Nàng có một cô em rất nhỏ, dễ thương. Chàng cũng vậy. Em nàng và em chàng cũng học chung một trường, một lớp. Bạn nhau. Chúng rất ngây thơ và hồn nhiên. Nhìn chúng, thấy cả một trời tươi sáng.
Nàng thương em. Thương nên săn sóc và lo âu cho em từng ly, từng tí. Mỗi sáng và trưa nàng đều đặn đưa đón em đi học. Đó là một trong những cách biểu hiện tình thương. Nàng sợ em nàng còn quá nhỏ để có thể tránh được tai nạn hay một điều không hay nào xảy ra dọc đường. Như bị những đứa nhỏ ngỗ nghịch bắt nạt, như sợ bị một mẹ mìn nào đó dụ dỗ bắt cóc, chẳng hạn. Nàng lo điều đó rất có lý.
Chàng cũng thương em chàng. Nhưng tình thương của con trai khác, không biểu lộ như con gái. Nghĩa là chàng không hơi đâu lo được những điều chi li, vụn vặt. Chàng có cách biểu lộ của chàng, rất con trai. Ví dụ như chàng dám ăn thua đủ với kẻ nào hiếp đáp em mình. Ví dụ như chàng dạy cho em những trò chơi lành mạnh hay chở em đánh một vòng ra bờ sông dạo mát, khi có giờ rảnh rỗi. Vì thế chàng ít khi chịu khó tẩn mần dẫn em đi về mỗi lúc tan trường. Vả lại công việc đó đã có chị chàng cáng đáng. Nhưng bây giờ chị chàng đã lấy chồng. Và lấy chồng phải theo chồng, dĩ nhiên. Trong lúc thiếu người chàng phải điền vào chỗ trống đảm nhận công việc đó, dầu không mấy thoải mái.
Vậy là mỗi sáng, mỗi trưa chàng và nàng có cùng một điểm đồng quy: cửa trường. Làm một nhiệm vụ đáng khen: đưa đón em. Như thế là họ đã biết nhau. Biết chứ chưa quen. Biết và quen chưa chắc đã là đoạn đường dễ vượt. Đoạn đường đó có thể gần, cũng có thể xa. Chỉ còn tùy họ. Tùy sự đòi hỏi của tâm hồn.
Một vài khi mắt họ đã gặp nhau nhưng chỉ thoang thoáng. Một vài khi họ gật đầu với nhau trong những lần đón em sớm hơn giờ tan trường, mỉm cười vơ vẩn. Chưa quen nhau mà hình như họ đã quen nhau quá rồi. Người ta có thể đọc được điều ấy trong mắt họ, không sai chạy bao nhiêu. Họ cũng muốn quen nhau đấy chứ nhưng chưa có dịp đó thôi.
Và một ngày họ đã quen nhau. Quen như thế này.
Chàng vốn phóng túng và mảng vui. Mảng vui với bạn bè nên có một hôm chàng đón em trễ muộn. Cửa trường đã vắng. Chàng bước những bước lớn với một ít lo âu và ân hận. Lo âu về đứa em nhỏ bé sẽ khóc khi anh không đến như thường lệ. Và ân hận mình đã nhâm nhi bên tách cà phê hơi lâu cùng bạn bè.
Nhưng trái với điều chàng tưởng. Em chàng đang đùa cùng em nàng rất vô tư dưới bóng nắng tàn cây bên cạnh có sự giám sát của nàng. Chàng đọc thấy trong mắt nàng, đôi mắt bồ câu mở tròn, một ít đợi chờ. Và lạ chưa kìa, hình như có lẫn một chút trách móc.
Em chàng trách khi chàng đến:
- Anh đến trễ quá. Chị Quận Chúa và em đợi anh lâu ghê.
Và con bé liến thoắng:
- Anh phải cám ơn và xin lỗi chị ấy đi.
Lời hồn nhiên của con bé khiến nàng bối rối hồng hồng má. Chàng bỗng dưng cũng ngượng ngùng không kém cho sự trễ nải của mình. Và chàng đã làm theo lời cô em bé nhỏ, dễ dàng.
- Cám ơn cô. Không ngờ sự trễ nải của tôi đã khiến cô bận rộn.
Nàng lí nhí:
- Có gì đâu.
Em chàng không hiểu sao hôm nay lẹ miệng quá, con bé bỗng dưng ngả hẳn về phía nàng để bắt bí chàng.
- Đừng tha chị Quận Chúa ơi. Anh ấy là chúa lang bang đó. Lang bang nên đến trễ.
Nói xong con bé chạy dang ra xa, tránh cái phát tay nhẹ của chàng, cười để lộ cả chiếc răng khểnh dễ thương.
- Ghê chưa, cô bé dám công kích anh để bênh người ta.
- Chứ sao. Chị Quận Chúa dễ thương hơn anh nhiều.
Chàng liếc sang phía nàng và thấy nàng thẹn thùng đỏ au má hồng nhưng nàng cũng phải bật cười vì sự cãi lẫy của em chàng. Nụ cười của nàng thật đẹp, sáng rực dưới ánh nắng của ngày đang bắt đầu trở nóng. Những giọt nắng cơ hồ reo vui cùng với nụ cười đẹp của nàng. Thoáng chốc trong đầu óc chàng nụ cười được phóng lớn, rõ ràng, choáng ngợp khiến chàng muốn lưu giữ mãi nụ cười đó.
- Con bé tố anh nó kỹ quá.
Nàng cười tinh nghịch:
- Biết đâu con bé chả có lý. Sự ngây thơ hồn nhiên ít khi biết vu oan.
- Nhưng sự ngây thơ chưa có những nhận xét đúng.
- Trừ trường hợp này.
- Cô nghĩ thế?
Biết mình lỡ lời có thể bị hiểu lầm, nàng cười:
- Quận Chúa nói chơi vậy mà.
- Kiểu nói chơi dễ chết người quá.
Rồi chàng phân bua:
- Lúc nãy gặp thằng bạn cũ, hai đứa rủ nhau uống cà phê hàn huyên. Chia tay mới nhớ là còn phải đón em.
- Ai bắt lỗi anh đâu mà phải thanh minh thanh nga.
- Tôi vốn ưa sòng phẳng. Ghét sự hiểu lầm.
- Quận Chúa chưa nghĩ xấu về anh mà.
- Quận Chúa nghĩ đẹp về tôi?
Câu hỏi của chàng khiến nàng khó trả lời. Câu hỏi ngầm khiêu khích, ngầm thách đố. Cuối cùng nàng mím môi trả lời rất khôn khéo:
- Quận Chúa không biết đâu. Tùy anh.
- Dĩ nhiên tôi nghĩ đẹp về tôi.
Chàng cười và nàng cũng cười. Phía trước, cách đó mấy thước, hai đứa nhỏ không hiểu đang vui chuyện gì, cũng cười.
Từ đó họ quen nhau. Câu chuyện những lần sau thật dễ dàng cho một mở đầu. Không còn sự e ngại mà là sự thân mật ngày càng thân. Sự thân mật chẳng những có thể đọc trong mắt nhìn trao nhau, trong nụ cười thắm thiết, trong những câu nói ý nhị mà còn là cái khoảng cách họ đi bên nhau nữa. Mới quen, hai đứa nhỏ là một gạch nối nhưng lâu dần hai đứa nhỏ bị đưa ra ngoài, hoán đổi vị trí, để họ được đi sát vào nhau hơn. Có khi họ còn buông lơi đôi tay mặc tình hai đứa nhỏ nô giỡn tung tăng.
Họ nhập hồn vào trò chơi mới để phần nào lãng quên nhiệm vụ của mình. Được cái hai đứa bé không phản đối, trái lại, chúng còn mừng vì không bị kềm chặt. Thật thì họ xao lãng trong cách thương em nhưng chớ ai bảo họ thôi đừng đưa dẫn em nữa. Đủ lý, đủ lẽ họ sẽ viện dẫn để đi đến kết luận phải có mình em mới được an toàn.
Nhất là chàng, công việc đưa đón này đã là một đam mê, một thích thú. Trước kia mẹ chàng phải dục năm lần, bảy lượt chàng mới tà tà đưa em đi nhưng bây giờ có khi em chàng chưa kịp ăn sáng chàng đã hối em rối rít. Giá như chị chàng lúc này có bỏ chồng để trở về làm lại cái công việc này nhất định chàng sẽ phản đối kịch liệt. Bởi nếu nhượng bộ, chàng đâu thể gặp nàng, hằng ngày.
Tình cảm đã chín muồi cho nhớ nhung khi xa nhau và bồi hồi rung động khi gần nhau, mắt nhìn đã chan chứa những trao gửi nhưng họ chưa bao giờ nói lên lời xác định.
Đợi đến một hôm chàng, cuối cùng không nén nổi sự xôn xao nên, tìm cách biểu lộ niềm yêu. Chàng viết cho nàng một lá thư. Đại khái lời lẽ trong thư là nỗi yêu đương mãnh liệt, là nhớ nhung hằng đêm, là hình bóng nàng như loài ký sinh ẩn náu trong tim gặm khoét từng tế bào yêu đương. Tất cả, chàng phơi bày lên trang giấy lãng mạn.
Chàng phải hối lộ cho hai đứa bé một chầu kem và mấy chục đồng xí muội hai đứa bé mới thông qua để lá thư đến nàng.
Nhận thư nhưng nàng không trả lời ngay. Chàng phải chờ đợi. Chàng phải hồi hộp nhức tim. Chàng đã thấm thía thơ Huy Cận: "Thuở chờ đợi thời gian ôi rét mướt". Mấy ngày đó nàng im lặng. Nàng không thèm nói chuyện như thường lệ. Chàng toát mồ hôi hột. Chàng thất vọng. Chàng phờ phạc thấy rõ.
Cuối cùng chàng bạo dạn:
- Quận Chúa đã nhận được thư chưa?
Thì nàng tỉnh bơ, vờ ngạc nhiên:
- Thư nào đâu?
- Lá thư mấy đứa nhỏ trao.
Im lặng để thích thú với trò hành hạ êm ái của mình một lúc lâu nàng mới trả lời:
- Rồi.
- Đọc chưa?
- Rồi.
- Sao không trả lời?
- Đang trả lời đây.
- Trả lời lá thư kia.
Nàng nguýt chàng một cái thật sắc, rồi bật cười khúc khích:
- Muốn phạt tội anh.
- Phạt? Tội gì nhỉ?
- Tội về chuyện thư từ để mấy nhỏ bạn thấy chúng chế nhạo hoài.
Không khí đã mất hẳn vẻ ngại ngùng ban đầu, trở nên vui vẻ hơn.
- Chỉ có vậy? làm anh buồn muốn chết.
- Sao không chết đi?
- Bây giờ không chết nữa. Sợ có kẻ chết theo.
- Thèm. Anh lạc quan quá. Quận Chúa chưa trả lời anh mà.
- Khỏi cần. Anh đã đọc thấy tất cả trong mắt em.
Nàng mím môi:
- Đừng tưởng bở.
- Cứ tưởng bở.
- Lỳ mặt.
- Mặt đâu phải thớt mà lỳ.
- Thấy ghét.
- Ghét lấy chổi quét. Hết liền.
- Thôi, không thèm nói nữa.
- Không thèm nói nữa tức thua.
- Không thua.
- Thua.
- Coi chừng không thèm nói chuyện nữa à. Đó rồi có người mặt bánh bao.
Khí giới của nàng hiệu quả quá khiến chàng phải ngưng ngay không dám lý sự với nàng nữa. Nàng mà giận không nói năng chắc chàng sẽ buồn chết được.
Cuộc tình đã được chắp cánh. Cuộc tình đẹp như một bài thơ tình của thời tiền chiến khi ngôn ngữ khúc mắc chưa chen chân vào thế giới thơ văn. Cuộc tình vượt ra ngoài giới hạn bởi những buổi đưa đón. Cuộc tình tung thoát vươn lên cao không ngừng nghỉ. Đã có những đêm thức trắng nhớ nhung. Và đã có giận hờn vu vơ.
Nhưng cuộc tình của họ bao giờ cũng vẫn trong sáng, hồng hào như ánh bình minh của ngày xuân mới. Họ trao nhau lời nhẹ của thơ. Và thở cùng nhau hơi thở của nhạc.
Ngôn ngữ họ rót vào tai nhau nồng nàn.
- Anh nhớ em quá trời.
- Thật không?
- Thật. Nhớ chết được.
- Mới xa nhau mấy ngày anh nhớ gì lắm thế?
- Xa một phút là một năm. Mấy ngày như thế kỷ.
- Sạo. Cải lương quá.
- Không sạo. Không cải lương gì hết. Anh thề.
Nàng hơi khó chịu:
- Không được thề bậy.
- Cho em tin.
- Em tin rồi.
- Vậy em có nhớ anh không?
- Nhớ.
- Nhiều không?
- Nhiều. Gấp mười anh.
- Sức mấy. Anh tin một nửa thôi.
- Tin một nửa cũng còn gấp năm anh.
Chàng sơ ý nên thua. Cả hai cười vui. Nàng chợt mơ màng:
- Thương nhau hoài nghe anh.
Tình họ dễ thương như vậy đó.
Họ đang nhìn đời qua lăng kính màu hồng, tuyệt vời.
Nhưng đời đâu phải luôn màu hồng. Đời còn có màu xám tro. Và màu xám tro làm chiều nay chàng buồn thê thiết, buồn quặn thắt vì sự ra đi của nàng.
Mấy ngày trước đây họ còn quấn quít bên nhau. Mấy ngày trước đây họ còn đùa giỡn thành sự thật trước khi xa nhau. Nàng ra phố biển vài ngày. Không ngờ chia tay giả đò lại hóa thành sự thật.
Họ đã quyến luyến bên nhau suốt buổi.
- Anh ở lại không được lang bang, không được quen cô nào nhé. Hứa đi.
- Hứa. Cần thề không?
- Thôi, dẹp. Thề cá trê chui ống. Kẻ ưa thề là kẻ ưa phản bội.
- Lại vu oan cho anh.
Nàng cười khúc khích:
- Cho anh chết luôn.
- Em cũng không được nhẹ dạ tin lời một anh chàng nào tán tỉnh. Mấy anh con trai phố biển đó lắm lời lắm, nghe chưa.
- Nghe rồi.
- Nhắc lại xem!
- Không nhẹ dạ tin ai. Chỉ yêu và nhớ anh thôi.
- Giỏi quá.
Cả hai nhìn nhau âu yếm. Rồi ánh mắt nàng sáng lên một reo vui nhỏ:
- Ngày về em sẽ có quà cho anh.
- Bật mí xem?
- Em sẽ cố gắng bắt thật nhiều ốc biển xâu thành một chuỗi cho anh.
Chàng cảm động quá sức. Chàng cầm bàn tay nhỏ xinh của nàng siết mạnh. Những ngón tay trắng hồng nằm gọn trong tay chàng, run rẩy. Và lần đầu tiên, trong nỗi kỳ thú dịu dàng đó, chàng áp tay nàng lên môi hôn rất âu yếm...
TRỌNG THI
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 128, tuần lễ từ 19-4 đến 26-4-1974)






