Thứ Tư, 14 tháng 10, 2020
Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020
CỒN CÁT NGUỘI - Hồ Minh Dũng
Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020
BÀI HÁT NGHÌN TRÙNG - Tôn Nữ Thu Dung
Hình như sương rơi thật nhẹ
Đánh thức đóa Quỳnh nửa khuya
Lá cỏ trở mình rất khẽ
Hình như cánh vạc bay về
Thuở ấy lòng tôi cánh vạc
Chờ hoài một buổi thiên di
Ngàn năm đường mây ca hát
Không nghe lời gió thầm thì
Thuở ấy lòng tôi lời gió
Thênh thang trời rộng sông dài
Xa xưa nghìn trùng tản lạc
Vọng về từ cõi mơ phai.
Tôn-Nữ Thu-Dung
Nguồn: https://tranthinguyetmai.wordpress.com
Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2020
NGÀN ĐỜI PHƯỚC HẠNH - Nhã Uyên
Thứ Tư, 7 tháng 10, 2020
NHỮNG BÓNG CHIỀU ĐI - Đỗ thị Hồng Liên
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020
MÙA THU THIẾU NỮ - Phạm Khánh Vũ
em mặc áo lụa vàng
cho tôi về vẽ mộng
hoa cúc đầy trong vườn
bay hồn tôi lồng lộng
em đứng tựa hiên nhà
bàn tay năm ngón nhỏ
mùa thu tôi làm thơ
ngợi ca màu lá cỏ
đôi mắt em ngây tròng
hàng mi cong tình tự
và đôi môi em ngoan
rối lòng tôi, thiếu nữ
PHẠM KHÁNH VŨ
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 71, tuần lễ từ 5-10 đến 12-10-1972)
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020
THÊM MỘT MÙA TRĂNG - Trần thị Phương Lan
Biết đâu ngày vui mau chóng tàn Giã từ nhau muộn màng
Phượng tàn trên hè phố Nhìn trăng khuya tránh bên mái lầu
Cánh phượng đã nhạt màu Ép trong lòng tay sầu...
(Thế Rồi Một Mùa Hè, Phạm Mạnh Cương)
Trăng trong thành phố nóng bức, chật hẹp, đông người mà còn lãng mạn đến vậy, huống hồ gì trăng trên sông nước hữu tình:
Thuyền trôi triền miên trên sông nhịp nhàng Thuyền trôi lướt êm trong sương mơ màng Gió đưa con thuyền dìu theo ánh trăng
Bờ xa âm thầm làn sóng luyến thương Thời gian nhẹ trôi như ru mộng đời Thuyền ơi hãy đi thăm nơi chân trời Dưới trăng ta về dạo chơi xứ thơ Cùng với tiếng đàn hòa khúc mơ hồ.
Chúng ta cũng được ngắm cảnh vầng trăng ai xẻ làm đôi, nửa in đáy nước nửa lưng trời... qua vô số các nhạc khúc xưa, có thể kể tượng trưng ra ở đây như Vỹ Dạ đò trăng (Châu Kỳ), Đôi mái chèo trăng (Ngọc Cẩm, Nguyễn Hữu Thiết), Chuyến đò vỹ tuyến (Lam Phương), Trăng rụng xuống cầu (Hoàng Thi Thơ), Đêm trăng trên Vịnh Hạ Long (Hoàng Quý), Duyên nước tình trăng (Hoàng Nguyên), hay Tiếng trúc bên sông của Nguyễn Thiện Tơ:
Thuở nhỏ, tôi thường được coi mấy chị học lớp trên má phấn môi son, mặc xà rông trình diễn văn nghệ nhạc phẩm Trăng sơn cước của Văn Phụng, hoặc Trăng Mường Luông của Phạm Đình Chương. Hình ảnh những cô sơn nữ múa hát dưới trăng (cho dù chỉ là trăng sân khấu) cũng có thể đưa hồn ta đến một vùng đất mới xa lạ nhưng thú vị: Nhớ Mường Luông một đêm sáng trăng mơ màng. Chàng trai sánh vai cô nàng cùng nhau líu lo ca trong làng. Vào kỳ hội buôn người dân rong chơi khắp bao lối mòn. Xiêm y các cô tung tròn. Ánh trăng rung mình qua suối nỉ non. Đời thêm mê hồn. Tiếng khèn rộn ràng Mường Luông. Mờ xa từng cặp trai gái dưới trăng rừng hẹn thề nước non...
Chẳng hiểu sao sống phần lớn cuộc đời nơi phố thị, nhưng lòng tôi luôn hướng về miền thôn dã, nơi tình người thì chân chất và phong cảnh thì êm đềm như giấc mơ, nhất là dưới ánh trăng thanh, như trong cơ man các ca khúc Trăng soi duyên lành của Trịnh Hưng, Trăng về thôn dã của Hoài An và Huyền Linh, Trăng về quê hương của cặp song ca Ngọc Cẩm-Nguyễn Hữu Thiết, Gạo trắng trăng thanh, Múc ánh trăng vàng của Hoàng Thi Thơ, Tình lúa duyên trăng (Hoài An và Hồ Đình Phương), Thôn trăng (Mạnh Bích và Nguyên Diệu), Trăng sáng trong làng (Tiến Đạt), Trăng sáng vườn chè (Văn Phụng), hoặc Trở về thôn cũ, Nhị Hà:
Làng tôi nghiêng mình soi bóng Hương Giang
Những đêm trăng sáng long lanh giòng sông
Dáng ai giặt yếm bên bờ dịu dàng
Thả tiếng "khoan hò" theo nhịp chèo vọng xa
Làng tôi những chiều khi gió lên khơi
Nắng hanh phơn phớt pha hồng gò má
Những cô thôn nữ trên đường về chợ
Và tiếng sáo diều dìu dặt buông lời thơ
Chiều quê (Hoàng Quý):
Tình quê hương, Đan Thọ:
Anh về qua xóm nhỏ. Em chờ dưới bóng dừa. Nắng chiều lên mái tóc. Tình quê hương đơn sơ... Em mời anh dừng lại, Đêm trăng ướt lá dừa, Bên nồi khoai mới luộc, Ngát thơm vườn ngâu thưa, Anh hẹn anh sẽ kể: Tình quê hương đơn sơ...
Khúc ca ngày mùa, Lam Phương:
Kìa thôn quê dưới trăng vàng bát ngát Ánh trăng thanh chiếu qua làng xơ xác chiếu hồn quê bao khúc ca yêu đời Mừng trăng lên chúng ta cùng múa hát Ước mong sao lúa hai mùa thơm ngát Lúa về mang bao khúc ca tuyệt vời...
Ngàn dâu xanh ngát mấy nếp tranh xa mờ Tiếng sáo bay dập dìu đường về thôn xưa. Tình quê lai láng dưới trời thu, Khói xây thành chập chùng mây đưa. Cành tơ liễu thấp thoáng bên hồ, Mùa nhớ nhung dòng nước lững lờ. Ta ra đi một chiều thắm Vang lời ca buồn trong khóm lá Nỗi u hoài ngày tháng khôn nguôi. Miền xa thương nhớ, Tình quê hương thiết tha Buồn lắng nhắn theo lời gió. Mùa trăng êm tiếng tơ một trời còn vương. Ôi buồn nhớ quê hương !
Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi Đường xưa lối cũ, có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài Đường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai Đường xưa lối cũ, có em tôi tóc xanh bay mơ màng Đường chiều dịu nắng, bóng em đi áo nâu in đường trăng... Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi...
Mùa trăng thơ ấu đẹp nhất là vào dịp tết trung thu, đã được hai nhạc sĩ Văn Phụng và Văn khôi hồii tưởng qua tác phẩm Hình ảnh một đêm trăng:
Khi ấu thơ ngồi trong bóng trăng nhìn theo áng mây đưa
Nghe má ba kể trong ánh trăng Cuội đang sống say sưa
Rồi thôn xóm bừng lên tiếng reo hòa theo khúc ca ngân
Tiếng ngây thơ bầy em múa ca mời trăng thu xuống trần
Lưng trời mây trắng trôi lưng đồi Mơ hồ tiếng sáo ru hồn thơ
Ngắm trăng thanh và nghe tiếng tiêu đưa qua mơ hồ
Lòng tôi mơ ước tiếng bang đập cánh bay lên vầng trăng
Thu đã đem nguồn vui tới đây điểm tô ánh trăng mơ
Nhưng thấy đâu mùa trăng ấu thơ Mùa trăng lúc ngây thơ
Màu trăng sáng cùng muôn khúc ca ngày xưa đã trôi qua
Ánh trăng xưa lòng tôi vẫn ghi thời gian chưa xóa mờ...
Hoặc Khúc nhạc dưới trăng của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước:
Dưới ánh vầng trăng bóng ngà, một trời mát êm trong sáng
dưới bóng ngàn sao sáng ngời, chập chờn bóng đêm.
Thấp thoáng ngàn cây bóng lồng. Một bầy thiếu niên ca múa,
khúc hát nhịp theo tiếng đàn chập chờn dưới trăng.
Hay Tía em má em của nhạc sĩ Văn Lương:
Những đêm trời trăng lên tròn tròn Gió đưa ngàn cây nghe xạc xào Chúng em cùng họp đoàn vui chơi Chúng em cùng họp đoàn vui ca Trong ánh trăng ngà lung linh Ngày mùa về nơi nơi Ðồng vàng đầy thênh thang Chúng em cùng vui múa hát trên đồng lúa Hòa bình về nơi nơi cuộc đời mình đang lên Sáng như vùng trăng sáng giãi trên đồng làng.
Còn biết bao nhiêu ca khúc lãng mạn của những ngày tháng cũ, ca tụng vầng trăng đôi lứa , như nhạc phẩm Một buổi chiều mơ của Dzoãn Mẫn:
Êm đềm ánh trăng lan vườn biếc huy hoàng qua lầu nàng đàn rung lên ngàn tiếng gió đêm dần quyến ôi đàn lưu luyến
Xưa nàng đứng bên song lầu cao chưa đóng thắm muôn duyên
Tôi mơ nắn cung đàn hòa theo bao lời gió ngân ngàn tiếng vang
Chiều nay ánh trăng êm, lầu hoa thắm mơ huyền
Nàng tha thướt như Giáng Tiên bên hồ dưới trăng ngàn hoa trắng
Mình tôi đứng bên thềm nhìn lầu thắm êm đềm
Và say đắm rung mấy cung đàn nàng biết chăng ? Kìa ánh trăng !
Tiếng hát với cung đàn của Văn Phụng:
Anh mơ, khi ánh trăng êm đềm trong sáng Bên em khẽ rung cung đàn yêu mơ màng Say sưa tiếng em ngân hòa tiếng tơ vàng Tình duyên đôi ta sẽ hòa, sẽ hòa nhip muôn tiếng hát với cung đàn.
Em tôi của Lê Trạch Lựu:
Em tôi ưa đứng nhìn trời xanh xanh. Mang theo đôi mắt buồn vương giấc mơ. Vu vơ đắm đuối, vương ngàn áng mây Bao đêm thầm đếm trên trời đầy sao sáng. Buồn vương man mác theo lời gió reo lời thơ
Bao giờ tôi về gần em Cùng đếm này trăng này sao kia nhé em,
Trăng sao dâng ý thơ, mây bay khắp trời, Thuyền tình lung linh trong khói sương lam, Ngày về xa quá người ơi.
Anh về một mùa trăng, sáng tác Nhật bằng và Xuân Lôi:
Nhìn vầng trăng lên sáng soi Khắp trên ngàn nơi, thắm hương duyên đời Và giòng sông trôi lững lờ Thời gian xóa mờ, vương vấn đường tơ Hẹn một mùa trăng sẽ về Về say ấm tình, về vui thái bình
Khúc ca thanh bình nhịp nhàng Một mùa trăng sáng chờ anh bước sang…
Thế hệ nhạc sĩ đàn em cũng đóng góp vào vườn đời bằng các nhạc phẩm ca ngợi ánh trăng tuyệt đẹp như Trăng thề của Khánh Băng:
Một đêm trăng sáng lung linh Và nhớ lúc sánh bước bên đồi thông
Và nhớ đến ánh mắt ta nhìn nhau. Trăng kia soi bóng lứa đôi mình
Ước thề... khó quên Nhìn trăng em ước mơ sao Cho mình đừng có xa nhau Để những lúc sóng gió trên đường xa Để sưởi ấm buốt giá tâm hồn ta Nhưng đêm nay hai ta cách xa nhau rồi...
Đồn vắng chiều Xuân của Trần Thiện Thanh:
Băng giòng sông loang trăng đầy Lòng muốn vớt ánh trăng thề viết tên em...
Đôi ngả đôi ta, cũng của Trần Thiện Thanh:
Ngàу đó đôi tɑ thường hẹn hò, Mà nɑу trăng bâng khuâng thềm νắng. . . Em ơi! ɑnh muốn rằng dù thương thương nhớ nhớ, bàng hoàng nghìn đêm mơ, chợt biết lòng bơ νơ. Ðừng buồn! đừng buồn cho đôi má xinh ρhɑi hồng. . .
Một lần xɑ cách, duуên tình thành mộng νào đêm trăng sáng .Gần nhɑu thu ngắn, cho ân tình dài, dài thêm nhớ mong. . . Hãу cho thời giɑn gom уêu thương lên thật đầу, hôm nɑo mình nắm tɑу, khi ɑnh νề chốn đâу. Ðêm khuуɑ trăng νàng lặng lờ trôi như thầm nói, tɑ νới tɑ thành đôi.






