Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngàn lẻ một đêm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngàn lẻ một đêm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

TÍNH XẤU CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ (II)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


Vị tu sĩ nói:

- Chao ôi! Nàng đừng nghĩ đến chuyện đó nữa. Nàng có biết rằng đã bao nhiêu kẻ liều mạng mà rốt cuộc thân đều hóa đá hay sao? Ta khuyên nàng hãy trở về là hơn.

Rồi vị tu sĩ kể lại tất cả những chuyện kinh hãi trên ngọn núi cho công chúa nghe.

Công chúa cương quyết nói:

- Tôi sẽ không để ý đến những lời nguyền rủa đó thì nguy hiểm sao được.

Vị tu sĩ nói:

- Không thể được! Vì tiếng nguyền rủa đó kỳ bí, ma quái, ám ảnh vào đầu óc, không ai có thể bỏ qua được.

- Tôi sẽ dùng bông bịt chặt hai lỗ tai.

Vị tu sĩ mỉm cười nhìn công chúa rồi trao cho nàng viên đá tròn và nói:

- Ta cầu xin thượng đế che chở cho nàng khỏi hóa thành đá.

Công chúa lãnh viên đá rồi lên ngựa, đến chân núi.

Trước khi lên núi, công chúa thận trọng dùng bông bịt kín hai lỗ tai lại. Dù vậy, khi công chúa mới bước được mấy bước đã nghe thấy tiếng nguyền rủa vang lên bên tai.

Công chúa thầm nghĩ:

- “Được! Ta để cho mày tha hồ nguyền rủa. Ta sẽ cố gắng giữ gìn”.

Và công chúa cứ tiến bước.

Nhưng tiếng nguyền rủa mỗi lúc một lớn. Mặc kệ, tiếng nguyền rủa càng lớn, công chúa càng bước vội vã hơn.

Một lúc sau, công chúa đến đỉnh núi. Nàng nhìn thấy có một cái lồng bên trong nhốt một con chim bé nhỏ.

Vừa tiến lại thì công chúa bỗng giật mình vì có tiếng la:

- Quay lại ngay, không được tới gần ta.

Công chúa không hề sợ hãi, tiến tới chộp chiếc lồng chim và nói:

- Chim hỡi! Ta đã bắt được ngươi rồi, nhưng ngươi vẫn không được tự do đâu.

Công chúa mở bông bịt hai lỗ tai ra để nghe chim nói.

Và chim nói rằng:

- Hỡi nàng! Từ lâu tôi vẫn mong ước gặp được người can đảm như nàng. Giờ đây tôi xin tình nguyện làm kẻ nô lệ trung thành của nàng. Xin nàng tùy ý sai khiến.

Công chúa hân hoan nói:

- Chim hãy cho ta biết nơi để nước vàng ở đâu?

Chim chỉ cho công chúa biết cái suối gần đó. Nàng vội vàng mang bình ra múc. Đó là một thứ nước có màu vàng óng ánh rất kỳ lạ, với muôn màu sắc biến ảo.

Múc nước xong, công chúa lại hỏi:

- Chim có biết cây biết hát ở đâu không?

Chim trả lời:

- Xin nàng quẹo tay mặt, đi đủ hai mươi bước rồi lại quẹo về phía trái, rồi đi tới một khu rừng. Ở đó có rất nhiều cây biết hát.

Công chúa làm theo lời chim dặn. Tới khu rừng, nàng thấy những thân cây, mỗi chiếc lá có một cái miệng, cùng cất tiếng hát hòa với nhau. Công chúa sung sướng lắng tai nghe. Nhưng công chúa thắc mắc không biết làm cách nào để mang cây về.

Nàng lại trở về hỏi chim.

Chim nói:

- Nàng chỉ cần bẻ một nhánh cây mang về cắm xuống đất, Chỉ trong phút chốc, cây sẽ ca hát vang trời.

Công chúa làm đúng như lời chim dặn.

Sau đó, công chúa hỏi chim:

- Hai anh ta đã bị hóa đá, vậy chim có biết đó là viên đá nào chăng?

Chim im tiếng không trả lời. Có lẽ đó là chuyện vô cùng khó khăn.

Công chúa giận dỗi, nói:

- Chim đã hứa làm nô lệ của ta và sẵn sàng phục tùng ta, vậy sao lại không giúp ta chuyện đó?

Chim nói:

- Tôi không dám trái lời nàng. Nhưng tiếc thay, tôi không thể phân biệt được viên đá nào của anh nàng. Nay chỉ có cách biến tất cả những viên đá đó ra người để nàng nhận mặt.

Công chúa lại hỏi:

- Chim có cách nào biến những viên đá đen kia thành người không?

- Đó toàn là những hoàng tử sang trọng cả. Nàng hãy dùng bình nước rưới lên các viên đá đó, tức khắc chúng sẽ biến thành người.

Công chúa thắc mắc:

- Nếu ta rưới bình nước vàng này để cứu tất cả mọi người thì hết mất nước.

Chim nói:

- Không đâu, bình nước ấy không bao giờ cạn cả. Cứ hết rồi lại đầy.

Công chúa nghe chim nói vậy, liền tay xách lồng chim, tay mang cành cây biết hát với bình nước vàng trở xuống.

Lần lên, những viên đá cất lời nguyền rủa tàn tệ bao nhiêu thì lần xuống công chúa tuyệt nhiên không nghe thấy một tiếng động nào cả.

Nàng cầm bình nước vàng, rưới lên một viên đá gần đó. Bỗng nhiên viên đá chuyển động và biến ra một vị hoàng tử đẹp trai. Chàng ta kinh ngạc nhìn công chúa.

Công chúa hỏi:

- Chẳng hay ngài làm gì nơi đây?

Hoàng tử đáp:

- Tôi đang ngủ.

Công chúa lại nói:

- Ngài sẽ ngủ muôn đời nếu không có tôi tới đây cứu thoát.

Và công chúa lại tiếp tục rưới bình nước lên một viên đá khác. Một vị hoàng tử nữa hiện ra.

Công chúa cũng hỏi:

- Ngài đã làm gì nơi đây?

Vị hoàng tử đó cũng đáp:

- Tôi đang ngủ.

Công chúa vui vẻ nói:

- Tôi tới mời các ngài trở dậy.

Rồi cứ lần lượt, công chúa dùng bình nước rưới lên hết thảy những viên đá. Cuối cùng nàng đã cứu được hai anh thoát nạn. Toàn thể các vị hoàng tử được cứu đều xúm lại tạ ơn công chúa, ân nhân của họ.

Hai hoàng tử Mê Linh và Nhật Vị cùng nói:

- Đó là những hoàng tử ở các nước xa xôi, nay đã bị mất hết ngựa rồi, liệu có cách nào giúp họ về được?

Công chúa Hoàng Nga quay lại hỏi chim:

- Chim có biết những con ngựa của các vị hoàng tử ở đâu không?

Chim trả lời:

- Những con ngựa đó đã biến thành những viên đá trắng ở dưới chân núi kia.

Tức thì, công chúa cùng các vị hoàng tử xuống núi. Công chúa tưới nước lên những viên đá đó để chúng trở lại nguyên hình những con ngựa như cũ. Trên lưng những con ngựa đó còn đủ cả hành lý như hồi trước.

Thế là mọi người hoan hỉ lên ngựa ra về. Qua gian nhà lá của vị tu sĩ, công chúa Hoàng Nga rẽ vào cảm ơn, nhưng tiếc thay, vị tu sĩ ấy đã đi đâu mất rồi.

Đoàn người chia tay mỗi người đi mỗi ngả.

Công chúa Hoàng Nga cùng hai anh trở về dinh thự cũ. Công chúa treo lồng chim ngay trước cửa sổ, hàng ngày nghe tiếng chim hót thật vui tai. Còn cành cây biết hát thì công chúa trồng ngoài vườn hoa. Chẳng bao lâu cây lớn lên, từ thân cây phát ra những âm thanh kỳ thú. Công chúa đem đổ bình nước vàng vào một chiếc bể cạn. Hơi nước phun lên như những hạt mưa phùn nhỏ, ánh sáng óng ánh thật đẹp mắt.

Ít lâu sau, hoàng tử Mê Linh và Nhật Vị lại tổ chức buổi săn bắn trong rừng.

Đồng thời, nhà vua cũng tình cờ săn bắn ở khu rừng đó. Nhà vua nhìn thấy hai vị hoàng tử sắc diện đẹp trai thì cho quân hầu đến hỏi:

- Chẳng hay hai người ở đâu lại hay là người bản xứ?

Hai vị hoàng tử cùng quỳ tâu:

- Muôn tâu, chúng tôi nguyên là con của viên quan giữ vườn thượng uyển hồi trước. Hiện nhà chúng tôi ở gần đây.

Nhà vua chợt nhớ ra, vui vẻ nói:

- Viên quan giữ vườn đã hầu hạ ta hồi trước rất chăm chỉ. Chẳng may ông ta chết đi, ta vẫn hằng nhắc nhở đến. Nay thật là trời dun rủi cho ta lại được thấy mặt các con.

Hai vị hoàng tử cùng sụp lạy cảm tạ rồi xin cáo lui.

Nhà vua bảo:

- Các con hãy ở lại săn bắn với ta cho có bạn.

Hai vị hoàng tử liền phụng mệnh.

Đoàn săn bắn mới đi được một đoạn đường thì bỗng một con hổ từ đâu nhảy ra. Nhà vua hỏi đoàn tùy tùng:

- Ai muốn giết con hổ kia?

Hoàng tử Mê Linh rút kiếm xin ra giết. Chỉ một lát sau, con hổ đã bị hạ dưới tài săn bắn của chàng trai võ dũng.

Nhà vua chưa kịp khen ngợi thì một con gấu bất ngờ nhảy tới. Nhà vua hoảng kinh định nhảy tránh nhưng hoàng tử Nhật Vị đã giương cung lên bắn trúng cổ con gấu làm nó chết không kịp kêu.

Vua khen thưởng hai anh em hoàng tử Mê Linh và Nhật Vị không ngớt lời. Rồi vua tỏ ý định muốn phong quan cho hai chàng.

Hai vị hoàng tử cùng tâu:

- Muôn tâu, cha mẹ chúng tôi mất sớm. Nay chỉ còn ba anh em. Hiện em gái chúng tôi đang ở nhà, xin bệ hạ ban ơn cho được về hỏi ý em gái chúng tôi đã.

Nhà vua nói:

- Nếu các người còn em gái nữa thì ngày mai cùng đến đây yết kiến ta.

Thế là hai vị hoàng tử liền trở về thuật lại tất cả mọi chuyện cho công chúa nghe.

Công chúa Hoàng Nga suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Em là phận gái, lẽ nào lại ra mắt vua ở ngoài đường như vậy!

Hoàng tử Mê Linh bảo công chúa:

- Đó là ý vua, chúng ta không tuân cũng không được.

Công chúa liền nghĩ ra một điều, nói:

- Để em vào hỏi chim xem đã.

Rồi nàng chạy vào bên lồng chim, hỏi:

- Vua vừa triệu hai anh ta và ta tới bệ kiến, vậy ý chim như thế nào?

Chim trả lời:

- Hãy thỉnh nhà vua tới đây hơn là công chúa ra mắt vua.

Công chúa nghe chim nói vậy thì chạy ra nói với hai anh.

Hai hoàng tử mới đầu cho là không được, nhưng sau vì muốn làm vừa lòng em nên đành phải y lời.

Sau khi nghe hai hoàng tử tâu trình, nhà vua nói:

- Được, ngày mai ta sẽ cùng hai ngươi tới gặp em gái các người.

Rồi vua truyền cho đoàn ngự lâm theo tháp tùng hãy trở về kinh đô. Vua chỉ cùng viên quan hầu cận đến dinh thự của công chúa.

Hai vị hoàng tử được vua chuẩn y lời tâu thì vội vã về trước để sửa soạn.

Hoàng tử Mê Linh bảo em:

- Vua đã chuẩn tấu và sẽ đến đây. Vậy em hãy lo dọn tiệc để nghênh tiếp ngài.

Công chúa hỏi anh:

- Chúng ta phải làm những món gì để dâng vua?

Ba anh em bàn bạc một hồi lâu về những món ngon vật lạ để mong vua được hài lòng.

Sau cùng, công chúa vào hỏi chim:

- Chim hãy cho ta biết phải đãi vua những món gì?

Chim đáp:

- Công chúa chỉ nên làm một món thật đặc biệt, còn bao nhiêu thì làm những món ăn thường cũng đủ rồi…

- Những món ăn nào có thể cho là đặc biệt?

- Đặc biệt là ở trên đời này chưa có. Vậy công chúa hãy làm món dưa leo đính ngọc.

Công chúa lạ lùng hỏi:

- Ngọc đính vào dưa leo thì làm sao mà ăn được?

- Xin công chúa đừng nghi ngờ. Cứ thi hành đúng như vậy rồi khắc biết.

- Nhưng tìm đâu ra ngọc thạch?

- Có khó gì. Công chúa hãy đào ở dưới gốc cây biết hát sâu năm gang tay sẽ thấy ngọc thạch.

Công chúa y lời chim biết nói căn dặn, đào sâu năm tấc dưới gốc cây biết hát thì thấy một hộp ngọc tuyệt đẹp.

Công chúa sung sướng quá liền mang khoe hai hoàng tử. Hai hoàng tử cũng lấy làm lạ vì được nhìn những viên ngọc đẹp chưa từng thấy bao giờ.

Ngày hôm sau, nhà vua đến rất sớm. Hai anh em hoàng tử nghe tin vội mặc quần áo chỉnh tề ra đón.

Sau khi vua được trông thấy công chúa, ngài nhận thấy sắc đẹp nàng tuyệt trần nên khen ngợi không hết lời.

Rồi vua truyền công chúa dẫn mình đi ngắm cảnh trong dinh thự.

Qua vườn hoa, nhà vua thấy bể nước có phun lên những giọt nước óng ánh thì ngạc nhiên và sửng sốt vô cùng. Rồi lại nghe đâu đây vẳng có tiếng hát thánh thót và êm tai. Nhà vua hỏi:

- Nước kia ở đâu mà đẹp như vậy? Và còn tiếng nhạc gì mà êm ái quá thế?

- Muôn tâu, đó là những bảo vật đem từ Ấn Độ về. Tất cả có ba thứ quý giá là: cây biết hát, chim biết nói và nước suối vàng.

Rồi công chúa kể lại cuộc hành trình nguy hiểm của hai anh mình hồi trước.

Nhà vua nhìn ngắm bể nước rất say mê, lại nghe giọng hát phát ra từ cành cây rồi hỏi:

- Thế chim biết nói nàng để ở đâu?

Công chúa liền dẫn vua vào trong phòng. Nhà vua trông thấy chim trong chiếc lồng cất giọng hót thánh thót.

Công chúa bảo:

- Chim ơi, đức vua đã viếng thăm. Chim hãy ngừng ngay tiếng hót, cúi đầu tung hô vạn tuế.

Chim liền làm theo. Đức vua ngạc nhiên không thốt nên lời.

Một lát sau, công chúa đã cho dọn tiệc xong, liền treo lồng chim ở cửa sổ rồi mời vua ra dự tiệc.

Nhà vua nhìn bàn tiệc, thấy có món dưa leo đính ngọc thạch thì cười và hỏi:

- Chao ôi! Những viên ngọc thạch đẹp quá. Nhưng nó chỉ để ngắm chớ đâu có ăn được?

Công chúa chưa biết nói sao thì chim đã đỡ lời:

- Muôn tâu, bệ hạ cũng lấy làm lạ lùng lắm vì món ăn đó hay sao? Bệ hạ đã tin những điều còn lạ lùng hơn thế nữa cơ mà?

Đưc vua ngạc nhiên hỏi lại:

- Ngươi nói gì ta không hiểu?

- Muôn tâu, bệ hạ đã từng tin hoàng hậu sinh ra chó, khúc cây, mà cớ sao bệ hạ lại không tin món “dưa leo đính ngọc thạch” là ăn được?

Đức vua càng ngạc nhiên hơn nữa, vì không hiểu sao chim lại có thể hiểu rõ cặn kẽ được những việc đó. Ngài hỏi:

- Ngoài ra ngươi còn biết thêm gì nữa không?

Chim nghe hỏi liền thuật lại cho nhà vua nghe cặn kẽ câu chuyện về hai người chị của hoàng hậu, đã ghen ghét, âm mưu ra làm sao. Rồi chim nói tiếp:

- Hai vị hoàng tử và công chúa này chính là con của hoàng hậu, tức là con của bệ hạ đó.

Nhà vua nghe chim nói xong, như vừa tỉnh qua một cơn mê. Ngài liền ôm công chúa vào lòng và quay sang bảo hai vị hoàng tử:

- Chao ôi! Nếu không nhờ chim đã thanh minh thì cha đã để hoàng hậu sống mãi trong cảnh oan ức và các con lưu lạc khổ sở như thế này.

Hai vị hoàng tử và công chúa cũng òa lên khóc sướt mướt.

Sau đó, hai hoàng tử và công chúa cùng nhà vua lập tức trở về triều để gặp hoàng hậu.

Về đến kinh đô, đức vua liền cho mời ngay hoàng hậu đến rồi cầm tay người vừa khóc vừa nói:

- Trẫm đã trót mù quáng mà hành hạ hoàng hậu trong bấy lâu nay. Nay trẫm đã biết tội lỗi của trẫm và hối hận rồi, xin ái khanh tha thứ cho.

Rồi đức vua thuật lại chuyện đi săn và gặp ba đứa con cho hoàng hậu nghe.

Hai vị hoàng tử và công chúa cũng chạy đến ôm lấy hoàng hậu mừng mừng tủi tủi

Đức vua vội truyền cho đao phủ bắt trói hai người chị của hoàng hậu để đem ra xử trảm.

Thần dân trong nước được biết rõ câu chuyện này đều cảm thương cho hoàn cảnh oan khuất của hoàng hậu và nguyền rủa hai người chị của hoàng hậu không ngớt lời. Đồng thời, họ cũng mừng cho cuộc đoàn viên của tình ruột thịt và kết thúc bằng câu: “Trời cao có mắt!”

Câu chuyện “Tính xấu của hai người đàn bà” đã chấm dứt. Câu chuyện này là câu chuyện mà nàng Mỹ Thanh Loan đã kể cho vua Sa-Hy-A nghe đúng vào đêm thứ “một ngàn lẻ một”.

Sau khi nghe xong câu chuyện đó, vua Sa-Hy-A lộ vẻ hài lòng ra mặt. Ngài âu yếm nhìn nàng Mỹ Thanh Loan và nói:

- Ái khanh ơi! Ái khanh có biết ái khanh là vị cứu tinh của một linh hồn hay chăng?

Quả đúng như vậy, vì trong những câu chuyện đã qua suốt  “ngàn lẻ một đêm”, qua làn môi thơm mọng của nàng Mỹ Thanh Loan hằng đêm thỏ thẻ tiếng oanh bên tai ông vua đa sát đã làm đổi thay một tâm hồn đã lắng sâu và đắm chìm trong tuyệt vọng.

Do quá tuyệt vọng vì tình ái và vì đàn bà nên ngài đã dùng quyền uy sấm sét của mình để trả thù đàn bà khiến cho biết bao nàng thiếu nữ tuyệt đẹp phải chết oan. Những tưởng rằng không ai còn có thể làm cho con người đa sát ấy nguôi lòng và biết bao nàng thiếu nữ khác sắp sửa phải kế tiếp nhau rụng đầu. Nhưng không ngờ, những câu chuyện trong thời gian “nghìn lẻ một đêm” đã làm cho ông vua Sa-Hy-A hồi tỉnh. Ông ta cảm thấy sung sướng, vui vẻ yêu đời trở lại. Tâm hồn của ông ta cũng nhờ đó mà tìm lại được vị tha, bác ái và công bằng.

Kể từ đó, nước Ba Tư lại được sống vui vẻ trong cảnh hoan lạc thái bình, và các thiếu nữ đẹp trong nước ngày đêm không còn phải lo sợ vì bị “tiến cung một đêm” để sáng sớm hôm sau lại bị đem ra hành hình.

Và cũng từ đó, nàng Mỹ Thanh Loan được vua Sa-Hy-A phong cho làm hoàng hậu chính thức. Nàng vĩnh viễn sống bên cạnh đức vua và được ngài hết sức kính trọng cùng thương yêu mãi mãi…


Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

TÍNH XẤU CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ (I)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


Tâu thánh thượng,

Thuở xưa, vua nước Ba Tư, một nước giàu mạnh, tên là Bá Chính. Nhà vua có cái tật là hay hóa trang vào nhà dân chúng lúc đêm tối để tìm hiểu những điều lạ lùng trong thế gian.

Một ngày kia, giữa hai giờ đêm khuya khoắt, vua cùng viên quan cận thần vào một khu phố dân cư sầm uất, nhưng nhà cửa thì nghèo nàn và bẩn thỉu.

Đang băng qua một con đường, chợt nhà vua lắng tai nghe có tiếng nói chuyện thì thào trong một căn nhà lá. Vua liền lần tới dòm qua cửa vào. Bên trong, ánh sáng lờ mờ, ba người con gái ngồi nói chuyện thân mật.

Nhà vua lắng tai nghe, thấy cô chị nói với hai em:

- Chị chỉ mong có một người chồng biết làm các món đồ nấu thật thạo, và chị sẽ đem dâng cho vua ăn, chắc vua sẽ hài lòng.

Người thứ hai nói:

- Còn em, em chỉ thích lấy được người chồng chuyên may quần áo cho vua. Em sẽ là người đầu tiến nhìn thấy chồng em cắt quần áo cho nhà vua.

Mọi người cừng cười ồ lên. Tiếng cười trong suốt như pha lê. Người thứ ba đẹp hơn, láu lỉnh và có duyên hơn hai chị.

- Còn em, em lại có ước muốn lạ đời hơn các chị. Em chỉ muốn lấy chồng làm vua và đặc biệt hơn, tóc của chồng em sẽ nạm toàn bằng kim cương, nước mắt của chồng em là những hạt châu và mỗi khi cười hoa rơi vương vãi…

Đức vua Bá Chính đứng bên ngoài nghe nàng thứ ba ước nguyện lấy làm lý thú lắm. Nhà vua bèn cho đòi ba người con gái vào triều.

Khi ba người thiếu nữ đã đầy đủ trước mặt, vua phán:

- Hôm qua các nàng đã ước gì hãy kể lại cho ta nghe.

Ba người con gái sợ hãi, không biết tại sao nhà vua lại biết rõ như vậy. Vua nhìn ba nàng, nói:

- Hãy thành thật kể lại, ta sẽ làm cho các nàng thỏa nguyện.

Nhà vua nhìn người con gái thứ nhất rồi nói:

- Có phải nàng ước lấy được người chồng đầu bếp giỏi phải không? Mà đầu bếp đó lại là đầu bếp của nhà vua? Ta sẽ cho phép ngươi lấy người đầu bếp của ta.

Quay sang nàng thứ hai, nhà vua phán:

- Nàng này lại muốn lấy người thợ may của vua, vậy nàng cũng được ta xe duyên với người thợ may của ta.

Nhà vua vừa nói xong thì nàng thứ ba vội quỳ xuống nói:

- Muôn tâu bệ hạ, trong lúc vui miệng, ước vọng của thần thật điên rồ. Vậy xin bệ hạ tha thứ.

Hai người chị cũng quỳ xuống xin tội cho em. Nhưng vua điềm nhiên nói:

- Ta đã quyết định rồi, các nàng đừng trái ý ta. Và nàng, kể từ nay sẽ được làm vợ ta mãi mãi.

Hai người chị thấy ước nguyện cao sang của em đã thành sự thật thì đem lòng ganh tỵ, nhưng bề ngoài vẫn làm bộ hiền lành tử tế.

Một tuần, sau khi hôn lễ cử hành, hai người chị gặp nhau cùng bàn:

- Em có ý kiến gì khi đứa em của chúng ta bỗng chốc trở thành hoàng hậu, còn chúng mình chỉ là thân tôi đòi của nó?

- Em cũng như chị, không thể chịu đựng được. Vậy ta phải tìm cách hại nó mới xong.

Cũng từ đó, mỗi bữa ăn, hai người chị lo bàn tính cách hãm hại em cho bõ ghét. Tuy nhiên, họ vẫn chưa thực hiện được ngay. Sau khi hôn lễ của ba người con gái được cử hành đúng như nguyện ước, người em thứ ba vẫn quý mến hai chị như xưa.

Bốn tháng sau, hoàng hậu có tin mừng. Nhà vua là người sung sướng nhất. Ngài truyền đem tin đó cho dân chúng hay.

Hai người chị thấy vậy, bàn nhau một hồi, đồng lòng xin vào săn sóc và giặt giũ cho hoàng hậu. Không ai biết được tâm địa của hai người chị nên họ được vui vẻ cho vào hầu hoàng hậu.

Hoàng hậu cảm động nói:

- Hai chị ơi, ơn hai chị không bao giờ em quên. Nhưng hai chị giúp em thế này em sợ mang tiếng chết.

Hai người chị nham hiểm một mực xin ở lại hầu hoàng hậu lúc sanh đẻ.

Từ đó, họ được tự do vào trong cung và bàn mưu tính kế. Đến ngày hoàng hậu lâm bồn, sanh được một hoàng nam khôi ngô đẹp đẽ, hai người chị bàn:

- Nếu không thủ tiêu nó đi, mẹ con nó sẽ được sống sung sướng suốt đời bên hoàng thượng.

Nói rồi, hai người bèn gói đứa trẻ vào trong một cái hòm đem thả trôi sông, rồi thế vào đấy một con rắn chết khô và tâu với hoàng thượng:

- Tâu hoàng thượng, hoàng hậu đẻ ra rắn.

Nhà vua giận vô cùng, muốn đem hoàng hậu ra giết ngay, may có quan thái giám ngăn cản, nên ngài mới nguôi giận.

Nói về đứa hài nhi, sau khi bị đem thả ra sông, trôi ròng rã hai ngày trên dòng nước, ra khỏi hoàng cung, tấp vào khu vườn của một vị quan. Lại nhằm đúng ngày vị quan này đi dạo nên ngài trông thấy. Cho là lạ, ngài bèn sai quân mang lên cạn.

Khi mở ra, thấy một đứa trẻ mặt mũi phương phi đĩnh đạc ,ngài mừng rỡ, nói với vợ:

- Nhà ta hiếm hoi, có lẽ trời thấu hiểu nên ban cho một mụn con. Vậy hãy nuôi nó như con đẻ.

Thế là từ đấy đứa trẻ lớn lên trong sự nuôi dưỡng của hai vợ chồng viên quan.

Và cuối năm sau lại cũng vậy, hoàng hậu lại sinh ra một hoàng tử đẹp đẽ như trước. Lần này hai người chị lại thế vào một con cóc hủi xấu xí.

Vì quá tức giận, nhà vua lại truyền đem chém hoàng hậu. Cũng như lần trước, viên quan đại thần lại khuyên nhủ đức vua. Nên ngài lại nén lòng tha cho hoàng hậu.

Cũng như lần trước, đứa trẻ lại trôi vào bờ, và vợ chồng viên quan già kia lại nuôi nấng.

Đến kỳ thứ ba, hoàng hậu lại lâm bồn sinh hạ được một nàng công chúa tuyệt đẹp. Hai người chị ác độc kia lại thế vào đấy một con cú đen đủi xấu xí rồi gọi nhà vua vào xem.

Nhà vua tức giận tím cả người. Ngài quát to:

- Thật là hạng đàn bà yêu quái không xứng đáng làm hoàng hậu.

Nói rồi truyền đem chém.

Quan hầu cận tâu:

- Xin bệ hạ hãy tha tội cho hoàng hậu, sinh ra quái thai, lòng hoàng hậu cũng đau đớn vô ngần, chứ riêng gì bệ hạ. Vậy án tử hình xin bệ hạ hủy cho.

Nhà vua nghĩ một lúc rồi nói:

- Nếu tha tội chết thì hoàng hậu cũng phải trả giá sự nhục nhã này bằng cách ngồi tù suốt đời.

Đoạn, nhà vua truyền giam hoàng hậu vào một ngôi chùa cổ, lại bắt dân chúng đi qua ném gạch liệng sỏi vào tỏ dấu khinh bỉ.

Quyết định của nhà vua không ai dám cãi. Từ đấy, hoàng hậu cam chịu cảnh tra tấn của dân chúng rất tàn tệ.

Trong khi đó, công chúa cũng như hai anh bị đem thả trôi sông rồi cũng được vợ chồng viên quan già nuôi nấng như hai anh.

Thấm thoát đã mười năm qua, ba đứa trẻ sống sót đã khôn lớn, xinh đẹp và thông minh. Viên quan đặt cho mỗi đứa một tên. Hoàng tử thứ nhất tên là Mê-Linh, hoàng tử thứ hai tên là Nhật-Vị, và công chúa thứ ba tên gọi Hoàng-Nga. Viên quan còn trông coi cả sự học của ba đứa trẻ. Ngài cho mướn thầy về nhà nuôi dạy. Cả ba người rất sáng dạ, chẳng mấy chốc mà kinh sử thông thuộc. Công chúa thêu thùa nấu nướng rất giỏi. Hai vị hoàng tử thì văn võ kiêm toàn.

Viên quan già rất thương yêu ba đứa trẻ. Bao nhiêu tiền bạc, ngài dốc ra nuôi nấng chúng hết và tậu một ngôi nhà ở một chốn vắng vẻ cho ba đứa con chung sống.

Ngôi nhà nầy rất đẹp, có vườn tược, có ao thả cá, có muông thú và một khu rừng nhỏ cho các con săn bắn vui chơi.

Khi ngôi nhà đã hoàn tất, vị quan dâng sớ lên vua xin từ chức về an hưởng tuổi già. Nhà vua nghĩ đến công ơn của vị quan già này bèn ban thưởng rất nhiều châu báu vàng bạc.

Khi cha con, vợ chồng dọn về nhà mới ở được đúng một năm thì viên quan già chết. Năm sau đến lượt bà vợ cũng ốm chết theo chồng không kịp lời dặn dò.

Hai hoàng tử và công chúa được thừa hưởng gia sản của vợ chồng viên quan già để lại, và thờ cúng hai người như cha mẹ.

Một ngày kia, hai người anh tổ chức đi săn trong rừng. để công chúa Hoàng Nga ở nhà. Công chúa đang ngồi buồn thì bỗng có tiếng gõ cửa, công chúa sai con tỳ nữ ra mở. Đó là một bà lão ăn mày xin vào ở đỡ một đêm. Thấy dáng điệu hiền lành của bà, công chúa bằng lòng rồi dắt bà lão đi xem từng phòng ốc.

Đi xem hết rồi, bà lão quay sang nói với công chúa:

- Ngôi nhà của cô kiến trúc rất công phu. Nhưng tôi chỉ tiếc có một điều là thiếu mấy vật quý giá nữa. Giá có mà bày thì hay biết mấy.

Công chúa nói:

- Báu vật ấy là gì, bà cứ nói. Nếu được tôi sẽ mua ngay để trưng bày không nề hà.

Bà lão nói:

- Cô hãy kiếm cho bằng được một con chim biết nói rõ như người, một cái cây biết hát không bao giờ dứt, và cuối cùng là một bình nước suối vàng, đổ vào một cái hồ, nó sẽ óng ánh và trong suốt như pha lê tha hồ tắm.

Công chúa nghe xong mừng rỡ nói:

- Ồ! Nếu thế tôi nhất định phải thực hiện cho bằng được. Nhưng tôi không biết tìm chúng ở đâu bây giờ?

Bà lão nhìn công chúa:

- Cô yên chí. Cô đã tiếp đãi tôi một cách ân cần lẽ nào tôi không chỉ bảo những nơi có vật lạ ấy. Những món báu vật tôi vừa mới kể cho cô nghe chúng ở tận kinh thành nước Ấn Độ. Cô muốn đến đó phải đi dọc theo con đường hai bên có nhiều thú dữ. Nếu gặp một người tiều phu nào ở dọc đường, cô hãy bảo họ chỉ cho con chim biết nói, cây hát không dứt nhạc và một bình nước suối, họ sẽ chỉ cho.

Qua ngày hôm sau, bà lão cáo lui.

Công chúa Hoàng Nga bần thần suy nghĩ đến những báu vật mà bà lão vừa kể cho. Giữa lúc đó, hai vị hoàng tử đi săn về. Trông thấy vẻ mặt em buồn rầu, người anh cả gặng hỏi:

- Việc gì mà em lại lo lắng như vậy, em hãy thành thật kể cho anh nghe, dù khó khăn đến đâu anh cũng giúp em.

Công chúa thở dài:

- Em đâu có gì buồn, em chỉ có một nguyện ước là ngôi nhà chúng ta làm sao có những báu vật như con vẹt biết nói, cây hát không dứt nhạc và một bình nước suối vàng.

Rồi nàng kể lại tất cả những lời của bà lão cho hai hoàng tử nghe. Nàng kể một cách say mê khiến cho hai vị hoàng tử cũng lấy làm thích thú.

Hoàng tử Mê Linh nói:

- Chao ôi, sao mà em giống anh như vậy, anh cũng thích những báu vật ấy. Ngày mai anh sẽ đi tìm bằng được cho em.

Hoàng tử Nhật Vị xen vào:

- Anh là lớn, em Hoàng Nga cần có anh, vậy việc này anh nên giao cho em. Em có đủ sức mạnh để đương đầu với mọi trở ngại. Em có thể thay anh mà làm việc ấy được.

Hoàng tử Mê Linh nói:

- Đàng rằng như vậy, nhưng bổn phận của anh là lo lắng cho các em, vậy khó khăn đến đâu anh cũng không nản.

Ngày hôm sau, Mê Linh chuẩn bị hành trang lên đường. Hoàng tử Nhật Vị và công chúa Hoàng Nga tiễn anh một đoạn. Công chúa linh cảm thấy như có một việc gì trở ngại trong sự ra đi của anh nên buồn rầu nói:

- Anh ơi, em có cảm tưởng rằng anh ra đi như vậy chúng em sẽ mất một người yêu quí.

Hoàng tử Mê Linh xoa đầu em mỉm cười:

- Em đừng buồn, chí anh đã quyết thì gian lao đến đâu anh cũng đi, dẫu biết hành trình lắm gian nguy nhưng đem hạnh phúc cho em thì anh không từ bỏ.

Đoạn, hoàng tử Mê Linh rút con dao bên mình trao cho em, nói:

- Em hãy giữ lấy, bao giờ em thấy lưỡi dao xám, mờ thì hãy đi kiếm anh và cầu xin thượng đế ban phước lành cho anh.

Công chúa bùi ngùi đưa tiễn anh lên đường. Hoàng tử Nhật Vị an ủi em rồi cả hai trở về.

Nói về hoàng tử Mê Linh, từ khi lên đường, chàng cứ nhắm thẳng một mạch ra khỏi xứ Ba Tư, hướng về kinh đô Ấn Độ. Ròng rã một tháng trời chàng đến nơi được bình yên. Đang ngồi nghỉ bên vệ đường, chàng bắt gặp một bà lão đang ở trong một ngôi nhà lá tồi tàn.

Hoàng tử Mê Linh rảo bước đến nhìn vì bà lão có nhiều đặc điểm lạ đời: tóc bà trắng như tuyết, dài đến chấm gót chân, bà khoác áo nhà tu và sống một nơi hoang vu.

Hoàng tử Mê Linh nhớ lời công chúa dặn, chàng hỏi thăm vì bà là người đầu tiên chàng gặp gỡ:

- Chào bà lão. Thưa bà, trời phật đã giúp tôi gặp gỡ bà hôm nay.

Nữ tu sĩ cúi đầu không nói. Hoàng tử nghĩ rằng có lẽ bà ta điếc nên không nghe được, bèn chạy lại nắm tay bà ta.

- Bà hãy giúp tôi một việc, tôi sẽ mang ơn bà suốt đời.

Nữ tu sĩ già nhìn chàng khoan dung:

- Tôi chỉ giúp những gì mà tôi có thể giúp được.

Hoàng tử Mê Linh nói ngay:

- Bà hãy chỉ cho tôi ba vật báu:  Con vẹt biết nói, cây hát không dứt nhạc, và một bình nước suối vàng. Tôi sẽ mang ơn bà suốt đời.

Đợi cho hoàng tử năn nỉ một hồi, bà mới từ tốn trả lời:

- Ta không thể làm vừa lòng ngươi được vì nếu ta chỉ cho ngươi biết, thì tự ta đã đưa ngươi vào chỗ chết. Đã biết bao nhiêu người vượt biển trèo non tìm đến đây cũng vì những báu vật đó, đều thiệt mạng không trở về được.

Hoàng tử Mê Linh nói:

- Đội ơn bà, nhưng dẫu nguy hiểm đến đâu tôi cũng không từ nan.

Thấy hoàng tử Mê Linh năn nỉ quá mức, bà lão không đành lòng bèn lấy ở trong túi ra một viên đá trao cho hoàng tử rồi bảo:

- Ý người quyết ta không cản. Đây, ta cho ngươi viên đá này và hãy theo những lời ta chỉ bảo : Ngươi hãy buộc viên đá vào hai con ngựa , khi đến chân núi cao, lập tức con ngựa sẽ đứng lại. Lúc đó, ngươi hãy xuống ngựa ngay, băng theo đường mòn mà lần lên đỉnh. Hai bên sườn núi có một con đường mòn, ngươi hãy đi trên con đường đó và ngươi sẽ được nghe những tiếng nói đau thương và thảm thiết của những viên đá. Điều quan trọng là ngươi đừng quay đầu lại. Vì nếu ngươi quay đầu lại, ngươi sẽ biến thành đá cũng như trăm ngàn người khác Những người đó là những bậc vương giả đã có công lặn lội như ngươi, nhưng đến phút chót họ không chịu nghe lời ta. Khi thoát được nơi đó ngươi hãy tìm lên đỉnh núi và sẽ trông thấy một con chim được nhốt trong lồng vàng và ngươi muốn tìm những thức gì hãy hỏi nó là đủ.

Hoàng tử Mê Linh hỏi lại:

- Ngài còn điều chi dạy bảo nữa không?

Nữ tu sĩ đáp:

- Ta chỉ cầu mong ngươi hãy làm theo lời ta.

Hoàng tử cảm tạ rồi buộc viên đá vào hai con ngựa. Con ngựa chạy rất nhanh, làm chàng mệt nhoài cả người. Đến một dãy núi cao, con ngựa đứng yên không cử động. Hoàng tử đưa mắt quan sát rồi chàng lần theo con đường mòn. Đi được mấy bước, chàng thấy hai bên đường ngổn ngang những viên đá đen sì và tai chàng nghe những tiếng nói:

- Hãy đuổi nó ra khỏi nơi đây!

- Giết nó đi…

Muôn ngàn tiếng reo hò âm vang làm cho hoàng tử Mê Linh phải chùn bước. Vì những tiếng đó mỗi lúc mỗi gần và vì quá sợ hãi, chàng quên hết những lời vị tu sĩ răn bảo. Chàng quay lại rút kiếm ra toan tự vệ nhưng chàng không thấy ai cả. Và một lúc sau chàng cũng hóa ra một viên đá đen nhánh nằm lăn ra mặt đất như những viên kia.

Trong khi đó, hoàng tử Nhật Vị và công chúa Hoàng Nga đang trông đợi tin anh. Từ ngày anh ra đi, công chúa thường lấy lưỡi dao ra xem thì thấy vẫn sáng.

Nhưng hôm nay, công chúa vừa lấy dao ra thì lưỡi dao xám ngoét. Quá đau buồn, nàng ôm mặt khóc nức nở.

- Anh ba ơi, anh hai chúng ta đã bị hại rồi.

Hoàng tử Nhật Vị thấy vậy nóng lòng nói:

- Thôi em đừng khóc nữa. Để anh đi kiếm anh hai vậy.

Công chúa vẫn khóc, nói:

- Lỗi tại em quá ham thích báu vật nên anh chúng ta mới bị hại.

Hoàng tử Nhật Vị an ủi:

- Em cứ an tâm, thế nào anh cũng tìm được anh cả trở về.

Nói rồi, chàng lên ngựa. Công chúa chạy theo dặn dò:

- Anh có thể làm thế nào cho em được biết tin nếu anh gặp hoạn nạn ở dọc đườngkhông?

Hoàng tử bèn rứt cái khuy áo và nói:

- Em hãy giữ lấy cái khuy này, chừng nào thấy nó đổi sang màu đỏ là màu máu tức là anh lâm nạn, em hãy đi tìm anh.

Công chúa cầm lấy chiếc khuy áo, nhìn hút theo bóng anh.

Hoàng tử đi đúng ba mươi ngày, chàng cũng lại gặp vị nữ tu sĩ già bên túp lều nghèo nàn. Chàng cũng vái chào và hỏi thăm đường lên trên núi như anh.

Vị tu sĩ già nhìn chàng thương hại:

- Những lời nói của ông cũng hệt như lời của hoàng tử Mê Linh.

Rồi vị nữ tu sĩ kể rõ những việc nguy hiểm mà do hoàng tử Mê Linh đã không tuân theo lời nên đến nỗi phải gặp nạn. Hoàng tử Nhật Vị nói ngay:

- Thưa bà, như vậy là anh tôi đã bị nạn rồi. Còn tôi, tôi sẽ không quên lời bà dạy để không đến nỗi như anh tôi.

Nữ tu sĩ nói:

- Đã bao người ra đi và không bao giờ quay về như vậy rồi. Bây giờ tôi khuyên ông nên từ bỏ ý định là hơn.

Hoàng tử Nhật Vị khẩn khoản:

- Ngài hãy làm ơn chỉ chỗ giùm tôi. Tôi xin cam đoan là không oán ngài nếu có gặp phải tai nạn.

Vị tu sĩ móc túi lấy ra một viên đá trao cho hoàng tử rồi nói:

- Đây, tôi trao cho ngài và cầu xin thượng đế ban cho ngài được kết quả tốt đẹp.

Rồi bà ta căn dặn hoàng tử cách dùng viên đá tròn. Hoàng tử cứ y lời mà làm, sau cùng chàng tới chân núi. Hoàng tử dắt ngựa, theo con đường nhỏ tiến lên.

Nhưng hoàng tử mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng nguyền rủa nổi lên rất dữ tợn. Vốn nóng tính, hoàng tử không chịu nổi, liền vung kiếm, quay lại định chém kẻ ngạo mạn nào đó thì than ôi…

Từ ngày hoàng tử Nhật Vị xa nhà, công chúa Hoàng Nga hàng ngày mang khuy ngọc ra coi, tới ngày thứ hai mươi mốt thì thấy ánh kim cương không còn óng ánh nữa.

Công chúa Hoàng Nga biết ngay là anh mình đã gặp nạn. Nàng buồn rầu than thở:

- Chao ôi! Hai anh ta ra đi, giờ đây chỉ còn lại mình ta sống làm gì nữa, chi bằng liều thân chuyến này cho trọn tình huynh đệ.

Than rồi, công chúa cải dạng thành một chàng trai, nhẩy lên ngựa ra roi. Theo con đường cũ, tới ngày hai mươi mốt thì công chúa lại gặp vị tu sĩ.

Công chúa dịu dàng nói:

- Xin ngài hãy thương mà ban cho tôi vài đặc ân.

Vị tu sĩ điềm đạm nói:

- Tôi mới trông qua và nghe giọng nói thì biết ngay nàng không phải là bậc nam nhi. Chẳng hay nàng muốn tôi giúp điều gì?

Công chúa nói:

- Ngài hãy làm ơn chỉ giùm tôi chỗ có loài chim biết nói cây biết hát và nước suối vàng.

______________________________________________________________________ 
Còn tiếp

 

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

CHUYỆN NÀNG NÔ LỆ XỨ DUY-ĐAN (V)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM



Lúc đó, hoàng tử đang ngồi trên gác, nhìn chăm chăm xuống đường chờ đợi nhưng không nhận ra Tuyết Nga trong lớp y phục lạ đó.

Chủ quán lên nói:

- Thưa ngài, có một nàng nô lệ da đen muốn gặp ngài đứng đợi dưới kia.

Hoàng tử cau mặt nghĩ thầm:

- Ta có quen biết nàng nô lệ da đen nào đâu. Hay Tuyết Nga không trốn được, sai nô lệ trong dinh ra báo cho mình biết?

Chàng hỏi lại:

- Một nàng nô lệ da đen hỏi tôi à?

- Thưa ngài đúng vậy.

Hoàng tử Huy Anh vội chạy xuống. Đến cửa, chàng thấy quả có một nàng hắc nô đang chờ. Chàng sốt ruột hỏi:

- Tuyết Nga sai nàng đến tìm ta, phải không?

Rồi không đợi nghe trả lời, chàng bảo nàng ta theo lên gác vì sợ lộ chuyện.

Lên đến nơi, hoàng tử hỏi lại:

- Chủ mày dặn thế nào? Nói cho ta nghe ngay đi!

Thấy hoàng tử không nhận ra mình, Tuyết Nga muốn trêu chàng, bèn ngồi mỉm cười, không trả lời.

Hoàng tử Huy Anh sốt ruột giục:

- Nàng dặn thế nào thì nói ngay đi chứ! Ta đang nóng lòng muốn biết.

Lúc đó, Tuyết Nga mới thỏ thẻ nói:

- Thưa hoàng tử, chủ tôi bảo tôi đến đây để cùng ngài đi trốn.

Nghe giọng nói, hoàng tử nhận ngay ra Tuyết Nga. Chàng sung sướng ôm chặt lấy nàng, nói:

- Nàng làm ta nóng ruột muốn điên lên. Nàng cải dạng giỏi quá, nếu không nghe tiếng nói, ta không sao nhận ra được. Nhưng thôi, chúng ta hãy mau trốn khỏi nơi đây kẻo quan tể tướng đuổi theo kịp thì khốn!

Nói rồi, hoàng tử dẫn Tuyết Nga xuống nhà, trả tiền trọ rồi hai người lên ngựa nhắm hướng kinh thành Bá-Đa thẳng tiến.

Ngày đi đêm nghỉ, biết bao khó khăn vất vả dọc đường, nhưng hoàng tử Huy Anh và Tuyết Nga vẫn cảm thấy sung sướng vì được ở bên nhau.

Một hôm, hai người đến nơi thì trời đã sẩm tối. Không may cho họ là tìm mãi không thấy quán trọ. Đang phân vân thì chợt thấy ánh đèn thấp thoáng đằng xa, hai người vội phi ngựa đến.

Đến nơi, hoàng tử và Tuyết Nga thấy một tòa lâu đài rất to lớn, rộng rãi nhưng đã cũ, rêu bám đầy tường và mái nhà.

Hoàng tử ngần ngại, nhưng trời đã tối mà không tìm được quán trọ, chàng đành đưa tay gõ cửa.

Mấy phút sau, cửa mở, một bà lão cầm đèn ló đầu ra hỏi:

- Ngài là ai? Muốn gì?

Hoàng tử nói:

- Thưa cụ, chúng tôi từ xa đến đây, trời tối mà không tìm được quán trọ nên muốn xin cụ cho ngủ nhờ một đêm.

Bà cụ hỏi:

- Mấy người tất cả?

- Thưa cụ, chỉ có cháu và vợ cháu thôi.

Bà cụ gật đầu nói:

- Ông bà đứng chờ đây, để tôi vào thưa với gia chủ đã.

Nói xong, bà lão trở vào. Tuyết Nga lo lắng nói với hoàng tử:

- Thiếp có linh cảm nơi đây không phải chỗ lương thiện!

Hoàng tử cười trấn tĩnh vợ, vỗ tay vào bao gươm, nói:

- Đêm hôm, kiếm được chỗ trú là tốt rồi, còn nếu có chuyện gì xảy ra thì lưỡi gươm này đủ bảo đảm cho chúng ta.

Tuyết Nga nói:

- Thiếp rất tin tài sức của chàng nhưng lỡ chúng đông người thì chàng đối phó làm sao? Nhất hổ khôn địch quần hồ.

Tuyết Nga đang nói thì bà lão trở ra:

- Chủ tôi xin mời quí ngài vào.

Hai người theo chân bà lão. Hoàng tử nắm chặt tay Tuyết Nga cho nàng khỏi sợ.

Bà lão dẫn hai người qua nhiều căn phòng rộng thênh thang, đến một căn trang hoàng lộng lẫy không khác cung vua. Trên tấm thảm trải giữa phòng, một lão già đang nằm giữa bầy con gái khỏa thân.

Trước khung cảnh ấy, hoàng tử Huy Anh đoán ngay chủ nhà thuộc hạng người nào. Chàng vội giấu gươm vào vạt áo rồi mới đến cúi chào lão già.

Lão già hỏi:

- Các ngươi từ đâu đến đây?

Hoàng tử điềm tĩnh trả lời:

- Chúng tôi ở Bá Đa, đi thăm người quen trở về không kịp, qua đây xin nghỉ nhờ. Ngài vui lòng cho tá túc đêm nay.

Lão già cười đáp:

- Ồ! Được lắm!

Nói xong, lão vỗ tay ba tiếng. Lập tức, từ trong hai tên nô lệ bước ra, khoanh tay đợi lệnh. Lão già nói với hai tên này một hồi bằng tiếng mọi, chúng không nói chỉ gật đầu vâng lệnh.

Rồi quay sang hoàng tử và Tuyết Nga, lão nói:

- Các người hãy theo hai tên này, chúng sẽ đưa đến phòng riêng mà nghỉ ngơi, ngủ tạm.

Hoàng tử và Tuyết Nga cúi đầu cảm tạ lão già rồi theo hai tên nô lệ đến một phòng khác.

Phòng này trang hoàng cũng lộng lẫy như cung vua, đồ đạc đều bằng bạc, đồng hoặc gỗ quí khảm ngọc, xà cừ.

Hai tên nô lệ ra rồi, hoàng tử nói với Tuyết Nga:

- Thật kỳ lạ! Trông bên ngoài tòa nhà hoang phế, rêu phong như thế, ai ngờ bên trong trần thiết sang trọng thế này. Không hiểu chủ nhà thuộc hạng người nào?

Tuyết Nga e ngại nói:

- Trông cử chỉ, cách thức của lão chủ nhà, thiếp sợ quá chàng ạ!

Hoàng tử đặt gươm lên bàn nói:

- Dù sao, bây giờ cũng hãy ngủ đã. Đi suốt ngày mệt quá rồi!

Rồi chàng cởi bớt quần áo ngoài, đóng cửa cài then cẩn thận rồi lên giường nằm. Tuyết Nga đành làm theo.

Nằm một lát thì Tuyết Nga ngủ say mê mệt. Hoàng tử nhẹ nhàng dậy mặc quần áo, đeo gươm rồi theo lối cũ đến phòng lão già định dò xét.

Đến nơi, hoàng tử ghé mắt, lắng tai nghe ngóng nhưng không thấy gì. Trong phòng đèn đã tắt và không có một tiếng động nào. Chàng rón rén đi dọc theo hành lang.

Đi được mấy bước, hoàng tử bỗng nghe thấy tiếng thì thào từ một căn phòng cạnh đấy. Chàng bước nhẹ đến ghé mắt nhìn vào. Trong phòng, dưới ánh đèn mấy người đang ngồi bàn luận với nhau. Người ngồi giữa chính là lão già, ngoài ra còn có bốn tên mọi nô lệ rất to lớn, lực lưỡng ngồi xung quanh, tên nào cũng cầm một thanh gươm sáng loáng.

Năm người nói chuyện bằng tiếng mọi nên hoàng tử không hiểu gì cả. Tuy vậy, chàng đoán ngay họ đang bàn tính mưu hại vợ chồng chàng. Lập tức, chàng quay về phòng với Tuyết Nga.

Lúc đó, Tuyết Nga cũng đã tỉnh dậy. Nàng lo lắng không biết chồng đi đâu nhưng chưa dám đi tìm vì còn chờ động tĩnh. Thấy hoàng tử, nàng vui mừng hỏi chàng về những điều chàng vừa dò xét được. Chàng nhất nhất kể lại.

Từ lúc đó, hai người lo sợ khôn tả, không dám ngủ nữa, ngồi sát nhau, chỉ mong cho chóng đến sáng.

Nhưng chỉ một lát sau, hai người nghe thấy có tiếng động bên ngoài.

Hoàng tử Huy Anh cầm gươm sẵn sàng, mắt hướng về phía cửa ra vào. Nhưng kẻ thù không đi bằng lối ấy. Chợt ở bức tường bên phải, một khung cửa bí mật xịch mở, hai tên mọi đen xông vào, hoa gươm chém.

Hoàng tử vung gươm tấn công hai tên mọi dữ dội khiến chúng đỡ không kịp. Thấy địch không lại người khách lạ, hai tên mọi vội quay đầu bỏ chạy. Nhưng hoàng tử không chịu tha bọn bất lương ấy, phóng mình đuổi theo.

Trong lúc đó, Tuyết Nga ngồi run rẩy trong phòng, lo sợ cho tánh mạng hoàng tử. Mặc dầu nàng tin ở tài năng siêu việt của hoàng tử nhưng giữa chốn lạ, trong đêm tối như thế này, liệu chàng xoay sở, đối phó làm sao.

Chợt Tuyết Nga giật mình. Từ khung cửa bí mật, lão già buổi tối hiện ra. Lão bước vào phòng thì cánh cửa tự nhiên khép lại.

Lão già từ từ tiến về phía Tuyết Nga, cất giọng ồm ồm hỏi:

- Nàng là vợ chàng thanh niên kia, phải không?

Tuyết Nga kinh hoàng, trố mắt nhìn lão già không nói được lời nào.

Lão già cười thật khả ố, nói tiếp:

- Dù sao đi nữa, đêm nay nàng phải thuộc về ta.

Nói rồi, lão xông tới nắm chặt lấy tay Tuyết Nga.

Tuyết Nga hết sức vùng vẫy nhưng không sao thoát khỏi tay lão già.

Lão già vòng tay ôm chặt lấy Tuyết Nga, vòng tay cứng rắn như một chiếc còng sắt. Lão nói:

- Nàng đừng vùng vẫy làm gì, vô ích lắm. Đã bao nhiêu kẻ vào chốn này nhưng có kẻ nào thoát được đâu.

Thương thay, thân sức Tuyết Nga làm sao chống lại nổi lão già. Giẫy giụa một lát, nàng mệt lả trong tay lão, Lão thích chí, cười hềnh hệch, đưa tay sờ soạng khắp thân hình Tuyết Nga.

Trong khi ấy, ngoài hành lang, hoàng tử Huy Anh đang phải đánh nhau với bốn tên mọi đen. Mặc dầu bốn tên này tài nghệ thua kém chàng xa, nhưng chúng có sức khỏe lạ thường nên cố gắng mãi hoàng tử cũng không hạ được.

Chàng nghĩ thầm:

- Bọn này khỏe quá, hạ được chúng còn phải mất nhiều thì giờ. Trong khi đó, Tuyết Nga ở lại phòng một mình, có chuyện xẩy ra làm sao nàng đối phó được.

Nghĩ thế, chàng đột nhiên chém mạnh mấy nhát làm bốn tên mọi giạt cả đi rồi quay đầu chạy về phòng. Thấy địch thủ võ nghệ lợi hại, vả lại đã mệt đừ, bốn tên mọi không dám đuổi theo.

Hoàng tử về phòng thì cửa vẫn đóng mà khung cửa bí mật khép lại mất rồi. Từ bên trong, tiếng la hét của Tuyết Nga khiến chàng hiểu ngay chuyện gì đã xảy đến cho vợ mình.

Tức giận, chàng vung gươm chém loạn xạ vào tường, miệng la hét ầm ĩ. Nhưng vô ích, bức tường đá vẫn trơ trơ, trong khi đó tiếng kêu của Tuyết Nga vẫn vọng ra khiến chàng như lên cơn sốt.

Bên trong, lão già không có vẻ gì lo sợ. Lão cười lớn nói vọng ra:

- Cứ đứng yên ngoài đó chờ ta, đừng phá phách gì vô ích. Dầu ngươi có lấy búa sắt bổ cũng không ăn thua gì đâu. Đợi ta vui thú với vợ ngươi một lát thôi rồi sẽ ra cho ngươi “lãnh đủ”.

Phần Tuyết Nga, thấy có hoàng tử đứng bên ngoài, nàng đỡ lo. Chợt nghĩ ra một kế, nàng vùng vẫy, la hét yếu dần đi rồi chợt thôi luôn, lả người ra, mắt nhắm nghiền như bị ngất.

Lão già khoan khoái đặt nàng xuống giường toan hãm hiếp. Lão vừa lom khom cúi xuống thì Tuyết Nga dùng hết sức bình sinh đạp mạnh khiến lão văng xuống đất.

Tuyết Nga vội vàng vùng dậy chạy ra cửa kéo then ngang, mở cửa cho chồng vào.

Hoàng tử Huy Anh xông vào. Lão già còn đang lồm cồm đứng dậy thì bị chàng vung gươm chém mạnh một nhát, đứt làm hai đoạn.

Chàng cúi xuống, lục soát trong túi lão già thì thấy một viên ngọc rất đẹp, sáng long lanh.

Hoàng tử ngắm nghía viên ngọc rồi đưa cho Tuyết Nga, nói:

- Viên ngọc thật là đẹp! Không hiểu lão già bất lương nay ăn cắp ở đâu được.

Tuyết Nga đỡ viên ngọc, nhưng viên ngọc trơn quá nên rơi tuột xuống đất. Lạ lùng thay, ngay lúc ấy một vị nữ thần hiện ra, cung kính nói:

- Thưa lệnh bà, tôi là thần ngọc, và là nô lệ của bất cứ ai giữ viên ngọc này. Vậy nay tôi là nô lệ của lệnh bà, xin lệnh bà tùy ý sai khiến.

Mới đầu cả hoàng tử Huy Anh và Tuyết Nga đều sợ hãi, sau thấy nữ thần nói thế thì trấn tĩnh lại và mừng rỡ vô cùng.

Hoàng tử bảo Tuyết Nga:

- Nàng hãy bảo nữ thần bắt bốn tên mọi canh giữ lâu đài này đến đây.

Tuyết Nga nói lại với nữ thần.

Nữ thần cúi đầu tuân lệnh, và trong nháy mắt, bốn tên mọi đã ở trước mặt hai người, chân tay bị trói như bốn con heo.

Nữ thần lại hỏi:

- Lệnh bà còn muốn sai khiến điều gì nữa không?

Tuyết Nga nói:

- Nữ thần chuyển lâu đài đến kinh thành Bá-Đa cho ta.

Nữ thần cúi đầu tuân lệnh. Và bỗng nhiên, lâu đài rung chuyển rồi bay lên. Có lẽ lâu đài bay rất nhanh, nên hoàng tử và Tuyết Nga nghe tiếng gió vù vù rất mạnh bên ngoài.

Rồi tiếng gió ngừng, lâu đài không còn rung chuyển nữa. Hoàng tử đưa Tuyết Nga ra bao lơn xem thì thấy mình đang đứng ở giữa kinh thành Bá-Đa.

Lúc đó trời đã bắt đầu sáng. Dân chúng sống gần đấy rất ngạc nhiên vì thấy trên khoảng đất còn bỏ hoang tối hôm trước, sáng hôm nay bỗng có một tòa lâu đài tuy cũ nhưng rất đồ sộ.

Tin này bay đi rất nhanh khiến dân chúng Bá-Đa kéo nhau đến xem rất đông. Nhưng không ai dám lại gần cả, chỉ đứng xa xa nhìn và bàn tán sôi nổi.

Có người đến báo cho quốc vương Bá-Đa biết, nhà vua bèn cùng một toán cận vệ đến xem.

Hoàng tử Huy Anh thấy vua cha đến vội chạy xuống nghênh tiếp.

Quốc vương Bá-đa nhận ra hoàng tử thì rất mừng rỡ, hỏi đầu đuôi mọi chuyện. Hoàng tử nhất nhất kể lại nào trường hợp gặp lại Tuyết Nga, nào chuyện không may vừa gặp.

Nhà vua lắng nghe và rất lấy làm lạ trước những chuyện huyền bí ấy. Ngài bèn theo hoàng tử vào thăm viếng lâu đài.

Sau đó, hoàng tử đưa Tuyết Nga đến yết kiến nhà vua. Trước sắc đẹp và ngôn ngữ, cử chỉ dịu dàng lễ phép của nàng, nhà vua có cảm tình với nàng ngay. Nhà vua thấy rằng cả về sắc lẫn đức, công chúa Minh Hà đều không bằng nàng được.

Nhà vua ngỏ lời khen tặng nàng rồi quay sang hoàng tử, hỏi:

- Còn bọn bất lương trong lâu đài này đâu rồi?

Huy Anh bèn dẫn bốn tên mọi đen đến. Nhà vua trợn mắt nói:

- Hừ! Ra chính tụi này, thật trời có mắt. Ta đã ra lệnh truy nã tụi này nhưng không gặp thì hoàng tử lại bắt được. Mấy hôm trước đây, một lão già và bốn tên này đã cả gan về kinh thành bắt hơn hai mươi thiếu nữ mang đi.

Nói rồi, nhà vua truyền mang bốn tên mọi giam vào ngục chờ ngày đền tội.

Hoàng tử Huy Anh hỏi:

- Thưa bệ hạ, còn công chúa Minh Hà bấy lâu nay vẫn khỏe mạnh và vui vẻ như thường chứ ạ?

Nhà vua cười, nói:

- Khỏe thì nó vẫn khỏe, nhưng không được vui và vẫn chờ đợi ngày về của con.

Cuối cùng, nhà vua cùng hoàng tử Huy Anh và Tuyết Nga trở về hoàng cung.

Được tin người yêu về, công chúa Minh Hà mừng rỡ khôn tả, vội sửa soạn ra đón.

Công chúa Minh Hà và Tuyết Nga gặp nhau không những không tỏ vẻ ghen tuông mà còn vui vẻ yêu quí nhau như đôi bạn cố tri khiến nhà vua và hoàng tử Huy Anh đều sung sướng vô cùng.

Nhà vua bèn truyền mở hội ăn mừng. Khắp kinh thành dân chúng giăng đèn kết hoa, tổ chức hội hè vui chơi suốt mấy ngày.

Sau mấy hôm nghỉ ngơi, hoàng tử Huy Anh xin quốc vương Bá-đa cho mượn binh mã về diệt gian thần, phục quốc.

Quốc vương Bá-đa ưng thuận, và ngay sáng sớm hôm sau, hoàng tử cùng đoàn quân lên đường.

Sau vài trận giao tranh, hoàng tử giết được quan tể tướng Lễ Phát, giành lại được ngai vàng và cứu được vua cha từ lâu bị gian thần giam giữ trong ngục.