Cũng như mọi khi, hôm nay tôi dậy thật sớm, chống tay lên cằm nhìn mông lung ra biển. Chẳng nhớ tôi đã nghĩ gì mà vào nhà thay quần áo, lấy cả chiếc mũ trắng đội lên đầu. Cô Khanh còn ngủ, thôi đừng đánh thức cô dậy, tôi ra bàn, viết vội lên tờ lịch để bàn:
"Cô nhé, cháu đi chơi biển, cô đừng lo nhá, Thuyên"
Tôi bước nhanh xuống mấy bực thềm nhà, sáng nay biển đẹp lạ lùng, mặt nước phẳng êm, lớp sương mù mờ đục trải đều. Một thoáng đợt sóng đưa nước tràn vào bờ làm chân tôi tê cóng. Trên lớp cát mịn những con sò, con ốc nhỏ và những con dã tràng chân tua tủa dễ thương ghê. Tôi nhặt bỏ đầy vào chiếc nón. Mấy căn nhà nhỏ ở ven biển san sát nhau với mái ngói đỏ, tường vàng nhạt trông ngoan hiền chi lạ. Thành phố còn yên ngủ ngoài một vài chiếc cam nhông chở hàng đi sớm. Xóm chài đã buông lưới ra khơi. Se sẽ nhìn để thấy một chút thương mến, gió biển thổi tạt vào lạnh buốt xương thế mà tôi vẫn thích mặc thế này cho có vẻ... thể thao một tí. mẹ mà biết được thì chắc sẽ không cho ra đây chơi nữa. Lúc còn ở nhà mẹ vẫn mắng "hứ nắng chẳng ưa, mưa chẳng chịu thế mà đi đâu không thấy mang nón mũ gì cả", mẹ vẫn còn lo cho tôi như lúc 10 tuổi vậy, ra đây nghỉ hè mà mẹ lo cho đủ cả, áo len, mũ... và căn dặn hoài:
- Khéo bệnh đấy nhé con.
Tôi liến thoắng:
- Mẹ khỏi lo, cẩn thận con là nhất.
Tôi ghét đi chơi biển sáng mà cứ khuân theo nào áo, mũ len, nào khăng quàng cổ, nào bí-tất. Ngắm biển phải ngắm bằng tất cả các giác quan mới thích chứ. Bất chợt, tôi nghe ai hỏi:
- Cô bé ơi, đi chơi sớm thế, không khéo bệnh đấy.
Tôi nhìn vào căn nhà có thềm cao quay ra biển thì thấy có người đứng tập tạ nhìn tôi cười. Tôi hơi luống cuống tay nắm chặt lấy vành nón. Mấy hôm sau tôi không đi ngang đó nữa (?) chỉ ngồi ở mấy bực thềm sau nhà nhặt mấy viên cuội trắng ném ra bãi. Tôi thấy có cái gì là lạ trong hồn không định được, có lẽ chỉ là một thoáng bâng khuâng của buổi mai đẹp trời thôi. Một buổi trưa tôi ra biển tắm gặp mấy đứa bằng chừng tuổi tôi ngồi trên cát vẫy tôi lại chơi, thấy tôi còn ngần ngại, con bé khoác chiếc khăn hồng nói nhanh:
- Mấy tụi này cũng ra nghỉ hè đây.
Ngồi nói "chuyện nắng, chuyện mưa" một lúc tụi tôi đùa bằng thích, vẫn còn tính trẻ con ghê. Hè năm nay còn đùa vui thỏa thích chứ một, hai năm nữa phải loay hoay với những con toán nhức óc, eo ơi, nghĩ tới mà rùng mình. Lúc về, An hỏi tôi:
- Thuyên có biết chơi đánh vũ cầu không?
- Biết... in ít thôi.
Nó nói chiều đến nhà dắt tôi đi, tôi ngạc nhiên ghê sao nó biết, lúc sau tôi mới biết nhà An ở cách nhà tôi có mấy căn. Đến nhà An đánh vũ cầu hoài tôi mới biết anh Huy An là người hỏi tôi sáng hôm nọ. Anh nói chuyện với tụi tôi có vẻ thân mật, có lẽ là để tôi đừng ngượng ngập anh. Nhiều lần đang chơi, tôi tình cờ bắt gặp anh Huy nhìn tôi làm tôi hơi bối rối trong lúc An cười hóm hỉnh:
- Cái gì thế?
- Đâu có gì đâu nào.
Nhưng mà con bé không tin, cứ cười ra điều bí mật.
Tôi đang nằm trên ghế dài định ngủ thì nghe tiếng An gọi khe khẽ ngoài cổng, tôi chạy nhanh ra, nó làm vẻ quan trọng:
- Ra báo tin này, "khủng khiếp" lắm.
Tôi kéo nó ra giàn hoa giấy:
- Đi ra đây, cô Khanh ngủ. Tin gì ghê thế?
Con bé cầm quyển tập bìa nâu cứng giơ lên:
- Đây này, nhưng trước khi đưa phải "thông cổ" chứ!
- Ừ, sẵn sàng 2 tay, đưa nhanh xem nào.
- Một chầu kem, nhất định nhé, ối dào quan trọng nhắm cưa.
Tôi giật quyển tập trên tay nó, nó nghiêng đầu cười:
- Trang cuối cùng đó.
Tôi lật nhanh, thấy có chép bài "Tám phố" của N.S và vòng bút xanh khoanh trong đoạn:
"Buổi chiều ngồi thư viện rất nghiêm,
Tờ hoa trong sách cũng nằm im
Đầu thư và cuối cùng trang giấy
Những chữ y dài trông rất ngoan..."
Và nhiều dòng chữ ở dưới, cuối cùng tôi thấy viết... "một cái tên dễ thương V.T.H.T", có một thoáng nghĩ ngợi trong tôi, thấy mặt nóng ghê. An lí lắc:
- Vê, tê, hát, tê là cái gì ấy nhỉ? Xin thưa, Vũ thị Hoài Thuyên ấy mờ.
Tôi mắc cỡ quá đấm vào vai nó thật đau:
- Chắc là anh ấy... viết cái gì đấy.
- Viết cái gì nữa, trưa này ông ấy về học nhờ An cất dùm mấy quyển tập tình cờ lật ra gặp đấy. Chà giấu giếm kỹ chưa? Hỏi cứ đâu có gì đâu.
Cơn gió lạ thổi tới làm tôi ngẩn ngơ. Những lần đến nhà An chơi, tôi chẳng để ý lắm. Anh nói chuyện có vẻ chiều chuộng tôi như An thôi. Chưa lần nào anh nói với tôi cái gì khác ngoài những chuyện gẫu. Những xao động tâm hồn đã tập cho tôi làm những bài thơ không vần, không luật, tôi bắt đầu chú ý đến anh, một khuôn mặt bình thường thoáng một chút dễ dãi, đôi khi trầm lặng, lời chiều chuộng kín đáo không như những câu nham nhở, đã thành điệp khúc hay những khuôn mặt quảng cáo cho hãng Babilac mà tôi gặp khi đi học.
Một tháng hè của tôi đi thật nhanh đến độ ngẩn ngơ khi xem tờ lịch. Ba bảo phải về, chơi hoài học dốt. Chiều hôm đó tụi An bày đặt đưa tiễn đến kéo tôi trải tấm khăn lớn trên cát ngay dưới gốc phi lao rồi sắp bánh ra. Tụi An cố nói cười thật nhiều rồi bày hát hỏng để tôi đừng buồn. Buổi chiều xuống thật thấp, những sợi tơ phiền muộn kéo dài lê thê, những câu từ giã làm tôi khóc. Tôi và An về cùng ngõ, đến ngang nhà nó cứ bắt tôi vào chơi với nó một lát rồi hãy về, nó bắt tôi phải hát một bài trước khi về rồi nó chạy vào nhà mang cây guitare ra cho anh Huy. Tôi nghe lời anh, hát bài Dư âm:
"Muốn nói cùng em, đôi lời trìu mến, tim anh băng giá đang ngại ngùng câu năm tháng mong chờ".
An nhìn tôi:
- Mong năm sau Thuyên sẽ thành cô tú một để còn ra đây chơi nữa nhé.
Tôi cười khẽ, sao không nói được cái gì cả, anh Huy nhìn tôi, hình như bãi cát biển và rặng phi lao nhuộm màu tím trầm đọng trong mắt anh, tiếng sóng vỗ mạnh như pha lê vỡ vụn làm tôi sợ. Bãi cát biển hôm nay mênh mông quá.
CHOÀNG VŨ THÁI NGUYÊN
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 13, tuần lễ từ 19-8 đến 26-8-1971)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét