Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn Nữ Thu Dung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn Nữ Thu Dung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

BÊN DÒNG SÔNG TIẾC NUỐI - Tôn Nữ Thu Dung

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
có tiếng hát nào bay
mơ hồ qua đỉnh nhớ
giữ từng sợi tóc mây
trong bàn tay bỡ ngỡ
Xưa về dưới hàng cây
nhớ em đầy hơi thở
yêu em mà không hay
 
có tiếng hát nào ngoan
bay trên thành phố cũ
em đi áo hoa vàng
ta ngỡ màu lá rũ
mây chiều nay lang thang
còn nơi nào ẩn trú
gió bay tình ngút ngàn
 
có tiếng hát nào vui
rộn ràng ngăn tim nhỏ
hát một lần rồi thôi
cười với nhau lần nữa
quay đi cùng bồi hồi
cần chi lần gặp gỡ
bây giờ em xa xôi
 
có tiếng hát nào không
ru em tình rất mới
ru ta giấc cuối cùng
trong cuộc đời bối rối
thả từng nụ tình hồng
xuống dòng sông tiếc nuối
chia tay ai buồn không?...
 
                           tôn nữ thu dung
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 95, tuần lễ từ 29-3 đến 5-4-1973)
 
 
 

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2025

GỞI PLEIKU, GIÓ NÚI BỤI HỒNG - Tôn Nữ Thu Dung

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
mai mốt ta về thăm phố núi
em xưa xõa tóc sầu mây bay
lệ nhỏ xuống hồn không tiếc nuối
một trời viễn xứ bụi hồng cay
 
mai mốt ta về thăm phố núi
mắt ngây tròn em có nhớ chi
thuở ta đi mưa mù khắp lối
dứt áo ra đâu bận bịu gì
 
mai mốt ta về thăm phố cũ
chắc Pleiku chất ngất buồn phiền
chắc Pleiku muôn đời ngái ngủ
trong nỗi buồn quá khứ thân  quen
 
mai mốt ta về em có nhớ
người xưa từ phố biển muôn trùng
chắp cánh vạc thân sầu lữ thứ
về như mơ, lời hẹn tương phùng
 
mai mốt ta về theo giấc mộng
em xưa môi đỏ có còn không
mai mốt ta về trong gió lộng
chút ưu tư bay đến vô cùng
 
                        TÔN NỮ THU DUNG
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 115, tuần lễ từ 16-8 đến 23-8-1973)
 
 
 

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2025

YÊU NGƯỜI, TA LÀM THƠ - Tôn Nữ Thu Dung


- Nè Hiển, thấy Nam Du ra sao?
 
- Có vẻ hay hay.
 
- Rõ hơn tí nữa.
 
- Nhỏ có khuôn mặt xinh.
 
- Tốt quá.
 
- Và cái miệng đẹp.
 
Bây giờ thì anh biết rõ ràng rồi, anh vừa yêu, vừa thương Nam Du. Bất ngờ và độc đáo quá. Vân Muội xưa rồi, Lam Sương đã trở thành quá vãng, chỉ có Nam Du, Nam Du, Nam Du. Cô bé ngộ nghĩnh, cô bé dễ thương. Chúa ơi, anh muốn khoe với tất cả mọi người rằng anh yêu Nam Du ghê gớm.
 
Dời nhà Hiển, anh phóng xe như bay như biến, chẳng để làm gì cả, chẳng để đến với ai, vì giờ này Nam Du nho nhỏ của anh đang ngồi bí xị trong bàn học với những điều lệ khó khăn cô bé tự đặt cho mình. Niềm vui trong anh vỡ ra như những con sóng nhỏ, những con sóng cứ vỗ về mãi trái tim anh. Tối nay, trời cũng đẹp chi lạ, những con đường rộn ràng xe cộ không còn làm anh nhăn mặt, những cô bé Nha trang bỗng dưng dễ thương như nhau - dĩ nhiên là cũng còn thua Nam Du của anh một chút. Ôi, Nam Du, Nam Du... cả cái tên cũng dễ thương nữa cơ trời ạ. Phải chi không phải là mùa thi của Nam Du, phải chi ngày 26-6 chỉ là giấc mộng thì chắc chắn anh sẽ bắt cóc Nam Du cùng lang thang với anh, chở Nam Du xuống nhà tên Hiển nghe hắn hát những bài quái đản mà hay vô kể, đưa Nam Du xuống phố để khoe với thiên hạ rằng Nam Du nho nhỏ xinh xinh. Phải chi Nam Du có ông bố hiền hiền một chút có lẽ anh sẽ đến thuê nhà Nam Du mất thôi. Những cái phải chi đó làm anh vui sống, làm anh hăng hái và làm anh hy vọng.
 
Yêu Nam Du. Anh nghĩ mãi cũng không thể hiểu được rằng mình yêu Nam Du hay thương Nam Du. Nam Du 17 tuổi, còn nhi đồng quá đi thôi, còn mê ngậm kẹo, còn mê uống sữa, còn sợ những con zéro tròn vo của ông thầy. Anh 27 tuổi, cảm thấy mình già nua ghê quá, anh đã ra đời, đã lăn lóc với nỗi khổ nỗi đau. Anh khác xa Nam Du nhiều quá, anh mê cái chất ngọt quyến rũ của tuổi trẻ, ghiền những hương vị the cay của khói đời và thèm những con zéro tròn trĩnh. Những đóa môi hôn đó. Cô bé Nam Du dễ thương ơi! Có lẽ anh chưa yêu Nam Du, yêu ai là phải nghĩ đến chuyện xây dựng lâu dài (một mái nhà tranh, hai quả tim vàng thì thơ mộng thật nhưng mà Nam Du đâu có chịu. Cô bé cứ thích đi xe hơi, ở nhà lầu kia, Chúa ạ!). Anh cũng biết chẳng bao giờ Nam Du thích hợp với những vai trò lẩm cẩm ấy. Nam Du chỉ là người tình bé nhỏ thôi, hơi cải lương một chút, nhưng đúng y như thế.
 
Người-tình-bé-nhỏ! Anh cứ gọi đại như vậy cho nó thơ mộng, dù rằng Nam Du chưa hề biết chút nào về những âm mưu hắc ám của anh. Để lôi kéo Nam Du vào trò chơi ấy, anh sắp sẵn một chương trình quyến rũ đại qui mô : Một lần đi Đại Lãnh, anh chụp một cái hình Nam Du ngồi trên cát, cái dáng bó gối nghinh nghinh thật là đặc biệt, anh sang 2 tấm và chỉ đưa cho Nam Du một, tấm kia anh cất kỹ vào ví và trong một lúc vô-tình-đầy-cố-ý, khi trả tiền cà phê, anh hơi dí sát vào mắt tên bạn. Hắn chộp ngay lấy : Ô, Nam Du đây nè. Anh cười bí mật, không thèm trả lời. Hắn càng sốt ruột hơn : Cô bé cho mày hả? Dĩ nhiên, không cho sao tao có.
 
Rồi, anh yên chí là hắn sẽ phao cái tin đó lên bạn bè ai cũng biết Nam Du và cái tin đó hẳn phải chấn động dư luận lắm. Nhưng đâu có hề chi phải không Nam Du? Anh cũng "được" lắm chứ bộ. Chỉ tội nghiệp cho những tên con trai theo Nam Du đâm ra thất vọng não nề. Cũng chẳng sao, vì nhờ thế chúng ta có thêm những văn thi sĩ nặng ký, làm giàu cho nền văn học nước nhà. Cũng ích quốc lợi dân chán, phải không Nam Du? Và, cũng tôi nghiệp cho Nam Du. Một hôm thấy vắng những đóa Ngọc Anh trên thành cửa ngõ, cô bé đã nói với anh:
 
- Tự nhiên mấy hôm nay Âu không đem Ngọc Anh đến nữa.
 
- Tại Nam Du, ai bảo em cứ lửng lơ, lơ lửng hắn phải đi tìm người khác chứ bộ.
 
Nam Du ngạc nhiên:
 
- Tìm người khác làm gì?
 
- Để yêu, bộ ai cũng phải chờ đợi em sao.
 
Nam Du giận lắm:
 
- Nếu biết hắn nghĩ như vậy Du đã vất hết hoa của hắn vào giỏ rác. Cứ tưởng hắn thấy Nam Du thích Ngọc Anh rồi đem đến chứ.
 
Chao ơi Nam Du bé con! Có ai điên khùng chiều theo ý thích của một cô bé xa lạ không đã chứ. Có ai hằng ngày đem hoa đến tặng cho một người mình không yêu? 
 
Vậy là nốc ao một tên cây si cổ thụ, anh nghĩ rằng phải hạ thêm vài ba tên nữa mới yên ổn ngủ trên chiến thắng vinh quang. Nhưng để đền bù thiệt hại cho Nam Du, anh thường ăn cắp những đóa hồng nhung bên nhà cô giáo Tâm đem tặng. Cái tên Âu ngu ngốc, ai lại tỏ tình bằng Ngọc Anh bao giờ đã chứ. Nhất là tỏ tình với một cô bé ngang như cua và nhi đồng quá sức. Anh khôn hơn hẳn, những đóa hồng nhung thắm, để anh nhớ lại ý nghĩa : À, hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, màu sắc càng đậm tình yêu càng nồng nàn. Nhất anh rồi phải không Nam Du, khen anh đi cô bé. Rồi cô Tâm cũng nhìn thấy những cây hoa cưng quý bị hành hạ, cô xót ruột lắm, buổi tối cô xích con Louis cạnh đó ; khi anh lẻn vào, may nhờ quen biết, con vật chỉ hực hực lên mấy tiếng đánh hơi rồi im bặt, dầu có nghe, cô Tâm cũng chả dám ra, cô giáo chi mà nhát dễ sợ. Bữa nào anh phải làm ma dọa mới được. Nhưng một ngày nào đó, những cây hồng nhung sẽ hết hoa, anh lo lắm (sao anh ngu quá, không nghĩ ra những hàng hoa tươi đầy chợ). Quen Nam Du, anh hay nghĩ đến chuyện lâu dài, vì Nam Du còn bé xí. Anh xin cô giáo một nhánh về ươm. Sao mà anh giống cái ông nào trong bài thơ kia quá cỡ:
 
"anh nuôi một nhánh hồng
chăm từng bông hoa nở
anh ươm một chút tình
đầy trái tim vừa mở"
 
anh đang chăm từng nụ đó Nam Du, những đóa hoa như miệng cười xinh tuyệt của em, ôi Nam Du Nam Du Nam Du.
 
Nam Du có một nụ cười răng khểnh, anh thấy nụ cười La Joconde mím mím và kênh kiệu quá, nụ cười Nam Du tươi tắn hơn nhiều. Cô bé cười trông giòn như quả ổi, và anh là một tên rất thèm ăn ổi. Chao ơi! Nếu có tài, anh sẽ họa lại nét cười của Nam Du, chắc chắn anh sẽ trở thành triệu phú trong một thời gian rất ngắn. Chẳng cần phải nghiên cứu quyển "Làm thế nào để trở thành triệu phú" làm cái quái gì cho mệt. Điều đáng tiếc là anh không phải là họa sĩ, không phải là thi sĩ, không phải là nhạc sĩ, cũng không là bất cứ loại "sĩ" nào mà thiên hạ mến chuộng. Anh chỉ là ông thầy tầm thường dạy quốc văn cho những lớp 11 ban đêm, như thế có nản không chứ? À quên, còn một lần nữa anh chưa nói, rằng nếu Nam Du từ chối tình yêu của anh thì anh sẽ là một đạo sĩ suốt đời lang thang để tìm chân lý, chân lý yêu...
 
rằng xưa có gã từ quan
lên non tìm động hoa vàng ngủ say
 
Yêu Nam Du, anh làm được hai câu thơ trong giấc mơ chứ trên thực tế thì hai câu ấy mở đầu cho tập thơ "Động hoa vàng" của Phạm Thiên Thư đó, cô bé ạ. Và như thế, anh có được thiên hạ gọi là thi sĩ đâu!
 
Nam Du, sao Nam Du chỉ mới có 17 tuổi thôi hở em?
 
 
TÔN NỮ THU DUNG      
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 132, tuần lễ từ 17-5 đến 24-5-1974)
 
 

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2025

TA BỖNG DƯNG QUÊN - Tôn Nữ Thu Dung


Cũng như mọi lần, tên nhỏ đứng đón ta trước cổng trường rồi đi theo lải nhải đến tận khúc cuối của con đường Huỳnh Thúc Kháng. Ta cóc thèm trả lời vì sợ hao nước miếng, ta cóc cần trả lời vì còn để hơi sức về nhà ru bé Nai Tơ. Đôi lúc ta nghe hắn với một nửa nụ cười. Đôi lúc ta nghe hắn với một nửa lỗ tai và một nửa con mắt, như hôm nay.
 
"Chào cô bé".
 
Ta muốn dậm chân một cái. Cô bé? Ta muốn cười khì một cái. Nhưng dậm chân rầm rầm và cười khì khi ngoài đường hổng phải là sở trường của ta mà là của nhỏ Dung, em ta cơ, nên ta im lặng.
 
"Ba mươi hai lần đón cô bé, tám lần hụt còn lại hai mươi bốn lần". 
 
Nữa, tên nhỏ giỏi tính toán. Cái điệu này chắc là dân ban B. Tam B, nhị B, nhất B? Ta cũng cóc cần để ý. Gì thì gì chứ giỏi lắm cũng học bằng nhỏ Dung là cùng. Mà học bằng nhỏ Dung thì nhất định phải kêu ta bằng chị, chị hai nữa là đàng khác. Thấy không, bạn nhỏ Dung, ông Tiên, ông Đạt, ông Nghĩa... lớn như vậy mà vẫn kêu ta bằng chị ngọt xớt thì cái tên con nít mặt búng ra sữa này dám kêu ta bằng cô bé thì còn ra cái thống chế gì nữa hở ông trời?
 
"Đáng lẽ tôi ngậm miệng như mọi lần".
 
Ừ nhỉ, sao chú nhỏ không ngậm miệng cho tiện việc sổ sách?
 
"Nhưng..."
 
Nhưng! Cái chữ không có trong tự điển của ta nhưng ai cũng quen miệng nói, kể cả ta.
 
"Mai là ngày bãi trường và vĩnh viễn tôi không còn được trở lại ngôi trường này nữa..."
 
Tại sao? Why? Pourquoi? Nghĩ vậy nhưng ta không nói. Lời nói là vàng nhưng im lặng đôi khi lại là kim cương.
 
"Tôi tự giới thiệu dù không ai thèm hỏi. Tôi là Lê Khắc Luật, học 12B4 Bá Ninh"
 
Thấy chưa, ta muốn reo lên vì ta đã đoán trúng. Cái mặt "toan tính" vậy không phải dân ban B thì ta đi bằng hai tay. Uổng thay, reo to giữa đường giữa sá không phải nghề của nàng nên ta đành ngậm miệng.
 
"Và nếu thi đậu tôi sẽ vào học Sàigòn, thi rớt tôi sẽ đi lính. Đàng nào cũng phải rời bỏ Nha Trang".
 
Ừ, bỏ Nha trang là cái chắc. Ta bỗng thấy tội nghiệp nhỏ Dung. Bỏ Nha trang vẫn là ước mơ của nhỏ. Cuối tháng sáu con nhỏ cũng thi và tràn trề hy vọng. Nhưng mơ ước được bay đi những vùng trời thênh thang Paris, London, Belgique hay gần gũi hơn Sàigòn, Đà Lạt, Huế chẳng khi nào thành tựu (hay sẽ thành ở một ngày nào xa xăm lắm?) Ta hiểu nhỏ, đồng thời ta cũng hiểu được hoàn cảnh gia đình nữa.
 
"Tôi muốn có một kỷ niệm..."
 
Một kỷ niệm" Bộ chú nhỏ chưa từng có một kỷ niệm nào cả sao kìa? Ta muốn cười ghê, nhưng trót... mặt lạnh như tiền nên ta đành... hàm tiếu.
 
"Một kỷ niệm đẹp để khi rời Nha trang còn một chút gì để nhớ".
 
Bài hát em Pleiku má đỏ môi hồng chạy về trong trí ta. Pleiku dễ thương lắm. Ấu thời của ta êm đềm trôi qua nơi đó nên ai nhắc đến là ta có cảm tình liền. Ta lẩm nhẩm hát trong miệng. Ta hát cũng được lắm chứ bộ, nhỏ Dung cứ xúi ta hát Hương Xưa, Hoài Cảm, Lá Đổ Muôn Chiều, Serénade, với cả trăm bài chi chi đó mà nhỏ thích, và ta thì đâu có ngại ngần gì... Ta hát thầm  thôi, em Pleiku má đỏ môi hồng và tóc em ướt và mắt em ướt và má em ướt, cả một chục chữ ướt, ướt và ướt nối tiếp nhau rồi mới tới "nên em dễ thương". Dễ thương! Chứ sao, còn hơn dễ thương mấy trăm lần lận : con dốc xuống phố, hàng cây trên đường Trịnh Minh Thế, rừng Phong Lan, ngôi trường Minh Đức rất thân rất yêu và ông thầy Bằng mập mập ưa cho ta kẹo nữa. Ta nhớ mãi và nhớ mãi.
 
"Chẳng hạn như là biết được tên và lớp học của cô bé".
 
Chà, nếu biết ta học lớp mấy thì chú nhỏ dội cơ ngay tức khắc, sức mấy mà dám nói tào lao như bây giờ, ta học Sư phạm Pháp văn và năm nay ra trường. Cái dáng ta nhóc nhóc bé con vậy chứ ta hai mươi tuổi rồi, ghê lắm đó! Chú nhỏ mười tám tuổi là cùng, phải không? Thua ta hai tuổi cũng may mắn cho chú nhỏ vì nếu thua năm tuổi chú nhỏ bị là học trò của ta rồi ; ta vẫn qua Bá Ninh thực tập lia lịa, chú nhỏ mải đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư thì làm sao mà nhìn cho ra tà áo cô giáo của ta!
 
Sư phạm, ta chúa ghét cái nghiệp này. Ghét từ cái ngày ghi danh ta chỉ muốn thi rớt, muốn thiên hạ loại cái đơn xin ghi danh vào sọt rác để ta thư thái hân hoan chui vào một cái nghiệp hợp năng khiếu hơn. Nhưng có lẽ năm đầu tiên nên bài thi dễ. Có lẽ mấy ông nhận đơn muốn đào tạo một cô giáo bản lĩnh cao cường để đương đầu với nền giáo dục mới (ta ngẫm nghĩ mãi không hiểu nó có đau đớn như khi trượt patin lao đầu từ trên xuống không nhỉ?) nên bỏ qua cái tờ đơn xấc, nghịch và mất dạy của ta (ở chỗ lý do thi vào ngành sư phạm ta nhắm mắt ghi : rớt tất cả các phân khoa giá trị ở Sài Gòn, về đây cũng đành nhắm mắt đưa chân, thử xem con tạo xoay vần đến đâu!)
 
Nhớ có lần đi thực tập bên Võ Tánh, tụi con nít ăn cái gì mà mau lớn quá sức. Ta hơi khớp nên bèn biểu diễn một màn lạnh như tiền, tụi nhỏ hơi gờm gờm nên kháo nhau cô giáo nhỏ con mà hách hách. Khó ăn hiếp! Đứng trên bục nhìn xuống, mấy đứa nhỏ châu đầu vào nhau cười hích hích cười hà hà cười hí hí. Ta không nhịn được bèn quay lên bảng cười hì hì, thế có nản không cơ chứ? Rõ ràng ta chưa có chút gì gọi là tác phong mô phạm. Nhiều lúc học trò hỗn hào hay lì lợm ta muốn... ăn tươi nuốt sống chúng ngay tức khắc chứ không thèm nhớ gì đến bài giáo dục cộng đồng mà ông thầy đã khổ nhọc để nhồi cho ta. Ta nhức đầu muốn điên lên được vì ba cái điều lẩm cẩm lỉnh kỉnh đó.
 
Chú nhỏ thấy ta suy nghĩ có vẻ lâu lắc nên cười cười, chú nhỏ cười coi ngộ lắm, có đồng xu nhỏ bên má trái đàng hoàng nhưng vẫn thua bé Nai Tơ xa lơ xa lắc.
 
"Điều ấy dễ mà, cô bé nhỉ?"
 
Điều ấy? Ta trợn mắt. Điều ấy là điều gì? Trí óc ta chạy lung bung lang bang một hồi rồi mới tỉnh lại. À, cái tên ấy mà. Nhưng tên ai bây giờ nhỉ? Tên ta, cái tên thân yêu nhưng nhiều khi ta ghét thậm tệ, đã rất thân quen của những năm thơ dại hay là tên của đấng phu quân ta? Tôn Nữ Thu Nga hay Trần Tuấn. A, hay ta nói tên công chúa nhỏ. Trần Tuấn Hoài Khanh, cái tên ngộ nghĩnh lắm chứ có phải thường đâu. Ta hơi thắc mắc một chút, vì ta đâu còn là cô bé. Cô bé Tôn Nữ Thu Nga đã chết theo một ý nghĩa thơ mộng lẫn âu sầu buồn thảm nào đó rồi, bây giơ ta là bà Trần Tuấn, dễ sợ lắm! Ta vẫn nghe hụt hẫng một chút khi có ai gọi ta như thế. Hụt hẫng như không hề nuối tiếc vì ta đã chọn lựa và suy nghĩ khá lâu trước đó (có lẽ là trước cả Coup de foudre mà anh chàng uýnh trúng tim ta. Nhỏ Thu Dung không bao giờ tin có một thứ tình yêu... trời đánh như thế, nhưng rồi nhỏ sẽ biết, sau này).
 
Ta chắc lưỡi một cái, đổi chiếc cặp từ tay phải qua tay trái cho đỡ mỏi, chân vẫn bước đều. Nhỏ em quái đản mải vui chuyện ở đâu đó quên cả giờ đến đón ta, muốn cốc cho 5, 7 cái. Ta nghĩ thế, chắc ta sẽ là một cô giáo hung dữ trong tương lai.
 
Ô, con nhỏ kia rồi. Từ khúc cua ở Đinh Tiên Hoàng ta đã thấy chiếc kính cận lớn loang loáng ánh nắng chiều ; chiếc xe mini phóng như bay, con nhỏ cứ đòi vào Sàigòn dự thi đua xe đạp.
 
"Về sớm quá vậy chị Nga?"
 
Dễ giận chưa, đã đến trễ mà còn làm tàng, ta muốn đá mi quá ; nhưng đấm đá không phải là tác phong của một nhà mô phạm nên ta chỉ nguýt một cái thôi. Chợt nhìn thấy tên nhỏ tần ngần bên cạnh, nhỏ ngạc nhiên (nhỏ này, sao mà ai nó cũng quen cũng biết.)
 
"Luật biết chị Thu Nga rồi chứ hở?"
 
Tên nhỏ sửng sốt, lắp bắp:
 
"Ủa chị Nga đây hở? Chị học sư phạm cơ mà".
 
"Ừ, thì sư phạm chứ sao! Vì chưa có phòng nên ké bên trường Tây chút xíu".
 
Tên nhỏ quê cơ, đứng cứng ngắc như Từ Hải.
 
"Luật tưởng... tưởng..."
 
Nhỏ Dung cười, quay xe đi:
 
"Thôi về nghe, chúc thi đậu".
 
Ta ngồi sau quàng tay ôm hông nhỏ:
 
"Chị về nghe, khi nào Luật đến nhà chơi với... cháu, cháu xinh lắm".
 
Ta không nhìn lại, nhưng tưởng tượng nét mặt chú nhỏ, giấu mặt sau lưng Dung, ta cười bằng thích, và cười ngoài đường đâu có phải là tác phong nhà giáo, nhưng ta bỗng quên mất mình là cô giáo, ta cứ cười tỉnh khô. Và Chúa ạ, hãy tha lỗi cho con một lần và chỉ một lần thôi.
 
 
TÔN NỮ THU DUNG      
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 137, tuần lễ từ 21-6 đến 28-6-1974)
 
 
 

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025

HẠ KHÚC - Tôn Nữ Thu Dung

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
bé có thấy mùa xuân bay trên tóc
phượng thắm rồi cho ướt mắt nhớ nhung
ve đang gọi trên những tàn lá thấp
anh về nghe ngày tháng ngắn vô cùng
 
bé có thấy nắng ngà rơi trên áo
chùng lòng không khi lần cuối giã từ
môi vẫn khép ngậm nụ cười ngọt mật
và mùa hè bay mất chút vô tư 
 
bé có thấy khi bàn tay vẫy gọi
là dấu chân ngày cũ đã xa rồi
là tiếng hát nửa chừng bay muôn hướng
khi về đây nhớ mãi một chỗ ngồi
 
(nhìn ra sân có một cành phượng đỏ
và nắng nhung đẹp lắm giữa sân trường
và bạn bè dấu yêu thời tuổi nhỏ
kỷ niệm xưa từng lớp lớp reo mừng)
 .    .    .    .    .    .
 
bé có thấy chút tình yêu mộng tưởng
đã ngát đầy trong đôi mắt anh không?
 
                                     TÔN NỮ THU DUNG
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 105, tuần lễ từ 7-6 đến 15-6-1973)
 

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2022

DIỆP XƯA - Tôn Nữ Thu Dung

 

Anh chàng tên Diệp, Vũ Khuynh Diệp, nhưng khi viết thư cho tôi, lá thư làm quen ngớ ngẩn, anh chàng chỉ ký Vũ Khuynh và vẽ thêm một chiếc lá. Vì vậy tôi ngỡ tên Khuynh, và về sau tôi cứ thích gọi là Khuynh, anh chàng đồng ý. Khuynh lừng khừng vào bậc nhất thiên hạ. Lần đầu nhận được thư Khuynh, tôi đã không ngớt rủa thầm thằng cha hắc ám. Cái thư như thế này:

"Tiểu Di.

Nguyễn P. Tiểu Di, cái tên hay quá. Đó là một bút hiệu phải không. Cô mười bảy tuổi? Cách đây mười bảy năm chưa hề có đấng cha mẹ nào nghĩ ra một cái tên hay đến lắm vậy, để làm chùng lòng tôi đến lắm vậy... cô tha lỗi, tôi viết thư này chẳng phải để xin xỏ một tình bạn đâu mà tôi muốn xin chẳng ai có để cho... Đừng nghĩ rằng tôi đường đột, tôi đề nghị điều này hy vọng cô chấp thuận: cô bằng lòng làm người trong mộng của tôi?

Tôi đang xây dựng một truyện dài, trong đó có một nhân vật dễ thương - Tiểu Di - cô bé vừa mười bảy tuổi (cái tên Tiểu Di tôi đã chọn từ lâu, bất ngờ hôm nay lại được đọc cái tên này trên báo, dưới những bài thơ ngọt ngào. Tôi không ngờ Tiểu Di của tôi có thật, và sống trong thành phố này, gần tôi).

Tiểu Di, tôi nghĩ rằng chúng ta đã có một liên hệ nào dù nhỏ nhoi trong tiềm thức. Viết thư cho tôi ngay đi, tôi chờ từ bây giờ, từng giây, từng phút...

VŨ KHUYNH".       

Tôi cười khì, cầm cái thư phóng xuống nhà cho mọi người xem. Bà chị tôi góp ý kiến:

- "Nên gởi thư cho hắn. Biết đâu sau này hắn sẽ đi vào văn học sử nhờ Tiểu Di."

Thằng em kế điềm đạm hơn, thong thả ngắm nghía lá thư cẩn thận, phán một câu:

- "Đừng đùa với... ái tình".

Tôi cốc mạnh vào đầu nó:

- "Ái tình cái con khỉ!"

Nghe lời bà chị, tôi viết thư cho Khuynh, với tính bướng bỉnh sẵn có, cộng thêm một tí kiêu hãnh, một tí đùa cợt, tôi trả lời hắn.

"Ông Khuynh.

Tôi là Di, Nguyễn P. Tiểu Di. Đó là tên trong khai sinh, do cha mẹ đặt, chẳng phải là bút hiệu, bút tiệm gì cả. Tại sao lại cần bút hiệu? Tôi biết làm thơ, điều ấy đáng hãnh diện lắm chứ. Vậy tội chi mà chẳng đề tên thật cho thiên hạ biết? Ông đoán sai tất cả... Tôi 16 tuổi và không bao giờ muốn làm người trong mộng của ông đâu. Trong mộng thì mong manh hư ảo quá mà tôi thì chỉ thích những gì có thật bền vững, lâu dài.

Ông Khuynh, tôi hy vọng mai kia sẽ được đọc tác phẩm của ông, có một cô bé Tiểu Di nào đó chỉ trùng với tôi có mỗi một cái tên, còn hình dáng tính tình thì hoàn toàn khác hẳn. Tôi cũng nghĩ rằng ta chẳng có liên hệ nào trong tiềm thức gì gì đâu... vì cái tên ông kỳ lạ quá, tôi chưa hề nghĩ đến lần nào. Khuynh, Khuynh là cái gì nhỉ? Tại soa ông không tên Nghiêng, tên Xiêu, tên Đổ? Hy vọng ông không bực mình khi đọc thư tôi.

TIỂU DI"         

Thư gởi đi hồi nào tôi cũng quên, hình như tôi không hề mong thư trả lời của Khuynh. Nhưng đôi lúc, bắt gặp lá thư cũ nằm trong ngăn kéo, tôi lại tức anh chàng vô cùng. Không ai có quyền giam thư tôi cho dầu tôi viết có ngang tàng, bướng bỉnh, bất lịch sự đến đâu đi nữa... tôi quý những chữ viết ra bởi tâm trí mình. Khuynh là cái thớ gì? Để coi...

Nhưng rồi chiều nay, tôi nhận được thư Khuynh. Cũng dòng chữ lêu nghêu cao ốm, cũng cây bic gần hết mực và cũng những câu kỳ lạ...

"Tiểu Di.

Không ngờ Di lại viết thư cho tôi, bất ngờ quá, cảm động quá, Di ạ! Di ạ!

Tiểu Di giống Tiểu Di (của tôi) như hệt, cũng bướng bỉnh, cũng kiêu hãnh, cũng dễ thương... sao trùng hợp kỳ lạ vậy Tiểu Di?

Tôi tên Diệp, Vũ Khuynh Diệp. Cây khuynh diệp cao lêu nghêu trên con đường Lê Thánh Tôn đó, những buổi học về, Tiểu Di có thấy? Nhưng bây giờ tôi là Vũ Khuynh. Tên này cứng cáp, có vẻ con trai hơn nhiều chứ tên Diệp thì mỏng manh như... lá, Tiểu Di nhỉ?

Gọi tôi là Khuynh anh Khuynh Di nhé! Tôi mến Di mất rồi, cô bé bướng bỉnh của tôi, có phải chúng ta đã quen thuộc với nhau từ lâu lắm.

KHUYNH".         

Không! Tôi muốn nói to lên như vậy. Tôi sợ gửi thư cho những người không quen biết. Bạn bè tôi đông đảo quá thì tôi cần chi một người bạn nữa...

Và tôi im luôn. Nhốt thư hắn vào một chiếc hộp có khóa, tưởng vậy là xong.

Ai ngờ hắn tìm đến. Nghe tiếng chuông reo, ngỡ là bạn Triệu tôi ra mở cửa. Hắn nhìn tôi một giây, đột ngột buông từng tiếng nghe như thầy giáo điểm danh:

- Nguyễn P. Tiểu Di...

Tôi ngẩn người, hắn chỉ vào bảng tên thêu trên túi áo, vỏn vẹn hai chữ Vũ Khuynh.

- "Ơ hay".

- "Không có gì đáng ngạc nhiên cả, Di. Áo nay mới thêu xong hồi sáng".

Vô duyên, thêu xong hồi nào thì kệ hắn chứ. Tôi chỉ ngạc nhiên vì hắn đoán được tôi thôi. Nghĩ vậy nhưng tôi không nói ra, lặng lẽ quan sát hắn. Đôi mắt hắn ngước lên nhìn những đám trúc đào nở rộ, đột ngột hắn reo lên, mừng rỡ như bắt gặp một thứ gì trân quý nhất trên đời:

- "Trời ơi, hoàng anh".

Mắt hắn dán vào đám hoàng anh leo ngang khung cửa, giọng dồn dập reo vui:

- "Di biết không? Hoàng anh là loài hoa tôi yêu nhất. Nó là công chúa của các thứ hoa."

- "Ô, vậy là giống nhau. Tôi cũng thích hoàng anh lắm."

Khuynh lan man kể về hoàng anh, kể về một thời nhỏ dại ở quê nhà có toàn màu hoa thân thiết, về những đam mê bất nhất của tuổi lớn khôn. Tôi nghe, và khen thầm tên này có khoa ăn nói. Mãi đến khi bóng tối úp chụp xuống mảnh vườn, hắn mới nhắc đến chuyện về.

- "Đáng lẽ tôi chưa tìm đến Di, nhưng..."

- "Nhưng sao?"

- "Mai tôi đi rồi... Lam Sơn đang chờ, nói bây giờ có muộn không Di?"

- "Không, đối với tôi sớm hay muộn cũng chẳng hề gì..."

Hắn dắt xe ra cửa, môi cười tươi:

- Đúng vậy, Tiểu Di, có những thứ không bao giờ muộn cả. Ví dụ như... tình cảm. Aurevoir".

Tôi vẫn thấy hắn rõ ràng trong óc khi vô tình nhìn lên dàn hoàng anh trước nhà. Cặp mắt hắn khi nào cũng ngơ ngơ xa lạ và giọng nói thì rộn rã mang âm hưởng của loài se sẻ không khi nào biết đến buồn đau. Cái thư đầu tiên từ ngày hắn vào Lam Sơn đến tay cùng với báo đăng tên những tân binh tử nạn. Tên Vũ Khuynh Diệp không nổi bật trong trang giấy lớn mà Diệp cũng đâu có cần gì khi đã nhắm mắt xuôi tay... cái chết dễ dàng, phải không Diệp? Bỏ lại nhân vật Tiểu Di thật cũng chưa đủ thân thiết lắm để nhỏ vài giọt nước mắt xót thương. Nghe tin, ngậm ngùi một chút, nhìn lên dàn hoàng anh, bóng Diệp đâu có hiện về.

"Chiều đến vành khuyên quên giấc ngủ bay về khung cửa hoàng anh xưa..." Hai câu thơ Diệp gởi theo tờ thư cuối có lẽ Diệp bây giờ đã hóa thân thành một loài vành khuyên. Chiều chiều bay về hót rộn ràng trên những chùm hoàng anh mộng tưởng.


TÔN NỮ THU DUNG      

(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 110, tuần lễ từ 12-7 đến 19-7-1973)