Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

CHUYỆN CHIẾC QUẠT MẦU NHIỆM (I)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


Muôn tâu bệ hạ,

Ngày xưa ở nước Ấn Độ, có hai vợ chồng nghèo khổ sống trong một mái nhà lá xác xơ, quanh năm suốt tháng làm nghề chèo đò trên một dòng sông vắng vẻ.

Nhờ trời phật độ nên, tuy nghèo, vợ chồng cũng sinh được một đứa con trai mặt mũi sáng sủa, trông rất thông minh, nhanh nhẹn.

Vợ chồng sung sướng đặt tên con là Phan An.

Năm tháng qua lặng lẽ , bên dòng sông vắng lặng, vợ chồng vẫn gắng nuôi con.

Phan An là một thanh niên có hiếu. Năm chàng mười tám tuổi, chàng muốn tự mình gánh vác công việc chèo đò thay cha.

Nhưng cha chàng là người hiểu đời hơn bao giờ. Ông không muốn con tiếp tục cái nghề buồn nản ấy, bèn cho chàng đến học nghề thợ bạc một cửa tiệm khá lớn ở đầu phố.

Rồi bỗng một hôm, có một ông lão tóc bạc như cước đến trước tiệm bán một ít vàng vụn. Khi chủ tiệm đã cân vàng và trả tiền xong, ông lão còn đứng nán lại ngắm nghía các kiểu mẫu bày ngoài cửa hàng.

Ông lão chờ cho người chủ tiệm bước vào trong mới đến gần Phan An hỏi:

- Này cậu, tôi thấy cậu mặt mũi thông minh sạch sẽ thế kia sao lại đi làm cái nghề tầm thường này. Tướng cậu có thể làm nên việc lớn đấy!

Thấy ông lão tỏ ý khinh khi nghề nghiệp của mình, Phan An vội nói:

- Dạ thưa cụ, cháu thiết tưởng nghề nào cũng là nghề, dù hạ tiện đến đâu cũng nuôi sống được mình. Vì vậy, mình phải quí trọng và bảo thủ nghề của mình mới đáng quí chứ ạ?

Ông lão cười rồi nói:

- Cậu bé nầy ăn nói ra vẻ lắm! Rất tiếc, cậu không biết dùng tài năng của cậu… thật phí!

Nói rồi ông lão bỏ đi.

Phan An lấy làm lạ, đem câu chuyện này về kể cho cha mẹ nghe. Cả hai đều lo ngại, nói:

- Con ơi! Ở đời nầy, những người làm phật ý mình không nguy hiểm bằng những kẻ làm vừa ý mình. Vậy những người đó, con phải đề phòng. Nhà mình sống đạm bạc, hơi đâu mà mơ tưởng đến những chuyện vẩn vơ!

Phan An vâng lời cha mẹ, và hứa sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa.

Đến hôm sau, người chủ tiệm lại đi vắng, giao cửa tiệm cho chàng trông nom.

Ông lão hôm qua lại trở lại. Phan An tuy khó chịu nhưng vẫn phải niềm nở tiếp đón.

Ông lão nhìn chàng thân mến, nói:

- Tôi đã nói là tướng cậu không phải là người nghèo, tại sao cậu cứ khư khư giữ mãi cái nghề này? Cậu không nghĩ cách tiến thủ để đưa địa  vị mình lên cho cao sang sao? Bây giờ cậu có muốn sang Phi Châu buôn bán với tôi không? Tôi cam đoan rằng chuyến đi này, lúc trở về cậu sẽ tha hồ hốt bạc.

Phan An cũng đã nghe nhiều người bàn tán đến cái nước Phi Châu, nay bỗng nhiên nghe ông lão nhắc đến, chàng bèn hỏi:

- Vậy ra cụ mới ở Phi Châu về à?

Ông lão gật đầu:

- Phải, tôi mới ở Phi Châu về độ nửa tháng.

Phan An dò hỏi:

- Cụ đi xa như vậy chắc cụ biết nhiều chuyện lạ và lý thú?

Ông lão cười:

- Chuyện lạ biết bao nhiêu mà kể cho xiết. Tôi đã trải qua những cuộc mạo hiểm rất thú vị. Thật thế, nhiều lúc tôi nghĩ đến phải bỏ mạng dọc đường tôi cũng không hối hận.

Phan An nghe xong ngồi ngơ ngẩn. Ông già lại nói:

- Còn gì sung sướng cho bằng mình được sống những giây phút mà những kẻ khác không được sống. Mình được hưởng những thứ mà kẻ khác không từng hưởng.

Phan An ra chiều thích thú, hỏi:

- Vậy chắc cụ gặp nhiều gian nguy lắm phải không ạ?

Ông lão gật đầu:

- Nhiều khi tôi tưởng tôi chết và cũng nhiều khi tôi ngỡ mình là một vị đế vương đấy!

- Nhưng chắc cụ kiếm được nhiều tiền lắm?

Ông lão nhìn chàng:

- Nếu không kiếm được thì ai hơi đâu mà đi làm những việc gian nguy như vậy.

Nói rồi, ông lão cởi hầu bao cho Phan An xem một túi vàng đỏ ối.

Rồi ông lão lại sửa soạn ra về. Phan An hỏi:

- Thế bao giờ cụ định sang Phi Châu?

Mắt ông già sáng lên:

- Độ cuối tuần này tôi xuống tàu và bắt đầu khởi hành.

Phan An ngần ngại:

- Thú thật với cụ, cháu cũng thích nghe ai  kể những chuyện phiêu lưu lắm. Vậy cụ có thể kể cho cháu nghe thêm được không?

Ông lão đứng dậy:

- Giá có nhiều thì giờ, tôi sẽ kể cho cậu nghe. Nhưng nghe mà không từng mạo hiểm, không từng thấy những sự thật, thì làm sao mà cậu tin được. Vậy bây giờ cậu có theo tôi đi không?

Phan An lưỡng lự:

- Thưa cụ, nhưng cháu còn cha mẹ…

Ông lão ngắt lời chàng:

- Vì vậy cậu sợ gia đình không cho đi chứ gì? Ồ, tuổi trẻ như cậu mà còn nhút nhát thì không bao giờ làm nên sự nghiệp. Như tôi, trước kia còn trẻ tuổi như cậu, thích mạo hiểm phiêu lưu, nhưng cha mẹ ngăn cản. Rồi tôi cũng trốn bỏ gia đình, theo tiếng gọi của tang bồng, đem thân làm một tên tủy thủ lênh đênh khắp mọi nơi, sống một cuộc đời sóng gió dầy dạn. Tôi đã từng đi những nơi mà thiên hạ chỉ nghe tiếng chứ chưa từng có ai đi đến đó cả. Những nơi còn phong tục săn đầu lâu, ăn thịt người v.v… rất dã man. Chao ôi! Tôi đã từng bị giam giữ trong những hang sâu thẳm, quanh năm không có lấy một tia sáng. Thế mà cuối cùng tôi cũng vẫn thoát khỏi, trở về quê hương. Còn biết bao nhiêu những chuyện ly kỳ nữa. Thật đáng tiếc, đầu xanh như cậu, tôi không hiểu lý do tại sao cậu cứ ôm mãi gia đình để mang lấy cuộc sống gò bó lệ thuộc suốt đời được?

Phan An nghe ông lão giảng một hồi, lòng thấy ham muốn, say mê những gì xa lạ. Đến lúc ông lão ra về, chàng mới sực tỉnh nói:

- Thưa cụ, vậy cụ để đến ngày mai, cháu sẽ trả lời cụ…

Thế rồi cả đêm hôm ấy, Phan An không sao ngủ được, trằn trọc với muôn ngàn suy tư.

Chàng sợ ra đi, cha mẹ không ai săn sóc. Mà không đi thì tuổi xanh lại bỏ lỡ một dịp tung hoành.

Cuối cùng, chí phiêu lưu của chàng đã thắng.

Chàng tự nghĩ:

- Mình đi xa làm giầu, kiếm được nhiều tiền về nuôi cha mẹ, như vậy là trọn chữ hiếu. Vả lại, ngoài kia biển cả mênh mông, phù hợp với tuổi xanh của ta, không đi thật uổng.

Và ngay hôm sau, Phan An nhận lời ông lão, hẹn tới cuối tuần nầy sẽ khởi hành sang Phi Châu.

Ông già vui mừng vỗ vai chàng nói:

- Thế mới đúng, con trai trong thời buổi nầy phải dứt khoát như cậu mới hay.

Rồi ông lão móc túi ra mấy đồng tiền vàng trao cho Phan An và bảo chàng đi sắm sửa quần áo để kịp lên đường.

Nước non vời vợi, gió núi mây ngàn, bao la niển cả như bao nỗi hoang mang của một chàng trai trước cuộc sống xa vời.

Ông lão dắt Phan An xuống một chiếc thuyền rồi ra lệnh cho đoàn thủy thủ nhổ neo. Lênh đênh đúng ba ngày, cảnh nước non trùng điệp làm cho Phan an rạo rực bâng khuâng.

Đến ngày thứ tư, ông lão dắt tay Phan An vào một khoang tàu, nét mặt nghiêm khắc nói:

- Từ nay trở đi, cậu thuộc dưới quyền điều khiển của tôi. Cậu phải nghe theo tất cả mệnh lệnh của tôi.

Phan An ngơ ngác, chưa hiểu ông lão định nói gì, thì ông lão đã vói tay nhắc tấm ván lên. Đó là tấm ván của một miệng hầm tối đen, bên dưới có nhiều tiếng xôn xao như ong vỡ tổ. Ông ta chõ miệng xuống nói một hơi bằng một thứ tiếng riêng biệt. Lập tức, bên dưới, một tên mọi da đen, mình mẩy gân guốc, đôi mắt ốc bươu tròn xoe, tóc màu hung đỏ, tay cầm chiếc roi gân bò, nhẩy phóc lên, túm lấy Phan An lôi xuống.

Do quá ngạc nhiên và linh cảm thấy sự chẳng lành xảy ra nên Phan An cố giằng khỏi tay hắn, đồng thời níu kéo ông già:

- Thưa cụ, cháu bị tên mọi này đưa đi đâu thế cụ?

Ông lão cười nham hiểm, không nói gì.

Thấy Phan An bướng bỉnh không chịu đi, tên mọi da đen thẳng tay quất mạnh xuống lưng chàng túi bụi. Đáng thương thay cho tấm thân gầy gò của anh thợ bạc, trong chốc lát đã ngã gục xuống.

Tên mọi kéo chàng vào buồng giam. Ở trong, những chàng trai khác đang lố nhố nhìn ra. Tên mọi đẩy chàng vào phòng rồi khóa lại như cũ.

Phan An cố gắng gượng ngồi dậy, ngỡ ngàng trước những con mắt khó khăn đang nhìn chàng. Chàng ngậm ngùi hỏi:

- Các ông là ai? Tại sao chúng ta lại bị nhốt vào đây?

Một người trong bọn trả lời:

- Chúng tôi là những kẻ chung một số phận như anh. Sự khổ sở của chúng tôi chính là sự khổ sở của anh.

Phan An nghe xong ôm mặt khóc. Mọi người ai cũng không cầm nổi giọt lệ, cùng nhau an ủi chàng.

Tên mọi thấy nhộn nhịp, vác roi mây, mở cửa bước vào vụt lung tung. Tất cả đều im thin thít, lặng lẽ trở về chỗ cũ.

Khi tên mọi đi rồi, một người ngồi xuống bên cạnh Phan An thì thầm:

- Tôi không hiểu tại sao anh lại lọt vào tay lão phù thủy này.

Phan An nức nở kể lại đầu đuôi câu chuyện của mình.

Người kia ngồi gần lại chàng nói:

- Thế ra chúng ta cùng chung một cảnh ngộ. Tôi cũng vậy, từ thuở nhỏ quen sống nơi quê mùa, nhưng lại có cái mộng giang hồ, muốn lênh  đênh trên biển như những viên thủy thủ già đã từng kể lại những chuyện phiêu lưu. Rồi bỗng một hôm, tôi gặp lão già này. Lão dụ tôi bỏ nhà ra đi. Vì tôi quá nông nổi nên mới sa chân vào đây.

Phan An nghẹn ngào hỏi:

- Lão già bắt chúng ta để làm gì thế?

- Bắt để bán cho các nước làm nô lệ chứ làm gì?

Phan An kinh ngạc nhắc lại:

- Làm nô lệ ư?

Người kia gật đầu:

- Thì còn làm gì nữa. Anh mới bị bắt vào đây nên chưa rõ. Lão già này là một tên lái buôn nô lệ quỷ quyệt vô cùng.

Phan An lại khóc làm cho người kia cũng mủi lòng khóc theo và than thở:

- Thôi thì tay trót mang gông. Chỉ khổ cho tôi còn có vài hôm nữa thì lấy vợ, mà bỗng dưng bỏ nhà ra đi, để ngày mai làm đầy tớ cho thiên hạ.

Phan An gạt nước mắt hỏi:

- Thế anh có biết lão già này đinh mang chúng ta đến nơi nào không?

Người kia thở dài:

- Làm sao mà biết được. Chỉ khi nào chúng đem bán thì mới biết chứ.

Rồi cánh cửa lại bật mở. Hai người sợ hãi rời nhau. Tên mọi bước vào ném cho mỗi người một nắm cơm khô với một con cá mắm. Mặc dù đói như cào, Phan An không sao nuốt trôi nổi. Mùi cá hôi tanh làm chàng nhiều lần muốn ói mửa. Chàng lấy làm ngạc nhiên không hiểu sao mọi người lại ăn uống ngon lành được như vậy.

Chàng nhăn mặt hỏi:

- Các bạn ơi, làm sao mà các bạn ăn được những thứ ấy?

Một người nhìn chàng:

- Rồi anh sẽ biết. Người ta không thể sống được nếu không có cơm. Mai đây anh cũng sẽ nhắm mắt và ăn uống như chúng tôi.

Thời gian trôi qua, con tàu bồng bềnh trên biển cả một tháng trời.

Phan An đã làm quen được với tất cả mọi người trong gian phòng đau khổ ấy.

Đôi khi con thuyền ghé vào một bến nào đó, và mỗi lần ghé, thì tên mọi lại mở cửa dẫn đi vài người. Những người đó không bao giờ trở lại nữa.

Phan An rợn người nghĩ đến phiên chàng ra đi.

Cái ngày chàng lo nghĩ đó đến không lâu. Một tháng sau, tên mọi lại vào như thường lệ  và dắt chàng cùng hai người nữa lên cạn.

Đây là một hải cảng nhỏ, dơ dáy, chung quanh có lưa thưa vài quán ăn bên vệ đường. Chàng được hắn dẫn vào một căn nhà, trong đó có vô số đàn bà, con gái, được nhốt tự bao giờ. Người nào người nấy, trên cánh tay đều có in một con dấu.

Phan An biết rằng những kẻ đó đều là nạn nhân của lão già và cùng chung một số phận với mình. Nhưng Phan An không dám chuyện trò gì cả, vì lúc nào tên mọi cũng lầm lì với chiếc roi gân bò dài thườn thượt, chực quất vào người chàng.

Chàng bị chúng giam đúng bốn ngày, cho ăn uống đầy đủ rồi chúng chở tất cả lên một cỗ xe, sau khi đã bịt mắt mọi người lại.

Đi dộ hai ngày thì đến nơi. Mở mắt ra, chàng thấy đó là một đô thị khá đông đảo, đường phố nhộn nhịp.

Lúc họ bắt chàng đi ra ngoài đường, chàng nghe được những lời bàn tán.

Phan An tự biết số phận của mình và những người bạn đồng hành sẽ được quyết định trong một phiên chợ mua bán nô lệ.

Đúng vậy! Ở được mấy hôm, họ dẫn chàng đến một khu chợ đông đảo. Nơi đó, chàng nhận thấy không biết bao nhiêu những người cùng cảnh ngộ.

Họ cũng buồn đau khổ sở như chàng. Và họ nhìn nhau bằng những cặp mắt u buồn.

Số đàn bà con gái thì được đem ra bán nhiều hơn; người nào cũng mang một sắc đẹp mỹ miều che khuất trong một tấm voan với vẻ buồn tha thiết.

Chúng bắt những người đàn bà khốn khổ ấy đứng trên một chiếc thùng và cởi quần áo như một con vật.

Rồi, những người đàn bà ấy vừa khóc vừa van xin mỗi khi có những kẻ đến sờ mó, nắn bóp khắp người.

Họ mặc cả cò kè bớt một thêm hai.

Mỗi khi người ta ngã giá xong xuôi, họ lấy vải bịt mắt và lấy dây cột tay kẻ nô lệ ấy lại rồi giao cho chủ mới sau khi họ nhận đủ một số vàng.

Hết lượt bán đàn bà đến lượt bán đàn ông. Họ cũng lột hết cả quần áo của Phan An ra, để cho những người mua được dễ dàng chọn lựa.

Phan An cắn răng chịu đựng những hình phạt khổ sở đó.

Một gã nhà quê bước lại gần chàng, đưa tay sờ những bắp thịt chàng rồi hỏi lão già.

- Tên nô lệ này định bán bao nhiêu?

Lão già đang bận tiếp chuyện người khác, chưa kịp trả lời, gã nhà quê đã bỏ đi và nói:

- Ối trời ơi! Thịt nhão quá! Không được!

Rồi đến lượt một ông lão điền chủ tiến tới xoa nắm một hồi rồi nói:

- Trắng trẻo, nhưng không được ngon thịt mấy.

Cuối cùng, Phan An về tay một người to lớn vạm vỡ, vẻ mặt hung ác, theo sau có mấy tên nô lệ hầu.

Phan An thở dài, nghĩ đến những ngày mình phải làm nô lệ cho tên đại ác ấy.

Rồi Phan An bị bịt mắt, trói tay, bị dẫn qua những đường phố? Rồi đến một biệt thự khá lớn.

Đến nơi, người gác cổng đưa chàng vào một phòng nhỏ rồi cởi trói cho chàng.

Chàng nhìn ngôi biệt thự đầy vẻ sang trọng ấy, ngạc nhiên, không rõ người chủ của chàng thuộc hạng người gì.

Chàng còn đang ngỡ ngàng thì người gác cổng đã đem đến quăng cho chàng một bộ quần áo và bảo chàng tắm rửa sạch sẽ.

Khi Phan An đã hoàn toàn thành một tên nô lệ sạch sẽ, chàng được đưa đến ra mắt người chủ mới.

Ông ta ngắm nghía Phan an một lúc rồi vui vẻ nói:

- Con ơi! Từ nay con sẽ được sung sướng nhất đời đấy.

Phan An nghe nói lòng run sợ : từ đây chàng sẽ phải làm nô lệ suốt một đời? Chàng đành bỏ cha mẹ để phụng dưỡng tên này ư?

Những giọt nước mắt thi nhau chảy trên gò má Phan An.

_______________________________________________________________________
Còn tiếp

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

NGÀY GIÁP NĂM



Người thơ Tuổi Hoa Thái Thụy Ngọc Liễn (Chị của tác giả)















Hôm nay giỗ đầu của chị
Trời câm rụng hạt mưa buồn
Nhịp đều theo lời kinh nhỏ
Cho ngày như thể dài hơn
....
Đã một năm từ ngày đó
Lệ buồn như nước ngược dòng
Vẫn theo lời Thầy khuyên nhủ
Niềm đau hãy giấu trong lòng.
....
Bao lần vẫy chào quá khứ
Mà như bóng đuổi sau lưng
Chảy tràn qua vai nhắc nhớ
Chập chùng khăn trắng vừa hong.
....
Nếu như đời còn cõi lạ
Thuyền em xa lắm bến cùng
Để cập xuôi dòng vô ngã
"Chị đi xa lắm đừng mong".
....
Gánh đời trên vai nặng- nhẹ
Mỏi mòn như khói phù dung
Thói đời tranh nhau... thôi kệ
Chỉ là bóng tối mịt mùng.
....
Xưa chị nói: "đời là thế !"
Mong em ngẩng mặt với đời
Nay chị mất, đời vẫn thế
Chỉ toàn man trá mà thôi.
....
Thôi đành gắng quen thực tại
Đời em bước tiếp một mình
Thôi đành... đừng quay nhìn lại
Để chị thanh thản yên bình.
....
Sách cũ nay mình em giữ
Bóng đêm vây bủa linh hồn
Ru tiếp giấc mơ loài cỏ
Xuôi dòng sông nhỏ cô đơn.

                           
                           (Ngày 08-7-2015)
                          THÁI QUANG TU

 

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

HỌC TRÒ Ở TRỌ


 






Học trò đi ở trọ lần đầu
Ngơ ngác buồn như mắt chim câu
Lạ nước, lạ đường chi cũng lạ
Vui buồn, thương nhớ mãi đâu đâu.

Bạn bè mấy đứa chung căn gác
Bề bộn áo quần, sách vở... giăng
Rương gỗ và trên dăm túi sách
Nồi niêu, chén đũa xếp chung hàng

Mỗi tháng một lần đứa về quê
Trở lên họp mặt vui như... hề
Con khô, lọ mắm, lưng hũ thịt
Hỏi chuyện, vui đùa, cơm nhão khê.

Buổi tối mỗi người riêng một góc
Lầm rầm, cặm cụi với... mộng mơ
Người dáng suy tư hơn hiền triết
Người ngồi ngơ ngẩn tựa làm thơ

Ở trọ lâu ngày cũng hóa quen
Nhà bên, đôi mắt của ai đen
Muốn qua bên đó thang cầu hẹp
Ai cũng tranh thành ra phải chen!

                                  TRẦN HOÀNG VY

 

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

CHUYỆN ÔNG HOÀNG NƯỚC BA TƯ... (VI)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


Khi đã hoàn hồn, nhà vua mới trao lại chiếc bánh cho nữ chúa và nói:

- Tôi đã ăn chiếc bánh của lệnh bà, vậy bây giờ xin lệnh bà vui lòng dùng chiếc bánh của tôi, để tôi được mãn nguyện.

Không muốn nhà vua nghi ngờ mình đã toan làm điều ám muội, nữ chúa vội cầm lấy vui vẻ ăn. Cũng đợi cho nữ chúa nuốt khỏi cổ, nhà vua mới với tay múc nước trong hồ vẩy vào mặt nàng hét lớn:

- Dâm phụ, mi hãy trút bỏ hình người, mang lớp con ngựa cái.

Lập tức, nữ chúa biến thành con ngựa cái rất đẹp, đứng buồn ngơ ngẩn, rồi cất tiếng hí não nề.

Theo lời lão trượng, nhà vua lập tức tròng yên vào cổ con ngựa rồi dắt đến quán của lão.

Ông già vừa trông thấy, đã viết ngay là nhà vua đã làm đúng kế của mình, bèn lấy sợi dây cương ra khớp miệng con ngựa, rồi căn dặn:

- Xin đại vương cứ việc cưỡi con ngựa này về nước, đừng dùng dằng e nguy hại đến tánh mạng.

Nhà vua e ngại:

- Nhưng tôi không biết đường thì làm sao đi được?

Ông già chỉ tay nói:

- Ngài cứ đi thẳng, không biết thì hỏi mọi người, họ sẽ chỉ đường dùm. Nhưng điều quan trọng là không bao giờ được cởi dây cương ngựa ra. Nếu ngài mà rời nó thì ngài sẽ bị nguy ngay.

Đại Cường Miên còn đang quyến luyến thì lão trượng đã mang hành lý cùng tiền bạc cho nhà vua, rồi giục giã lên đường.

Nhà vua ngậm ngùi lên ngựa.

Hành trình được đúng ba ngày, Đại Cường Miên đến một kinh đô đồ sộ, dân cư tấp nập. Nhà vua bỗng thấy bên kia đường, một ông già hấp tấp đi tới. Ngài bèn níu lại hỏi thăm đường.

Ông già nhìn nhà vua hỏi:

- Ngài từ đâu đến?

Vua Ba Tư kiếm lời nói dối để che giấu tông tích của mình.

Hai bên đang nói chuyện, thì bỗng có một bà già ăn mặc lam lũ đến ngắm con ngựa một lúc rồi ôm mặt khóc nức nở.

Đại Cường Miên ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao mà bà lại khóc vậy?

Bà già thổn thức đáp:

- Thưa ngài, tôi có một đứa con, nó cũng có một con ngựa xinh đẹp như của ngài. Nhưng nó vừa làm mất.

Đã ba hôm nay nó bỏ ăn, bỏ uống, cố gắng đi tìm, nhưng không gặp. Nay nếu ngài làm ơn bán lại cho tôi thì tôi mang ơn ngài biết mấy.

Đại Cường Miên nói:

- Không được đâu bà lão ơi. Rất tiếc tôi không thể nào chiều lòng bà được, vì đường tôi đi còn xa lắm.

Bà lão van nài mãi không được, khóc nức nở.

Nhưng vua Ba Tư vẫn không thay đổi ý định. Cuối cùng, ngài thấy không đành tâm. Nhưng ngài nghĩ bụng: “Bán lại con ngựa này thì không thể được”. Ngài bèn kiếm cách nói cho qua chuyện:

- Bà lão ôi! Tôi cũng có thể mua một con ngựa khác về xứ được. Nhưng nếu bà có đủ một ngàn nén vàng thì tôi trao lại con ngựa này cho bà.

Bà lão đứng phắt dậy:

- Ngài nói thật chứ?

Đại Cường Miên thấy bà lão nghèo nàn, ăn mặc lại lam lũ, ngài nghĩ bụng làm gì có đủ số tiền ấy nên vững tâm đáp:

- Tôi nói thật.

Bà lão bèn mở bao lưng, lấy ra một túi vàng đầy ắp, nói:

- Đây! Ngài hãy xuống mà nhận lấy đủ số vàng.

Nhà vua sửng sốt vội từ chối:

- Tôi nói đùa đấy thôi. Có đời nào tôi lại bán con ngựa này được.

Ông lão qua đường đứng im từ nãy vội xen vào:

- Thôi đi ngài! Ngài đừng có quên lời hứa mà cũng chớ có nhiều lời. Có mặt tôi làm chứng. Ngài nên nhớ rằng ở xứ này, kẻ nào nói dối đều bị xử tử cả. Vậy tôi khuyên ngài đừng có để bại lộ việc này mà mang họa.

Đại Cường Miên hối hận quá, nhưng cuối cùng cũng đành phải bước xuống.

Khi chân nhà vua vừa chấm đất, thì bà lão nhẩy tới chụp lấy dây cương cởi ngay ra, và rút trong túi ra một chai nước, vẩy vào mặt con ngựa và nói:

- Hỡi đứa con yêu quí của mẹ, hãy trút bỏ lốt ngựa mà trở lại nguyên hình.

Tức thì, con ngựa biến lại thành nữ chúa.

Vua Ba Tư tái mặt ngất xỉu xuống đường. Giữa lúc ấy, ông già kia cũng biến mất dạng.

Bà lão đó chính là mẹ của nữ chúa, là một tay phù thủy khét tiếng.

Được tin con gặp nạn, bà ta tính đón đường cướp lại con. Nhưng thấy con mình bị mắc trong dây cương có phù phép, liệu sức không cứu nổi nên mụ cậy thêm một đồng hành nữa. Đó tức là ông già mà nhà vua hỏi đường vậy.

Sau khi nữ chúa trở lại nguyên hình, hai mẹ con ôm nhau mừng rỡ.

Rồi bà lão niệm thần chú. Một ông thần tướng mạo dị kỳ đến bắt Đại Cường Miên bỏ lên vai, còn một vai cõng hai mẹ con nữ chúa bay trở về xứ Ma Vương.

Đến nơi, vị thần kia biến mất. Nữ chúa nét mặt giận dữ nhìn Đại Cường Miên mắng:

- Quân vô ơn! Hai chú cháu mi đền ơn ta như vậy sao? Phen nầy ta phải làm cho cả hai cùng mang họa mới nghe.

Nói rồi lấy nước vẩy vào mặt vua, hét lớn:

- Hãy biến thành một con vẹt xấu xí!

Đại Cường Miên liền biến ra thành con vẹt. Nữ chúa bắt vẹt nhốt vào một chiếc lồng sắt rồi sai con tỳ nữ đem bỏ vào phòng sau cung điện, không cho ăn uống gì cả.

Nàng tỳ nữ này tên là Ngọc Liên, tuy chịu dưới áp lực sai khiến của nữ chúa, nhưng nàng rất ghét những hành vi dâm ô của bà ta. Ngọc Liên vẫn cho chim vẹt ăn uống một cách tử tế. Nàng còn tìm cách cho lão trượng hay câu chuyện đó để đề phòng.

Lão trượng được tin, thầm nghĩ:

- “Ta đang sống trong hoàn cảnh cô đơn, nếu không ra tay trước thì thế nào cũng bị hại”.

Nghĩ rồi bèn niệm thần chú một hồi. Một lúc sau, có một vị thần có bốn cánh như bốn chiếc quạt lông hiện đến hỏi:

- Thưa sư phụ, người có điều chi chỉ bảo?

- Này thần Đa-Vân, ta muốn cứu mạng quốc vương Ba Tư, con trai công chúa Hải Đường. Vậy ta nhờ thần đến ngay cung nữ chúa, mang nàng tỳ nữ Ngọc Liên đến kinh đô Ba Tư, báo tin cho công chúa biết là Đại Cường Miên đang lâm nạn nơi xứ Ma Vương.

Thần Đa-Vân cất cánh, bay đi tìm Ngọc Liên, thuật lại lời dặn của lão trượng, rồi mang Ngọc Liên thẳng đến kinh đô Ba Tư.

Vừa đến nơi, thần Đa Vân bỏ nàng tỳ nữ Ngọc Liên trên sân thượng một cung điện rồi biến đi.

Nàng Ngọc Liên lần theo thang lầu bước xuống, gặp thái hậu Hải Đường đang ngồi ủ rũ nhớ con.

Ngọc Liên bước vào cúi đầu làm lễ. Đoạn, nàng kể lại đầu đuôi câu chuyện. Thái hậu hải Đường nghe tin mừng rỡ vô cùng, bèn ôm hôn Ngọc Liên đầy xúc động.

Ngọc Liên vội nói:

- Tâu lệnh bà, đức vua hiện đang trong tay quyền phép của nữ chúa. Xin lệnh bà lo việc giải cứu kẻo chậm trễ.

Thái hậu Hải Đường nói:

- Trước đây ta không được biết nhà vua lưu lạc nơi nào nên lòng lo lắng. Nay đã được rõ chỗ ở, cho dầu mụ phù thủy đanh ác kia có tài cán gấp mấy cũng không làm gì nổi ta.

Nói xong, bà đốt một lư trầm. Tức thì, hoàng thái hậu và vua Nam Khê hiện đến. Vua Nam Khê hỏi:

- Hoàng muội có điều chi cần gặp anh?

Thái hậu Hải Đường nói:

- Tâu hoàng huynh, Đại Cường Miên hiện đang mắc nạn nơi xứ Ma Vương và đang bị phù phép của con nữ chúa dâm ác. Vậy anh em ta phải đi cứu gấp mới được.

Vua Nam Khê nghe nói liền niệm chú. Lập tức, một đoàn binh hùng từ dưới mặt biển kéo lên, gươm đao sáng loáng.

Vua Nam Khê dẫn đoàn quân bay vút lên không.

Đằng sau, hai mẹ con hoàng thái hậu và Hải Đường cũng theo bén gót.

Lúc sau, đến kinh thành Ma Vương. Vua Nam Khê kéo quân vây phủ kín hoàng thành.

Thái hậu Hải Đường bảo tỳ nữ Ngọc Liên xách lồng chim vẹt ra rồi bắt con chim, lấy nước vẩy vào mặt, nói:

- Hỡi con yêu quí, hãy trút bỏ lốt chim, trở lại nguyên hình vua nước Ba Tư tuấn tú.

Con vẹt biến mất, Đại Cường Miên uy nghi hiện ra. Giữa lúc ấy, quân lính la ó vang trời.

Mẹ con nữ chúa trở tay không kịp nên bị tay nhà vua giết chết.

Gia đình hội ngộ trùng phùng. Mọi người đến chúc mừng nhà vua được thoát nạn.

Nghe Đại Cường Miên kể lể nỗi niềm, Hoàng thái hậu, Hải Đường cùng vua Nam Khê mừng mừng tủi tủi.

Không quên ơn lão trượng, thái hậu Hải Đường bèn cho người mời ông đến để chung vui.

Thấy mặt lão trượng, thái hậu nói:

- Ơn lão rất trọng, ta không biết lấy gì đền đáp cho xứng. Vậy lão có điều gì mong muốn không?

Lão trượng trầm ngâm một hồi rồi mỉm cười đáp:

- Tâu lệnh bà, lão phu có một điều nhưng e nói ra không vừa ý lệnh bà.

- Lão cứ nói.

Ông lão đưa mắt nhìn nàng tỳ nữ Ngọc Liên, nói:

- Thưa lệnh bà, nếu nàng Ngọc Liên, người đã có công cứu đức vua, không chê tôi tuổi tác, xin cho tôi được kết hôn với nàng. Và nếu vua Ba Tư không chê tôi yếu hèn, xin cho tôi được theo hầu, vì đó là điều tôi toại nguyện nhất.

Thái hậu Hải Đường đưa mắt nhìn tỳ nữ Ngọc Liên. Thấy nàng không tỏ ý phản đối, bèn cầm tay nàng đặt vào tay lão trượng.

Vua Ba Tư lại tuyên bố:

- Từ nay vợ chồng lão trượng sẽ yên hưởng hạnh phúc với hoàng gia.

Rồi nhà vua quay sang thái hậu Hải Đường:

- Tâu mẫu hậu, mẫu hậu đã tác thành cho một người, vậy còn một người nữa, xin mẫu hậu không quên.

Hiểu ý nhà vua, thái hậu Hải Đường trả lời:

- Con muốn nhắc đến nàng công chúa Mỹ Lệ ư?

Nhà vua gật đầu:

- Thưa mẫu hậu, nếu không có nàng, chắc con không sống nổi. Mà đời con cũng không có hạnh phúc.

Thái hậu mỉm cười:

- Nếu quả thật trong đời này chỉ có nàng Mỹ Lệ mới mang đến hạnh phúc cho con thì dẫu khó khăn đến đâu mẹ cũng không quản.

Rồi bà quay sang bàn bạc với vua Nam Khê. Vua Nam Khê nói:

- Quốc vương Minh Giang tuy lâu nay bị giam giữ, nhưng không hề bị bạc đãi. Vậy để ta đến dò hỏi ý kiến xem sao.

Nói rồi, ngài quay sang đốt lư trầm, miệng niệm chú. Một lúc sau, một đoàn vệ binh dẫn vua Minh Giang lên.

Không đợi vua Nam Khê kịp nói, Đại Cường Miên quỳ xuống dưới chân quốc vương Minh Giang nói:

- Tâu hoàng thượng, vua Ba Tư xin cúi đầu dâng lên hoàng thượng chút lòng quý mến. Hoàng thượng nỡ nào để cho một vị thiên tử Ba Tư hùng mạnh như thế này phải hao mòn long thể vì một thiên kim của hoàng thượng?

Quốc vương Minh Giang xúc động trước những lời nói của Đại Cường Miên, liền cúi xuống đỡ dậy và nói:

- Thưa ngài, quả nhân đây đâu nỡ để ngài vì đứa con gái của quả nhân mà hao mòn long thể. Hôm nay, quả nhân đã chứng kiến nỗi lòng mong mỏi của ngài, quả nhân còn lòng dạ nào chối từ được. Nhưng không biết bây giờ công chúa Mỹ Lệ trôi dạt phương nào.

Vua Ba Tư nói:

- Tâu bệ hạ, hiện giờ công chúa đang trú ngụ trên một hòn đảo cách kinh đô Minh Giang không xa.

Quốc vương Minh Giang truyền một hoạn quan theo hầu đi tìm công chúa.

Trong lúc ấy thì vua Nam Khê mở tiệc khoản đãi quốc vương Minh Giang để xóa bỏ những oán hờn vừa qua.

Một lúc sau, họ đã thấy công chúa Mỹ Lệ theo viên hoạn quan đến.

Quốc vương Minh Giang ôm con vui mừng nói:

- Con ơi! Bây giờ cha đã lựa chọn cho con một vị hôn phu xứng đáng. Vị ấy tức là đức vua của xứ Ba Tư. Con chớ vì những oán cừu nhỏ nhen mà trái lệnh, làm phật ý cha.

Công chúa nhìn vua Ba Tư rồi quỳ xuống cầm tay cha nói:

- Tâu phụ hoàng, con không bao giờ dám trái ý phụ hoàng. Chỉ mong vua Ba Tư quên cảnh ngược đãi của con đối với ngài mà thôi.

Mọi người đều hân hoan khi nghe công chúa nói.

Rồi lễ thành hôn của vua Ba Tư với công chúa Mỹ Lệ được tổ chức ngay tại kinh thành của xứ Ma Vương.

Dân chúng nghe tin đều đến, mang theo lễ vật chúc mừng. Trong số đó có nhiều vị vương tôn công tử rất khôi ngô, đẹp đẽ.

Vua Ba Tư lấy làm lạ hỏi lão trượng:

- Khi ta đến đây, đường phố nghèo nàn, dân chúng lưa thưa năm ba người. Tại sao hôm nay lại đông đảo thế này?

Lão trượng quì xuống tâu:

- Tâu bệ hạ, trước kia vì mụ phù thủy dùng phép biến họ thành những súc vật sống lẩn lút trong rừng, bây giờ mụ phù thủy đã chết, phù phép hết linh nên họ đã hiện nguyên hình trở lại. Một số người vì sợ nên đã bỏ trốn đi nơi xa làm ăn, nay cũng kéo nhau trở về quê cũ.

Vua Ba Tư nghe nói mừng rỡ, vì đã cứu được biết bao sinh mạng đã sống cuộc đời đau khổ, tối tăm.

Hôn lễ cử hành xong, vua Ba Tư đưa vua Minh Giang về nước trao lại ngôi báu.

Đoạn, ngài chọn trong dân chúng một người tài đức để cai trị xứ Ma Vương.

Rồi mọi người cũng nhau trở về xứ Ba Tư với một niềm hân hoan rạng rỡ.

*

Quan thái sư kể đến đây, dừng lại, đưa mắt nhìn mọi người. Bỗng mọi người cùng nhà vua, ai nấy đều nhìn viên quan già, từ nãy đứng rót rượu tỏ ý chê là dở.

Quan thái sư đỏ mặt mắng:

- Trước mặt quần thần văn võ, tại sao ông lại có cử chỉ vô lễ như vậy?

Vị quan già đáp:

- Vì câu chuyện ngài vừa kể chưa  hay bằng câu chuyện của tôi. Nếu bệ hạ cho phép, thần xin kể một câu chuyện còn lý thú hơn nhiều.

Nhà vua hỏi:

- Chuyện của khanh như thế nào?

Viên quan già bước vào hậu cung, lấy ra một chiếc quạt lông, đem đến dâng cho nhà vua và tâu:

- Tâu bệ hạ, thần xin kể câu chuyện sự tích cây quạt nầy hầu bệ hạ.

Nhà vua cầm cây quạt, thấy mùi thơm ngào ngạt, cho là lạ bèn hỏi:

- Chiếc quạt này nguồn gốc ra sao? Khanh cứ kể đi!

Viên quan già bắt đầu kể, sau khi đưa mắt nhìn quan thái sư già một cách ngạo nghễ:


Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

CHUYỆN ÔNG HOÀNG NƯỚC BA TƯ... (V)_NGÀN LẺ MỘT ĐÊM


Nhiều khi có khách hàng trông thấy ngài, họ nói nhỏ bên nhau:

- Không biết lão già tìm ở đâu ra một tên nô lệ đẹp như thế?

Rồi họ lại tiếp:

- Một người như vậy thì làm sao mà thoát được khỏi tay nữ chúa.

Lão trượng nghe được mỉm cười đáp:

- Thưa quí ngài, quí ngài đừng tưởng lầm đó là tên nô lệ. Vì lão làm gì có tiền mà mua nô lệ? Dù cho có tiền cũng không có ai bán cho lão một chàng trai trẻ khôi ngô như thế này. Đây là con trai của người anh lão. Anh lão chết đi, lão không có con nên đem về nuôi làm dưỡng tử.

Mọi người nghe xong, thi nhau chúc mừng cho ông lão gặp nhiều may mắn. Nhưng họ vẫn lo sợ giùm cho số phận chàng thanh niên sống trong cảnh cá chậu chim lồng.

Cũng để che mắt thiên hạ, ông già bảo Đại Cường Miên gọi bằng chú, đối xử với nhau như ruột thịt.

Đại Cường Miên sống trong bình an được một tháng. Rồi bỗng một chiều…

Một chiều phố xá tưng bừng nhộn nhịp, tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, rồi đoàn kỵ mã giáo mác sáng ngời, hộ vệ một cỗ xe loan kéo tới. Đại Cường Miên thấy vậy sỡ hãi chạy vào báo với lão trượng.

Lão trượng vẫn bình tĩnh đáp:

- Đấy là đoàn lính tuần của nữ chúa đi du ngoạn. Đừng lo sợ gì cả. Cứ ngồi yên.

Nói rồi, ông lão bước ra đứng trước cửa. Đoàn ngự giá nữ chúa đi tới. Dẫn đầu là một toán lính xếp hàng tư, ngựa phủ khăn vàng, bên trên có người áo đỏ ngồi cầm kiếm giơ cao. Kế đến là một đoàn thái giám da đen, mặc áo quần sặc sỡ, trên có nạm bạc bóng láng. Cuối cùng là một đoàn tùy nữ mặc còn sặc sỡ hơn, vàng son lóng lánh vây chung quanh một cỗ xe loan.

Nữ chúa ngồi trên kiệu, trang điểm rất rực rỡ, mặt có phủ một tấm mạng đen thêu kim tuyến lóng lánh, làm nổi lên nước da trắng như trứng gà bóc.

Thấy lão trượng, mọi người nghiêm nghị chào. Lão trượng cúi đầu đáp lễ.

Đột nhiên, nữ chúa vén màn nhìn vào cửa hàng lão trượng, trông thấy Đại Cường Miên thì mừng rỡ, vội hỏi:

- Lão Âu-Lang ơi! Tên nô lệ này lão mua ở đâu mà tầm vóc cường tráng, khuôn mặt lại khôi ngô đến như vậy?

Âu-Lang là tên của ông già. Khi nghe nữ chúa hỏi đến, ông lão bèn quì xuống tâu:

- Tâu lệnh bà, đó là cháu gọi tôi bằng chú. Vì không có con nên tôi đem về để hủ hỉ sớm hôm và sau này kế vì sự nghiệp.

Nữ chúa nhìn chàng trai bằng đôi mắt thèm thuồng. Tuy đã gần bao nhiêu thanh niên nhưng khi gặp Đại Cường Miên thì nàng cảm thấy rung động cả người. Có lẽ nàng chưa gặp chàng trai nào khôi ngô tuấn tú như vậy.

Nàng vội hỏi:

- Lão trượng ơi! Lão hãy vui lòng biếu ta chàng trai đó làm kỷ niệm nhé! Ta thề cùng thần lửa và ánh sáng linh thiêng là sẽ để chàng bình yên ngoài phù phép. Tình giao hảo giữa chúng ta từ lâu nay rất thân thiện, không lẽ lão trượng lại không tin ta mà chối từ hay sao?

Ông già nghĩ ngợi, đáp:

- Muôn tâu lệnh bà, thần xin lệnh bà hãy nghĩ đến tuổi tác của thần, cho phép cháu thần được ở đây, thì ơn ấy đến ngày nhắm mắt cũng không bao giờ dám quên.

Nữ chúa tỏ vẻ bất mãn nói:

- Từ lâu nay ta có bao giờ trái lời hứa với ông đâu? Nếu ông không tin, và làm phật ý ta, sau này đừng ân hận.

Lão trượng ngồi thừ ra suy nghĩ một lát rồi nói:

- Thưa lệnh bà, tôi đâu dám trái lệnh. Hơn nữa, lệnh bà đã thề trên đấng tối cao là sẽ không bao giờ làm hại đến cháu tôi, lẽ nào tôi lại nhỏ mọn. Nhưng xin lệnh bà hãy hoãn lại cho chú cháu tôi được gần gũi ít hôm.

Nữ chúa vui mừng nói:

- Được! Thế thì ngày mai nhé.

Lão trượng cúi đầu suy nghĩ. Khi đoàn hộ giá lên đường đi khỏi, lão trượng kêu Đại Cường Miên đến nói:

- Con ơi! Tiến con vào cung, lòng ta thật đau đớn. Nhưng biết làm sao được? Nếu ta cương quyết từ chối thì thế nào tai nạn cũng không thoát khỏi cho con và cho cả ta nữa. Thôi con hãy vững lòng, ta tin rằng mụ ta dù dã man đến đâu cũng phải giữ lời thề. Cho dù mụ có phản bội thì chừng ấy ta ra tay bảo vệ con cũng không muộn.

Đại Cường Miên buồn rầu nói:

- Chú ơi! Chú đã nói con mụ phù thủy này ác độc lắm. Con làm sao mà tránh khỏi. Con đã từng bị công chúa Mỹ Lệ một lần rồi. bây giờ chắc không thoát nổi tai ương đau đớn.

Nói đoạn, nhà vua nước mắt đầm đìa. Hỡi ơi! Vị quân vương Ba Tư nay còn đâu hay chỉ là một thân trôi giạt trong vòng thử thách nguy hiểm.

Lão trượng đem hết lời khuyên nhủ và thức đêm để căn dặn Đại Cường Miên đủ điều.

Trời vừa hừng sáng, nữ chúa đã ngự đến trước cửa. Vừa thấy lão trượng, nữ chúa mỉm cười nói:

- Ta đoán lão trượng không thay đổi ý kiến chứ?

Lão trượng quỳ mọp dưới đất:

- Tâu lệnh bà, lão phu đâu dám thất hứa. Nhưng chỉ xin lệnh bà rủ lòng thương mà bỏ những phép thuật kia đi, vì đối với cháu tôi, tôi coi nó không khác gì con đẻ.

Nữ chúa vội vàng nói:

- Tại sao thế? Chẳng lẽ ta lại không biết tôn sùng lão cũng như lão đã đối với ta hay sao?

Rồi nữ chúa truyền ban cho lão trượng một túi gấm, trong có đựng một ngàn đồng vàng. Lão trượng cố từ chối nhưng bị nữ chúa ép buộc mãi nên đành phải nhận.

Đại Cường Miên được đưa lên ngựa, sau khi nữ chúa hỏi tên họ và từ giã lão phu. Qua những dãy phố, dân chúng hai bên đường đưa mắt nhìn nữ chúa một cách ghê tởm, kẻ nhổ nước miếng, người nhún vai bỏ chạy. Có người lại thầm nguyền rủa:

- Trời đất ơi! Con mụ này lại bắt được mồi rồi. Bao nhiêu cũng không vừa! Biết bao giờ thượng đế mới cởi mở những nỗi bất hạnh cho thế gian?

Có người soi mói Đại Cường Miên rồi mỉa mai:

- Thật đáng thương cho người tuấn tú kia ơi! Nhà ngươi tưởng đó là một diễm phúc ư? Nhưng cái diễm phúc đó đâu có bù lại một kiếp thân trâu ngựa suốt đời?

Nghe những lời bàn tán, Đại Cường Miên không còn lòng dạ nào suy nghĩ. Ngài ngồi im như một pho tượng. Vào đến cung, nữ chúa bước xuống xe loan, giơ tay cho Đại Cường miên nắm. Bọn thái giám mặt đen và bọn tùy nữ xúm lại kéo vua Ba Tư xuống ngựa rồi đưa vào hậu cung.

Qua các phòng, Đại Cường Miên nhận thấy phòng nào cũng trưng bày hết sức lộng lẫy. Đồ đạc sang trọng vô cùng. Nhưng Đại Cường Miên đã từng là một vị quân vương, quen ngắm những báu vật nên cũng không lấy làm kinh ngạc cho lắm.

Vào đến hậu điện, nữ chúa thay đổi y phục, lấy mạng che mặt ra và bước đến cầm tay Đại Cường Miên dắt ra bao lơn ngắm cảnh.

Đức vua Đại Cường Miên ngắm nhìn nữ chúa cũng phải tắc lưỡi khen thầm:

- “Đẹp biết chừng nào! Nhưng tại sao người đẹp lại có thể chứa đựng được những dã tâm bên trong, khiến cho ai ai cũng ghê sợ?”.

Trước bao lơn là một vườn thượng uyển, trăm hoa ngàn sắc đua chen, rực rỡ như những cảnh thần tiên.

Ngoạn cảnh xong, nữ chúa sai bọn tùy nữ rước Đại Cường Miên vào phòng tắm và thay đổi xiêm y.

Họ mặc cho nhà vua một chiếc áo gấm lộng lẫy. Rồi chiều hôm đó, nữ chúa cho mở tiệc tưng bừng. Nàng dắt tay Đại Cường Miên vào bàn tiệc, chung quanh đoàn thái giám mặt đen như chảo đứng hầu.

Cung điện rộng mênh mông, trên bàn tiệc bầy đủ thứ sơn hào hải vị. Chén đũa toàn bằng vàng nạm châu ngọc quý. Nữ chúa thân hành rót rượu mời Đại Cường Miên khai vị, rồi hai người bắt đầu chè chén.

Tiệc vừa tàn, bọn tùy nữ mang đồ tráng miệng ra. Rồi bên trong, một đoàn vũ nữ uyển chuyển bước ra, kẻ đàn người hát. Những tiếng du dương quyến rũ hòa lẫn với những điệu múa khêu gợi trên những thân hình vệ nữ.

Đêm càng về khuya, nữ chúa càng dâng thêm rượu mời Đại Cường Miên. Rồi những thân hình lõa thể kia cứ biểu diễn trước mắt nhà vua mãi.

Vua Đại Cường Miên say mê không còn biết gì là trời đất. Trước mắt ngài, người đàn bà dâm đãng, một tay phù phép ghê sợ, không còn nữa. Ngài chỉ thấy là một trang tuyệt thế giai nhân đang mời mọc, chiều chuộng ngài và chờ đợi dâng hiến cho ngài những hoan lạc mà ngài chưa từng hưởng.

Nữ chúa biết nhà vua đã say, đang mê mẩn vì sắc đẹp yêu ma của mình nên liền cho bọn thái giám lui vào phòng và cho bầy vũ nữ về nghỉ ngơi.

Xong đâu đó, nàng dìu Đại Cường Miên vào phòng chung giấc.

Hôm sau thức dậy, nữ chúa cùng với vua Ba Tư đi tắm. Khi tắm xong, bọn tùy nữ dâng cho nhà vua một chiếc áo đẹp lộng lẫy hơn cả chiếc áo hôm qua.

Rồi cả hai ngồi vào bàn ăn điểm tâm.

Những ngày vui kế tiếp tuần tự trôi qua. Nữ chúa không bao giờ rời Đại Cường Miên, hết dạo ngắm phong cảnh lại tiệc tùng yến ẩm thâu canh. Vua không bao giờ thấy buồn…

Cho đến đêm thứ bốn mươi ba, khi gà chưa gáy sáng, vua Ba Tư bỗng choàng tỉnh. Không thấy nữa chúa nằm bên cạnh, cho là lạ nhưng nhà vua vẫn vờ nằm im lìm như cũ, đưa mắt nhìn gian phòng. Cánh cửa xịch mở, nữ chúa bước vào, tay cầm một chiếc hộp nhỏ. Vua Ba Tư lại nhắm mắt để dò xét hành động.

Thoạt tiên, nữ chúa mở nắp hộp, bên trong có đựng ít phấn màu vàng. Nàng rắc thứ phấn đó thành những vòng cung chung quanh bàn. Bỗng nhiên, những đường phấn liền hóa thành những dòng suối con, nước trong vắt.

Nữ chúa múc nước ấy, đổ vào một chiếc thau có đựng thứ bột trắng. Rồi nàng mở một chiếc hộp nhỏ nữa, rắc vào một thứ thuốc bốc mùi thơm ngào ngạt say say.

Rồi nàng dùng tay tự nắn thành một chiếc bánh, bỏ vào một cái đĩa hấp. Xong, nàng lâm râm niệm chú, hóa ra một bếp lửa, đặt đĩa bánh lên trên. Trong thời gian chờ đợi cho bánh chín, nữ chúa dọn sạch sẽ, rửa tay trên dòng suối rồi làm phép cho các vật ấy biến đi, chỉ còn lại đĩa bánh mà thôi.

Nữ chúa nhẹ nhàng cất đĩa bánh vào phòng ăn, rồi trở vào nằm bên cạnh nhà vua.

Sáng hôm sau, nhà vua lo sợ, nghĩ đến hành động của nữ chúa vừa qua. Ngài đoán mình chắc không qua khỏi phép thuật của yêu chúa. Ngủ dậy, ngài bèn lựa lời xin phép được trở về thăm lão trượng.

Nữ chúa cười nhạt hỏi:

- Thế ra chàng đã chán cảnh sống này rồi sao? Sống trong cung điện nguy nga, chàng không thiếu thứ gì. Hơn nữa, tình thiếp đối với chàng như vậy, chưa có thề làm vui lòng chàng hay sao?

Đại Cường Miên đáp:

- Tâu lệnh bà, tình lệnh bà đối với tôi suốt đời tôi không bao giờ quên được. Nay tôi chỉ về thăm chú tôi cho chú tôi bớt nhớ, và hơn nữa, để tỏ cho chú tôi biết lòng tử tế của lệnh bà.

Nữ chúa nghĩ ngợi giây lâu rồi nói:

- Thôi cũng được, thiếp xin chiều ý chàng. Nhưng chàng không được ở lâu đấy nhé. Vì xa chàng lâu thiếp không sao sống được.

Nói xong, nữ chúa truyền cho thắng một con tuấn mã cho Đại Cường Miên. Chàng chạy thẳng đến cửa hàng lão trượng.

Thấy Đại Cường Miên trở về, lão trượng ôm chầm lấy chàng mừng rỡ hỏi:

- Nhờ ơn trời phật phù trợ, con vẫn được bình an, chú mừng quá. Chẳng hay con người dâm ác đó đối xử với con ra làm sao?

Đại Cường Miên theo chân ông già vào trong nhà. Chàng nói rất nhỏ:

- Thưa lão trượng, đã bốn mươi hai ngày qua, nữ chúa chiều chuộng tôi để thỏa mãn ái tình nhục đãng. Nhưng sang đến ngày thứ bốn mươi ba thì tôi đã rõ được tất cả hành vi dã man của nàng.

Nói rồi, Đại Cường Miên kể lại đầu đuôi những điều mắt thấy tai nghe cho ông lão.

Nghe xong, ông lão kinh ngạc trợn mắt nói:

- Chao ôi! Thật là một con ác phụ. Tôi đã cạn lời van xin nó, thế mà nó vẫn giữ được tâm địa độc ác. Thật tôi hết cách để cải tà qui chánh cho nó rồi.

Vua Đại Cường Miên lòng buồn vô hạn, hỏi:

- Vậy bây giờ lão trượng có cách gì giúp tôi được chăng?

Lão trượng lặng lẽ bước vào trong nhà, mang ra hai cái bánh đưa cho nhà vua rồi nói:

- Ngài xem thử chiếc bánh này có giống của nó làm không? Tôi đã đề phòng từ trước.

Nhà vua xem, mừng rỡ nói:

- Giống lắm lão trượng ạ!

Lão trượng bèn nói nhỏ bên tai nhà vua một hồi, rồi trao những chiếc bánh ấy cho nhà vua, một cái cầm trong tay, và một cái gói trong tay áo.

Rồi ông già làm bộ nói:

- Thôi con về đi, kẻo nữ chúa chờ đợi.

Vua Đại Cường Miên ngập ngừng lên ngựa.

Khi đến cung, nhà vua đã thấy nữ chúa đang đứng trên bao lơn nhìn xuống, có ý trông đợi. Nàng nói:

- Chàng ơi, vắng chàng có một buổi mà thiếp ra ngẩn vào ngơ, héo rũ cả lòng. Chàng hãy mau trở lên với thiếp. Không có sức mạnh và sự quyến rũ nào bằng tình yêu của chúng ta. Nếu chàng mà ở lâu tí nữa chắc thiếp nhất định phải đi tìm.

Nhà vua cũng nói:

- Tâu lệnh bà, chính tôi cũng nóng ruột nhớ lệnh bà, nhưng vì lâu ngày gặp lại, chú cháu quyến luyến nhau. Chú tôi còn giữ tôi lại để ăn một bữa, nhưng tôi nghĩ đến tình yêu đang nung nấu trong lòng nên vội vã quay về với lệnh bà. Và đề làm vui lòng chú tôi, tôi đã lấy chiếc bánh này về dâng cho lệnh bà để tỏ chút tình chân thành nhất của tôi đối với lệnh bà.

Nữ chúa gượng cười:

- Thiếp xin cảm ơn lòng chàng, và thiếp xin nhận ngay. Khi chàng đi vắng, thiếp cũng đã tự tay làm một chiếc bánh để dâng cho chàng, và cũng xin rằng chàng đừng chối từ.

Nói xong, nữ chúa truyền cho bọn tỳ nữ mang chiếc bánh ra rồi tận tay trao cho Đại Cường Miên.

Nhà vua nhận lấy và đưa lên miệng nhai thản nhiên.

Đợi cho nhà vua nuốt khỏi cổ, nữ chúa hét lên:

- Hỡi quân khốn nạn, hãy trút bỏ lốt người biến thành một con bò ốm yếu cụt đuôi.

Vua Đại Cường Miên kinh sợ, nhưng vẫn ngồi bất động, không thay đổi gì cả.

Nữ chúa thất sắc thầm nghĩ: “Ồ, lạ làm sao phép thuật của ta lại không hiệu nghiệm nữa? Hay ta bỏ thuốc không đúng số lượng?”

Nghĩ rồi, nữ chúa bèn thay đổi chiến thuật, tìm lời ngon ngọt để che giấu tâm địa độc ác của mình, mong chờ một cơ hội khác.

Nàng vội nói:

- Người yêu của thiếp ơi, thiếp muốn thử chàng xem chàng có sợ hãi không đấy. Chứ tình của thiếp đối với chàng thắm thiết như vậy, lòng nào lại nỡ hại nhau? Phải không chàng?

Dư biết lòng nham hiểm của nữ chúa, nhưng nhà vua vẫn cố gượng cười, giữ vẻ ngây ngô đáp lời:

- Tâu lệnh bà, tôi không bao giờ nghĩ như vậy. Một chén nước lã cùng một lời nói không lý lại có thể biến đổi nổi một con người ra thú vật dễ dàng như vậy? Hơn nữa, lòng lệnh bà tôi đã rõ.

Nói xong, nhà vua mân mê chiếc bánh của mình, trong bụng thầm nghĩ:

- “Lão trượng quả là người cao tay ấn, nếu không nhờ lão thì có lẽ mạng ta đã trở thành súc vật rồi”.

Thì ra, theo lời ông già, vua Đại Cường Miên đã nhanh tay bỏ chiếc bánh của nữ chúa vào tay áo, lấy chiếc bánh của mình giấu trong đó ra ăn. Nữ chúa không ngờ đến điều đó.

_______________________________________________________________________ 
Còn tiếp