Vũ mím môi, mặt chằm vằm lừ mắt kên-sì-po anh chàng lạ mặt vừa chạy xe đụng phớt qua tay làm mấy cuốn vở chao đi rơi văng vãi trên đường. Xời ơi! Còn cười nữa chứ. Người đâu vô duyên thế không biết? Anh chàng này nước sông Đồng Nai, Hồng Hà, Cửu Long gom lại rửa ba ngày cũng không hết vô duyên.
- Bộ không học Công dân hở?
À, ngon! Đụng người ta không xin lỗi còn làm tàng. Vũ đùng đùng:
- Học hay không kệ tui, hỏi chi lãng xẹt rứa?
- Về học lại bài "luật đi đường".
Con cái nhà ai mà ngang tàng, phải là nhỏ Khanh ở nhà Vũ đã tha hồ gõ lóc cóc lên đầu. Nhìn mặt hắn tỉnh bơ, chống tay lên cằm như có vẻ ngắm nghía Vũ. Vũ rủa thầm, kính chi mà đen thui lui thậm thùi lùi. Nhìn đời bằng mầu đen. A! Anh chàng này tới số rồi... hay hắn không thấy đường? Hiệp sĩ mù nguyên tử nên vẫn phóng Honda vù vù. Mới sáng gặp anh chàng này coi bộ xui xẻo quá. Vũ vênh váo:
- Bộ đui hay sao không thấy đường.
Anh chàng chưng hửng, trợn mắt ngó Vũ. Cho đáng đời. Bộ tưởng bắt nạt Nguyễn Trần Phi Vũ này dễ lắm sao? Còn lâu ạ. Vũ giật mạnh mấy cuốn vở trên tay anh chàng đang khom lưng nhặt rồi ngoay ngoảy bỏ đi. Chợt nhớ còn cây bút Vũ quay lại. Hắn cười:
- Giận dỗi ai thì về nhà mà giận, tức chi giận đến nỗi quên bút rứa?
Vũ muốn ngắt đầu hắn đá banh lăn lóc cho đỡ tức. Người chi mà bướng. Bướng dàn trời. Vũ trợn mắt:
- Trả đây.
- Không, giữ làm kỹ nghệ.
À! Cướp giựt giữa ban ngày. Xời ơi! Mặt mũi coi vậy mà bất lương can không nổi. Vũ sừng sộ:
- Coi chừng tui có ông anh đai đen.
Hắn vẫn nhăn răng ra cười, Đẹp đẽ chi cười hoài vậy không biết. Cái đầu cứng như đá, cái mặt bê tông cốt sắt, trân trân ra nhìn Vũ:
- Nếu sợ, tôi sợ Phi Vũ kìa.
Vũ giật mình. Chết cha! Lúc nãy sơ ý để hắn đọc tên mình ngoài bìa vở. Rắc rối đây... Như mấy thằng nhỏ mặt vắt ra sữa hay lê lết ở hàng nước đá trước cổng trường, không biết mò ở đâu ra cái tên Phi Vũ cứ réo gọi ầm ầm mỗi lần Vũ đi ngang làm Vũ ngượng kinh khủng. Vừa ngượng vừa tức. Làm như quen người ta từ kiếp nào rồi không bằng. Anh chàng này coi bộ cũng không vừa, hắn dám đem tên mình ra xào nấu kỹ càng lắm ạ. Vũ ức nhưng chẳng biết làm chi. Con cái nhà ai mà lì lợm. Van bà lôi, hà bá sao không móc mắt hắn đi, dìm hắn vào vạc dầu sôi 100 độ cho hắn dẫy đành đạch, cho hắn vàng như cá chiên. Để chi cái đầu đá xanh, để chi cái mặt bê tông cốt sắt đó chứ? Mai phải nói ba mua cái cặp mới mới được, để vầy... bất tiện quá.
Trễ học mất mười phút, Vũ hấp tấp cắm đầu chạy một mạch lên thang lầu, đụng anh chàng nào đó không biết cũng đang phi thân vù vù xuống, hắn cuống quýt xin lỗi, nhặt hộ Vũ mấy cuốn vở. Chẳng kịp ngó xem mặt hắn tròn hay méo, lục lăng hay bát giác, Vũ ba chân bốn cẳng chạy tiếp. Nhưng dù sao anh chàng này cũng dễ thương hơn hắn nhiều. Vũ vào lớp run lật bà lật bật. Nhằm ngay giờ ông Pháp văn già khó tính mới chết chứ. Ổng sẽ ngừng giảng bài, ngẩng đầu lên dịu dàng ngọt lọt đến xương rằng thì là: "Con gái biết mấy giờ rồi không? Dậy sớm nhỉ?" Và như thế Vũ sẽ ê mặt ghê lắm... Mối thù lại bừng bừng bốc lửa. Hừ! Cũng tại hắn hết. Ta quyết không đội trời chung với nhà ngươi, hiệp sĩ mù ạ. Bọn Huê Mai chụm đầu vào nhau xầm xì: "Mày biết tại sao con Vũ đi trễ không?" Có tiếng cười khúc khích: "Em đi chàng theo sau, em không dám đi mau, sợ chàng chê hấp tấp, số gian nan không giầu..." Sợ cái con khỉ đột, đang giận tím người đây này. Nhưng nói ra bọn nó sẽ chọc hơn nữa. Vũ tỉnh bơ nghinh mặt. Ừ! Tha hồ cho bọn bay bàn tán. Ta cóc sợ.
Thế rồi những ngày kế tiếp, buổi sáng đến trường, buổi trưa nắng đổ. Sau lưng Vũ có đôi mắt lãng đãng theo sau. Vũ cũng chợt nhận ra mình là lạ. Ít cười, ít nói hẳn đi, không còn lách cha lách chách như hồi trước. Anh Lý nhận ra điều này ghé tai Vũ nói nhỏ: "Muốn kiếm chồng làm ăn hay sao mà "thiền" vậy nhỏ?" Vũ hét toáng lên: "Ê! Nói ẩu nha. Có anh á!". "Ẩu hồi nào, ta nói có sách mách có chứng, đứa mô đi học về có cái đuôi thì biết". Vũ giật bắn người nhưng tỉnh bơ le lưỡi: "Đuôi thằn lằn hay cắc kè?" - "Không đuôi thằn lằn hay cắc kè chi cả mà là đuôi người, người kính nâu, hắn với ta kết tình huynh đệ từ ngày còn mặc quần thủng đít". Vũ níu áo anh lại: "Thật không? Đứa nào nói láo sẽ xanh xao vàng vọt phất phơ phất phưởng như hồn ma bóng quế nha". Anh Lý phi thân đến cướp ly đá chanh Vũ mới pha nhảy phóc lên ghế ngồi uống ngon lành: "Ranh con sao mi hỗn thế hở. Ăn chi mà như bà trời con, rứa có người thương mới lạ lùng" - "Ê, ai thương ai mới được chứ?" Vô tình anh Lý cho biết cái tên Hoàng Nghiệp của hắn: - "Là thằng Hoàng Nghiệp thương Phi Vũ, là em tan trường về anh theo Vũ về..." Vũ cấu mạnh anh Lý: "Nè, ăn nói cho đàng hoàng nghiêm chỉnh chút nghe". "Thì ta vẫn đàng hoàng nghiêm chỉnh đó chứ, thằng nhỏ cứ hỏi thăm về Nguyễn Trần Phi Vũ hoài hỉ" Xí đừng hòng dụ dỗ ta hiệp sĩ mù ạ, mãi mãi ta với nhà ngươi vẫn là đường nhựa cắt ngăn bởi đường rầy... Mối thù trong ta sẽ bền bỉ theo cái mặt bê tông cốt sắt của nhà ngươi.
Nhìn những giọt mưa đan thành bức màn trắng xóa rơi đều trên cây lá, Vũ ức mình kinh khủng. Buổi sáng lúc đi học thấy trời u ám Vũ đã định mang theo áo mưa nhưng không biết nghĩ sao lại quăng vào tủ. Mưa hơi to, phải có áo giờ này đã tha hồ dầm mình trong những giọt nước mát lạnh chứ đâu phải đứng chết dí ở đây. Cánh cửa xịch mở. Một cái đầu bù xù ló ra: "A! Phi Vũ". Vũ giật mình, luống cuống. Nhà hắn ở đây. Quê chết. Nhưng lỡ rồi Vũ mím môi đứng im. Hắn mời mọc: "Vào trong này không thôi ướt hết Vũ. Bộ Vũ giận tôi lắm hở?" Xời ơi! Xé xác nhà ngươi ra còn được chứ giận là còn khá em ạ. Vũ vẫn đứng im, tội chi trả lời cho hắn lên mặt cơ chứ. Hắn năn nỉ: "Cho tôi xin lỗi Vũ nha" Chúa ạ, đợi tới giờ này mới xin lỗi. Trời ạ, ngu chi mà ngu. Hắn kể lể: "Tôi có đứa em gái bằng Vũ nhưng nó chết rồi". - "A! Anh chàng xoay qua chính sách lấy tình thương xóa bỏ hận thù để chiêu hồi hồn ta, mong ta ban cho chút ít mang về sưởi ấm trái tim khổ đau lạnh lẽo đây chứ gì. Vũ quay lại nhìn hắn - Đôi mắt - đôi mắt như có cả rừng thu tha thiết nhìn Vũ. Vũ bối rối quay đi. Ơ kìa! Hãy trấn tĩnh lại Vũ, tội chi mà ngớ ngẩn cơ chứ. Hắn là hiệp sĩ mù. Kẻ thù không đội trời chung với mi kia mà. Vũ nghe mình gọi. Vũ! Vũ, con ma cứng đầu trong mi đâu mang ra đối phó với hắn đi, làm chi mà yếu xìu vậy chứ. Nhưng Vũ vẫn luống cuống làm chiếc cặp trên tay cứ muốn chao xuống đất. Và Vũ biết rồi cơn mưa sẽ dứt. Vũ sẽ ra về bằng bước chân khác lạ. Có phải?
Buổi chiều anh Lý kéo Vũ xuống bếp lục nồi. "Đói quá nhỏ ơi" - "Trưa ông đi đâu mà không về ăn cơm, thất tình lang thang à?" - "Bậy, tao đến nhà kính nâu của mi..." - "Ơ! Sao lại của tui, ăn nói chi lãng xẹt rứa". Anh Lý vừa nhai nhồm nhoàm (giá có nàng của anh ở đây nhỉ?) vừa nói: "Hôm nay ông trời đi vắng nên có người hiền như me chua" Vũ mở to mắt: "Ai rứa?" "Nguyễn Trần Phi Vũ". Vũ thản nhiên chu miệng hỏi: "Rồi sao?". "Có sao ta mới nói, mi cho hắn lên chín tầng mây xanh lơ" Vũ cười khúc khích: "Rớt xuống tan nát một đời trai..." "Ranh con ác". "Ác sống lâu, hiền mau chết, em thì muốn sống dài dài hành hạ anh". Anh Lý ỡm ờ: "Hắn nói..." Vũ chồm người níu áo anh hỏi tới tấp: "Nói chi, hắn nói chi anh?" Như một cố ý anh Lý chỉ nói thế rồi thôi. "Đứa mô muốn biết tìm hắn mà hỏi" Vũ bĩu môi: "Không thèm hỏi, cho hắn lên mặt à?" Nói cho hách xì xằng với anh Lý vậy chứ quả thật trong thâm tâm Vũ đã tiêu tan nỗi tức hôm nào. Chỉ còn chút bồi hồi của kỷ niệm dễ thương.
Ôi! Biết không đôi mắt rừng thu? Có đổi thay nào trong em vừa thành hình.
T.T.K.H.
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 141, phát hành ngày 5-8-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét