Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

HÃY BAO DUNG NẾU BỐ MẸ GIÀ ĐI - Piere Antoine



Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… xin con hãy bao dung!
 
Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
 
Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!
 
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
 
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
 
Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
 
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.
 
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
 
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
 
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
 
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
 
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
 
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
 
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.
 
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
 
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
 
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.
 
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…
 
Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…
 
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
 
Thương con thật nhiều…   
 
Bố mẹ…    
 
 
Piere Antoine (Việt kiều Pháp)   
 

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

ÓC HÀI HƯỚC

 


Những mẩu chuyện chứng minh người hài hước có thể hóa dữ thành lành.

Người có đầu óc hài hước, không chỉ là người thông minh, hiểu chuyện mà còn có thể biến mọi chuyện trên đời thành một vở kịch vui, bình thản mà đối đãi. Những câu chuyện ý nghĩa dưới đây là minh chứng cho điều đó.

Tuyệt chiêu “cướp súng” của Sác-lô

Thiên tài phim câm Charlie Chaplin (Vua hề Sác-lô) từng đụng độ một tên cướp có súng. Chaplin biết mình ở thế yếu nên không hề chống cự vô ích mà ngoan ngoãn giao nộp ví tiền.

Thế nhưng ông đề nghị với tên cướp rằng:

“Số tiền này không phải là của tôi mà là của ông chủ tôi, bây giờ bị anh lấy đi rồi, ông chủ nhất định sẽ cho rằng tôi ăn chặn tiền công. Anh này, tôi và anh thương lượng thế này đi, nhờ anh bắn 2 phát lên nón của tôi để chứng minh là tôi bị cướp”.

Tên cướp đã nổ súng bắn hai phát lên trên nón của Chaplin. Chaplin lại xin hắn ta:

“Anh gì ơi, anh có thể bắn thêm 2 viên đạn lên áo và quần được không để ông chủ tôi tin tôi hơn”.

Tên cướp suy nghĩ đơn giản cứ thế làm theo và bắn hết cả 6 viên đạn. Lúc này, Chaplin đấm hắn ta ngất đi, nhanh chóng lấy lại ví tiền, cười haha rồi bỏ đi.

Kẻ trộm là anh ta chứ không phải là tôi

Trước khi ông Franklin D. Roosevelt trở thành Tổng thống thứ 32 của Hoa Kỳ, nhà ông bị trộm, bạn bè viết thư an ủi. Ông Roosevelt trả lời thư rằng:

“Cảm ơn thư của các bạn, bây giờ tôi rất bình tĩnh, bởi vì:

Thứ nhất, trộm chỉ lấy đi tài sản của tôi chứ không đe dọa tính mạng tôi.

Thứ hai, trộm chỉ lấy đi một phần chứ không phải tất cả.

Thứ ba, điều đáng mừng nhất đó là: kẻ trộm là anh ta chứ không phải là tôi”.

Một lời nói hài hước có thể khiến ổn định tình hình đất nước

Khi vừa nhậm chức không lâu, cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan có một lần bị ám sát, trúng đạn, viên đạn xuyên vào ngực ông. Trong lúc nước sôi lửa bỏng, ông lại nói với người vợ vừa chạy vội đến bên mình rằng:

“Em yêu à, anh quên mất phải tránh đi”.

Khi người dân Mỹ biết tin tổng thống bị thương nặng mà vẫn không quên sự hài hước vốn có, họ đều hy vọng vào ngày ông khỏe mạnh, nhờ vậy mà đã có thể ổn định lại tình hình chính trị bị lung lay do việc tổng thống bị thương.

Sự việc xảy ra tốt hay xấu không quan trọng, quan trọng là bạn nhìn từ góc độ nào

Trong một buổi diễn thuyết của cựu Thủ tướng Anh Harold Wilson, giữa chừng đột nhiên có một người gây rối lớn tiếng ngắt lời ông:

“Rác rưởi!”.

Tuy bị ngắt lời, nhưng ông Wilson lại nhanh trí bình tĩnh nói:

“Anh gì đó, mong anh kiên nhẫn cho, tôi sắp nói đến vấn đề bảo vệ môi trường mà anh đề ra rồi”, khiến cả hội trường đều vỗ tay khen ngợi phản ứng nhanh nhạy của ông.

Hiểu rõ cảm xúc của bản thân mới có thể nắm bắt được tương lai

Trong một buổi diễn thuyết công khai của cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill, bên dưới khán đài có người ném một tờ giấy có viết hai chữ “Ngu ngốc!” lên. Ông Churchill biết rằng bên dưới có người phản đối ông đang đợi nhìn thấy ông bị bối rối, ông bèn ung dung nói với mọi người rằng:

“Vừa rồi tôi nhận được một lá thư, tiếc là người viết chỉ nhớ ký tên mà quên viết nội dung”.

Ông Churchill không chỉ không bị ảnh hưởng với tâm trạng không vui mà ngược lại còn dùng sự hài hước để đáp trả đối phương, quả thật là một “chiêu” rất hay.

Hài hước thay đổi hoàn cảnh

Trong một lần tướng Dwight D. Eisenhower (một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ, đồng thời cựu Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34) tham dự một buổi tiệc có sắp xếp phần diễn thuyết, tổng cộng mời 5 vị khách quý đến góp lời, ông Eisenhower là vị cuối cùng lên sân khấu. Bốn vị trước đó mỗi người nói rất nhiều, đến lượt ông thì đã gần 10 giờ rồi.

Bên dưới khán đài đã không còn hứng thú nữa. Khi lên sân khấu, ông Eisenhower bèn nói:

“Bất cứ một buổi diễn thuyết nào cũng đều có câu kết thúc, tối nay để tôi làm câu kết thúc của buổi diễn thuyết này là được” rồi cúi chào lui xuống.

Bên dưới khán giả cười.

***

Có một lần, nhà soạn kịch người Anh gốc Ireland (người đã đạt giải Nobel Văn học năm 1925) – ông George Bernard Shaw đang đi dạo trên phố bị một chiếc xe đụng phải ngã xuống đất, may là không có gì đáng ngại.

Người gây tai nạn vội vàng đỡ ông dậy và liên tục xin lỗi. Ông phủi phủi bụi và hài hước nói:

“Anh bạn không may rồi, nếu anh đụng chết tôi thì có thể nổi tiếng khắp thế giới rồi đấy”.

***

Đức Đạt Lai Lạt Ma luôn rất thoải mái, tự do tự tại, hài hước thú vị khi giao tiếp với mọi người. Có một phóng viên hỏi ngài rằng:

“Phật giáo có cách nói không ăn quá giờ Ngọ đúng không?”

Ngài nói:

“Đúng vậy!”.

Phóng viên lại hỏi:

“Vậy đói bụng thì phải làm thế nào ạ?”.

Ngài trả lời:

“Thì xuống bếp ăn vụng thôi!”.

***

Nhà văn nổi tiếng của Mỹ Mark Twain có một lần do không đồng tình với phương án nào đó được Quốc hội thông qua nên đã đăng một bài viết trên báo rằng:

“Nhân viên quốc hội có một nửa là đồ khốn”.

Sau khi tờ báo được bán ra, rất nhiều cuộc điện thoại phản đối gọi đến, các nhân viên Quốc hội cho rằng những lời này là không đúng, họ liên tục yêu cầu ông Mark Twain đính chính.

Thế nên Mark Twain lại đăng một bài đính chính như sau:

“Tôi sai rồi, các nhân viên Quốc hội có một nửa không phải là đồ khốn”.

***

Bậc thầy hài hước Lâm Ngữ Đường từng dạy tiếng Anh tại một trường đại học. Ngày đầu tiên lên lớp, ông xách một chiếc cặp da lớn đi vào lớp, học sinh đều nghĩ là sách. Khi ông mở ra thì chỉ toàn là hạt đậu phộng (hạt lạc), rồi ông dạy cách ăn đậu phộng bằng tiếng Anh.

Ông nói:

“Ăn đậu phộng phải ăn loại có vỏ, tất cả mùi vị đều nằm ở việc bóc vỏ, vỏ càng khó bóc thì càng ngon”.

Ông nói thêm:

“Đậu phộng còn có tên là quả trường sinh, ngày đầu lên lớp tôi mời các vị ăn quả trường sinh, chúc các vị trường sinh bất lão, sau này tôi không điểm danh, nhưng mong mọi người ăn quả trường sinh rồi thì sẽ mạng sống cũng kéo dài hơn, đừng trốn học”.

Ông nói xong, cả phòng bật cười. Từ đó mỗi khi ông giảng bài, giảng đường luôn kín chỗ ngồi.

Hài hước hoàn toàn không phải là giỏi ăn nói, mà là có thái độ sống vui vẻ, trưởng thành, hiểu rõ được điều này có nghĩa là nắm bắt được kết tinh của trí tuệ, có được cội nguồn của niềm vui.
 

Theo Trithucvn.org   

khaiphong

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2021

MÔN ANH VĂN VÀ TÔI - Trần thị Phương Lan

 

 
Môn Anh Văn và tôi té ra có nhiều duyên nợ, gần như là suốt đời Thật ra, tôi thích học Pháp văn hơn:  Tiếng Pháp nghe cứ líu lo véo von như chim hót;  thơ ca Pháp ngữ thật êm đềm, bay bổng; và loại nhạc Pháp phổ thông tôi được biết đến khi mới lớn thì thật là lãng mạn và du dương (như bài Aline, Ensemble, Main dans la main, La plage aux romantiques...); trong khi tiếng Anh nghe mạnh mẽ và không được êm tai, thanh tao cho lắm. Tệ nhất là tiếng Tàu, nghe khủng khiếp và ghê rợn làm sao, kế đó là tiếng Đức, và cả tiếng Việt nữa, vì theo ý kiến khách quan của  một đồng nghiệp người Anh của tôi: cả tiếng Đức và tiếng Việt của chúng ta nữa, nói chuyện bình thường với nhau thôi, nhưng nghe cứ như sắp sửa cãi lộn tới nơi vậy! Viết tới đây tôi chợt nhớ đến câu văn khen "tiếng Việt thánh thót, líu lo như tiếng chim hót" của Graham Greene trong tác phẩm Người Mỹ Trầm Lặng, nhưng hình như ông ấy có mẹ là người Việt, nên ông ta binh vực tiếng mẹ đẻ cũng phải!

Dù gì thì tôi cũng vô tình gắn bó với tiếng Anh cả đời, từ lúc đi học tới khi ra đi làm. Và nghiệm lại, cả đời tôi chỉ có vỏn vẹn hai nghề: nghề gõ đầu trẻ, và nghề làm dịch thuật kiêm thư ký văn phòng. Cả hai nghề này dĩ nhiên đều dính dáng mật thiết tới Anh văn, là nghề của nàng!

Nhắc tới nhóm chữ "gõ đầu trẻ", tôi mới nhớ hình như chúng xuất phát từ một chữ duy nhất nhưng đa âm trong tiếng Pháp là godautre (nghề mô phạm, ngành sư phạm). (Xin nhờ các vị cao niên rành rẽ tiếng Pháp chỉ giáo thêm cho ở đây ạ),  và đã được các cụ nhà ta Việt hóa một cách thần kỳ và vô cùng lý thú, hợp lý như trên. Nhưng trong đời làm cô giáo của tôi, tôi còn phải "gõ" cả đầu bạc, đầu già nữa, chớ không chỉ đầu trẻ thôi đâu, vì hầu hết bà con, họ hàng của tôi, mà các bạn đã từng được biết qua trong những hồi ký trước đây của tôi, về sau đều thành học trò của tôi hết, như bác trai, chị Tâm là chị họ của tôi, bạn chị Tâm, lũ cháu họ... và có lãnh lương đàng hoàng vì... con dạy đâu cũng vậy, con dạy đây bác cám ơn! 

Tôi ra trường đại học đúng vào lúc thiên hạ đang ùn ùn rủ nhau đi vượt biên, nên chuyên ngành tiếng Anh của tôi theo một nghĩa nào đó, đúng là gặp thiên thời địa lợi. Suốt ngày tôi chỉ đi dạy kèm tiếng Anh, chẳng những cho mấy em học sinh, mà cả phụ huynh của chúng nó nữa! Đôi khi nhóm này đang ngồi học thì bạn tụi nó tới chơi, thấy bạn học Anh văn vui quá nên về xin má cho học theo! Thế là một nhóm khác hình thành tại một địa chỉ khác, và đôi khi cả nhà cùng ngồi học, càng đông càng vui. Tôi cứ gọi là đi dạy kèm mệt nghỉ! 

À mà "mệt-nghỉ" thiệt. Có lần đang dạy một nhỏ học trò thì nó mệt nên đòi nghỉ, xin ra chơi, và rủ tôi qua nhà bồ nó, cũng ở gần đó. Sau này tôi mới biết được lý do vì sao nó cứ rủ tôi đến nhà bồ nó chơi hoài như vậy, " vì cô lễ phép lắm, tới nhà  người ta, cô vòng tay cúi đầu chào hết người này tới người khác, không như lũ bạn em, chẳng biết chào hỏi ai làm em quê mặt"! Nhiều khi tôi cứ ngỡ mối quan hệ của chúng tôi là tình bạn thì đúng hơn là tình thày trò, vì chuyện gì nó cũng tâm sự với tôi. Nó còn chỉ dạy cho tôi cả cách "cua bồ"! Những lúc như vậy, mặt của tôi cứ gọi là nghệt ra, mắt trợn tròn. Đến lúc quay trở lại bài học Anh văn còn dang dở, nhìn tôi thao thao giảng cho nó nào văn phạm, nào ngữ vựng, phát âm tiếng Anh, mặt nó cứ ngớ ra y như bản mặt tôi lúc nghe nó "lên lớp" về  chuyện bồ bịch vậy!

Cũng vì cái sự lễ phép của tôi mà tôi đã có một đêm Noel đáng nhớ. Số là những  chỗ dạy kèm của tôi đều do người quen "làm mối". Một lần nọ, anh K. bạn anh hai tôi giới thiệu tôi dạy kèm Anh văn cho một cô gọi là học trò nhưng lại bằng tuổi cô giáo, tên là N. (Chẳng hiểu sao tất cả những học trò của tôi đều rất uyên bác, về một hay nhiều phương diện nào đó. Trước giờ học, họ đều huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nhưng tới lúc học Anh văn thì họ lại ngậm tăm! N. cũng vậy). Rồi một hôm anh K. ghé nhà và nói rằng đêm Noel này gia đình N. mời tôi tới ăn reveillon, và còn nói thòng thêm một câu, chắc là có gì gì rồi! "Gì gì đây" bắt nguồn từ một hôm trên đường ra cổng đi về nhà sau giờ dạy, tôi giáp mặt với anh hai tên L. của N. Vốn tính lễ phép và ngoan ngoãn (khác xa bây giờ), tôi đã khoanh tay, cúi đầu, lễ phép nói, xin phép anh em về! Đó không phải là lần đầu tiên trong đời tôi thấy phản ứng của người khác trước cung cách lễ độ, lịch sự của tôi: họ cứ ngẩn người ra như sắp xỉu tới nơi, như thể trong đời, trước đây họ chưa bao giờ được nghe một giọng nói êm ái hay đối mặt với một kiểu lễ phép đến thế! Chẳng biết anh nghĩ ngợi sao, nhưng sau đó, anh L. đã xin một giờ học của em gái để "tìm hiểu" tôi!  Trong việc học Anh Văn thì tôi cứ gọi là thày cô dạy một tôi hiểu biết mười, nhưng chuyện bồ bịch thì...! Anh L. cứ việc ngồi nói, bóng gió gần xa có, mà huỵch tẹt cũng có, còn tôi cứ việc ngồi nghe và xếp hết câu nói này tới câu khác của anh L. và cất vào bộ nhớ như người ta xếp giấy, tờ này chồng lên tờ kia, để về hỏi má, nhờ má hiểu giùm!

Bữa tiệc reveillon diễn ra sau đó, có mặt đủ bá quan văn võ, gồm anh K, anh L, N, một vài người bạn khác của gia chủ, và cả bà cụ thân sinh hiền hậu của họ, người có lẽ đã cố tình  "phỏng vấn",  xem giò xem cẳng tôi sau hôm tôi vô tình chạm trán anh L. Diện hẳn lên trong bộ đồ vest, anh L. đã chằm chằm nhìn tôi mà rằng anh ấy đang muốn tuyển đầu bếp, để thay cho bà cụ thân sinh sắp tới tuổi nghỉ hưu! Em anh K. tới nhà tôi chơi, chắc cũng đã nghe hết chuyện từ anh K, vừa nhéo má tôi vừa nói rằng, con gái ngoan ngoãn hiền lành có giá lắm đó!

Dù câu chuyện đó chẳng đi tới đâu, nhưng trên đường đời vạn lý, nếu đây đó nở ra những bông hoa bé dại dưới chân đi, cũng ít nhiều đã làm vui lòng người lữ hành, và làm dịu đi những nỗi cay đắng trong đời, nhất là trong những tháng ngày tăm tối đó, chẳng ai biết được tương lai mình sẽ ra sao, hay lại tiếp tục đen như mực, phải mò mẫm mà đi như trong đêm Giáng sinh..đen thui năm ấy (trái ngược hẳn với Tây có Giáng sinh Trắng,  White Christmas)!: không lấp lánh của  ánh đèn màu rực rỡ,  không lung linh của dây kim tuyến làm bằng giấy trang kim,  không nét lộng lẫy của trái châu và đồ trang trí  tô điểm cây Noel quen thuộc, không tiếng đàn tiếng hát rộn rã thuở nào của những Mùa Sao Sáng năm xưa trong ký ức giờ đã trở nên xa vời!

Thày cô giáo ra khỏi lớp vẫn là thày cô giáo. Tôi đã nghiệm ra được điều này trong quãng đời xuôi ngược đi gõ đầu thiên hạ. Một lần nọ, tôi cùng vài đứa bạn  rủ nhau vô chợ ăn phở. Chẳng những ăn mà thôi, chúng tôi còn giỡn hớt cười nói oang oang nữa. Bỗng một cô học trò nhỏ, chắc từ dịp tôi còn đi thực tập, ngồi ngay cạnh tôi  trong quán hủ tíu, và dù tôi không nhớ mặt cũng chẳng biết tên, đột nhiên đứng vụt dậy và khoanh tay cúi đầu chào tôi, thưa Cô! Trời ơi không cần diễn tả thì chắc các bạn cũng đủ hiểu cảm xúc của tôi lúc bấy giờ: tôi chỉ muốn độn thổ để che bản mặt đỏ rần! Tôi xấu hổ! Tôi quê! Tôi nhục! 

Một bạn giáo viên đồng nghiệp của tôi cũng kể một kinh nghiệm tương tự. Nhiều lúc trời mưa tầm tã, đường vắng ngắt không một bóng xe qua lại, mà đèn đỏ bật lên là anh chàng ta cứ tự động ngoan ngoãn chịu đội mưa dừng xe ngay chớ nhất định không dám vượt đèn đỏ, vì sợ lỡ có đứa học trò nào hoặc cả phụ huynh chúng nó nữa, ở quanh đó và thấy tác phong không chuẩn mực của thày giáo, thì tới giờ Công Dân Giáo Dục phải giảng giải Luật Đi Đường cho học trò chẳng hạn thì ma nào mà nó thèm nghe thày nữa? 

Cái nghề bán cháo phổi không thôi cũng đã đủ cực khổ rồi, mà lại còn bao nhiêu gò ép vòng ngoài nữa, khiến tôi nhiều lúc đâm nản, nên tới thời mở cửa, tôi đã gần như ngay lập tức "thôi chia tay từ đây"  nghiệp giáo và xin vô làm ở một công ty xây dựng của Anh quốc.

Còn đang cắp sách tới trường thì học Anh văn cũng phải, nhưng tới khi ra đi làm rồi mà tôi vẫn còn được công ty cho đi học thêm. Số là những "con ông cháu cha" trong công ty thì được đặc cách qua công ty mẹ bên Anh tu nghiệp, những kỹ sư  "không thân không thế" thì được biệt phái về các công ty con ở Malaysia, Thailand... thực tập, còn hạng dịch thuật kiêm thư ký văn phòng tép riu như tôi, và cả những kỹ sư nữa, nếu muốn, sẽ được công ty cho "du học tại chỗ"!  Một hôm, một thày giáo Tây tới công ty để rà soát trình độ và tổ chức thi xếp lớp tụi tôi, nên hôm ấy công ty được nghỉ làm hẳn nửa buổi. Kể từ sau hôm đó, ngày đi làm, tối tối tôi lại tới trường tiếp tục sách đèn.

Có học thì mới biết bể học mênh mông. Tôi vốn hay tự cao tự đại là luôn đứng nhất lớp cả môn Việt văn lẫn Anh văn, nhưng khi ra đi làm, mỗi lần mấy ông người Anh nói chuyện tôi đều phải luôn miệng hỏi lại "Sorry?" (Xin lỗi ông nói gì?) thiệt nhục ơi là nhục. Hóa ra trong trường, tôi chỉ quen với tiếng Mỹ, khi nghe radio tôi chỉ quen giọng Mỹ đài VOA, ấy thế mà trời xui đất khiến làm sao tôi lại lọt ngay vào một công ty Ăng Lê mới chết chứ! Giọng người Anh, người Úc, người  Scotland... nghe nặng một cách kỳ lạ, như thể họ đang nói ngọng vậy, như thể không phải là nói mà là đánh vật mới đúng, nhưng dĩ nhiên chỉ vì mình nghe không quen mà thôi. May mắn gặp được ông kỹ sư nào (như đồng nghiệp của tôi, kỹ sư Stuart Marshall chẳng hạn) người Anh nhưng nói giọng Mỹ thì "hai đứa tụi tôi" cứ như đang nói tiếng Việt với nhau, ôi thật sung sướng!

Trở lại chuyện học "tại chức", những ông thày Tây của tôi tại ngôi trường này rất thích học sinh Việt Nam. Họ đều nói từng dạy tiếng Anh nhiều nơi trên thế giới, nhưng chỉ có học trò Việt Nam mới rầm rầm/răm rắp/lục tục đứng lên chào thày khi thày vô/ra khỏi  lớp, làm họ cảm động lắm, và cảm thấy được trọng vọng vô cùng, chỉ có điều họ nói rằng khi tụi tôi gọi họ là Teacher, teacher (thày ơi thày!) thì họ sẽ không hiểu, vì thế chỉ nên gọi bằng tên như "Dave!" (Thày Dave ơi!)... là đủ. 

Một vài mẩu chuyện vui khi còn làm "học sinh già" xin được kể hầu các bạn: Ông thày Tây rà trình độ và xếp lớp cho tụi tôi hôm trước hóa ra cũng là thày dạy của tôi ở ngôi trường mới này. Chắc ông ta vẫn tò mò muốn biết tụi tôi có phải tự lo liệu hay không, nên đã hỏi chung cả lớp nếu ai được công ty tài trợ học phí cho thì giơ tay lên. Cả lớp chỉ có tôi và anh Hùng kỹ sư cùng công ty giơ tay. Thấy vậy, một cô gái tự nhận là người mẫu ngồi học cạnh tôi, nói nhỏ với tôi rằng chị sướng quá há! Cô ta chắc mới ở ngoài kia vào,  nhưng không dữ, và cũng không đẹp, nhan sắc cỡ trung bình, và mũi thì sửa nhìn là biết ngay, vì bình thường mũi không đỏ rực lên một cách kỳ lạ như thế. Có thể khi lên sàn catwalk, diện quần áo son phấn vào, chắc cô ta trông sẽ lộng lẫy hơn chăng, vì người đẹp nhờ lụa mà? Cũng không hiểu rõ ý cô gái là sao, tôi trả lời chung chung, trời đất ơi, em là người mẫu, chị là người thường, chị không nói em sướng thì thôi, sao em lại nói ngược như vậy? Cô ấy buồn bã nói rằng, mình phải tự lo hết đó chị, tiền áo váy giày dép son phấn chẳng có công ty nào trả cho mình đâu. Thì ra là vậy.

Cũng ngồi học gần tôi là một anh chàng người Hoa,  khi phải tự giới thiệu đã nói mình là dân Đài Loan hay Hongkong gì đó tôi không nhớ rõ, và tên là Sunny Sun! (tạm dịch là Minh Nhật). Đến chừng thày giáo giải thích một chữ tiếng Anh nọ có nghĩa là "không trẻ, không già", tôi bèn quay sang anh Hùng nói đùa, "sồn sồn", anh Sunny Sun kia bỗng phá ra cười. Té ra anh ta Hongkong bên hông Chợ Lớn nhưng lại muốn giựt le, chơi nổi, vì Đài Loan, HongKong nào mà hiểu được câu tiếng lóng rặt Việt Nam đó? Từ đầu tôi đã nghi nghi rồi!
 

Trần Thị Phương Lan     
(Bút nhóm Hoa Nắng)    
    

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021

CHIỀU MUỘN - Yên Nhiên

 

Thất thểu lang thang dạo phố nghèo
Chợ chiều hàng quán vắng leo teo
Vài người lãng tử âm thầm bước
Một mảnh trăng non hờ hững treo
 
Vang vọng tiếng chuông thầm giục giã
Chao nghiêng hồn phách lặng lờ theo
Đêm nay vạ vật ngồi chờ sáng
Khách sạn lầu cao chẳng dám trèo

                                                 Yên Nhiên


Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2021

TIẾNG CHIM KÊU - Thạch Lam


 Một đêm mưa phùn ẩm ướt và tối tăm về cuối tháng chạp, hai anh em chúng tôi đi nghỉ sớm. Nằm trên giường, trùm chăn lên tận cằm, chúng tôi cùng nhau nói chuyện phiếm để đợi giấc ngủ.

Trong căn phòng yên lặng, chỉ nghe rõ tiếng tí tách thong thả và đều đều của chiếc đồng hồ treo trên tường. Nhưng thỉnh thoảng một cơn gió đưa đến văng vẳng những tiếng ếch nhái kêu ở cánh đồng quê ở chung quanh nhà.

Ngọn đèn hoa kỳ vặn nhỏ để dưới đất, chiếu lên trần và tường nhà những bóng tối kỳ dị, hơi lung lay. Còn chiếc màn đỏ rộng treo ở giữa nhà thì tối sẫm lại, rủ những nếp vải mỏng manh và tha thướt. Bên kia chiếc màn ấy, là giường của bà tôi và chị tôi nằm. Vào hồi nữa đêm, chúng tôi sực thức dậy: gió thổi ào ào trong các lá cây và đập mạnh các tàu lá chuối, từng luồng chớp loáng qua cửa sổ. Một lát thì mưa rào đổ xuống mái nhà.

Anh tôi bảo:

- Có lẽ là một trận bão to.

- Bão thì càng thích.

Mà thích thật. Tưởng tượng không có cái khoan khoái êm ấm nào bằng cái thú đắp chăn nằm ngủ mà nghe mưa gió ở ngoài. Đêm lúc bấy giờ lạnh hơn, lại càng làm cho mình thấy cái ấm trong chăn là dễ chịu. Tiếng mưa reo to và gió thổi như một thứ âm nhạc vui vui, ru ngủ người ta dần dần.

Hai anh em chúng tôi vừa cuộn kín trong chăn cho ấm vừa nói chuyện. Chúng tôi nghĩ đến, rồi thương hại những người lữ khách vào giờ này hãy còn trên đường vắng, ướt như chuột lột và run như cầy sấy, đi vội vàng để tìm một chỗ trú thân. Chúng tôi lại ái ngại cho những nhà nghèo bên hàng xóm, giờ này vợ chồng con cái đều phải dậy để chống cái nhà lá mà mỗi cơn gió mạnh làm lung lay và để đem cái chậu thau hứng những chỗ dột nước.

Khi người ta yên ấm trong một căn phòng nhà gạch chắc chắn, không sợ mưa gió về phần mình, thì người ta dễ có lòng thương đối với những người xấu số hơn.

Chúng tôi đương ở vào cái tâm tình tốt đẹp ấy, thì bỗng nhiên anh tôi sẽ thích tay vào bảo im rồi nói khẽ:

- Có nghe thấy gì không?

Tôi lắng tai: qua tiếng gió, tiếng mưa ở ngoài, tôi nghe thấy có tiếng chiêm chiếp như tiếng con chim kêu. Tôi bảo anh tôi:

- Tiếng chiêm chiếp như tiếng chim kêu phải không?

- Phải rồi. Tôi nghe thấy từ lúc nãy.

Hai chúng tôi lại chăm chú nghe: tiếng chiêm chiếp khe khẽ và yếu ớt hình như ở chiếc cửa sổ phía đầu cái màn đỏ đưa lại. Tôi hỏi anh tôi:

- Quái, không biết con chim nó đến đây kêu làm gì nhỉ?

Anh tôi chợt nghĩ ra:

- Thôi phải rồi, chắc hẳn là một con chim bị mưa gió đánh bạt đến đây trú.

- Tội nghiệp, chắc ở ngoài ấy nó rét lắm.

Chúng tôi tưởng tượng ngay ra một con chim ướt át, xù lông ra vì rét, đến chỗ cửa sổ đòi vào vì nó thấy ánh sáng trong phòng ấm áp chiếu ra. Câu chuyện con chim gáy một hôm tránh bão tuyết, đến gõ cửa vợ chồng người cày ruộng, được hai vợ chồng nâng niu và rắc bánh cho ăn, câu chuyện ấy mà hồi nhỏ chúng tôi đã đọc trong quyển "Bài Tập Đọc" bây giờ lại thoáng qua trong trí nhớ, làm chúng tôi đem lòng thương con chim kia vô hạn, và muốn cứu vớt nó.

Tôi bảo anh tôi:

- Hay là chúng ta mang nó vào trong này cho nó ấm.

- Mang thế nào được.

- Sao lại không được! Ta cứ việc mở cửa sổ dụ nó vào có khó gì. Chứ nếu để nó ở ngoài ấy thì nó chết mất.

- Ừ, phải đấy.

Tuy nói thế, nhưng chúng tôi vẫn chưa dậy, người nọ có ý đợi người kia, vì trời lạnh mà ra ngoài chăn kể cũng hơi ngại. Còn lưỡng lự, thì bỗng ở bên kia tấm màn treo, chỗ phía chị tôi nằm có tiếng người ú ớ. Tôi bảo anh tôi:

- Chị Hai đã lại mê hẳn.

Nói dứt câu lại thấy tiếng ú ớ càng to lên và càng rõ rệt. Chị tôi như định nói cái gì mà không nói được. Anh tôi phàn nàn:

- Chị ấy độ này cứ hay mê nói lảm nhảm luôn, chắc chị ấy yếu.

Tôi cũng nghĩ thế. Hai chúng tôi yên lặng một lát để xem chị Hai có nói mê nữa không. Nhưng chắc chị tôi lại ngủ rồi. Chúng tôi lại nghe thấy tiếng vẫn cái tiếng chiêm chiếp ban nãy bây giờ hình như yếu ớt hơn. Anh tôi bảo:

- Thôi, chú dậy đem con chim vào đi.

Tôi ngần ngại:

- Dậy bây giờ rét lắm, anh ạ.

- Rét gì mà rét. Chú cứ mạnh bạo ra thì không rét đâu.

Hình như để trái với lời anh tôi nói, một cơn gió mạnh lọt vào phòng làm lay động chiếc màn. Tôi rùng mình nói:

- Rét lắm, ra bây giờ thì chết cóng.

Rồi tôi kéo chăn trùm kín cổ. Anh tôi cũng kéo chăn lên, rồi bảo tôi:

- Chú lười lắm. Có ra kia mở cánh cửa sổ mà cũng không chịu khó.

Bên kia màn, tiếng ú ớ của chị Hai lại nổi lên, thành thử tôi không biết câu trả lời của anh tôi ra thế nào. Một lát mới thấy anh tôi nói:

- Chú có thương nó, bảo mang nó vào thì ra mở chứ.

Tôi lúc bấy giờ đã buồn ngủ lắm, mắt đã díp lại, bèn quay mặt vào trong rồi bảo:

- Thôi, mặc kệ nó anh ạ.

Anh tôi gắt:

- Thế thì còn nói chuyện!

Rồi anh tôi quay lưng về phía tôi, kéo chăn trùm kín đầu, co chân ngủ, không nói gì nữa. Tôi còn lắng tai nghe tiếng chiêm chiếp của con chim con như thiết tha gọi. Rồi một lát tôi cũng ngủ nốt.

Sáng hôm sau, khi chúng tôi tỉnh dậy, đã thấy chị Hai đứng phích nước ở đầu bàn. Khi thấy chúng tôi ngồi dậy, chị nhìn chúng tôi mỉm cười hỏi:

- Có phải tối qua hai chú cãi nhau về con chim không?

Chúng tôi nhìn nhau ngạc nhiên. Tôi hỏi:

- Chị cũng biết à? Lúc bấy giờ chúng tôi thấy chị nói mê mãi kia mà.

Chị Hai phá lên cười, đầu ngả về đằng sau, hai bàn tay che miệng, vì chị mới nhuộm răng. Chị cười như nắc nẻ, khiến chúng tôi không hiểu ra sao. Sau chị vừa cố nén cười vừa nói:

- Hai chú có biết cái tiếng chiêm chiếp ấy ở đâu ra không? Đó là tiếng cây tre ở đầu nhà bị gió lay đấy. Tôi nằm ở gần nên nghe rõ. Đến khi thấy hai chú thương hại con chim, định mang nó vào mà sưởi, tôi buồn cười suýt nữa bị sặc. Mà định nói bảo cho chú biết là không phải thì lại vướng thuốc nhuộm răng trong mồm, không nói được. Thành ra ú ớ như người nói mê vậy.

Chị tôi kể xong lại cười. Chúng tôi nghĩ đến cái nhầm tưởng hôm qua, cũng buồn cười nốt. Ba chúng tôi cười mãi chảy cả nước mắt.

Sau anh tôi ngừng lại vui vẻ nói:

- Thế mà chúng em cứ tưởng có một con chim đáng thương nó đến gọi cửa.

 

 THẠCH LAM  

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021

QUỲNH THÁNG CHẠP - Tôn Nữ Thu Dung

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bất ngờ đêm tháng chạp
Đóa quỳnh hương trở mình
Hé nụ cười bạch lạp
Tặng một người... đã quên

Chỉ một mình quỳnh thức
Khuya có thơm trăng rằm
Một vì sao chớp mắt
Sương ngậm buồn trăm năm

Mặt hồ xưa sóng vỗ
Lời thiên thu ân cần
Tiếng dương cầm rạn vỡ
Rơi nát từng thanh âm

...
Chỉ còn mình quỳnh thức
Thức... ru người ngủ yên.

                    Tôn Nữ Thu Dung