lẽ anh Dương đã mang theo nửa phần hồn chị bên bước chân bội bạc ngày ra đi nên phần hồn còn lại "bỗng dại khờ" chăng? Tôi chỉ thấy chị thản nhiên sống, ít nói hơn và mỗi lần ôn nhớ dĩ vãng thì giọng chị lại sũng nước, đôi mắt ánh nỗi u uất nuối tiếc. Tôi thương chị Quỳ hết sức và tiếc dùm tuổi trẻ của chị để từ đó đâm oán hận anh Dương.
 
Tách nước đã nguội lạnh. Chị Quỳ vẫn chưa về. Để giết thì giờ tôi chấm giúp chị xấp bài dở dang trên bàn. Chị Quỳ cho học trò làm luận "chọn nghề". Đa số đều thích nghề dạy học. Một số nuôi mộng làm Y tá, Bác sĩ... Nhưng chung qui những tinh hoa son trẻ đều thích những nghề bác ái từ tâm. Một câu văn của cô học trò nào đó đề tên Minh Thục làm tôi cảm động và thương chị Quỳ hơn bao giờ hết. "Em muốn sau này được giống như cô giáo Quỳ của em. Hiền lành dễ thương và yêu chúng em hết mực." Học trò thương chị như vậy thảo nào chị chẳng hề muốn rời bỏ nghề dạy cực nhọc và chật vật này. Tôi nhớ có một lần chị tâm sự rằng "chết thì thôi chứ không khi nào chị bỏ dạy, dù công việc khác có nhàn hạ và kiếm được nhiều tiền hơn. Đời chị đã mất mát quá nhiều tình thương, giờ chị chỉ còn trông cậy quấn quýt vào đám học trò non nớt mà thôi. Chúng yêu thương chị lắm, Đó là niềm an ủi lớn nhất của chị để từ đó chị có hy vọng mà sống tươi vui nốt quảng đời còn lại..." Tôi đã cười, giả vờ hỏi, liệu chị có yêu học trò mãi được chăng? Chị nhìn tôi mỉm cười, em nghi ngờ chị? Em hiểu chị mà Thức. Anh Dương là người thứ nhất và cũng là người cuối cùng chị yêu riêng. Lúc đó sao tôi muốn anh Dương có ở đó để thấm thía lời chị Quỳ nói, để tỉnh ngộ việc anh làm. Tôi biết chị Quỳ đã nói những lời chân thành nhất của trái tim chị. Và thời gian đang chứng minh lời chị, phải không chị Quỳ?
 
Chị Quỳ không về một mình mà dẫn theo một cô gái. Chị giới thiệu với tôi, cô bạn nhỏ cùng dạy một trường với chị, cô mới đổi về, còn bỡ ngỡ với trường ốc và tỉnh lỵ này, cô không quen ai nên chị mời về ở chung cho có bạn. Vĩnh Khuê - tên cô gái - mỉm cười chào tôi. Nụ cười có hai khóe lúm sâu duyên dáng. Tôi bỗng nảy ra ý định giấu chị Quỳ lý do tôi về đây. Chỉ nói với chị tôi về chơi ít ra là một tuần. Chị Quỳ tươi tỉnh bội phần khi nghe tôi cho biết như thế. Tôi chợt bắt gặp đôi mắt đen láy của Vĩnh Khuê ánh lên nét vui mừng rồi tắt ngấm trong giây phút. Tôi thấy lòng xao xuyến rung động một cách kỳ lạ. Một cảm giác mới lạ dấy nhẹ trong lòng, luân lưu trong huyết quản. Chị Quỳ liến thoắng xếp dọn chỗ ở cho tôi và Vĩnh Khuê. Căn buồng vẫn thường dành cho tôi bị cô gái chiếm ngụ. Tôi phải dời ra chiếc sập nhỏ ngoài phòng khách. Tôi đùa với chị Quỳ, trong khi mắt liếc Vĩnh Khuê: Chị Quỳ hết thương em. Vĩnh Khuê đỏ mặt. Hai má như tô lượt phấn hồng, đôi mắt long lanh. Nàng xấu hổ cúi mặt sau mớ tóc xõa dài. Chị Quỳ vui vẻ, ừ chị thương em gái chị hơn chứ. Ai bảo Thức cứ bỏ đi hoài, ham rong chơi lắm thì rán chịu, Khuê nhỉ.
 
Tôi dẫn Vĩnh Khuê đi quanh bờ đất tiến sâu vào ruộng muối. Tia nắng buổi chiều soi rõ những tinh thể trắng phau lóng lánh. Từng ụ muối cao nghệu sừng sững bên bờ trông như một núi tuyết khô. Cánh đồng vắng teo không một bóng người. Những con chim cút nhỏ màu nâu sậm nhảy nhót trên đám cỏ mọc ven ruộng bỏ hoang phía xa. Vạt áo trắng của Khuê bay lượn trong gió. Mái tóc xõa vai gió thổi tạt che nửa phần khuôn mặt. Trông Vĩnh Khuê và trời đất chung quanh như một bức tranh được vẽ bằng đường nét chân thật nhất. Nàng líu ríu đi cạnh tôi như con chim nhỏ. Đi hết quãng đường dài, tôi bắt gặp trong thôn thượng một cây cầu nhỏ bắc ngang con suối nước đục ngầu bởi đất đỏ. Những tàn cổ thụ rậm vây quanh. Tôi ra dấu cho Vĩnh Khuê dừng lại. Nàng ngạc nhiên dò hỏi. Tôi mỉm cười, mình đứng đây nói chuyện một lát rồi về. Vĩnh Khuê ngoan ngoãn nghe lời tôi không phản đối mảy may. Nàng đứng dựa vào thành cầu ngắm đàn cá nhỏ nhiều mầu dưới lòng suối im lặng chờ đợi. Tôi ngửi được mùi hương tóc nàng phả vào mũi ngây ngất. Tôi muốn thời gian ngừng lại đây để tôi được mãi mãi đứng bên cạnh nàng, như thế này. Tôi muốn gần kề nàng suốt đời, đừng có ngày mai để tôi khỏi phải ra đi. Khỏi phải rời nơi đã đem lại cho tôi nhiều yên ổn tâm hồn. Nơi đã nhen nhúm trong lòng tôi ngọn lửa yêu thương sau bao nhiêu năm miệt mài tìm kiếm. Từ ngày quen biết Vĩnh Khuê, tôi nhận định được nơi chốn sẽ dừng lại nếu một mai thuyền đời hết lênh đênh. Nhưng thời gian gần gũi quá ngắn ngủi. Dù gì ngày mai tôi cũng phải ra đi rồi. Ngày lên thăm chị Quỳ tôi chỉ dự định ở vài ngày rồi sẽ thu xếp ít công việc lặt vặt trước khi thay đổi đời sống bởi một tờ giấy gọi trình diện của một cơ quan công quyền. Thế nhưng bất ngờ gặp Vĩnh Khuê, tôi đã lưu luyến không dứt rời như dự định được. Cả chị Quỳ lẫn Vĩnh Khuê đều không hay biết gì về chuyến đi ngày mai của tôi. Tôi muốn giấu tới phút cuối cùng. Chiều nay Vĩnh Khuê có giờ trống, tôi đã mời nàng đi với tôi sau khi chị Quỳ rời nhà đi đến trường. Chúng tôi đã nói với nhau những mẩu chuyện thời tiết trăng sao mà chưa ai dám đề cập tới vấn đề chính mà cả hai cùng cảm nhận được bằng trực giác. Vĩnh Khuê thì hẳn nhiên là sẽ im lặng nếu tôi im lặng hoài. Nhưng còn tôi? Sao tôi mãi ngập ngừng ngần ngừ tránh né...? Hay tận cùng thâm tâm tôi sợ sự thực phũ phàng?
 
Vĩnh Khuê ngắt cọng cỏ nứa ngậm ngang miệng. Màu xanh của lá nổi bật trên màu trắng của da. Chừng như không chịu đựng nổi sự lặng thinh nữa, nàng nhỏ nhẹ lên tiếng:
 
- Buổi đi chơi hôm nay anh có vẻ là lạ thế nào ấy. Anh dẫn Khuê ra đây hẳn có chuyện gì cần nói mà anh không tiện nói ở nhà?
 
Vĩnh Khuê đã mở đường cho tôi rồi đó. Cám ơn em, Vĩnh Khuê. Thật anh không biết phải giáo đầu câu chuyện như thế nào cho ổn. Tôi nhìn thẳng mắt nàng gật nhẹ:
 
- Khuê thông minh lắm. Khuê đoán đúng, anh có câu chuyện muốn nói với Khuê. Nhưng lần lựa mãi, đợi đến hôm nay là buổi cuối cùng anh mới nói ra.
 
Vĩnh Khuê ngạc nhiên:
 
- Có quan trọng lắm không anh? Chị Quỳ đã biết chưa?
 
Tôi lắc đầu:
 
- Chưa, chị Quỳ sẽ biết vào tối nay. Anh sợ chị Quỳ buồn, cũng như anh đã sợ em buồn.
 
- Vậy chuyện đó gần kề?
 
- Vâng. Khuê này, sau những ngày quen biết nhau Khuê hẳn biết tình cảm anh đối với Khuê như thế nào? 
 
Vĩnh Khuê cắn môi:
 
- Vâng.
 
Tôi tiếp:
 
- Ngày mới đến hẳn em biết anh chỉ đến thăm chị Quỳ rồi sẽ ra đi nhưng chưa biết ngày giờ nào?
 
- Vâng.
 
Tôi ngả lưng ra thành cầu:
 
- Vậy hôm nay anh cho em biết điều đó. Ngày mai anh phải từ giã em rồi, và ngày trở về thì chưa định được.
 
Khuê đứng bật thẳng người. Cọng cỏ rời tay trôi theo dòng nước. Mắt nàng mở to, môi mím chặt. Tôi buồn bã nhìn nàng. Giây lâu Khuê như lấy lại được bình tĩnh, nàng nhìn tôi, đôi khóe mắt long lanh ngấn nước.
 
- Sao giờ anh mới nói?
 
- Anh sợ Khuê buồn.
 
- Bây giờ anh không sợ Khuê buồn sao?
 
- Nhưng thời gian đã kề cận lắm rồi, anh bắt buộc phải cho Khuê biết.
 
Khuê im lặng. Nắng chiều đã tắt sau dãy núi xám xa mờ. Gió thổi nhiều hơn. Tôi thấy lòng tê tái, giá lạnh.
 
- Anh biết chuyện anh Dương với chị Quỳ?
 
Tôi ngạc nhiên ngó Khuê:
 
- Em hỏi anh điều đó để làm gì? 
 
- Rồi Khuê cũng sẽ như chị Quỳ, mãi mãi tuyệt vọng trông chờ hình bóng ai biết bao giờ trở lại.
 
Tôi chợt hiểu. Vĩnh Khuê sợ tôi sẽ như anh Dương, sẽ bội bạc rời bỏ nàng vĩnh viễn.
 
- Em đừng có ý nghĩ đen tối ấy. Anh là anh chứ anh không là anh Dương. Anh hiểu lòng anh. Ngày xưa anh Dương phụ rẫy chị Quỳ, một phần vì gia đình ngăn cản mối tình giữa chị Quỳ và anh ấy, một phần vì anh Dương chưa chịu xét kỹ lòng mình đã vội gieo rắc niềm tin vào chị Quỳ, khiến cho chị phải buồn một đời. Anh khác anh Dương ở chỗ là anh đã nghĩ kỹ, và anh không bị ràng buộc bởi mối dây tình cảm nào khác ngoài em và chị Quỳ. Vả lại em biết rằng anh thương chị Quỳ lắm chứ. Anh Dương ra đi không hẹn ngày về. Nhưng anh ra đi có hẹn ngày về, dù chưa định chắc bao lâu.
 
- ... ...
 
- Em không tin anh sao?
 
Khuê vội lắc đầu:
 
- Không, không phải thế...
 
- Sao em im lặng?
 
- Khuê không biết phải nói gì bây giờ. Dầu sao thì mai anh cũng sẽ ra đi.
 
- Nhưng anh sẽ trở về, và anh luôn nhớ Khuê kia mà.
 
- Vâng, Khuê nghĩ là anh sẽ trở về, Khuê tin là anh sẽ khác anh Dương, và Khuê không phải chịu thứ hình phạt ngấm ngầm như chị Quỳ hiện tại, nhưng...
 
Tôi ngắt lời:
 
- Khuê nghĩ vậy là anh mừng. Anh muốn buổi chiều cuối này là buổi chiều đẹp, buổi chiều đáng nhớ trong đời anh.
 
- ... ...
 
- Khuê hãy tạm quên rằng mai anh sẽ phải rời xa Khuê để nhoẻn một nụ cười xem nào.
 
Khuê giấu mặt:
 
- Anh kỳ quá, đang không bắt Khuê cười.
 
- Chứ sao, Khuê đừng buồn nữa. Tại vì vậy mà anh không dám cho Khuê biết sớm, sợ những ngày còn lại sẽ bớt vui. Thôi chứ, cô giáo rồi mà còn dài nước mắt à. 
 
Khuê nhìn tôi, môi nở nụ cười cố làm ra vẻ tươi tắn nhưng dấu vết hiu hắt còn đọng lại, chưa mất hẳn. Tôi thấy xót xa tận đáy lòng. Nắm bàn tay nhỏ bé của Khuê, tôi nói:
 
- Khuê, trước khi chúng mình ra về, anh muốn Khuê hứa với anh một điều.
 
- Anh nói đi, Khuê sẽ làm tất cả những gì anh muốn dù khó khăn tới đâu.
 
Nhìn sâu vào mắt nàng, tôi chậm rãi:
 
- Anh mong Khuê đừng buồn khi vắng anh nhất là cấm khóc. Đã là cô giáo rồi, Khuê còn khóc lóc học trò cười cho thì rán chịu.  Anh sẽ biên thư về cho em luôn luôn.
 
Khuê mỉm cười:
 
- Vâng, em hứa.
 
Tôi mỉm cười, hài lòng. Vũ trụ như tan biến, quanh tôi chỉ còn lại khoảng trời xanh trong đôi mắt long lanh ngấn nước chưa kịp khô. Cả vùng hạnh phúc hiện ra trong đó.
 
Bầu trời xám dần khi chúng tôi rời con suối đưa nhau về. Ngày mai tôi ra đi sẽ đem theo trong trí nhớ nhỏ nhoi khoảng trời xanh ngắt trong cửa mắt Khuê hôm nay.
 
 
TRẦN THỊ B.T.     
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 101, tuần lễ từ 10-5 đến 17-5-1973)
 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

NGÀY XƯA HOÀNG THỊ... - Phạm Thiên Thư

 Tưởng nhớ nhà thơ Phạm Thiên Thư!
 

 
 
  
 
 
 
 
 
  
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ

Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời

Tình ơi tình ơi!
 
          PHẠM THIÊN THƯ