Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

MÙA THU TRỞ LẠI TRƯỜNG


















Bay bay những lá me đầu tháng tám
Giục em tôi ôm sách trở về trường
Nghe trong hồn có một chút bâng khuâng
Chân chưa bước nhưng chừng như rộn rã

Con đường này, lối đi kia, quen quá
Và nao nao là những buổi em về
Có cậu học trò vừa biết mộng mơ
Bước lẽo đẽo theo em về cuối ngõ

Chớm sang thu trời làm heo may gió
Cổng trường xưa thêm một chút rêu xanh
Những tường vôi. Mái ngói ghế và bàn
Bỗng một lúc như cùng đổi mới

Rụng đi những bông phượng hồng chờ đợi
Mùa thu em tôi đang trở lại trường
Trong nắng vàng có thoang thoảng chút hương
Hương của tóc còn thơm mùi bồ-kết

Hương của thời em tôi chưa biết
Yêu em là yêu cái miệng em cười
Thương em là thương cả đất và trời
Trời đất suốt ngàn năm còn cô độc

Mùa thu em tôi vừa len lén bước
Nhè nhẹ thôi, cho khói quyện trong hồn
Chầm chậm thôi kẻo ngày sẽ điêu tàn
Và chớ giẫm lên đời tôi, em nhé

Vang vang những hồi chuông giục giã
Đường thu reo vui nhịp guốc khua dòn
Tôi biết chiều nay trong khói hoàng hôn
Tôi lại đứng bên đường, chờ đợi.

                                              PHẠM CAO HOÀNG

(Trích tạp chí Tuổi Ngọc số 119, ra ngày 15-10-1973)


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

HOÀNG ĐẾ MỘT NGÀY (VI)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


- Bệ hạ nói Lệ Lan chết ư?

Nhà vua nói:

- Đúng vậy. Trẫm tưởng ái khanh đang buồn rầu về chuyện đó?

Hoàng hậu tâu:

- Tâu bệ hạ, thần thiếp có biết chuyện nhưng mà Thanh Lam chết chứ không phải Lệ Lan. Nó vừa vào đây khóc lóc thảm thiết thuật lại cái chết của chồng nó, thật bất ngờ và đau đớn…

Vua cãi:

- Không phải vậy, hoàng hậu đã nghe lầm đó, chính Thanh Lam tới tâu với ta là Lệ Lan chết. Ta đã ban cho nó một trăm đồng tiền vàng về mai táng vợ nó.

Hoàng hậu lắc đầu:

- Xin bệ hạ chớ đùa mà chạm đến vong linh người đã chết. Thiếp cam kết là Thanh Lam chết chớ không phải Lệ Lan. Thiếp xin chia buồn cùng bệ hạ.

Nhà vua không tin lời cam kết của hoàng hậu, vì chính ngài đã chứng kiến cảnh Thanh Lam quì mọp khóc lóc dưới bệ rồng.

Nhà vua nói:

- Chẳng lẽ trẫm lại lầm Thanh Lam với người khác hay sao? Chính trẫm thấy nó đau đớn khóc ngất đi trước mắt trẫm chứ có phải chuyện hoang đường đâu mà bịa đặt?

Hoàng hậu vẫn một mực giữ lẽ phải:

- Tâu bệ hạ, nếu bệ hạ không tin, hãy hỏi bọn nữ tỳ kia sẽ rõ. Sau khi nghe Lệ Lan kể về cái chết của chồng nó, thiếp đã ra lệnh xuất kho ra một trăm đồng vàng và mấy tấm nhiễu cho nó mang về mai táng chồng.

Vua và hoàng hậu không ai chịu thua ai, cùng cho là mình phải.

Chợt vua nghĩ ra một kế, cho gọi Mặc Đỗ tới và truyền:

- Khanh hãy tới nhà vợ chồng Thanh Lam xem trong hai đứa, đứa nào chết, đứa nào sống, rồi hãy về đây tâu cho trẫm rõ.

Quan nội giám Mặc Đỗ ra đi.

Tuy sai quan nội giám đi xem xét rồi mà nhà vua vẫn còn tức bực. Ngài nói với hoàng hậu:

- Chờ Mặc Đỗ về đây báo rõ mọi chuyện xem hoàng hậu còn cãi nữa hay không.

Hoàng hậu bình tĩnh trả lời:

- Tâu bệ hạ, bệ hạ có sai đến trăm người tới dò xét cũng hoài công, vì người chết vẫn là Thanh Lam.

Nhà vua nổi giận nói:

- Nếu hoàng hậu đã chắc chắn như vậy thì hãy cùng ta đánh cuộc xem ai phải.

- Xin chiều lòng bệ hạ ngay. Thần thiếp đang ngồi ở vườn thượng uyển để cuộc với lâu đài bát giác của bệ hạ.

Vua chấp thuận liền. Cả hai người đều nóng lòng chờ tin Mặc Đỗ.

Nói về Mặc Đỗ, khi được lệnh vua truyền phải tới dò xét gia đình Thanh Lam thì bươn bả ra đi.

Khi đó, Thanh Lam đang ngồi chuyện trò với vợ trên lầu, bỗng ngó thấy Mặc Đỗ hấp tấp đi tới thì sợ hãi nói:

- Nàng ơi! Quan nội giám tới đây chắc xem chúng ta có chết thật không? Nàng hãy nằm xuống để ta liệm lại kẻo lộ chuyện.

Lệ Lan vội vàng nằm xuống để Thanh lam quấn vải quanh mình. Xong, chàng ngồi khóc lóc thảm thiết.

Khi Mặc Đỗ bước vào trong nhà, Thanh Lam còn nức nở khóc, cúi chào quan nội giám rồi nói:

- Tôi cảm ơn lòng tốt của ngài đã tới đây thăm viếng. Thật là đau đớn cho đời tôi quá, từ nay sống cảnh độc thân, biết lấy ai tỏ tâm sự sớm hôm.

Mặc Đỗ thấy sự việc rành rành là Lệ Lan từ trần nên bước đến trước xác chết, cúi đầu chào rồi ra về.

Khi nhà vua thấy Mặc Đỗ ra mắt thì nóng lòng hỏi:

- Khanh hãy cho trẫm biết kết quả ngay. Đứa nào chết?

Mặc Đỗ tâu:

- Tâu bệ hạ, khi hạ thần tới nơi, Thanh Lam đang ngồi bên xác vợ khóc lóc thảm thiết lắm. Như vậy chính là Lệ Lan chết.

Nhà vua thấy mình đắc thắng thì vỗ tay bảo hoàng hậu:

- Đó, ái khanh đã biết rõ sự thực chưa. Vườn thượng uyển đã thuộc về trẫm rồi nhé.

Hoàng hậu vẫn chưa chịu thua, gọi bọn nữ tỳ tới rồi hỏi:

- Lúc nãy, chúng bay thấy Lệ Lan tới đây có việc gì, hãy kể lại ta nghe?

Bọn nữ tỳ tâu:

- Muôn tâu, Lệ Lan tới khóc lóc báo tin chồng chết. Hoàng hậu đã ban cho nhiều vải vóc và một trăm đồng tiền vàng để đem về lo ma chay cho chồng.

Hoàng hậu nhìn vua rồi nói:

- Đó là sự thật, có các nữ tỳ tâu rõ ràng. Chắc bệ hạ và Mặc Đỗ muốn bày trò giải trí đó chăng?

Nhà vua cãi lại:

- Chỉ có ái khanh lầm chứ ta trêu cợt làm chi. Ta sẵn sàng chờ ái khanh sai nữ tỳ tới dò xét cho chắc chắn rồi lầy vườn thượng uyển cũng không muộn.

Hoàng hậu tức thì sai một người bảo mẫu tới nhà Thanh Lam.

Người bảo mẫu hấp tấp ra đi.

Thanh Lam lúc đó đang ngồi bên cửa sổ với vợ, bỗng thấy bóng bà bảo mẫu thì lo sợ nói:

- Nguy cho chúng ta rồi. Chắc là trong cung hoàng hậu và nhà vua đang bàn luận về chuyện của chúng ta nên lúc trước sai Mặc Đỗ, nay lại sai tới bà bảo mẫu đi thăm dò.

Lệ Lan cuống quít nói:

- Chúng ta phải làm sao bây giờ?

Thanh Lam bàn:

- Lúc trước là nhà vua sai Mặc Đỗ. Còn bây giờ chắc hoàng hậu sai bà bảo mẫu đi. Vậy tôi phải giả chết mới được.

Nói rồi, Thanh Lam vội nằm lên giường để cho Lệ Lan lấy vải quấn lại.

Vừa lúc đó thì bà bảo mẫu tới nơi. Thấy Lệ Lan ngồi khóc lóc tỉ tê trông thật buồn thảm, bà bảo mẫu liền bước tới đỡ nàng dậy và dịu dàng nói:

- Trước cảnh bi ai này ta không dám tới làm rộn con. Nhưng phiền một nỗi là Mặc Đỗ về tâu với vua là con chết, vì vậy mà hoàng hậu sai ta tới xem cho rõ sự tình.

Lệ Lan vờ giận dữ nói:

- Thằng cha nội giám ấy đầu hai thứ tóc rồi mà dám rủa tôi chết, lại mang thêm tội khi vua. Lão ấy đến đây thấy chồng tôi chết nằm đó mà dám đặt điều.

Người bảo mẫu lại bên giường đặt xác Thanh Lam rồi làm lễ vĩnh biệt.

Về tới cung, bà bảo mẫu cứ sự thật mắt thấy tai nghe tâu trình.

Mặc Đỗ giận dữ cãi lại:

- Bà đã đặt điều nói dối, chính ta trông thấy Lệ Lan nằm chết trên giường, lẽ nào lại có chuyện Thanh Lam chết ngay được?

Bà bảo mẫu cũng cãi:

- Chính ông mới đặt điều nói dối. Khi tôi tới nơi thấy Lệ Lan đang ngồi bên xác chồng khóc lóc thảm thiết, vậy thế nào mới là đúng sự thật?

Hai bên cùng tranh nhau cãi lấy lẽ phải, cuối cùng chẳng ai tin được là đúng. Vua và hoàng hậu cũng bối rối không biết sự thật ra sao mà khiến cả hai người đi dò xét đều nói một khác.

Vua chợt nghĩ ra một kế, bèn nói:

- Chúng ta cứ ngồi đây vô ích. Bây giờ cả bốn người cùng tới xem tận mắt sẽ biết ai đúng ai sai.

Thế là cả bốn người cùng nối gót theo nhau tới tận nhà Thanh Lam.

Sau khi bà bảo mẫu về rồi, vợ chồng Thanh Lam tưởng thoát nạn, nhưng nào ngờ chưa kịp mừng đã thấy vua, hoàng hậu với Mặc Đỗ và bà bảo mẫu đi tới.

Thanh Lam toát mồ hôi gọi vợ:

- Nàng ơi! Chúng ta chết đến nơi rồi!

Lệ Lan cũng thấy rõ nỗi nguy hiểm nên vô cùng bối rối. Đoàn người đã đi gần tới nơi.

Thanh Lam chợt nghĩ ra, bảo vợ:

- Chúng ta phải chết cả hai mới xong.

Hai vợ chồng cho như vậy là diệu kế nên cùng hấp tấp nằm xuống giường, đắp vải chung quanh mình.

Vừa lúc đó, vua và hoàng hậu bước vào.

Tất cả đều ngạc nhiên tột độ vì thấy hai vợ chồng Thanh Lam cùng nằm chết.

Quan nội giám phân trần:

- Khi tôi tới thì thấy Lệ Lan chết và Thanh Lam ngồi bên khóc lóc. Bây giờ hai người cùng chết thì có lẽ là Thanh Lam tự tử theo vợ cho trọn nghĩa chăng?

Vua gật gù nói:

- Ta cũng chắc vậy.

Riêng bà bảo mẫu thì cãi:

- Chính Thanh Lam chết trước, khi tôi tới còn thấy Lệ Lan ngồi khóc thảm thiết.

Hoàng hậu tỏ vẻ hài lòng:

- Đúng như vậy. Vì con Lệ Lan thương chồng quá nên chết theo đó.

Vua thấy hoàng hậu bàn như vậy thì không chịu. Hai bên cãi nhau dữ dội một hồi lâu.

Nhà vua không biết phải trái ra sao, cứ đi đi lại lại trong phòng mà không nghĩ được ra kế gì.

Rồi nhà vua ngồi xuống ôm đầu bên cạnh hai xác chết để suy nghĩ tìm sự thật.

Sau cùng, nhà vua thất vọng nói:

- Ta sẽ thưởng một ngàn đồng vàng cho ai chứng minh được trong hai xác chết, kẻ nào chết trước, kẻ nào sau.

Nhà vua vừa nói đến đó thì có tiếng ồm ồm nói:

- Muôn tâu, xin bệ hạ cho hạ thần hưởng số tiền trước, hạ thần sẽ có chứng cớ rõ ràng.

Rồi từ đống vải liệm xác chết, Thanh Lam vùng dậy rập đầu xuống đất bái mệnh vua. Còn Lệ Lan cũng theo chồng tung mình ngồi dậy và ôm chân hoàng hậu.

Mới đầu nhà vua, hoàng hậu cùng bà bảo mẫu và quan nội giám đều thất kinh chạy trốn.

Nhưng sau thấy vợ chồng Thanh Lam còn sống nhăn thì cả bốn người đều ôm bụng cười.

Thanh Lam tâu xin vua ban cho số tiền thưởng đã hứa.

Nhà vua ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi lại còn dám đòi tiền thưởng ư? Hãy kể đầu đuôi câu chuyện cho trẫm nghe đã.

Thanh Lam cúi đầu phục mệnh.

Chàng kể từ đầu câu chuyện hai vợ chồng ăn tiêu quá trớn cho tới lúc nghĩ ra mưu kế làm tiền vua và hoàng hậu, rồi phải đóng trò để che mắt dò xét của quan nội giám và bà bảo mẫu.

Vua và hoàng hậu nghe xong đều cười mãi.

Sau đó, vua sai quan nội giám lấy trong kho ra một ngàn đồng vàng để thưởng cho vợ chồng Thanh Lam.

Còn hoàng hậu thì vui mừng khi thấy Lệ Lan còn sống. Hoàng hậu nói:

- Ngươi làm ta lo sợ quá, lần sau đừng làm vậy nghe không? Bây giờ ta cho ngươi một ngàn đồng vàng để hai vợ chồng làm vốn buôn bán.

Thế là hai vợ chồng Thanh Lam, nhờ được số tiền vua và hoàng hậu ban cho nhiều như vậy nên không còn lo đói khổ nữa.

*

Khi Mỹ Thanh Loan kể tới đây thì trời hãy còn tối.

Vua Sa-hy-A còn đang mơ màng với câu chuyện lý thú của người đẹp nên một lát sau mới chợt tỉnh.

Nha vua nói:

- Ái khanh hãy kể cho ta nghe thêm câu chuyện của Đại Nguyên Hãn có được chăng?

Mỹ Thanh Loan tâu:

- Muôn tâu, thiếp còn biết rất nhiều câu chuyện về vua Đại Nguyên hãn hay hơn nữa. Nếu bệ hạ chưa muốn giết thiếp thì tối mai thiếp xin kể hầu bệ hạ một câu chuyện về “Vua Đại Nguyên Hãn với cuộc chu du”. Nghe xong, chắc bệ hạ sẽ cho hay gấp trăm lần những câu chuyện trước.

Vua Sa-hy-A bằng lòng.

Thế là mạng sống của Mỹ Thanh Loan vẫn còn.

Đêm sau, nàng kể về:


Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

HOÀNG ĐẾ MỘT NGÀY (V)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


- Đừng lừa dối ta nữa. Chính vì những chuyện đó mà ta đã đánh mẹ ta, rồi bị nhốt vào nhà thương điên, mỗi ngày bị người ta đánh năm mươi roi tím bầm cả da thịt. Ta không nghe các người lừa dối nữa.

Cung nữ vẫn dịu dàng tâu:

- Tâu bệ hạ, chắc chắn là bệ hạ vừa trải qua một cơn mê và nghĩ ra chuyện đó. Sự thật đêm qua bệ hạ vẫn ngủ trong cung.

Thanh Lam đâm ra nghi cả chính mình. Chàng vội vạch lưng áo ra xem những vết tím bầm còn rành hành ra đó. Chàng chỉ cho cung nữ xem rồi nói:

- Đây, nàng hãy nhìn cho rõ, kẻo lại bảo ta nằm mơ.

Chàng vẫy viên nội giám tới gần rồi bảo:

- Này, ông hãy cắn vào tay ta xem mơ hay tỉnh?

Quan nội giám tuân lệnh, ghé răng vào cắn mạnh khiến Thanh Lam đau quá thét lên.

Ban nhạc thừa dịp đó tấu lên một bản nhạc mạnh mẽ.

Thanh Lam liếc mắt nhìn thấy các cung nữ cầm tay nhau múa hát vui vẻ.

Điệu múa nhịp nhàng, rồn rập làm Thanh Lam say mê. Chàng không còn ngồi yên làm thinh được nữa, liền cởi tung long bào, vứt bỏ long cổn xuống đất rồi cũng nhập bọn, ca hát vang rân.

Vua Đại Nguyên Hãn đứng nấp trông thấy cảnh tượng ấy phải ôm bụng cười bò.

Rồi không chờ đợi được nữa, nhà vua liền bước ra khỏi chỗ nấp, vỗ Thanh Lam nói:

- Ông bạn ơi! Đừng đùa nữa kẻo tôi cười vỡ bụng mất.

Đoàn múa dừng lại, tất cả im không một tiếng động. Thanh Lam ngạc nhiên nhìn người lái buôn mà chàng đã tiếp đêm qua rồi hỏi:

- Sao lạ vậy? Ngài tới đây làm gì? Ngài có biết là chính ngài đã làm hại tôi không? Bây giờ ngài còn muốn gì nữa?

Vua Đại Nguyên Hãn ôn tồn nói:

- Ngươi đừng nhắc lại những chuyện khổ cực nữa, ta sẽ đền bù thiệt hại cho ngươi. Kể từ đây ta sẽ nhận ngươi làm anh em, ngươi muốn gì sẽ được như ý.

Thanh Lam chợt nhận ra đó là vua Đại Nguyên Hãn. Chàng sợ hãi vội sụp lạy và tâu:

- Muôn tâu, hạ thần đã phạm thượng vì không  biết bệ hạ giáng lâm. Nhưng xin bệ hạ hãy ho hạ thần biết nguyên nhân ra sao mà hạ thần vẫn chưa hiểu rõ.

Vua Đại Nguyên Hãn liền kể lại hết thảy những chuyện mà nhà vua xếp đặt.

Sau đó, vua nói:

- Ngươi đã hiểu rõ hết mọi chuyện rồi. Bây giờ ta sẽ ban cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn.

Thanh Lam tâu:

- Muôn tâu, hạ thần chỉ xin bệ hạ cho theo hầu ngày đêm để hưởng những đức tính quý báu của bệ hạ.

Nhà vua chuẩn y.

Kể từ đó, Thanh Lam được phép ra vào cung bất cứ lúc nào mà không ai dám ngăn giữ.

Khi Thanh Lam được vua chấp thuận rồi, chàng liền từ tạ ra về. Vua còn ban cho chàng một ngàn đồng vàng.

Tới nhà, Thanh Lam rối rít gọi mẹ ra kể chuyện về nhà vua cho nghe.

Hai mẹ con sung sướng ôm nhau không nói nên lời.

Tin Thanh Lam được vua cho hầu bên ngài, lại coi như ruột thịt đã lan rộng ra dân chúng. Cả kinh thành Bá Đa bàn tán ầm ĩ.

Còn Thanh Lam được hầu cận bên vua thì vui vẻ vô cùng, lấy đó làm mãn nguyện. Nhà vua cũng mến tính tình của chàng nên tin cẩn lắm.

Nhà vua có kể câu chuyện của Thanh Lam cho hoàng hậu khiến hoàng hậu cười quên thôi.

Lâu dần, Thanh Lam được mọi người trong cung quí mến.

Một bữa, hoàng hậu nói với vua:

- Tâu bệ hạ, mỗi lần thiếp thấy Thanh Lam theo bệ hạ vào đây, hắn đã liếc nhìn con nữ tỳ của thiếp rất say đắm. Thiếp nhận thấy hai đứa cũng hợp ý nhau, vậy xin bệ hạ chuẩn tấu cho chúng kết hôn.

Vua Đại Nguyên Hãn mỉm cười nói:

- Ái khanh nói trẫm mới chợt nhớ ra. Chính Thanh Lam đã nói với trẫm là nếu được kết duyên với người mà hắn yêu thì mãn nguyện nhất. Vậy để trẫm gọi hắn hỏi xem sao.

Rồi nhà vua cho gọi cả hai bên lại hỏi.

Thanh Lam quì tâu:

- Muôn tâu, bệ hạ đã nghĩ đến mà ban ơn cho hạ thần như vậy, ngàn đời hạ thần cũng không dám quên ơn. Nhưng không biết Lệ Lan có vừa ý chăng?

Nhà vua định hỏi Lệ Lan, nhưng thấy nàng cúi gầm mặt ửng đỏ thì biết là nàng đã thuận tình.

Thế là trong ngày hôm đó, nhà vua truyền lệnh cử hành lễ cưới.

Quang cảnh cung điện thật là tưng bừng và nhộn nhịp, tiệc tùng diễn ra suốt ngày đêm, trong suốt một tuần.

Khi Lệ Lan về nhà chồng, nàng đã được hoàng hậu cho vàng  bạc rất nhiều để làm của hồi môn.

Còn Thanh Lam cũng được vua ban cho châu báu làm đồ sính lễ.

Đôi vợ chồng từ đó sống một cuộc đời sung sướng, tiền của đầy rương.

Nhưng tiêu mãi rồi cũng phải hết.

Một bữa kia… khi Thanh Lam soát lại túi bạc thì thấy đã cạn. Hai vợ chồng lo âu không biết làm cách nào qua cơn nghèo túng.

Suy nghĩ lao lung, bỗng Thanh Lam chợt nhớ đến lời hứa của nhà vua khi xưa.

Chàng nghĩ:

- “Khi trước đức vua đã hứa với mình là luôn luôn giúp đỡ mình. Nhưng vua đã ban cho mình châu báu, vàng bạc rồi, nay ăn tiêu hết lại tới xin nữa thì cũng nhục nhã quá”.

Nghĩ như vậy nên Thanh Lam không dám tới xin vua tiền nữa. Chàng định về thú thật với mẹ nhưng lại không nỡ làm như vậy.

Còn Lệ Lan thì đã được hoàng hậu cho nhiều vàng bạc trước khi về nhà chồng rồi, nay lại đến cầu cứu nữa thì chẳng hóa ra phụ ơn hoàng hậu lắm sao.

Hai vợ chồng cùng bàn quanh tính quẩn mãi. Sau cùng, Thanh Lam vỗ tay reo:

- Ta nghĩ ra mưu kế rồi!

Lệ Lan hỏi:

- Chẳng hay kế gì, xin chàng hãy cho thiếp biết?

- Kế này không cần phải xin hoàng hậu hay đức vua mà vẫn có tiền. Nhưng nàng phải giúp tôi thi hành kế đó mới được.

- Thiếp sẵn sàng nghe theo lời chàng.

Thanh Lam thầm thì:

- Chúng ta cùng đánh lừa vua và hoàng hậu.

Lệ Lan hỏi:

- Sao lại làm như vậy? Mà làm như thế nào?

- Chúng ta cùng chết!

- Cùng chết! Sao lại điên rồ như vậy? Thiếp xin chàng đừng làm chuyện đó.

Thanh Lam ôn tồn nói:

- Nàng hãy bình tĩnh. Chết đây là chết giả chớ đâu phải thực.

Lệ Lan vẫn thắc mắc hỏi:

- Làm sao mà chết giả được? Xin chàng hãy nói cho thiếp nghe?

- Không khó gì cả! Tôi sẽ giả chết trước, nàng giúp tôi bó vải quanh mình rồi đặt tôi nằm giữa nhà. Rồi nàng chạy ào cung khóc lóc thảm thiết để báo tin cho hoàng hậu. Nghe hung tin, hoàng hậu sẽ rũ lòng thương nàng, sẽ ban cho nàng tiền bạc để mang về lo chôn cất cho tôi. Sau đó, lại đến lượt nàng giả chết, tôi sẽ chạy vào cung khóc lóc với vua, thế nào ngài cũng ban cho châu báu về mai táng cho nàng, như vậy là kế của chúng ta an toàn nhất!

Lệ Lan nghe nói cũng vui mừng liền cùng chồng thi hành quỉ kế.

Nàng chạy đi tìm một cuộn vải, quấn quanh mình chồng rồi phủ vuông vải mỏng trên mặt. Rồi Lệ Lan lăn ra khóc thảm thiết như Thanh Lam đã chết thật.

Một lát sau, Lệ Lan đầu tóc bù rối chạy vào cung.

Hoàng hậu đang ngồi trong phòng, bỗng nghe tiếng khóc lóc thảm thiết thì sai nữ tỳ ra xem chuyện gì.

Nữ tỳ vào báo là có Lệ Lan chờ lệnh. Hoàng hậu cho đòi vào.

Lệ Lan úp đầu xuống đất khóc lóc thưa:

- Muôn tâu hoàng hậu, đời con đến đây là hết rồi.

Hoàng hậu lạ lùng hỏi:

- Cớ sao mầy lại nói thế? Hãy thuật cho ta rõ chuyện gì mà buồn rầu như vậy?

Lệ Lan rầu rĩ nói:

- Muôn tâu, duyên phận của con thật là bạc bẽo. Nay con không còn trông thấy mặt chồng con nữa.

Hoàng hậu kinh ngạc nói:

- Sao mầy nói kỳ lạ thế? Mới hôm qua ta còn trông thấy nó cưỡi ngựa đi ngoài phố, lúc đó ta đang ngồi trên lầu nhìn xuống thấy rõ ràng. Vậy cớ sao lại có chuyện gì xẩy ra?

- Tâu hoàng hậu, sau khi chồng con đi dạo phố về thì bị nóng lạnh khắp thân thể, rồi đau đớn khắp chân tay. Một lúc sau, người chàng giật rồi toàn thân cứng ngắc, vài phút sau là tắt thở.

Hoàng hậu nghe xong cũng xúc động khiến Lệ Lan lại càng khóc thảm thiết hơn.

Hoàng hậu an ủi nàng:

- Con ơi! Đừng buồn. Chẳng qua là duyên số thượng đế đã an bài từ trước. Nay ta cho con một trăm đồng vàng và vải vóc mang về chôn cất chồng con cho tươm tất.

Lệ Lan trong bụng mừng quá, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ sầu khổ.

Lãnh tiền và vải rồi, Lệ Lan lạy tạ hoàng hậu lui ra.

Tới nhà, Lệ Lan vẫn thấy Thanh Lam nằm im lìm trong bó vải liệm thì mừng thầm.

Khi nghe tiếng Lệ Lan về, Thanh Lam mở vải che mặt ra nhìn thấy không có ai theo, mới hỏi:

- Nàng đi có kết quả gì không?

Lệ Lan đặt túi tiền và xấp vải lên bàn rồi nói:

- Xong rồi, hoàng hậu đã cho tiền và gấm vóc mang về đây. Chàng hãy trở dậy đi thôi.

Thanh Lam nhỏm dậy mừng rỡ nói:

- Hoàng hậu ban cho chúng ta như vậy nhiều quá rồi. Nhưng nàng hãy thuật lại cho tôi nghe nàng đã làm thế nào?

Lệ Lan thuật lại câu chuyện giả vờ khóc lóc để lừa dối hoàng hậu.

Nghe xong, Thanh Lam cười và nói:

- Bây giờ đến lượt tôi vào nói dối đức vua. Nàng hãy nằm xuống để tôi quấn vải giả chết.

Lệ Lan tuân theo lời chồng.

Sau đó, Thanh Lam dặn dò:

- Nàng hãy nằm im chờ tôi về mới được cử động. Coi chừng lộ chuyện thì hỏng cả.

Lệ Lan ngăn Thanh Lam lại nói:

- Muốn cho đức vua tin, chàng hãy khóc ở nhà cho có nước mắt đã.

Thanh Lam nói:

- Điều đó nàng đừng lo. Tôi đã chuẩn bị kỹ càng rồi.

Thanh Lam liền tạo bộ mặt buồn rầu và ra đi.

Lúc đó đức vua đang rảnh công việc.

Thanh Lam vào tới cung nước mắt chảy ròng ròng, ôm ngực tỏ vẻ đau đớn khiến vua trông thấy ngạc nhiên hỏi:

- Sao ngươi buồn thế?

Thanh Lam quỳ mọp tâu:

- Tâu bệ hạ, số phận hạ thần thật là vô phước. Từ khi bệ hạ thương mà gả Lệ Lan cho, hai vợ chồng hạ thần vẫn sống trong cảnh êm ấm. Nay… đau đớn thay! Còn đâu cảnh đó nữa…

Kể tới đây, Thanh Lam khóc ngất.

Nhà vua đoán là Lệ Lan đã chết nên Thanh Lam mới khóc thảm thương như vậy. Ngài cũng thương cho số phận đôi trẻ duyên kiếp mỏng manh nên nhỏ lệ đôi hàng.

Rồi vua phán:

- Trời xanh kia nỡ phụ lòng tốt của ngươi mà không cho hưởng tình duyên lâu bền. Ôi thôi… cũng là tại số, ta đâu có ngờ như vậy…

Vua xúc động quá nên không nói được nữa.

Ngài quay sang truyền cho quan nội giám xuất trong kho ra một trăm đồng vàng và hai tấm gấm vóc để giúp Thanh Lam mang về lo mai táng vợ hiền.

Thanh Lam bái nhận rồi tạ ơn ra về.

Nàng Lệ Lan ở nhà chờ chồng lâu quá sốt ruột nhưng vì lời dặn nên không dám cử động.

Khi Thanh Lam mở cửa vào nhà, nàng mới dám vén khăn phủ mặt ra hỏi:

- Chàng đi có kết quả chứ?

Thanh Lam đưa cho vợ coi những đồ vua ban rồi nói:

- Khi nghe ta tâu, đức vua thương nàng quá nên giọt lệ rơi lã chã.

Lệ Lan nghiêm giọng nói:

- Chúng ta quên bàn tính đến điều này : Thế nào vua và hoàng hậu cũng khám phá ra sự giả dối của chúng ta. Vậy phải tính cách mới được.

Thanh Lam chợt nhận thấy nỗi nguy hiểm đó nên cũng lo sợ không kém vợ.

Cuối cùng, không tìm ra kế gì để giấu giếm nhà vua và hoàng hậu mãi, Thanh Lam đành tự an ủi:

- Mặc kệ, ta chỉ cần có tiền ngay để chi tiêu đã. Việc xẩy ra sau này hãy gác lại.

Nay nói về đức vua Đại Nguyên Hãn từ khi Thanh Lam tới báo tin Lệ Lan từ trần thì lòng thương cảm, bồi hồi, ngồi đứng không yên, nhưng vì công việc đột xuất nên chiều tối nhà vua mới sang cung hoàng hậu để chia buồn.

Khi nhà vua bước vào buồng, thấy hoàng hậu đang ngồi với vẻ mặt buồn rầu thì an ủi:

- Trẫm nghe tin cũng buồn lắm. Nào có ai ngờ Lệ Lan phận mỏng như vậy.

Hoàng hậu đang buồn rầu, bỗng nghe vua nói như vậy thì ngạc nhiên hỏi:

_______________________________________________________________________
Còn tiếp

 

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

HOÀNG ĐẾ MỘT NGÀY (IV)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


- Thưa mẹ, xin mẹ tha tội cho con. Chính con đã điên rồ làm mẹ khổ mấy hôm nay và làm phiền nhiều người khác. Chắc con bị giấc mơ làm loạn trí nhớ. Nhưng trong giấc mơ có một phần nào sự thật mà con chưa tìm ra.

Mẹ Thanh Lam khóc vì sung sướng. Từ nay bà không còn phiền não vì có người con điên rồ nữa.

Bà ôm lấy con nói:

- Con ôi! Cũng tại người lái buôn mà con mời ăn tối hôm đó. Khi hắn ra đi đã để cửa ngỏ mà không đóng lại nên ma quỉ hiện về ám ảnh con chăng? Nhưng thượng đế sáng suốt đã giúp con thoát nạn. Mẹ sung sướng vô cùng.

Trong đầu Thanh Lam chợt nẩy ra một ý nghĩ. Chàng nói:

- A! Con đã tìm ra một căn nguyên rồi. Chính lão lái buôn không nhớ lời con dặn nên lúc ra đi bỏ cửa ngỏ khiến con bị tai nạn này. May mà gia đình  ta có phúc nên thượng đế giải thoát cho. Bây giờ mẹ hãy xin cho con về nhà đi.

Mẹ Thanh Lam vội vã ra đi tìm người gác cổng và kể lại tự sự. Người gác cổng vẫn chưa tin, cầm roi gân bò lại hạch hỏi Thanh Lam vài câu. Thấy chàng sáng suốt trả lời đúng những sự thật nên hắn ta thả chàng ra.

Rồi hai mẹ con sung sướng dắt nhau ra về.

Thanh Lam được mẹ thuốc thang bồi bổ cho nên chỉ ít lâu là chàng lại bình phục như xưa.

Sống trong cảnh buồn tẻ quá, Thanh Lam lại nhớ tới những buổi tiếp đãi bạn bè khi xưa. Chàng liền xin mẹ cho phép được tìm gặp những người khách lạ phương xa mời về nghỉ một đêm và ăn một bữa cơm cùng chuyện trò với chàng.

Mẹ Thanh Lam vốn chiều con nên bà nói:

- Mẹ sẵn sàng theo ý con muốn. Nhưng từ nay con phải cẩn thận cửa ngỏ kẻo mang họa vào thân.

Thanh Lam cúi đầu vâng lời.

Và từ đó, chàng lại tiếp tục ra đón khách lạ ngoài đầu cầu để mời về nhà vào những buổi chiều.

Một bữa kia, khi ánh nắng vừa tắt, Thanh Lam theo lệ thường đang ngồi đón khách thì bỗng thấy bóng dáng người lái buôn tên Quốc Anh mà hôm nọ đã tới nhà chàng ngủ đỡ một đêm.

Lần gặp gỡ này, Thanh Lam vẫn thấy ông ta mang tên nô lệ theo hầu.

Thanh Lam thầm nghĩ:

- “Chính người kia đã khiến ta bị hoạn nạn!”

Rồi Thanh Lam vội vã quay mặt làm ngơ.

Nhưng oái oăm thay, người lái buôn Quốc Anh (chính là vua Đại Nguyên Hãn) đã nhìn thấy chàng. Nhà vua liền bước tới gần và niềm nở hỏi:

- Chào ông bạn! Ông vẫn mạnh giỏi đấy chứ?

Thanh Lam sợ hãi không dám quay lại. Chàng nói:

- Xin ngài hãy quên tôi và đi đi.

Không tỏ vẻ giận dữ, nhà vua nói:

- Ông bạn không còn nhớ tôi ư? Chính tôi là người lái buôn đã được ông bạn cho ăn uống say sưa và nghỉ lại một đêm tại nhà đó.

Thanh Lam lắc đầu:

- Tôi không cần nhớ những chuyện đó. Tôi cũng không cần ai nhắc tới chuyện cũ nữa.

Nhà vua nhớ lại cái lệ của Thanh Lam đặt ra là không tiếp người khách lạ một lần thứ hai. Nhưng nhà vua vẫn thản nhiên nói:

- Lẽ nào ông bạn lại quên tôi chóng thế. Chắc bữa nọ tôi có điều gì làm ông bạn buồn chăng?

Thanh Lam khổ sở van xin:

- Ngài đừng nói nữa. Hãy đi đi.

- Nhưng nỡ nào gặp lại bạn cũ mà lại quên được. Ông bạn hãy mời tôi về nhà nhậu nhẹt cho vui một đêm rồi mai tôi sẽ từ biệt lên đường.

Thanh Lam xua tay đáp:

- Không được đâu! Tôi đã thề là không bao giờ tiếp người đã gây tai họa cho tôi. Ngài hãy vui lòng đi đi.

- Cớ nào ông  bạn lại cương quyết như vậy?

- Ngài không cần biết!

- Ông bạn thân mến ơi! Hãy vui lòng kể lại sự gì đã làm ông bạn buồn rầu và xua đuổi tôi. Nếu tôi có lỗi sẽ làm lễ tạ tội để ông bạn vui lòng.

Thanh Lam thấy nhà vua nài nỉ như vậy thì giữ kín trong lòng không được, đành mời nhà vua ngồi xuống thành cầu rồi nói:

- Tôi sắp kể cho ngài nghe câu chuyện mà chính ngài đã gây tai họa cho tôi để ngài hiểu rằng không phải tôi trách móc hay bạc đãi ngài là vô cớ.

Sau đó, Thanh Lam kể chuyện từ lúc chàng nằm mơ thấy được sống trong cung điện nhà vua, được truyền lệnh cho văn võ bá quan thi hành, rồi các cung tần mỹ nữ hầu hạ tử tế; cho tới lúc chàng tỉnh dậy bị người ta tưởng là điên nên dẫn vào nhà thương điên…

Rồi chàng kết luận:

- Cũng chỉ tại khi ngài ra đi đã để cửa ngỏ nên ma quỉ lọt vào gây nên giấc mộng, khiến tôi tưởng mình là thiên tử. Lúc tỉnh dậy tôi đã tức giận đánh mẹ tôi và bị hàng xóm trói lại bắt vào nhà thương điên. Nếu không có ma quỉ ám ảnh thì tôi đâu có mang tội bất hiếu với mẹ mà còn bị người gác cửa đánh mỗi ngày năm mươi roi thâm tím cả thân thể.

Vua nghe xong phải cố gắng lắm mới khỏi bật cười. Ngài đã biết rõ hết mọi chuyện đã xẩy đến cho Thanh Lam, nhưng vẫn hỏi:

- Đó là chuyện thực hay sao?

Thanh Lam vạch lưng áo cho vua xem rồi nói:

- Đây là bằng chứng hiển nhiên. Tôi đâu có đặt điều nói dối với ngài làm chi.

Vua nhìn cảnh tượng đó, cảm động. Ngài liền ôm lấy Thanh Lam và thân mật nói:

- Ông bạn ơi! Tôi thật hối hận lắm. Tôi sẽ cùng ông bạn về nhà rồi chúng ta sẽ tâm sự với nhau cho đỡ u uất trong lòng. Tôi tin rằng ngày mai ông bạn sẽ gặp nhiều điều may mắn.

Tuy Thanh Lam cương quyết giữ đúng lệ là không tiếp người khách nào đến lần thứ hai, nhưng thấy nhà vua tỏ vẻ hối hận thì không nỡ từ chối. Nhưng Thanh Lam căn dặn:

- Ngài hãy thề là khi ra đi nhớ đóng cửa lại cho tôi.

Nhà vua giơ tay lên thề. Rồi hai người cùng nhau về nhà.

Khi màn đêm vừa buông xuống thì bữa cơm được dọn ra. Hai người cùng ngồi ăn vui vẻ.

Sau bữa cơm, mẹ Thanh Lam dọn rượu và trái cây lên.

Buổi nói chuyện bắt đầu. Từ ly này tới ly khác, hai người thay phiên nhau rót rượu.

Qua những câu chuyện vui, thú vị, vua Đại Nguyên Hãn chuyển sang câu chuyện tình ái. Ngài hỏi:

- Ông bạn ơi! Trong đời ông bạn, đã lần nào ông bạn yêu ai say đắm chưa?

Thanh Lam nghiêm trang đáp:

- Quả tình tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Đời tôi chỉ thích có bạn tốt, rượu ngon và những buổi nói chuyện vui như hôm nay thôi.

- Chẳng hay tại sao ông bạn cứng rắn như vậy?

- Thưa ngài, không phải là tôi có ý như vậy. Nhưng tiếc thay, trong đời tôi chưa gặp được người nào vừa ý để kết duyên. Nếu giấc mộng mà tôi kể cho ngài đúng sự thực thì lẽ nào tôi lại từ chối được sắc đẹp tuyệt trần của các mỹ nữ trong cung kia. Ôi chao! Các nàng có dáng đi tha thướt như liễu rũ ven hồ, khóe mắt đa tình, nụ cười chúm chím ngây thơ. Nhưng khốn thay! Đó chỉ là giấc mộng. Tôi chỉ dám sớm hôm uống rượu, tìm bạn tốt để nói chuyện cho qua ngày mà thôi.

Rồi Thanh Lam rót một ly rượu đưa mời nhà vua và nói:

- Mời ngài hãy cạn chén để tận hưởng thú vui hiếm có ở trên cõi đời này.

Nhà vua tỏ vẻ thương hại nói:

- Ông bạn ơi! Nghe ông bạn nói tôi ái ngại vô cùng. Sao thượng đế không để ý đến người như ông bạn mà để ông bạn sống trong cảnh cô độc như thế này.

- Tuy vậy cũng còn hơn tôi lấy lầm phải người vợ ngu đần, kém cỏi, sẽ làm tôi ân hận suốt đời.

Hai người vừa uống vừa nói chuyện tình ái.

Rồi thừa lúc Thanh Lam vô ý, nhà vua lén bỏ một viên thuốc mê vào ly rượu rồi nâng lên mời chàng:

- Nào, ông bạn hãy cạn ly rượu này để tưởng niệm sắc đẹp tuyệt vời của các nàng mỹ nữ trong mộng.

Thanh Lam đón lấy ly rượu vui vẻ nói:

- Tôi xin lĩnh nhận ly rượu này để mãi mãi giữ hình ảnh người đẹp trong tim.

Ly rượu vừa cạn thì Thanh Lam đã gục xuống ngủ thiếp đi.

Vua Đại Nguyên Hãn vội sai tên nô lệ lại vác Thanh Lam mang về cung.

Tới nơi, vua cởi long bào truyền quân hầu mặc vào cho Thanh Lam rồi cho gọi các cung tần, mỹ nữ, quan hầu cận tới dặn dò cặn kẽ.

Sáng hôm sau, quan nội giám Mặc Đỗ đánh thức vua Đại Nguyên Hãn dậy ăn điểm tâm rồi cùng mọi người sang phòng Thanh Lam.

Trước khi đánh thức chàng tỉnh dậy, nhà vua nói ý muốn của ngài cho đám mỹ nữ biết, dặn dò phải thi hành đúng.

Khi mặt trời đã lên cao thì Thanh Lam chợt tỉnh giấc nhưng hai mắt chàng vẫn chưa mở ra.

Ban nhạc được lệnh tấu một bản êm dịu. Tiếng đàn réo rắc làm Thanh Lam tỉnh táo. Chàng như nhớ lại giấc mơ cũ.

Khi Thanh Lam mở mắt nhìn chung quanh thì thấy nội giám đứng hầu, phía xa có cung nữ đứng xếp hàng đợi lệnh. Thật đúng như giấc mộng cũ.

Chàng ôm đầu nghĩ:

- “Chao ôi! Ta lại mắc nạn nữa rồi. Ma quái vẫn không tha ta. Rồi ta sẽ bị điên, hàng xóm bắt giải vào nhà thương, ta sẽ bị đánh mỗi ngày năm mươi roi gân bò. Thật là ta bạc phúc. Hỡi thượng đế, hãy cứu giúp con thoát khỏi tai nạn này. Ông khách kia ơi! Ông đã hại tôi rồi. Chỉ vì ông lại vô tình một lần nữa không đóng cửa nên báo hại tôi phải mang họa thêm”.

Thanh Lam nằm im nghĩ mà không dám cử động nữa.

Một lát sau, chàng mở mắt ra mong thoát cảnh mộng mị, nhưng vô ích!

Cuối cùng, Thanh Lam lại nhắm mắt lại và kêu van:

- Xin thượng đế hãy cứu giúp con.

Rồi chàng lại nghĩ:

- “Ta cứ ngủ quên đi cho lũ quỉ quái kia biến đi rồi hãy thức dậy”.

Nhưng một cung nữ đã tiến tới tâu:

- Muôn tâu, trời đã bắt đầu sáng, xin thánh thượng trở dậy.

Thanh Lam la lớn:

- Hãy cút đi – Lũ ma quái ác độc!

Nhưng vì Thanh Lam nghe tiếng nói nhẹ nhàng của người đẹp nên hiếu kỳ mở mắt ra nhìn.

Thấy một nàng tuyệt sắc đang quì gối cạnh chàng, Thanh Lam ngơ ngác hỏi:

- Ai là thánh thượng? Nàng hãy nói cho ta rõ?

Cung nữ tâu lên:

- Muôn tâu, ngài là thiên tử cai trị muôn dân. Lẽ nào thánh thượng lại quên như vậy. Chắc đêm qua ngọc thể bất an nên thánh thượng tâm thần hốt hoảng chăng?

Thanh Lam nghe tâu cố nhớ lại chuyện cũ, thấy vẻ mặt của các cung nữ giống như giấc mộng hôm nào.

Chàng hốt hoảng khi nghĩ đến người gác cửa nhà thương điên đã quất năm mươi chiếc roi gân bò vào mình. Chàng lắc đầu nói:

- Hãy đi đi, đừng làm rộn ta nữa. Các ngươi đã làm khổ ta một lần rồi. Ta là Thanh Lam chứ không phải là thiên tử mà tâu như vậy.

Cung nữ nói:

- Tâu bệ hạ, trong cung không có người nào tên là Thanh Lam cả. Chúng tôi chỉ biết bệ hạ là thiên tử cai trị muôn dân.

Thanh Lam thấy cảnh cũ lại hiện ra trước mắt. Chàng không dám nhìn cung điện nguy nga nữa. Những thứ đó đã làm chàng đau khổ quá rồi.

Thanh Lam kêu trời:

- Trời ôi! Tôi chết mất. Làm sao mà thoát khỏi cảnh ma quái này bây giờ. Ối ông khách quí ơi! Ông đã hại tôi rồi.

Vua Đại Nguyên Hãn đứng nấp buồng bên nghe Thanh Lam than như vậy cũng buồn cười nhưng nhà vua cố giữ không để lộ chuyện.

Còn Thanh Lam thì phó mặc cho số mệnh, nằm im chờ xem tình hình ra sao.

Tức thì cung nữ tâu:

- Tâu bệ hạ, vì bệ hạ đã truyền cho kẻ tôi đòi nầy phải có nhiệm vụ nâng giấc khi bệ hạ tỉnh dậy nên xin theo đúng lệnh.

Rồi cung nữ nâng Thanh Lam trở dậy, dìu chàng tới ngồi trong chiếc ghế bọc nhung thêu đặt ở giữa phòng.

Ban nhạc lại trổi lên. Các cung nữ cầm tay nhau nhẩy múa quanh phòng.

Thanh Lam nghĩ:

- “Chẳng biết ta có đúng là thiên tử hay không?”

Nhận thấy một mỹ nữ đi gần đó, Thanh Lam kéo nàng lại hỏi:

- Này! Ta hỏi thật: Có phải ta là Thanh Lam hay không?

Mỹ nữ quì tâu:

- Muôn tâu, chính là đêm qua ngọc thể không an khang nên tâm thần bệ hạ bất định. Nếu bệ hạ không nhớ những công việc hôm qua thì tiện tỳ xin nhắc lại.

Rồi cung nữ thuật lại buổi chầu hôm nọ mà Thanh Lam đã xét xử cũng như truyền lệnh cho quan đại thần Ngọc Phách và nội giám Mặc Đỗ.

Thanh Lam sợ hãi ngắt lời:

_______________________________________________________________________ 
Còn tiếp