Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2022

THƯ VỀ ĐƯỜNG SƠN CÚC - Hoàng Ngọc Tuấn

 

(1)
 
Bạn Nhỏ,

Tôi sẽ suốt đời gọi em bằng tên đó, vì em đã tự đặt cho em khi gọi tôi là một người Bạn Lớn. Có những danh xưng bóng bẩy nào cũng không làm cho tôi rung động bằng tiếng gọi thô sơ nhưng chân tình ấy.

Chúng ta sẽ là người Bạn Lớn và người Bạn Nhỏ quen biết với nhau bằng một đường dây mỏng manh như tơ trời, nhưng tôi tin rằng chẳng bao giờ đứt đoạn.

Ngày tôi tình cờ nhận được lá thư của em, cây lá mùa xuân đâm chồi bừng sống trong tâm hồn tôi, mầm hoa mai vàng như nở trong da thịt tôi mặc dầu lúc đó trời mới bước vào mùa thu tháng tám. Nhưng cần gì những tháng ngày vô vị ghi trên tờ lịch, cần gì pháo Tết nổ vang trời, khi những chữ viết của em đã vẽ ra trong mắt tôi muôn ngàn hoài vọng về một chốn trần gian bát ngát của biển cả mà tôi đã đánh mất quá sớm khi mới chập chững vào đời.

Mùa xuân của tình thương, mái ấm gia đình và một quê nhà nhỏ nhoi, từ lâu tưởng đã chết hẳn trong tôi rồi, vì thời gian dài xa vắng quá.

Nhưng giờ đây, em đã làm sống lại hình ảnh yêu thương của tôi ngày cũ. Là trùng dương và cồn cát trắng chạy dài đón những đợt sóng rì rào.

Tôi chỉ đoán ra được hình bóng em rất lờ mờ. Một cô bé mười bẩy tuổi tóc bám đầy gió cát của một biển chiều, thơ thẩn đếm những dấu chân mình in lốm đốm trên nền cát, dấu chân son chóng bị xóa phai đi vì làn sóng nước. Chỉ có thế. Bãi biển của em xa tôi hàng mấy trăm cây số, chỉ cần qua một vài giọt mực tím loăng quăng, mà tưởng chừng như đang vuốt ve tôi ngọn sóng đêm vời vợi. Tôi muốn hỏi em là ai. Nhưng lời tôi chưa nói, em đã trả lời, mà cũng chẳng trả lời:

Ông có cần biết tên tuổi em không?
Em muốn sống không tuổi không tên(?) đang lững lờ giữa cười và khóc
Ở đây
Bạn thiết của em là rong mơ và còng gió
Dãy đụn cát ngút ngàn chạy theo bờ biển
Ðời sống
Với những đêm sóng gió dạo khúc nhạc buồn
Chao ơi là chùng lòng
Và thấy mình như cỏ úa…

Những chữ đã hết nhưng hơi thở của em tưởng chừng còn vương vương trên trang giấy mỏng. Tiếng thở dài đượm một chút âu sầu, như em vừa ngồi tâm sự với một chú dã tràng nằm nín thinh lắng nghe trong hang sâu lòng cát.

Tôi cúi đầu ngưỡng mộ ngôn ngữ của nước chúng ta. Có biết bao chữ than ôi, eo ơi, hỡi ơi… thế mà em chỉ nói chao ơi, hồn tôi cũng chùng xuống như những sợi dây đàn lắng đau theo ngón tay bấm của một bài sầu khúc.

Tôi cám ơn em. Những hình ảnh thơ dại và nỗi hạnh phúc thú vị tưởng đã bỏ tôi mà đi mất từ lâu rồi. Từ khi tôi bôn ba chen lấn giữa dòng đời kiếm sống, tan rã mất mát con người trong những thành thị hỗn loạn xô bồ, mồ hôi nhọc nhằn và khói bụi đen bẩn của phố phường như nhận chìm tôi chết đuối.

Tưởng chẳng có liều thuốc tiên nào chữa được cái đầu óc khô cằn kiệt quệ, tưởng chẳng có một bày tay nào ngăn được tôi ngã nhào trôi nổi theo dòng thác dơ bẩn.

Thế mà em, người Bạn Nhỏ xa xôi và xa lạ ấy đã lên tiếng. Tôi nghe một mùi hương cao quý thoang thoảng sau lưng, những bước nhảy điên cuồng của tôi đã kịp dừng lại trên bờ vực. Em mở nguồn cho suối yêu thương của tôi thoát chảy tuôn trào…

Tôi đã phục sinh, như một cánh đồng lúa chờ cơn mưa, hân hoan đón nhận những hạt nước từ bàn tay em gieo rắc.
 

 (2)

Những ngày tiếp theo, em vẫn còn, và bao giờ cũng thế, nôn nao kể cho tôi nghe câu chuyện về miền biển của em. Cảnh trời đất bao la vời vợi đó làm sao nói cho hết được, làm sao tỏ cho hết được tấm lòng chúng ta yêu mến. Rồi em giới thiệu cho tôi làm quen với cọng cỏ chong chong.

Cỏ chong chong? Cái tên gì ngộ nghĩnh quá mà tôi chưa được nghe bao giờ. Có thứ cỏ đó thật sao, nó như thế nào, nó làm sao sống giữa cả một bãi cát nóng ánh mặt trời… Em hãy gởi cho tôi một ngọn cỏ, tôi nôn nóng thèm được xem lắm. Em trả lời:

Trời ơi sao ai xui khiến chi ông thích cỏ chong chong
Ngọn cỏ ấy khi gởi cho nhau
Là mang ý nghĩa giận hờn…
Gởi cỏ cho ông
Lỡ nó đi dọc đường nó buồn héo úa và chết
Ông vui chi khi nắm trong tay cỏ mục khô…

Không, có hề gì đâu. Nếu nó đến tay tôi thì đã mềm yếu không còn châm đau được, chẳng còn mang ý nghĩa giận hờn, mà chỉ là nụ cười xanh của em đó thôi.

Và em đã gởi. Dầu đường không xa lắm, bác đưa thư cũng làm cỏ gãy lìa rồi, nhưng tôi vẫn còn nhìn ra được một cọng cao gầy là tôi, cọng bé hơn là em, như em đã đặt tên cho chúng.

Rồi lần lần tôi cũng biết được tên em. Tình cờ đã khiến tên em nằm giữa lòng tên tôi. Ví dụ như tôi tên là Nguyễn Văn Ất thì em tên là Văn. Nhưng dĩ nhiên là chúng ta nên cám ơn mẹ cha đã không đặt cho những cái tên buồn tẻ ấy.

Tôi cũng đã nhìn thấy khuôn mặt của em. Như bóng nhỏ nhoi của một con kiến vàng nấp dưới chân đồi, tóc hình như còn ướt nước biển và lấm tấm cát khiến tôi cũng thèm được trầm mình trong lòng nước mát xanh ấy, để gội rửa hết những bụi đường. Em cũng là người đồng hương với tôi nữa:

Hai nguồn thương lớn nhất đời của em
Cơ hồ chỉ có núi và biển
Tuổi thơ em lập lòe trên đầu non
Và lớn khôn trong sóng cả…

Tuy có lẽ chưa đến lúc cùng nhau nhìn về một hướng như lời của Exupéry, nhưng chúng ta đã cùng yêu thương một điều. Cũng như em, tôi có một tấm lòng mãi mãi hướng về thiên nhiên rộng lượng và cao cả, với màu sắc trinh tuyền lộng lẫy sơ khai. Cũng như em, tôi cũng thấy mình lẻ loi trong thế giới lạnh nhạt của loài người, vẫn còn thấy mang trong mình một chút rừng xưa của núi còn sót lại.

Ðêm nay ngồi đây, chung quanh tôi là âm thanh của còi xe, của máy phát thanh, máy truyền hình nhà hàng xóm thi nhau inh ỏi. Làm sao tôi còn lắng nghe tiếng gió biển như em được. Ðêm nay, ở căn nhà ven biển ấy, em thì thầm:

Gió lách qua cửa như những lưỡi dao cứa vào em
Chao ơi gió biển
Xin nhẹ tay

Em biết không, tôi đang muốn những ngọn roi thấm thía của gió quất vào thân người mà còn không được đó. Tôi sung sướng biết bao khi nghe em nói muốn san sẻ cho tôi đôi chút thế giới yêu dấu của em:

Em chả biết làm sao để gởi cho ông
Vỏ sò, đồi cát, hoa dại, biển cả…
Những lưỡi dao gió và những ngón tay của sóng
Và làm sao gởi vào cho ông một cái lồng đèn
Ðể trong lúc ngắm trăng
Ông có thể nhớ đến người bạn nhỏ…

Hãy gởi cho tôi thêm nhiều nữa. Gởi cho tôi cả mùi gió mặn đêm đêm trùng dương đưa vào qua cửa sổ, cho tôi mảnh vải tả tơi xé từ những cánh buồm phiêu bạt trở về, gởi cho tôi một miếng gỗ mục từ lớp vỏ thuyền sau bao ngày ngất ngư lạc lối trên sóng biển. Cho tôi nếm chút hương vị của bến bờ nuôi mộng viễn du, để tìm lại ngày xưa tôi cũng đã lang thang suốt ngày nơi ven biển, bồi hồi trông ngóng ra chân trời một cái gì thật xa xăm huyền ảo.

Tôi chỉ rất ít tiền cũng đủ sống, nhưng lòng tôi tham lam vô lượng những của cải của trần gian. Những cái không mất tiền mua mà những kẻ giàu sụ không sao có nổi.

Tôi và em, chúng ta chỉ có một đồng xu gọi tên là tình yêu, là rung động đón nhận ngây ngất, chúng ta có thể ôm trọn đất đai vào lòng một cách dễ dàng. Khi tấm lòng chân thành của chúng ta mở toang hết những cánh cửa để đón gió, khi bàn tay của chúng ta biết âu yếm vuốt ve, khi đôi môi của chúng ta biết nao nức thốt lên lời mời gọi, là thế giới này sẵn sàng ngã vào vòng tay ta như một đứa con ngoan ngoãn.

Em cũng đã báo trước cho tôi những mùa kỷ niệm:

Vu Lan
Chả biết ông cài hoa hồng hay hoa trắng
Ðể cài cho ông một đóa
Thôi em tạm vẽ một bông hoa trên giấy
Rồi ông sẽ tự ý nhuộm màu hoa

Tôi cũng may mắn còn có mẹ đó em, nhưng tôi không xứng đáng được cài một bông hoa hồng. Từ lâu tôi đã bỏ quên tình mẹ để chạy theo những bóng ảo quyến rũ trên đời. Tôi đã đánh mất tình mẹ cao đẹp để chỉ chứa đầy trong người những tham lam si dại.

Nếu có bông hoa màu đen nào dành cho một kẻ vô tình bạc hạnh, em hãy gởi nó cho tôi vì tôi chỉ đáng nhận sắc màu tăm tối ấy.
 
 
(3)

Căn nhà của em ở trên một con đường xác xơ ven biển, nhà không có số và gió đã thổi mất tấm bảng ghi tên đường. Nhưng có hề gì đâu, tôi sẽ gởi cho em về địa chỉ mới: Con đường Sơn Cúc, vì em nói mỗi ngày em đều đi qua đó:

Ông có biết loài hoa ấy không
Cả nhà gọi nó là cúc rừng
Chỉ mình em thầm gọi là hoa Sơn Cúc
Hoa vàng óng ả
Hoa vàng mật ngọt
Vàng rực rỡ cả một lối mòn
Ðược gọi là Ðường Sơn Cúc của em

Tôi thấp thoáng trông thấy hình bóng em chao mờ giữa một rừng hoa thắm. Mỗi sớm mai từ nhà đến trường, với cặp sách trên tay mà hồn đã bay lãng đãng đến tận cuối chân trời nào, một mình em lững thững, không hề nôn nóng vội vàng nhớ đến tiếng chuông reo vào lớp.

Em chê đường lớn
Dẫu rằng lối mòn dẫn đến trường lâu hơn
Vẫn thích một mình giữa đám lính hầu Sơn Cúc
Ðứng hai bên làm vòm che mát cho em…
Cả nhà gọi đùa em là cô bé quàng khăn đỏ
Nhưng đường dễ thương ấy
“răng” có sói thịt em nổi
Ở đây chỉ có nai
Bọn hắn mê xơi tái hoa cúc ghê lắm
Những cặp mắt nai
tia nhụy óng nhớ thương ngăn em kể lể
Rồi ngày nào em cũng băn khoăn
Vừa muốn về nhà lại vừa không
Như ông sẽ về thăm con đường của em không?

Hơn là muốn nữa chứ. Tôi quá thèm bay về miền biển đó, nhảy nhót trên con đường của em theo tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá làm nhịp trống tưng bừng.

Tôi đã đi qua biết bao con đường. Những con đường chỉ đầy sỏi đá cắt chân và gai lửa, những con đường quê nứt nẻ tiêu điều chỉ có dấu chân người chạy loạn, những con đường thành thị với xe hơi bóng loáng và hành khất què cụt bước thấp bước cao. Những con đường đứt đoạn vì bị đặt mìn, những con đường đến bờ sông là đột ngột dừng lại vì nhịp cầu đã gãy đổ. Những con đường của mồ hôi và máu nhỏ ròng ròng, của bẫy chông và phục kích. Những con đường lỗ chỗ hố sâu vì bom đạn…

Tôi chưa được hạnh phúc đặt chân lên con đường Sơn Cúc của em một lần nào. Hãy để dành cho tôi, chia bớt cho tôi một nửa vệ đường, dầu là phần đầy gai và nóng bỏng. Dành hết cho em trọn cả con đường thênh thang tươi đẹp như tâm hồn em, con đường sẽ đưa em đến toàn những cánh cửa mở.

Nhưng em nói con đường Sơn Cúc ấy ngắn lắm, chỉ đi một lúc là hết, và đến đoạn đường khác:

Từ nhà em đến trường
Qua một gốc dương qua con phố nhỏ
Ngang công viên hoa dại, xuống dốc cầu nai
Em ghé vào hỏi thăm những lá cỏ
Ðể quên nỗi bực dọc khi phải tiếp tục đi qua
Những quán cà-phê đầy nhóc mấy ông con trai
Qua khu chợ lan ra tận đường
Chỗ sửa xe, hớt tóc, trại lính, thép gai…
Và như thế mới thấy thương Cây Mùa Ðông hơn
Bơ vơ lạc lõng đứng buồn hiu giữa âm thanh ngầu đục…
Rồi hôm nào gặp ông em sẽ kể cho nghe nhiều hơn
Về người bạn mang tên Cây Mùa Ðông của những năm còn nhỏ
Bây giờ cây trụi lá ấy đã bị người ta đốn ngã rồi
Em không biết có nên nhắc nhở lại người bạn cũ đó
Với một người bạn mới là ông nữa không?

Tôi cũng thấy thương cho người bạn cũ của em, mặc dầu hơi thèm địa vị của nó ngày xưa chắc đã thân thiết với em biết mấy. Mỗi khi có ai so sánh tôi với bất cứ một người nào, tôi rất bực mình. Nhưng giờ đây em coi tôi ngang hàng với một loài cây gầy âu sầu đó, tôi rất lấy làm hãnh diện.

Tôi chờ em, hãy tiếp tục kể cho tôi nghe những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày, có vẻ tầm thường đối với nhiều người khác lắm, nhưng với tôi, đó là trái vừa chín ngọt ngào, thơm mùi đất thô sơ mà vẫn ngát hương mùi trầm thần tiên diễm ảo.

 
(4)

Hình như em có làm thơ. Ðừng, em. Em cần chi đến thơ nữa. Biển cả, mái nhà, con đường Sơn Cúc của em là thơ rồi. Tôi mong em một đời được bao phủ say sưa trong cõi thơ gần gũi đó.

Mỗi sáng em nói:

– Thưa mẹ con đi học.

Ðến chiều mẹ nói:

– Chiều nay con nhớ đem theo áo mưa, kẻo gặp trời mưa giông rồi con lại bị cảm.

Những lời nói ấy là thơ rồi đó em. Những bài thơ tuyệt vời nhất mà ngày xưa tôi đã vô tình không màng đến, bây giờ chỉ còn nghe trong hoài tưởng.

Ðêm đêm, sau khi học thuộc bài xong (và viết thư cho tôi) em hãy nằm trùm kín chăn, chỉ chừa có đôi tai để lắng nghe bài thơ quý giá của một nhà thơ vĩ đại nhất dành đọc riêng cho em. Ðó là tiếng gió lay động lao xao hàng dương liễu, tiếng mưa hắt từng sợi đập rào rào vào cánh cửa kính, xa xa giọng trầm buồn cô tịch của sóng đều đặn vỗ về. Có bài thơ nào làm em xúc động man mác hơn bài thơ không lời của thiên nhiên, kẻ hào hoa và rộng rãi chẳng cần em bỏ tiền ra mua thơ, kẻ sang sảng ngâm thơ từ ngàn đời đến khô cả giọng mà có ai thèm nghe đâu. Và em chỉ cần hồn nhiên đón nhận như một cành hoa rung rinh đón gió, thơ sẽ ngập tràn vào em, em sẽ tan hòa trong niềm ngây ngất kỳ diệu đó.

Em cũng chẳng cần, chẳng nên làm một thi sĩ nữa.

Em có biết chăng… Thi sĩ, kẻ phải đi qua suốt hành lang băng giá của cuộc đời, để thắp lên cho tim người ánh lửa nồng ấm.

Thi sĩ, kẻ phải chịu tước da xương nhỏ máu, ép lấy xác thân, để dâng hiến cho đời một chút hương hoa tinh túy.

Thi sĩ, kẻ đã khóc hết nước mắt mới cho chúng ta được nụ cười. Kẻ đã cười say như điên dại để làm cho chúng ta nhỏ lệ.

Như thế đó, tôi ngưỡng mộ những thi sĩ biết bao nhưng cũng vì thế, tôi thực tình muốn em chỉ là một tâm hồn chơn chất thơ dại, suốt đời bình yên làm chiếc túi hứng đầy quà tặng của đời, chứ đừng mang định mệnh nghiệt ngã vào người, phải dấn mình trong giông bão.

Em có chép cho tôi mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử:

“Anh nằm ngoài sự thực
Em đứng trong chiêm bao
Cách nhau xa biết mấy
Thương nhớ quá thì sao?”

Tôi và em, chúng ta nên cảm tạ Hàn Mặc Tử và những nàng thơ của chàng. Một đời chàng làm thơ tài hoa đắm đuối cho người, và hôm nay, chàng chỉ gởi riêng đến cho chúng ta. Ta hãy cắn ngập trái thơ chua lịm người trong miệng. Và cám ơn chàng thêm một lần nữa, rồi để cho chàng yên ngủ. Chúng ta cần phải tự đánh thức những tình cảm còn nằm sâu kín trong ta, chắp cho nó đôi cánh, trút cho nó hơi thở, mớm cho nó ánh sáng để nở hoa tươi tốt sống động với đời.

Em cũng đừng mơ chi đến những phương trời xa mộng ảo. Hãy ôm ấp lấy mọi điều em đang có trong tay. Những sáng trong lớp ném thư cho con nhỏ bạn bên kia bàn, những chiều nghỉ học nô đùa phá phách cùng với mấy chị em trong nhà, những đêm quây quần cùng gia đình trước mâm cơm bốc lên khói ấm.

Cứ tha hồ rong duổi tâm hồn theo cánh buồm xa, nhưng đừng bỏ quên những điều êm đẹp đang gần gũi bên cạnh mình. Hãy gọi nó là hạnh phúc rồi chính đó là hạnh phúc. Tôi đã phải phí bỏ hết cả một thời tuổi trẻ của tôi, lăn lóc quay cuồng mệt nhọc giữa đời, đốt cháy biết bao nhiêu ngày tháng và hao mòn biết bao tim óc, mới khám phá ra điều đó. Quá muộn với tôi nhưng còn kịp đối với em.

Em có biết kẻ giang hồ bạt mạng nhất mơ ước gì không? Rồi hắn cũng sẽ mơ về một mái ấm, thèm được nằm trong một ổ rơm, hay dưới một mái hiên trong khi bên ngoài trời giông bão. Tôi đã qua những trạm, ga, những chặng đường lữ thứ, những quán trọ bên đường có vẻ đẹp rất man dại, những nơi chốn thật xa lạ trên cao nguyên, ven biển hay đồng bằng mà tôi chỉ dừng chân trong khoảnh khắc để xôn xao trong lòng cái cảm giác thích thú lạ lùng. Giờ em có biết tôi mơ ước gì không? Tôi thèm được ngồi im lặng trong góc tối xó xỉnh dưới một mái nhà, lắng nghe tiếng củi nổ lốp bốp trong lò sưởi và thầm mong trời đêm nay cứ đổ mưa lớn thêm nữa để tôi được cuộn mình trong chăn như con sâu cuốn chiếu.

Thế mà đâu dễ dàng có được điều tầm thường đó em. Gió đã thổi lên và đời sống đã mở máy chạy ào ào, tôi trót bị cuốn hút như chiếc lá me non trong cơn gió lớn, tôi chẳng dừng chân được nữa.

Nên bây giờ tôi ao ước em hãy khoan bay bổng biền biệt trong vòm trời, không phải có bướm hoa thôi đâu mà còn có những cơn mưa đá và bão tố nữa đó.


 (5)

Ðêm giao thừa, ngày mồng một…

Sao mà tôi sợ những cái chữ đó quá. Mấy năm nay cứ tới những ngày năm cùng tháng tận, tôi xót xa đến lặng người. Ngày Tết linh thiêng tưng bừng đó, tôi có biết gì đâu. Cứ mỗi năm thấy chợ búa phố phường rộn rịp ngập người, rồi một sớm mai nào đó nhìn những tà áo mới sặc sỡ khoe màu trước ngõ, mới bàng hoàng biết là mình vừa lớn thêm một tuổi.

Nhưng năm nay, tôi quyết không sợ mùa xuân sắp đến nữa. Thiên hạ cứ tung tăng nhởn nhơ bên nhau đi, cũng chẳng làm tôi thấy lẻ loi đâu. Vì tôi đã CÓ em rồi.

Giờ đây, những trang giấy đầy chữ viết nghịch ngợm nhảy múa của em trước mặt tôi, chữ nối tiếp với chữ, lời nối tiếp với lời, đã thổi bùng lên hơi ấm nồng nàn của một người dầu đang ở nơi xa, nhưng tâm hồn đã thật gần, đã thật chan hòa đậm đà trong tôi rồi…

Em cứ yên trí mà hưởng một cái Tết linh đình với gia đình thân yêu như thường lệ. Ở đây, tôi cũng ăn Tết một cách linh đình không kém gì em đâu. Bằng những lá thư của em, một cái Tết thịnh soạn cho tôi đang bày cỗ. Chữ mực xanh đang may màu áo mới, lời nở những bông mai vàng rạng rỡ, ý tình châm đốt tiếng pháo xuân rộn ràng.

Em thấy đó, tôi cũng ăn một cái Tết huy hoàng đấy chứ, còn sớm hơn tất cả mọi người nữa đó.

Dầu những câu thơ tựa ý Quỳnh Dao của em vừa gửi đến cho tôi thật hay, thật “phù du ảo ảo”:

Chỉ đến một lần như mơ tiên
Này người là hoa hay là sương?
Nửa khuya thoáng hiện bình minh biến
Níu mây trời hỏi một làn hương.

Nhưng tôi vẫn tin rằng sợi tơ trời nối kết giữa chúng ta, cho dù nó mỏng manh đến đâu nhưng chắc chắn không phải là một cái gì “thoáng hiện” rồi biến, mà là vĩnh cửu đời đời, tơ chùng nhưng không đứt. Em cũng đừng giận hờn gì tôi đến nỗi một ngày nào biến mất đi, để cho tôi chới với một mình giữa thế giới buồn bã lạnh lùng này, níu mây trời thì không tới và có biết ngôn ngữ của trời đâu mà hỏi thăm.

Và tôi cũng chẳng thắc mắc em là hương hay là hoa gì đâu. Em là em, là Người mới vui chứ.


TÁI BÚT:

Bạn Nhỏ,

Năm mới, cho tôi hôn em, ở nơi trán…

Hoàng Ngọc Tuấn    

   

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2022

TRONG BÓNG TỐI BUỔI CHIỀU - Thạch Lam

 

Diên đứng nép mình vào cửa hàng nước, nhìn sang bên kia phố: một đám thợ chen nhau trong cổng nhà máy đi ra, người nào cũng có dáng mỏi mệt; cái ánh sáng buổi trưa mùa đông tuy mờ sạm cũng đủ làm cho họ nhấp nháy mắt và đưa tay lên che, như những người vừa bước trong bóng tối ra.

Diên nhận kỹ từng người, đưa mắt theo bọn thợ đàn bà vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ và nghịch ngợm. Chàng không thấy có Mai trong đám ấy. Diên đợi một lát; đến khi thấy hai cánh cửa nặng nề của nhà máy khép lại, Diên mới quay đi rảo bước theo các người thợ. Trên nét mặt chàng hiện ra vẻ băn khoăn:

- Không biết Mai đâu? Hay là đã ra từ trước mà ta không thấy?

Diên muốn nắm lấy một người thợ đàn bà mà hỏi, nhưng lại không dám. Vả lại. Diên sợ hỏi người ta thế, Mai biết sẽ không bằng lòng. Diên vừa đi vừa nghĩ ngợi. Chàng nhớ hết lại các cử chỉ của Mai đối với chàng gần đây. Lần này không phải là lần đầu chàng đi đón Mai gấp. Trước kia không bao giờ thế, vì Mai đã biết thế nào Diên cũng đến đón nàng.

Vậy ra Mai đã có ý lẩn tránh, Diên hỏi đoán ra nguyên cớ tại sao và một mối hờn giận nổi dậy trong lòng; chàng nghiến chặt răng lại và nện bước mạnh trên hè phố.

Diên nhớ lại những ngày sung sướng khi còn ở quê nhà, khi chàng và Mai len lỏi đùa nghịch nhau trong những vườn sắn trên sườn đồi. Mai là một cô gái tinh nghịch và lanh lợi, hay cười nói luôn miệng. Còn Diên là một anh trai ít nói và nhút nhát, trước mặt con gái hay ấp úng và ngượng nghịu. Hai người yêu mến nhau từ thuở nhỏ với mối tình yêu mộc mạc và đằm thắm của những người nhà quê.

Rồi đến ngày cả hai gia đình nghèo, Diên và Mai theo cha mẹ ra tỉnh tìm việc. Mai được làm thợ con gái trong nhà máy, còn chàng thì học việc ở một hiệu buôn. Hai người kiếm chỉ đủ tiền sống một cuộc đời thiếu thốn và tồi tàn ở tỉnh thành. Cái tình của đôi bên, tuy vậy, vẫn không thay đổi và cứ mỗi buổi xong việc làm, Diên lại đến nhà máy đón Mai cũng về một xóm ở ngoại ô.

Diên thở dài. Bởi chàng nhận thấy ít lâu nay Mai không hay chuyện trò với chàng nữa, và hình như có ý muốn tránh mặt chàng.

Ít lâu nay, ngày nào Mai cũng đi chơi với mấy người bạn gái trong sở, mấy cô gái lẳng lơ và hay làm đỏm mà xưa kia Mai vẫn tỏ ý ghét. Trước sự thân thiết ấy, Diên một hôm đã ghen tức, nói mỉa bạn, thì Mai trả lời:

- Bọn họ cũng như tôi, có gì mà anh ghét?

Diên giận lắm, nói:

- Thế cô không biết tại sao mà họ có nhiều tiền tiêu ư?

Mai lặng yên không trả lời. Diên muốn cho Mai hiểu rằng những cô bạn đó trước cũng chỉ là những thợ "con gái" như mọi người thợ khác, nhưng nay được vừa mắt ông chủ, nên mới có nhiều tiền tiêu. Diên toan nói nhiều nữa nhưng lại thôi, sợ làm mất lòng Mai và chàng chắc rằng Mai cũng biết thừa sự ấy.

Một hôm, Diên bắt gặp Mai đang ngắm nghía vật gì trong bàn tay. Chàng vừa đến gần thì Mai vội giấu ra sau lưng. Diên giằng ra xem, thấy một cái nhẫn mặt nhỏ bằng vàng. Chàng ngạc nhiên hỏi:

- Cô mua nhẫn đấy à? Tiền đâu thế?

Mai ấp úng, ngượng nghịu không trả lời. Diên hỏi gặng mãi, Mai nói là của một người bạn gái cho mượn. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong của Mai, Diên biết rằng Mai không nói thật.

Nghĩ đến đây, Diên thấy nao nao trong lòng; một điều lo sợ thấm dần vào tâm can chàng, cùng một lúc với sự chán nản. Một ý nghĩ muốn rời bỏ cái đời bụi bậm ở chốn tỉnh thành này, trở về với công việc ở thôn quê.

Đột nhiên, Diên đứng dừng ngay lại; chàng vừa thoáng thấy bóng Mai qua cửa kính một hiệu cao lâu nhỏ ở đầu phố. Diên rón rén đứng ngoài cái màn treo, nhìn vào. Chàng thấy Mai ngồi với mấy bạn gái, đương cười đùa vui vẻ và cuối bàn có một người thợ đàn ông đang ghé tai thì thầm với một cô trong bọn.

Khi trông thấy người ấy, quả tim Diên bỗng đập mạnh như một con chim sợ hãi. Mắt chàng hoa lên và chàng lảo đảo tựa vào bức tường cho khỏi ngã.

Diên mới nhận ra người đàn ông ngồi đó là một người thợ cùng làm ở nhà máy với Mai, mà tất cả mọi người đều gọi là "bà mối". Hắn ta chỉ có một công việc làm trong xưởng, là dẫn dụ các cô gái nào mà ông chủ để ý đến. Người thợ con gái được hắn vời đến tất sẽ trở nên một bà chủ con trong xưởng, quyền hành nắm trong tay và nhất là được tiền để sắm sửa ăn mặc. Rồi một hai tháng, khi ông chủ đã chán, lại nhường chân cho kẻ khác.

Nghĩ đến Mai cũng như những cô gái ấy, Diên thấy lòng thắt lại như trước một tai nạn gì ghê gớm. Diên thấy choáng váng cả người, chàng nghiến răng, khẽ lẩm bẩm: "Con khốn nạn!".

Chàng muốn nhảy ngay vào phía trong lôi ngay Mai ra mắng cho bõ ghét. Hai tay chàng nắm lại; nhưng cái bản tính nhút nhát vẫn thắng; chàng lưỡng lự một lát rồi lại lẳng lặng cúi mình rảo bước đi mau.

Về đến nhà, Diên nằm vật xuống giường, chán nản. Căn phòng chật hẹp, tối tăm làm chàng khó thở. Diên nhớ lại cái quang cảnh u ám buổi trưa: những thợ thuyền đầy bụi bậm, những bộ quần áo bẩn thỉu, cả căn phố đen với vết than và nhất là cái nhà máy sừng sững dưới các bức tường loang lổ. Diên lại nghĩ đến cánh đồng ruộng ở quê hương, đến những rặng cây mà ánh sáng buổi ban mai làm rung động đến cái hình dáng đáng yêu của Mai khi đi bên mình chàng.

Nghĩ đến những ngày sung sướng ấy, và sự nghèo hèn của mình bây giờ Diên thấy tủi thân, rơm rớm nước mắt khóc.

*

Buổi chiều, Diên sang nhà Mai, thấy nàng vừa mới đi làm về. Chàng đến gần Mai, không dám nhìn nàng, chỉ bảo:

- Cô Mai, cô ra đây tôi có câu chuyện muốn nói.

Mai bước theo sau. Hai người lặng yên đi trên con đường đất ra bãi cỏ sau nhà, chỗ mà mọi khi hai người vẫn gặp nhau nói chuyện.

Đến nơi, Mai ngồi xuống vệ hè, chờ đợi. Diên đứng yên bên cạnh không biết nói gì. Cái thương yêu mà giận dỗi rối loạn trong lòng chàng, và những câu muốn nói ngập ngừng như không ra khỏi miệng. Mai thì cứ cúi mặt xuống vân vê dải yếm. Mãi Diên mới cất tiếng hỏi ấp úng:

- Em Mai, sao độ này em cứ trốn tránh anh? Em không yêu anh nữa hay sao?...

Rồi Diên không rõ mình nói gì nữa: tất cả những sự uất ức, thương yêu chàng nói ra cả.

Diên nhắc lại những ngày đầm ấm ở thôn quê, đến cái tình thân thiết của đôi bên. Tự nhiên Diên thu được những câu để bày tỏ nỗi lòng. Lời chàng dịu dàng và tha thiết như lời van xin của một người đau khổ.

Bỗng nhiên Diên ngừng lại. Mai, hai tay úp mặt xuống khóc. Diên thấy hai vai nàng nức lên. Cảm động, Diên cúi xuống để an ủi người yêu, chàng giơ tay để khẽ lên cánh tay Mai. Nhưng chàng lại đứng ngay dậy, mở mắt to ngơ ngác như người điên. Diên vừa mới nhận cách ăn mặc và trang điểm của Mai, nhẫn ở ngón tay và hoa tai lấp lánh dưới mái tóc, sang trọng như các bà giàu có.

Và Mai đánh phấn! Đôi môi có vết son của cô gái trước kia quê mùa mộc mạc làm chàng rùng mình nghĩ đến những bộ mặt trát phấn, những đôi môi đẫm son như thấm máu mà chàng thường trông trước cửa những chỗ ăn chơi.

Diên bàng hoàng và lạnh lẽo cả người; chàng hình như thấy một cái sức mạnh vô cùng đến chia rẽ Mai với chàng. Một nỗi đau đớn nghẹn ngào đưa lên chẹn ngang cổ họng, Diên nấc lên một tiếng rồi cúi đầu chạy trốn trong bóng tối của buổi chiều vừa xuống.
 
 
THẠCH LAM   
 
(Trích từ tuyển tập truyện ngắn NẮNG TRONG VƯỜN) 
 
 

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2022

CUỐI CÙNG NHƯ NÀNG MUỐN - Hoàng Ngọc Tuấn


 
Phần 1

Tôi biết có người sẽ cho rằng câu chuyện dưới đây có tính cách hài hước và giả tưởng. Nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao để cãi lại điều trên mặc dù tôi không hề tin như thế. Chỉ còn cách là tôi xin đi trở lại từ đoạn đầu, dầu dĩ nhiên là riêng tôi đã đi đến đoạn cuối.

Một hôm mẹ tôi đánh điện tín lên Saigon gọi tôi về gấp, chỉ vài giòng chữ ngắn ngủi, bà không muốn nói rõ lý do dông dài vì sợ tốn nhiều tiền cước phí. Và cũng chính nhờ sự lửng lơ đó làm tôi hoang mang, lo âu. Tôi vội mua vé xe đò về Cần Thơ ngay ngày hôm sau.

Về đến nhà điều tôi sợ hãi nhất là nhìn thấy mẹ tôi nằm đau yếu. Nhưng rất may là không phải. Bà vẫn mập mạp, khỏe mạnh, nói cười mừng rỡ khi gặp lại tôi. Sau khi tắm rửa xong xuôi tôi được bà đãi một bữa cơm ngon lành có canh chua đầu cá lóc đặc biệt của miền Lục tỉnh và còn thịt bò nhúng giấm rau sống bánh tráng nữa. Chưa hết, thêm một chai bia lạnh và một bao thuốc lá hợp "gu" của tôi. Tôi thưởng thức ngon miệng nhưng hơi e dè, tôi biết bà sắp sửa thuyết phục tôi điều gì.
 
Và tôi đoán không sai, bà mở đầu một cách nhẹ nhàng: 
 
- Con à, má muốn...
 
Rồi điều tôi ngán nhất xảy đến, bà tiếp tục : vẫn dịu dàng nhưng giọng bà chắc nịch như đã sửa soạn kỹ càng: 
 
- Má kêu con về đây gấp, là má muốn... con lấy vợ. 
 
Tôi đoán ngay được những câu sau: 
 
... Má cũng đã già rồi mà chưa có cháu bồng cho vui. Má muốn con yên bề gia thất trước khi má nhắm mắt. Con là con trai trưởng trong nhà, lại đâu còn nhỏ nhít gì. Để má coi, tuổi con Đinh Hợi... Tí, Sửu, Dần, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi... con năm nay đã hai mươi lăm rồi, ngày xưa tuổi đó là...
 
Tôi nói: 
 
- Má cho con xin thêm chai bia nữa được không má? 
 
Bà vui vẻ : 
 
- Ồ... Thiếu gì, con uống bao nhiêu cũng có. Bữa nay là ngày vui mà, má thấy con bằng lòng là má... 
 
Tôi rất buồn phải chặn đứng niềm vui của bà lại : 
 
- Không... khi còn tỉnh táo là con không bao giờ dám cãi lại má. Nên bây giờ con muốn say mèm, để nói với má rằng... 
 
Bà cũng đoán được câu nói tiếp theo của tôi vì mẹ con tôi thuộc vào hạng người thông minh. Bà giận dữ đứng phắt dậy, mạnh tay dọn dẹp chén dĩa kêu loảng xoảng thật khó chịu. Giọng nói của bà trở lại đúng âm điệu tôi thường nghe vào lúc tôi mười bẩy tuổi hay bị ăn đòn. 
 
- Mới bây lớn mà đã hút sách, rượu chè. Nói cái gì cũng không biết nghe thiệt là hư thân mất nết... 
 
Khi mẹ tôi gọi bao thuốc lá chính bà mới mua cho tôi là "hút sách", gọi chai bia là "rượu chè", thì tôi biết tôi nên mở miệng thêm gì nữa, tốt hơn là tạm lánh mặt đi. Tôi bỏ ra quán nước gần cạnh nhà, ở đây tôi tha hồ nhậu nhẹt chỉ với điều kiện có đủ tiền trả khi đứng lên nhưng tôi không ngờ mẹ tôi quen biết thân mật với tất cả láng giềng trong xóm kế cả bà chủ quán này nữa. Tôi chưa uống hết một chai bà ta đã lân la tiến lại. 
 
- Cậu à, nghe nói cậu sắp lấy vợ phải không cậu. Chà... bà nhà thiệt có mắt lựa "dâu". 
 
Tôi không có lý do gì phải ăn nói mềm mỏng nữa : 
 
- Tính tiền, bà chủ.

Phải thông cảm cho tôi. Tôi còn trẻ, yêu đời, nhiều mơ mộng. Những thú vui của một đời độc thân tự do, tôi chỉ mới hưởng được một chút ít và nghĩ là còn rất nhiều điều hấp dẫn khác nữa. Lâu nay, tôi sống lông bông không giờ giấc đã quen. Khi ngủ lại nhà người bạn này, khi nhà bạn khác, lúc nào muốn đi chơi thì đi, lúc nào muốn về thì về, không ràng buộc vào ai và cũng chẳng muốn yêu cầu ai ràng buộc vào mình. Hơn nữa tôi là người nhiều tham vọng về đủ mọi lãnh vực, trừ lãnh vực gia đình. Tôi mơ ước bỏ ra hết đời tôi để thực hiện nhiều dự tính, cũng giống như hàng triệu người đàn ông khác. 
 
- Thế mà mẹ tôi lại đòi: "cưới vợ". Lấy vợ, nghĩa là... thôi, tôi không dám nghĩ tiếp.

Mẹ tôi vẫn chưa chịu thua, bà kiên nhẫn theo đúng thói quen của bà, Khi thì giận dữ, khi dịu dàng, nhưng suốt trong mấy ngày, bà không lúc nào nói một chuyện gì ra khỏi đề tài hôn nhân cả. Đầu tiên là giới thiệu tên họ : 
 
- Má lựa kỹ cho con rồi, tên nó là Xinh. Trời ơi... thiệt là... con mà thấy nó là con thương liền... 
 
Tôi im lặng. Bà nhìn tôi nghi ngờ: 
 
- Hay là con có thương đứa nào ở Saigon rồi hả?

Tôi mơ màng nghĩ đến những người con gái tôi quen mà bà chưa biết mặt. Có lẽ trong đó có một vài người yêu tôi hoặc hình như có một vài người tôi yêu... Tôi chưa kịp trả lời, mẹ tôi đã hét lên: 
 
- Trời đất ơi ! Má con còn sờ sờ ở đây mà con không biết thương, lại đi thương đâu mấy đứa con gái...
 
Tôi biết câu tiếp theo của bà có tính cách bôi nhọ phụ nữ Saigon nên tôi ngắt lời bà : 
 
- Má, má biết con thương má quá xá mà... nhưng còn cô Đẹp gì đó. 
 
- Xinh. Nguyễn thị Xinh. 
 
- Dạ, cô Nguyễn thị Xinh đó con có quen biết cô ta hồi nào đâu, có biết mặt mũi gì đâu. Rồi có gặp mặt chắc gì hợp tính nhau thương nhau được. 
 
Mẹ tôi lý luận liền có kèm theo ví dụ rõ ràng : 
 
- Vậy rồi xưa má có quen với ba con trước đâu. Bà ngoại nói lấy là lấy, rồi cũng im cả... 
 
- Nhưng còn bà ngoại. Con nghe kể hồi đó bà ngoại thương ông ngoại mà bà cố mình không chịu. Cương quyết lắm nên bà cố mới chịu thua. 
 
Mẹ tôi nói lớn : 
 
- Bây giờ má cũng cương quyết như bà ngoại. Con phải lấy con Xinh má mới chịu. 
 
Rồi tiếp liền theo, không để tôi kịp thở, bà lên tiếng ca ngợi về thân thế tài sắc, đức độ về cô Nguyễn thị Xinh nào đó. Những lời này có tính cách đề cao cá nhân quá đáng, nhưng bà nhắc đi nhắc lại cả chục lần nên tôi không thể nào quên được. Nhất là cái đoạn :
 
- Ba con Xinh nguyên trước đây là Đốc Phủ Sứ đó. Giờ hai ông bả có một tiệm tạp hóa lớn nhất trong tỉnh. Má nó là bạn với má đã lâu, ngay trong chuyện của con cũng đã bàn tính xong xuôi cả rồi. Mai con đến thăm hai ông bà một chút là xong...
 
Tôi nói : 
 
- Má, cho con xin một chai bia nghe má. 
 
- Khoan đã. để má nói hết cho con nghe, con Xinh là con nhà buôn bán, quán xuyến giỏi giang từ nhỏ, suốt ngày cứ ở nhà là tính toán sổ sách, nó nết na lắm cả đời không đi đâu ra khỏi nhà một bước. 
 
- Kể cả đi học ? 
 
- Con đừng nói vậy, nó là con nhà có học mà. Nó học đến lớp...
 
-Tiểu học đệ nhị cấp ? 
 
Mẹ tôi gật gù : 
 
- Ờ... ờ... có lẽ, đúng ra má cũng không nhớ rõ. Thôi, nói dông dài làm gì... Tóm lại nó là đứa vợ hiền hoàn toàn, thằng nào may phước lấy được nó. 
 
Tôi than van như một nhân vật trong kịch cổ điển : 
 
- Trời ơi, vậy còn tình yêu. Tình yêu, tình yêu, má không nói gì về tình yêu cả sao? 
 
- Hứ... tình yêu, tiếng đó chỉ có trong tiểu thuyết, Thiệt má tốn tiền nuôi con ăn học cho lắm rồi mê muội đọc mấy thứ sách... 
 
Câu tiếp theo của bà có tính cách miệt thị văn chương nên tôi phải giả vờ đi mua thuốc lá để bà không nói thêm gì nữa. Thế rồi trong mấy ngày liên tiếp bà còn thêm một điệp khúc khác "con không thương má chút nào... thiệt là con bất hiếu v.v..." kèm theo tiếng nhạc buồn ảo não làm tôi yếu lòng nhất : Đó là tiếng khóc tỉ tê của bà.

Cuối cùng, tôi hơi xấu hổ vì thấy mình không được cứng rắn như bà ngoại ngày xưa. Tôi nói: 
 
- Thôi, được rồi, con nghe lời má. Không những cô Xinh thôi mà cô xấu cô xí gì con cũng lấy tuốt hết. 
 
Mẹ tôi mừng rỡ vô cùng. sáng hôm sau bà bắt tôi hớt tóc cạo râu sạch sẽ, ăn mặc áo quần đàng hoàng và dẫn tôi đến nhà cô Xinh. Ngày tiếp theo, cô Xinh đến ăn cơm thân mật ở nhà tôi.

Thế là dầu muốn dầu không, tôi cũng đã quen biết nàng.


Phần 2

Kể ra, Xinh không đến nỗi như tôi lo ngại. Nàng có một nhan sắc trung bình như hàng trăm người khác, ăn nói cũng khá vui vẻ và có dáng thật thà đặc biệt của người miền Nam. Nhưng dĩ nhiên, nàng hoàn toàn khác biệt hẳn với người trong mộng của tôi. Nàng hơi mập mạp, sau này chắc sẽ không thua gì mẹ tôi. Tay chân nàng khá to lớn mạnh khỏe theo đúng truyền thống của một gia đình buôn bán tháo vát. Và đúng lời mẹ tôi ca ngợi, nàng là con nhà lành, hiền thục thật. Đã hai mươi tuổi rồi mà nàng chưa có một gã bạn trai nào cả.

Khi quen biết tôi, chỉ trong vòng mấy ngày đầu là nàng tỏ ra thích tôi ngay, không một chút e dè gì cả. Nàng cũng đã biết được những lời bàn qua bàn lại giữa ba má nàng và má tôi, ba má nàng rất tán thành tôi và nàng lại càng tán thành sớm hơn nữa. Mọi việc xảy ra tuần tự. Khi tôi vuốt tóc nàng, nàng nói nàng là người bạn thân của tôi. Khi tôi cầm tay nàng, nàng nói nàng là người yêu của tôi. Và khi tôi hôn nàng, nàng nói nàng là vợ tôi. Thế là hết thời kỳ thơ mộng, sự việc xảy ra nhanh chóng quá làm tôi hơi tiếc rẻ. 
 
Nàng e lệ, nhưng nói với tôi rất thành thật: 
 
- Anh là người đàn ông đầu tiên, duy nhất và cuối cùng của em. 
 
Tôi nghĩ thầm trong ba hạng người đó, hy vọng nàng sẽ xếp vào hàng thứ ba đối với tôi, còn hai hạng trước đã có người chiếm chỗ rồi.

Nàng ít nói những chuyện về tình cảm tình yêu. Chưa gì mà nàng đã bàn luận tính toán cho tôi nghe đám cưới nên tổ chức thế nào cho vừa linh đình lại vừa đỡ tốn tiền, nàng như reo lên: 
 
- Bữa đó mình mướn một ông thợ chụp hình nghe anh.Ờ mà thôi, mướn người ngoài tốn tiền lắm, anh biết chụp hình không anh? 
 
Tôi giải thích cho nàng hiểu là trên thế giới không bao giờ có một chú rể nào lại làm công việc chụp hình trong ngày đám cưới cả, dù nghề nghiệp chính cống của y là nhiếp ảnh gia đi nữa.Tốt hơn là mướn thợ đến chụp và tôi cũng đã báo trước cho nàng là tôi không được "ăn ảnh" lắm. 
 
Nàng mơ màng mỉm cười: 
 
-Khi hai đứa mình chụp chung, anh nhớ cười tươi cho hên nghe. 
 
Tôi cũng xin lỗi nàng trước là không bao giờ tôi cười nổi khi bị chụp hình, nhất là trong ngày đám cưới mà tôi đoán chắc sẽ tiếp đón khách khứa mệt đến phờ người, ngày đó tôi không khóc là may lắm rồi. 
 
Sau cùng, tôi phải chặn đề tài đáng chán đó lại. Tôi nói: 
 
- Được rồi. Sẽ có đám hỏi, đám cưới, chụp hình như em muốn. Tất cả đoạn cuối câu chuyện này sẽ đúng như em muốn. Nhưng còn đoạn đầu của chúng ta em phải để cho anh toàn quyền tổ chức. 
 
- Nghĩa là sao? 
 
Tôi giải thích: 
 
- Nghĩa là trước khi trở thành một đôi vợ chồng gương mẫu, tụi mình phải có một thời gian "thuở ban đầu" thật thơ mộng đã. Nghĩa là mình phải tìm hiểu nhau, trò chuyện, viết thư, tặng quà, rủ nhau đi chơi, phải hẹn hò lén lút mới thú. 
 
Nàng ngạc nhiên: 
 
- Việc gì phải lén lút? Ba má em "chịu" anh rồi mà. 
 
Tôi làm như không nghe lời nàng, tiếp tục nói: 
 
- Thỉnh thoảng mình phải giận hờn nhau một chút cho vui. 
 
Nàng ngây thơ: 
 
- Anh có làm gì đâu mà em giận. 
 
Tôi hơi bực mình: 
 
- Vậy thì anh sẽ giận em. 
 
Nàng lo lắng: 
 
- Em có làm gì đâu? 
 
Tôi chán nản hét lên: 
 
- Chính vì em không làm gì hết mà anh giận đó. Nói mãi mà không chịu hiểu gì cả. 
 
Và tôi bắt đầu giận nàng thực sự. Nàng cúi đầu buồn rầu, có lẽ nàng còn rơm rớm nước mắt nữa, nhưng nàng bỗng ngửng đầu lên giọng vui mừng: 
 
- Mình khỏi lo về rượu. 
 
- Hả ? 
 
- Tiệm ba em còn mấy két "mạc-ten" bán cả năm nay chưa hết. Mình tha hồ xài đãi khách trong ngày cưới đỡ phải mua tốn tiền.

Tôi ngẩn người. Nàng quả đúng là một người vợ lý tưởng, theo quan niệm của mẹ tôi. Tôi đã chịu thua quan niệm đó rồi, vậy tốt hơn nên im lặng mà thở dài cho xong. 
 
Nhưng rồi nàng cũng chìu theo ý tôi một chút. Mấy ngày sau, tôi đưa nàng đi chơi ở một vài nơi trong thành phố như một cặp tình nhân. Tỉnh Cần Thơ này cũng không biết đi đâu, tôi phải xem lại một cuốn phim cũ, bọn tôi đi uống cà phê vào buổi tối ở quán Góp Gió một lần, đi ăn cơm ở quán nằm bên bến Ninh Kiều một lần... và hết. 
 
Nàng không tỏ ra thích thú gì lắm. Nàng luôn luôn nhíu mày khi thấy tôi để lại tiền "buộc boa" trên bàn ăn. Nàng phàn nàn: 
 
- Anh phí quá. Nếu anh cộng lại tất cả những số tiền lẻ đó từ trước đến nay, thì anh... 
 
Tôi ngắt lời: 
 
- Thì anh sẽ trở thành một gã bồi quán thắt nơ đen. Còn em sẽ là chị bếp đeo cái khăn to tướng trước bụng. 
 
Nàng còn khó chịu khi thấy tôi hút thuốc lá. Lại thêm một mệnh đề quen thuộc bắt đầu bằng chữ "NẾU" của nàng: 
 
- Nếu anh chịu khó mỗi ngày nhịn hút một bao, để tiền lẻ đó bỏ ống, thì trong vòng vài năm anh sẽ...
 
- Anh sẽ đi hút thuốc phiện. Chỉ có thế. Thôi, anh yêu cầu em đừng dùng chữ "NẾU" nhiều quá nữa. Cái chữ đó dành cho mấy ông già hay than van tiếc rẻ. Nếu hồi đó, nếu... hồi xưa v.v... 
 
Nàng im lặng một lát, rồi nàng quên ngay, giọng nói nàng êm đềm: 
 
- NẾU con đầu lòng của mình là con gái, mình sẽ đặt tên là...
 
Tôi bực dọc đáp: 
 
- NẾU. Lê thị NẾU. Anh thề sẽ đặt tên con gái như vậy. NẾU em còn nói...
 
Tôi ngưng bặt lại vì kịp nhận ra mình cũng lỡ lời dùng chữ NẾU đáng ghét đó. Tôi dần dần nhiễm phải tính nết và ngôn ngữ của nàng mà không biết.

Nhưng may là khoảng một tháng sau đó tôi và nàng có được với nhau những ngày thú vị hơn. Nàng nhân dịp lên Saigon mua hàng cho tiệm tạp hóa của ba nàng, nàng ghé lại tìm tôi. Tôi dẫn nàng đi chơi cho biết khắp danh lam thắng cảnh ở thủ đô. Như Lăng Ông, Sở Thú, Xa lộ, Bến tàu, Chùa Xá Lợi, Nhà thờ Đức bà, Khách sạn. Địa điểm cuối cùng vừa kể dĩ nhiên không phải là một thắng cảnh, nhưng đó là nơi tôi sẽ nhớ đến nhiều nhất trong đời.
Nàng khóc day dứt: 
 
- Đáng lẽ anh phải để dành tới ngày cưới. Chớ nếu bây giờ anh bỏ em...

Tôi ôm nàng vào lòng, hôn nàng âu yếm. Lâu lắm tôi mới nghe lại cái chữ NẾU của nàng, giờ đây nghe thật dễ thương, thân thuộc biết bao đối với tôi. Tôi đã yêu nàng thực sự. 
 

Phần 3

Thế là cuối năm đó, hôn lễ của chúng tôi cử hành. Đúng như ba má nàng muốn, như mẹ tôi muốn.

Bạn bè tôi kéo đến chia mừng đông đảo, nhưng tôi biết trong bụng chúng khá buồn vì vừa mất đi một người bạn trung thành trong những cuộc rong chơi thâu đêm suốt sáng. Dĩ nhiên vào ngày đó, cũng có đủ tất cả những thứ cần phải có theo thông lệ : Rượu quý thức ăn, hoa hồng, bánh ngọt, bắt tay bắt chân, chụp hình v.v... Khi ống kính nhắm vào nàng, nàng cười rất tươi và đến bây giờ tôi mới thấy nàng đẹp thật. Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là chính tôi cũng cười hết sức vô duyên khi bị chụp hình. 
 
Sáu tháng sau đám cưới, chúng tôi có đứa con đầu lòng. Tôi đặt tên riêng gọi trong nhà là Bé Sớm. Quả thật nó ra đời hơi sớm, sớm hơn thông lệ đến ba tháng mười ngày.

Vợ tôi mở một cửa hàng tiểu tạp hóa ở trong xóm. Tôi xin được một chân thơ ký đánh máy tại công sở. Tôi đi làm đủ sáu ngày trong tuần, mỗi ngày đủ tám giờ đồng hồ, buổi tối tôi dọn dẹp mọi thứ giúp đỡ cho vợ tôi, ngày chủ nhật tôi đèo nàng bằng xe " mô bi lết" vào Chợ Lớn mua hàng hóa, đủ thứ đồ từ một đôi dép Nhật đến một chiếc lược chải đầu. Tóm lại tôi quên bẵng cách đấy một năm có một chàng trai trẻ rất hào hoa phong nhã tên là "tôi". Bây giờ, tôi sống ngược lại với ngày xưa một cách đau lòng. Vợ tôi lại hoàn toàn không có một ý thích nào giống tôi. Nàng không bao giờ đụng vào một cuốn sách hay một tờ tạp chí.

Nàng không thích âm nhạc, không thích điện ảnh, không thích bất cứ một bộ môn nghệ thuật nào hết. Đối với nàng, tất cả bảy ngành nghệ thuật của nhân loại đều thâu gọn lại vào chương trình cải lương trên Tivi vào mỗi tối chủ nhật. 
 
Một đêm, ôm nàng trong tay, tôi kể cho nàng nghe mơ ước của tôi : 
 
- Thời buổi này nhiều bất công quá. Anh sẽ làm một nhà cách mạng. Để râu tóc kiểu Hippi như Ché Guevara. Lúc đó em sẽ là một người bạn đời lẫn bạn đường của anh, em phải học môn cứu thương để săn sóc cho anh mỗi khi anh đụng trận. 
 
Nàng reo lên: 
 
 - À... Nhờ anh nói em mới nhớ. Bà Tư trước nhà hồi chiều mua hai hộp bông gòn mà chưa trả tiền để em ghi vô sổ đã. 
 
Rồi nàng vùng dậy khỏi vòng tay tôi. Đợi nàng xong xuôi các thứ, tôi thầm thì nói tiếp: 
 
- Chắc anh làm chính trị gia "ngon" hơn em à. Anh sẽ ứng cử dân biểu tranh đấu cho dân nghèo. Vài năm sau, đủ uy tín, anh sẽ "bắt" một cái ghế bộ trưởng, em sẽ là bà phu nhân. Chà....Bộ trưởng Kinh tế, lúc đó anh sẽ giảm bớt thuế má...
 
Nàng thở dài: 
 
- Ờ... ờ, mà sao thuế má gì bây giờ cũng cao quá, buôn bán càng ngày càng khó. Tiền nước, tiền điện, tiền nhà, tiền gạo, tiền sữa... cái gì cũng tăng giá cả. Mới tháng trước một "ki lô watt" điện đâu có bao nhiêu... 
 
Và nàng với tay lên đầu nằm tắt đèn. Trong bóng tối, tôi tiếp tục nói với nàng, lần này tôi cố tìm một mơ ước nào có vẻ gần gũi với nàng hơn. 
 
- Thôi, anh nhất định đi buôn lậu cho mau giàu. Anh sẽ là tỉ phú. Biệt thự của mình ở Đà lạt trồng đầy hoa hồng trên sân thượng, có đủ cả quầy rượu, sàn nhẩy, bàn "bi da", hồ tắm nước nóng. Em sẽ đeo đầy nữ trang từ búi tóc cho đến ngón chân út...
 
Nàng cầm bàn tay tôi đưa lên môi hôn tỏ vẻ cám ơn, bỗng nàng ngồi bật dậy : 
 
- Ùa ! Chiếc nhẫn đám cưới của anh đâu rồi không thấy đeo ? 
 
Tôi bối rối : 
 
- Anh đem đi "cầm" rồi. 
 
- Trời ơi ! 
 
Tôi giải thích:
 
- Hôm nọ, bọn anh phải mua quà mừng ông chủ thăng chức. Sau đó là đến ngày sinh nhật thứ 50 của bà chủ, sau đó nữa là đến đám cưới của con gái ông bà chủ và sau hết còn lại một ít anh đi nhậu nhẹt với một thằng bạn cả mấy năm mơi gặp lại.

Nàng bắt đầu khóc. Tôi hôn nàng như mưa bấc. Giọng nàng nức nở : 
 
- Sao anh không hỏi tiền em mà lại đem cầm chiếc nhẫn... kỷ niệm đó... 
 
Tôi đau đớn hơn nàng nữa, tôi vuốt ve nàng. 
 
- Thôi... em nín đi. Tháng sau lãnh lương anh chuộc lại chứ mất gì đâu. 
 
Nàng đột ngột bắt bẻ : 
 
- Vậy tiền lương của anh để đâu mà lại phải đi đến tiệm cầm đồ ?

Trời ơi, nàng đã quên hết rồi sao. Nàng không nhớ mỗi tháng tôi đều đem về cho nàng gần hết số lương nhỏ bé của tôi cho nàng chơi "hụi", tôi chỉ giữ lại chút ít để mua một tấm vé số Kiến thiết Quốc Gia và chơi số "đề". 
 
Nhưng tôi không muốn làm nàng phiền lòng thêm gì nữa. Tôi cố nhớ lại những cách thức tán tỉnh đàn bà của tôi ngày xưa mà ngày nay khi làm chồng tôi đã quên mất. Tôi âu yếm nàng, dần dần nàng cũng nguôi ngoa và trở nên thật mềm mại, dịu dàng, đáng yêu trong lòng tôi. Phòng ngủ của chúng tôi vẫn còn tắt đèn nhưng bây giờ không phải là vì sợ tốn điện nữa.

Cứ thế mỗi đêm tôi đều thức khuya để kể lể về tương lai huy hoàng, nàng cũng thức dầu không biết có nghe tôi nói không. Có điều là cả hai vợ chồng đều trằn trọc không ngủ được. Và nàng lại có bầu. 
 
Một hôm tôi thổ lộ cho nàng nghe giấc mơ thầm kín nhất của tôi và rất mới lạ đối với nàng :
- Anh sẽ viết truyện. sách của anh sẽ được in ra hằng triệu cuốn, được dịch ra hàng chục thứ tiếng. Khắp thế giới sẽ biết đến tên anh. Anh sẽ viết những tác phẩm làm rơi nước mắt những con người hay cười cợt phè phỡn nhất, và làm cho những con người khổ đau bất hạnh nhất cũng nở được nụ cười. Những kiệt tác của anh sẽ làm chấn động đời sống, trí óc, tình cảm của nhân loại. Anh sẽ là nhà văn Á châu thứ ba, nhà văn Việt Nam đầu tiên đoạt giải Nobel. 
 
Nàng ngắt lời : 
 
- " Nô en " vừa rồi cũng vui chứ anh. 
 
Tôi nói dằn từng tiếng : 
 
- Nobel. Đó là một giải thưởng văn chương cao qúy nhất ngoài số tiền thưởng...
 
- Bao nhiêu anh? 
 
- Khoảng 80 triệu đồng VN. 
 
Nàng huýt sáo tỏ vẻ ngưỡng mộ. Nhưng rồi nàng lại ngẩn người, lý luận theo lối thương mại : 
 
- Không được đâu anh. Nếu anh muốn kiếm được 80 triệu đồng, anh phải có một số vốn cả trăm triệu. Anh thì đời nào có nổi số tiền đó nên không bao giờ anh được giải Nô en cả. 
 
- Nobel !

Tôi nhắc lại một cách chán nản.Tôi biết nàng nói đúng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ đạt được vinh dự đó, mặc dầu đấy không phải là một vụ buôn bán gì mà tính số vốn với số lời. Cho dù sách tôi có hàng triệu độc giả, nhưng chắc chắn không có nàng trong số đó. Nàng không bao giờ đọc sách văn chương, một tác phẩm dày 500 trang của tôi chỉ có công dụng gói được 500 gói ô mai bán cho trẻ con. Hơn nữa, sống cái kiếp vợ chồng quần quật suốt đời này, tôi còn biết viết gì nổi ngoại trừ viết thư cho má tôi : "Thưa má, vợ chồng con vẫn được mạnh khỏe hạnh phúc. Vợ con vừa sinh đứa con thứ bẩy, lần này chúng con đồng ý xin nhường cho má đặt tên cháu.."

Chóng thật. Mới đó mà đã bảy năm trôi qua kể từ ngày lấy nhau. Vợ tôi sinh năm một. Ba đứa đầu tôi còn công phu đặt những cái tên thật văn hoa cho chúng, nào là Ẩn Lan, Ly Ngân, Hoài Ngọc...Những đứa sau tôi phó cho vợ tôi muốn đặt tên gì thì cứ việc, và nàng đặt tên con ảnh hưởng mấy lon sữa hộp trong tủ Văn Phước, Văn Lộc, Văn Thọ...Tôi cũng đoán trước được tên những đứa sau: Thị Mai, Thị Quế, Thị Lộ.

Thế đó, cuộc dời dần dần trôi qua, sóng gió lẫn êm thắm nhưng đều đều như quả lắc đồng hồ. Ngày nay tôi đã là một công chức chánh ngạch và thượng hạng của bộ Phát Triển kế hoạch, chỉ làm việc ở đây tôi mới được giải tỏa một phần nào những ẩn ức, những kế hoạch trù tính của tôi thời trẻ tuổi.

Đôi ba tháng một lần, vợ chồng tôi mới đi chơi và cũng chẳng biết đi đâu ngoại trừ đến thăm viếng nhà vợ chồng bạn. Trong khi tôi và bạn tôi vừa binh xập xám vừa âu sầu bùi ngùi nhắc lại thời oanh liệt xa xưa, vợ tôi đánh tứ sắc với vợ bạn tôi, con chúng tôi chạy chơi rượt bắt với con vợ chồng bạn. Tôi đánh bài có khi ăn, khi thua, còn vợ tôi thì luôn luôn thua, nàng không có khiếu về cờ bạc, mặc dù cũng biết chơi đủ thứ bài. Những lần nàng cháy túi, tôi đến bên nàng, nói một cách nhẹ nhàng: 
 
- Nếu em để dành số tiền thua bạc trong vòng vài năm, em sẽ mua được một két "Mạc ten" ba sao, làm của hồi môn cho con gái. 
 
Nàng hơi đỏ mặt, mỉm cười âu yếm nhìn tôi. Tôi vừa làm sống lại cả một thời con gái với chữ NẾU bất hủ của nàng. Giữa đám đông người, nàng vẫn đưa cánh tay của nàng víu cổ tôi xuống, hôn nhẹ vào má tôi. Trong giây phút hạnh phúc ngắn ngủi ấy, tôi chỉ hận rằng sao mình không là một ông giám đốc ngân hàng, để cho nàng mỗi tối khiêng một két sắt đầy bạc đi " đậu chến".

Đêm đêm, vẫn như trong mấy năm trước, tôi ôm nàng mơ màng nói về những giấc mộng của tôi, dần dần giấc mộng đó đi vào giấc mộng ngủ say, và trở thành giấc mộng thực sự. 
 
Chút an ủi cho tôi, là thỉnh thoảng chợt thức vào nửa đêm, tôi lặng ngắm nàng còn đang mê ngủ. Khuôn mặt nàng vẫn đầy đặn phúc hậu như ngày nào, môi nàng hình như hơi mỉm cười có vẻ hài lòng. Tôi hôn nhẹ vào vầng trán ấm áp của nàng, và thì thầm nói nhỏ : "Em cười là phải. Rốt cuộc mọi chuyện đều như em muốn. Tất cả, cuối cùng đều như em muốn..."

Rồi tôi nằm quay mặt đi, nhắm mắt lại, nói với chính mình : "Còn anh....Anh cũng không hối hận gì. Chắc anh cũng được hạnh phúc... nhưng dầu sao, anh không thể nào cười nổi..."

Rồi tôi thiếp ngủ, tránh cho vợ tôi cái cảnh mang bầu lần thứ tám.

Nhưng không ai tránh mãi được. Hiện nay, chúng tôi đã có mười một đứa con và chậm lắm sau tết này, vợ tôi sinh thêm một đứa cho vừa chẵn một tá. Tôi hy vọng rằng nàng cũng tin dị đoan như tôi để không bao giờ có thêm đứa thứ mười ba nữa.

Thế là xong một đời, bao nhiêu mơ mộng ngày xanh của tôi đã thực sự như những chiếc lá úa vàng lìa cành, lá xanh còn trên cây là của những người nào đó. Tôi rồi cũng như hàng triệu người khác. Chúng ta nuôi những chuyện vá trời lấp biển rồi rốt cuộc chúng ta phải chạy hộc hơi để thuê một căn nhà lá, chạy toát mồ hôi kiếm một ngày hai bữa cơm, chạy tiền cưới vợ, chạy tiền nuôi con, chạy tiền gạo tiền sữa, chạy một chỗ làm êm thắm trong thành phố, chạy một chỗ an toàn trong quân đội... Chạy suốt đời. Đặc điểm của thời đại này là chạy. Không còn được đi dạo thảnh thơi hay nhảy múa vui ca nữa.
 
Chúng ta xây những lâu đài trên cát, mình không đối phó nổi với sóng biển từ ngàn khơi kéo vào xóa vỡ tan tành.

Ngày nay, mỗi khi có người bạn nào nhắc lại ngày xưa kia tôi thường nói sẽ làm những điều vĩ đại này nọ, tôi cảm thấy mắt tôi cay cay nóng, nhưng tôi sẽ không để cho vợ tôi biết điều đó. Tôi chỉ nói với nàng thật dịu dàng:
 
- Em à, lấy cho anh một chai bia lớn


Hoàng Ngọc Tuấn
 

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

LỜI CẦU HÔN - Hoàng Ngọc Tuấn

 

Tôi viết lá thư này cho cô ở một nơi rất xa, rất khác biệt với cái nơi chốn quen thuộc bình yên của cô mà có một thời gian tôi cũng đã từng được góp mặt dầu là hiện diện để đóng một vai trò chính yếu hay mờ nhạt tôi cũng chưa dám lạc quan đoán biết.

Những câu mở đầu thường dẫn tôi đi xa, lạc đề một cách dông dài nên tôi xin phép nói thẳng ngay ý định của tôi khi viết lá thư này, kẻo thói quen phóng bút ba hoa của tôi sẽ khiến cho tôi chưa kịp nói rõ điều tôi muốn nói thì bức thư đã hết. Đó là lời cầu hôn của tôi, thành thật chín chắn, sáng suốt và nhẫn nại tỏ với cô, người đàn bà tôi đã quen biết từ nhiều năm nay, dầu ngày tháng lâu dài biến đổi nhưng chưa bao giờ có thể làm tan biến tình cảm rộng lớn lồng lộng của tôi hướng về cô. Tôi thú thực có một thời kỳ nào đó tôi yêu cô ít đi, rồi lại có lúc tôi yêu cô nhiều hơn... nhưng rốt cuộc, tóm lại, không có một phút giây nào tôi cảm thấy không yêu cô cả. Chỉ là ít hơn một chút, trung bình, hay nhiều hơn một chút... nhưng lúc nào tôi cũng yêu cô, vĩnh viễn, chẳng hề khô cạn như tấm lòng tôi mải miết yêu mê cái đẹp và hạnh phúc.

Tôi không diễn tả rõ ràng được, nhưng tôi cảm thấy cô là một cái gì xứng đáng tượng trưng, đại biểu cho tất cả những gì gọi là đẹp bất tuyệt, là giá trị hằng cửu, là sống động không ngừng, là sáng tạo sâu thẳm và mạnh mẽ của cuộc đời. Cô là dấu hiệu báo trước một cuộc phục sinh cho thời đại xơ xác điêu linh này. Cô là viên đá đầu tiên trong công trình xây dựng thiên đường trên mặt đất, mà tôi bao năm nay là một người kiến trúc sư âm thầm, say sưa lao tác từng bước một. Như thế, làm sao tôi có thể sống một mình, không có cô gần gũi bên cạnh được?

Từ nhiều năm nay, tôi cũng đã có hân hạnh ở bên cô, nhưng sự liên lạc ấy chỉ là một tình cảm bằng hữu bè bạn, dầu thân thiết tốt đẹp lắm rồi nhưng tôi muốn mọi sự đều tươi đẹp hơn nữa, thắm thiết hơn nữa. Như vậy, tình bạn không đủ, phải cần có tình yêu. Tình yêu đem đến sự tươi đẹp quyến rũ hơn là tốt đẹp, sự thắm thiết ngọt ngào hơn là thân thiết.

Tôi có cần nhắc lại một vài kỷ niệm của chúng ta? Những kỷ niệm vui vẻ, đơn sơ, không hàm ý, chỉ toàn là tiếng cười đùa mà không hề có một giọt lệ, bởi thế, những kỷ niệm ấy chẳng bao giờ được gắn thêm một cấp bậc, trở thành quá khứ của đời cô. Quá khứ khác với kỷ niệm, ai cũng thấy rõ điều đó. Kỷ niệm chỉ ghi nhận những điều đã qua, quá khứ ôm lấy, hòa tan, hằn sâu những dấu vết không phai cho đến hết đời mình.

Và đáng buồn thay, biết bao nhiêu năm tháng đã trôi qua kể từ ngày tôi quen biết cô, biết bao mùa xuân gợi tình khuyến khích đã trôi qua mất biệt, tôi vẫn chưa hề được đóng một vai trò, dầu là ngắn hạn, trong quá khứ của cô. Nhiều năm nay, tôi câm miệng hến, không dám nói câu tỏ tình, chẳng dám ngỏ lời, tình yêu trong tôi tràn trề đầy ứ, nhưng cánh cửa vẫn còn khóa kỹ. Sự nhút nhát ấy thật tai hại cho sức khỏe của tôi. Tình yêu không đường thoát, càng ngày lại càng tăng trưởng nhiều thêm nữa trong người tôi, quay cuồng, hỗn loạn, cuống cuồng, điên dại, người tôi nóng như lửa đốt, tôi trở nên lệch lạc, mất thăng bằng, mất quân bình tâm trí, và nếu cái điệu này cứ tiếp tục, nếu cuộc chiến đấu gay go và cô đơn để trấn áp tình cảm này cứ tiếp diễn, chắc chắn tôi sẽ trở nên loạn trí. Người ta sẽ tống cổ tôi vào nhà thương điên hoặc tôi sẽ tự nguyện xuống tóc vào chùa, thế chỗ cho một anh bạn tôi, một nhà sư, hiện đang thấp thỏm sốt ruột tìm đường trở về trần tục.

Thôi, cũng nên trở lại với ngày xưa một chút. Mọi sự đều phải có chỗ bắt đầu. Ngày đầu tiên tôi gặp cô, cách đây khoảng năm sáu năm, năm ấy chúng ta đều vào khoảng hai mươi tuổi.

Tuổi hai mươi, cái tuổi đẹp biết mấy, tôi bỏ học, lêu lổng, đói khổ, hoang đàng... may mà tôi vẫn còn cảm thấy được những gì đẹp nhất của tuổi xuân xanh trên nụ cười và tà áo của cô ngay trong lần gặp gỡ thứ nhất.

Cô nhớ không, khu vườn cỏ dại... Trên cỏ tươi xanh và rác rến hoe vàng, màu áo tím mang đầy nữ tính muôn thuở của cô làm mềm mát đi ánh lửa đỏ mặt trời thánh những giọt nắng hồng, mây đen trên nền hoàng hôn màu lam nhạt, cũng sa thấp xuống thành những cụm khói hơi trắng xóa nhẹ nhàng. Cô thấy không, chỉ trong một khoảnh khắc, trên một khoảng đất bé nhỏ, cô hiện thân như một bó hoa đủ màu rực rỡ : cỏ xanh, rác vàng, áo tím, nắng hồng, trời lam, mây trắng... Đời sống đẹp biết mấy, trời đất đẹp biết bao, tôi hạnh phúc biết dường nào... thế mà trước khi nhìn thấy cô, tôi đã không nhìn thấy điều ấy. Từ đó, tôi mới biết đàn bà là cửa ngõ đầu tiên mở vào một thế giới vô cùng huy hoàng quý báu. Tất cả những cuộc hành trình hướng đến những gì cao đẹp, vĩ đại, trước hết đều phải đi qua vòng tay của đàn bà. Đàn bà là nhịp cầu, là chuyến đò sang sông, là lương khô nước mát trong túi hành trang, là sao sáng chỉ đường cho mọi chuyến đi tìm kiếm nghĩa đời lẽ sống. Và Đàn Bà là cô.

Đó, cô đột ngột xuất hiện trong đời tôi, làm cuộc sống hoàn toàn biến đổi. Cảm nhận đầu tiên của tôi khi vừa gặp cô, thật phong phú và sâu đậm quá, tôi chẳng thể nào trình bày ra đây được. Chỉ có thể nói gọn trong một lời cho cô biết, là không bao giờ có một người thứ hai nào khác lại ảnh hưởng lâu bền được trong tôi như cô đã một lần thắp lên cho tôi ánh sáng kỳ diệu đó, một lần và chẳng bao giờ lụn tắt.

Cô nhớ không... cô đã có lần đưa tôi đi đến miền băng sơn mát lạnh, cô đã cho tôi nhìn thấy tuyết trắng nở rơi như hoa khi ban trưa nóng bức, cô ở bên tôi dưới một mái hiên nhà cũ nát, mỗi người ăn một cây kem dâu ngọt lịm, buốt tê răng. Chỉ một cây kem giá mười đồng bạc, tan trong miệng tôi, và cô mỉm cười với đôi môi ướt phơn phớt hồng, tôi được tắm đẫm trong một dòng sông mát tinh tuyền. Cô có vẻ thích ăn kem lắm, hôm đó, hình như mỗi người ăn hết đến năm cây, chú nhỏ bán kem đáng thương bán được món hàng bở, tôi đáng thương được nhận hơi gió dịu dàng thoang thoảng bay qua mấy sợi tóc của cô thả rối ơ hờ trên lưng áo.

Rồi thỉnh thoảng, tôi gặp cô ở đâu đó một cách tình cờ. Khi ở trong quán cà phê, khi trong quán ăn quen thuộc nằm trên con đường bên cạnh. Cô đi với những người thân trong gia đình, tôi một mình lẳng lặng. Cô gật đầu chào, tôi sung sướng, no lòng, no bụng suốt ngày đỡ tốn tiền cơm nước. Có lẽ cô chẳng bao giờ ngờ được điều đó. Muôn nghìn phép lạ ở trong cô mà cô không để ý đến. Cô dửng dưng, vô tình rải rắc biết bao nhiêu là bánh kẹo ngon lành cho tôi mà cô không hề biết. Những dấu hiệu mơ hồ trên môi, trên mắt cô đối với tôi đậm đà ngọt ngào như mật. Lời cô vẩn vơ, thường tình không ngụ ý thế mà tôi nghe đắm đuối như hương hoa.

Và năm tháng dần qua, không hiểu điều gì đã sắp đặt cho tôi và cô rất nhiều cơ hội trùng phùng. Dầu thỉnh thoảng cô biến đi đâu mất, có lẽ là trở về quê cũ. Thỉnh thoảng tôi cũng biến đi xa, chẳng được về quê mà là lạc lối giữa rừng gian nan vây bủa. Nhưng không lúc nào chúng ta xa nhau lâu lắm, mỗi năm đôi lần tôi lại được tiếp sức an ủi nhờ sự sống của cô, từ hơi thở và tiếng nói chân xác bền vững đó, tôi được chút an ủi vuốt ve để trái tim vẫn còn hơi nóng.

Có lần trước một chuyến đi xa, đe dọa nhiều khổ nhọc chán chường, tôi được ngồi đối mặt với một mình cô trong chiếc quán xiêu vẹo bên đường. Tôi uống một chai bia lớn lạt thếch, tay run run bối rối thắp thuốc lá liên hồi, tôi đã nói những gì và có lẽ là không nói được gì cả. Không bao lâu, chiếc xe buýt đỗ lại bên đường với tiếng còi thúc giục, tôi vội vàng ôm một bọc ny-lông đựng áo quần, thuốc lá, mùng mền, nhảy lên xe lầm lũi tìm một chỗ ngồi trong góc kẹt, chẳng dám quay lại nhìn bàn tay vẫy chào của cô, vì quay lại, ở lại, nán lại thêm một ngày là mãi mãi không bao giờ nhấc chân đi được một bước.

Cô còn nhớ không... chắc là cô không còn nhớ được điều gì, mọi sự đều tuần tự trôi qua mờ nhạt vô vị trong đời cô như những dấu mưa lốm đốm chạy dọc một hàng dưới mái ngói, đều đặn, giống nhau, và ngày mai nắng sẽ không còn vết tích.

Dầu cô không nhớ, và nói chẳng có gì đáng nhớ, tôi vẫn lẩm cẩm bùi ngùi nhắc lại với một mình tôi đôi chút hình ảnh mong manh đã qua, tan biến đi rồi, chẳng có ai giữ lại, chỉ mình tôi còn ấp ủ trìu mến cho tôi.

Có đêm trăng rằm trong vườn trang thoảng hương hoa hồng, rượu quý vừa độ nồng đem ra bày tiệc. Rượu ủ dưới đất sâu trăm ngày, rót đầy trong chén sứ một dòng trắng ngà như sữa. Rượu nồng nàn, ngọt đậm, cay thơm, sóng sánh. Tôi uống mềm môi, chuếnh choáng say. Cô ở gần bên tôi, tóc cô vấn cao mướt đen như đêm, gáy trắng hồng cao sang kiêu kỳ. Cô cũng đã nhấp một chút rượu, má chớm đỏ môi cười rực rỡ, mắt ngời sáng lung linh như trăng vỡ trên làn nước trong một hòn non bộ phủ đầy rêu đá. Tôi lắng yên ngày dại bên cô, thân thể tôi lao đao, tâm thần tôi đảo điên, mắt mờ đỏ tôi láo liên, tôi nhìn cô với một niềm hạnh phúc tràn bờ và ích kỷ, tôi muốn chỉ một mình tôi được ngắm nhìn cô, tất cả mọi người hãy lùi xa tan biến vào bóng tối, và mọi người đều biến mất. Chỉ còn tôi, và cô, rượu rót đầy thêm mãi, , trăng khuất lấp sau lớp lá dầy kín của vườn cây rậm. Chỉ còn đêm và cô. Tôi rung động hoan say lẫn sợ hãi giữa trời đất rộng lớn mênh mang không cùng. Da thịt và hương thơm của cô lúc nào cũng ở cách tôi một quãng, chẳng bao giờ đụng chạm kề cận, nhưng tôi vẫn được đắm chìm trọn vẹn trong cõi sắc diễm ảo bồng bềnh hư thực đó. Tôi run lên, háo hức, ham muốn, bất động, cẩn trọng đợi chờ thêm một ánh mắt âu yếm hơn. Nhưng rồi chỉ có thế, đôi khi cô nhìn tôi với vẻ thân tình, quý mến nhưng chưa bao giờ là âu yếm cả. Đêm ấy, tôi say khướt, bò về nhà sau khi uống thêm một chầu rượu ở hội quán nằm ngay bên dòng sông, tôi búng mẩu tàn thuốc lá còn cháy dở và những lon bia rỗng xuống đập vỡ mặt nước sông đen thẫm, trăng lênh láng tan tành trên sông, đò neo bến nhẫn nhục trong tối tăm, hình ảnh cô sáng ngời chiếm trọn hồn tôi choáng váng, trắng dã, ngây dại, buồn rầu...

Cô... thân mến,

Tôi có nên kể thêm những gì không? Những điều gì thật tầm thường dưới mắt của mọi người nhưng đã làm con người tôi vươn lên, bay cao khỏi hạn hẹp tầm thường của nhịp sống đều đều thường nhật.

Có nên kể thêm gì không? Kể sao cho hết, thêm sao cho đủ... và có ích gì không... Trong lá thư này, thình thoảng tôi tạm dừng những lời kể lể để mạn phép nhắc đi nhắc lại ý chính của tôi, cho cô khỏi quên, hay khỏi vô tình bỏ qua không để ý khi đã mệt phờ theo dõi những lời lông bông của tôi.

Ý chính đó, tôi xin nhắc lại, là lời cầu hôn sắt đá và dai dẳng của tôi gởi đến cô. Nói một cách bình dân thô thiển hơn, tôi muốn lấy cô làm vợ.

Vợ chồng? Cái chữ nghe to tát quá, đã làm tôi sợ hãi từ mấy năm nay.

Nhưng chúng ta đều đã lớn rồi, không còn ở tuổi trẻ con thơ mộng bồng bột nữa. Tôi và cô bằng tuổi nhau, sắp già trước mắt mọi người, chứ đối với riêng tôi, tuổi già là viên đạn chẳng bao giờ bắn trúng được cô. Cô ở trên cao, ở bên ngoài vòng tháng năm tuổi tác. Tiếng cười của cô làm rung chuyển chiếc đồng hồ đeo trên tay làm kim thời gian đứng lại hoặc chạy ngược chiều. Chỉ có tôi là chóng già, vì trong người lúc nào cũng bị ám ảnh dằn vặt vì cô. Cô tươi trẻ thiên thu, tôi sớm bạc đầu già cỗi.

Tuy tôi sinh ra đời trước cô vài tháng nhưng vì lý do thất lạc sổ bộ trong thời chiến, mẹ tôi làm giấy khai sinh cho tôi sụt bớt hai tuổi. Như thế, may mắn làm sao, cô và tôi rơi trúng vào trường hợp tròn đầy êm đẹp như lời của các đấng lão thành: "gái hơn hai trai hơn một".

Thế là cô khỏi sợ khắc tuổi rồi đấy. Bố mẹ hai đàng cũng hoan hỉ vì sự hợp tuổi xứng đôi này. Tôi chỉ còn lo về phía gia đình cô. Còn về phần mẹ tôi, không có gì đáng lo hay trở ngại hết. Hồi mới mười một tuổi, tôi đã được mẹ tôi hứa danh dự cho tôi toàn quyền chọn vợ sau này, tôi còn nhớ lúc đó là năm tôi được chiếm hạng nhất vào cuối niên khóa lớp Đệ Thất, mẹ tôi thưởng cho tôi bằng lời hứa đó. Hơn nữa, từ nhiều năm nay, mẹ tôi không ngớt thúc giục tôi lấy vợ, bà dặn lúc nào có tin vui đó, tôi chỉ cần gọi điện thoại về báo cho bà biết là xong: Tiền "Cưới" Hậu Tấu", lấy vợ trước báo tin sau.

Cô thử nghĩ xem, vui biết mấy khi tôi vội vã chạy ra nhà bưu điện, vung tay vung chân cười nói trong phòng điện thoại công cộng báo cho mẹ tôi rằng chín tháng sau bà sẽ có cháu bồng: (A-lô, me đó hả? Con đây... Đứa con trưởng nam yêu quý nhất và vắng mặt lâu ngày nhất của me đây... - Trời ơi, con của me đó hả? Có tin vui gì vậy con? Chắc con vừa tìm được việc làm? - Ồ... không... con vừa tìm được một điều vĩ đại, tuyệt đẹp, đáng quý hơn nhiều... đó là vợ con, con vừa lấy vợ - Trời ơi... me mừng quá... vợ chồng con phải xuống đây gấp, đem theo đứa cháu đích tôn cho me coi mặt, trai hay gái vậy con? - Trời đất ơi, me quên cả thời gian tối thiểu cần thiết để cho một đứa con ra đời à... Tụi con mới lấy nhau vào ngày hôm qua mà... - À... me mừng quá nên quên khuấy mất, thôi con đưa vợ con về cho me coi mặt một chút. - A-lô... không được đâu, tụi con đang ở trong tuần trăng mật mà, con đâu để vợ con xa con một phút... Thôi me à, me để thong thả, ráng chờ ít lâu cho hồi hộp, tụi con sẽ về thăm me, con cam đoan thấy mặt vợ con là me sẽ mê liền... nhưng con xin báo trước, me đừng mê quá rồi bắt vợ con làm dâu, vợ con chứ không phải là vợ của me, và thời đại "làm dâu ở rể" đến nay, năm 1973, đã thực sự cáo chung rồi. Thời này là thời của vợ chồng, không phải của mấy bà mẹ chồng mẹ vợ... A-lô, thôi con "cúp" máy đây, lúc nào rảnh con gọi lại, nhưng sợ không có lúc nào rảnh được cả, tụi con đang ở trong tuần trăng mật, và con e rằng tuần trăng mật ấy sẽ trở thành tháng trăng mật, năm trăng mật và đời trăng mật... Thôi, chào me, chúc me sức mạnh... A-lô? Dạ sao ạ? Thôi me khỏi chúc, tụi con hiện đang khỏe mạnh lắm...)

Đó, cô thấy không... Nếu chúng ta lấy nhau, mọi sự đều đơn giàn và vui vẻ biết mấy. Tôi sẽ cố gắng tự huấn luyện bản thân tôi để trở thành một người chồng gương mẫu.

Tôi sẽ cố bỏ rất nhiều thói quen lãng phí thì giờ và tiền bạc mà của một người đàn ông độc thân thường có. Tôi không còn lang thang suốt ngày ngoài đường nữa, tôi không còn ngồi uống cà-phê, nhậu nhẹt dai dẳng, đốt thuốc như điên suốt đêm ngoài phố nữa. Tôi không còn liếc ngang liếc dọc với bất cứ cô gái nào khác nữa. Tôi không còn cắm đầu trong rạp chớp bóng bốn lần trong một tuần nữa. Tôi sẽ tiết kiệm tối đa thì giờ và tiền bạc. Từ nay, mọi việc đều xảy ra ở nhà, với cô. Đêm đi ngủ đúng giờ với cô, uống cà phê ở nhà, nhậu lai rai ở nhà, tán tỉnh hay liếc mắt đưa tình gì cũng ở nhà, xem xi-nê cũng ở nhà (tôi và cô đều đóng vai chính). Tất cả những gì của tôi đều hoàn toàn giao cho cô giữ lấy: tâm hồn, thể xác, giấy tờ tùy thân, tiền bạc... tôi chỉ giữ một chút ít tiền trong túi để uống nước mía khi đi làm và mua hoa hồng tặng cô trong mỗi sáng chủ nhật.

Và ở trong nhà, tôi xin trân trọng trao cho cô quyền "nội tướng". Bổn phận của tôi là kiếm một số tiền đều đặn hàng tháng, và thuê một phòng nhỏ ở ngoại ô làm tổ nóng uyên ương. Còn mọi chuyện gì xảy ra trong tổ uyên ương, cô có toàn quyền điều khiển và tổ chức. Tôi là người dễ tính. Tôi ăn uống sao cũng được, mặc áo quần tươm tất hay cẩu thả sao cũng được, ngủ dưới đất hay trên giường sao cũng được, bị muỗi đốt hay không cũng ngủ được, và ngủ dậy trưa đến mấy cũng được. Tóm lại, tôi tin rằng chúng ta sẽ sống với nhau hạnh phúc, lâu bền và trường thọ. Dầu không đến bách niên giai lão như những lời chúc sáo, nhưng ít ra, cũng sống đủ những năm tháng xứng đáng được gọi là tháng năm sung sướng của đời người. Và dầu có đến khi tóc bạc răng long, lúc nào tôi cũng nhìn cô với một đôi mắt và trái tim của thời ban đầu trẻ dại, cô cũng cứ yên trí đi, cô sẽ thấy không lúc nào buồn tẻ cả, mắt mờ gậy chống, tôi vẫn có thể làm trò đùa cợt cho cô cười vui. Tôi dự trù chúng ta sẽ có chừng ba đứa con là vừa, hai gái một trai. Nhưng nếu trời muốn và người cũng muốn có thêm đứa thứ tư ngoài chương trình, ta cũng chẳng nên đem bán nó đi mà cho nó nhập bọn với ba đứa quỷ sứ trước cho rồi. Cô cũng đừng có lo, dầu trong nhà có nhiều con cái, tôi vẫn yêu cô nhất. Bao giờ tôi cũng yêu cô nhất, sau đó mới đến con chúng ta.

Đó, như thế đó... Tôi tin rằng cô sẽ không thất vọng lắm về tôi. Tôi có nhiều ưu điểm, và cũng có nhiều khuyết điểm, cô cũng đã biết gần hết rồi. Sự khiêm tốn khiến tôi không thể kể lại những ưu điểm của tôi ra đây, nhưng sự phòng xa lo âu cho đời sống gia đình sau này khiến tôi bắt buộc phải tự thú những khuyết điểm của tôi cho cô biết rõ trước, để khỏi bị khó chịu bất ngờ về sau.

Đó là tính tôi không thể nào chịu nổi những dáng vẻ những lời cằn nhằn, cau có nơi người đàn bà. Giận hờn thì được, giận dữ xin đừng. Năm mới mười tám tuổi, tôi đã bỏ nhà ra đi sống một mình vì những lời cằn nhằn trách móc của mẹ tôi, dẫu tôi biết bà rất thương tôi và tôi cũng rất thương bà. Thế thì năm nay tôi đã gần ba mươi tuổi, tôi sẽ không sợ hãi gì mà không ra đi thêm một lần nữa nếu gặp trường hợp tương tự. Lần ra đi thứ nhất đó quả là một vết thương đau lòng và không thể nào bình phục được, thêm một vết thương nữa chắc tôi chết mất.

Đó là khuyết điểm đầu tiên của tôi: Chỉ biết chạy trốn trước những đôi mắt ghét bỏ.

Khuyết điểm thứ hai, tính tôi hay ghen vặt. Nhưng với cô, chắc chắn tôi sẽ tiêu diệt được tính xấu này. Vì chúng ta không có điều gì cần phải giấu giếm nhau cả. Chúng ta đều đã lớn, tôi đã biết những trắc trở, những hình bóng của người nào đã qua trong đời cô. Tôi cũng vậy, chúng ta không phải là mối tình đầu của nhau, và cũng vì thế, không mong manh ảo mộng như những cuộc tình đầu. Tôi đối với cô bằng một thứ tình cảm gì còn hơn tình yêu thông thường nữa. Đó là một cảm giác quý mến thương yêu không tên gọi, không phóng đại, không bồng bột... một cái gì thật thanh khiết dịu dàng không giống với trái cây chín quá ngọt và tiêu mau, mà từ từ ngấm lâu, lan rộng khắp người như hương thơm của một vườn hoa rộng lớn đến nỗi ta không biết hương ấy tỏa ra từ đóa bông nào, chỉ nhận thấy trong lúc trăm nghìn hoa cỏ đều cùng nhau nở rộ hòa thắm nên cả một nguồn hương sắc đậm đà, mông lung kỳ ảo, ngập tràn bất tận.

Đó, tình cảm của tôi đối với cô phong phú như thế thì cô có thật tình điên hay giả vờ điên mới không biết nhận lấy. Cô cứ tin đi, cũng chẳng có ai trên đời này khám phá ra và nhận biết hết tất cả những vẻ đẹp nơi cô, bằng tôi được cả. Từ nhiều năm nay, tôi sưu tầm thu lượm được một bản nghiên cứu thẩm mỹ học về cô, và kết quả thật dồi dào chi tiết. Chỉ có tôi mới nhận thấy hết những vẻ đẹp biến đổi trên người cô từ khi cô còn mặc chiếc áo đầm xõa ngang gối, đến lúc mặc áo dài hay quần "patte" rộng, áo ngắn. Chỉ có tôi mới nhận thấy hết vẻ đẹp của màu áo trắng mộc mạc bình dị trên người cô cho đến những tà áo màu đài các lộng lẫy. Chỉ có tôi mới nhận thấy hết vẻ đẹp của đôi môi cô khép kín, lạnh lùng, phiền muộn cho đến khi chính đôi môi ấy lại tươi tắn, say đắm, mời gọi hơn ai hết. Chỉ có tôi mới nhận thấy hết vẻ đẹp của một đôi mắt có muôn màu, lúc u buồn sâu thẳm, lúc long lanh ướt sáng ngời như âu yếm say sưa, chỉ có tôi mới nhận thấy hết vẻ đẹp nơi nếp sống tĩnh lặng, quán xuyến, hy sinh cao quý của cô cùng một lúc với những cơn mộng sôi nổi thầm thì. Cô đơn sơ dễ hiểu mà ẩn mật khác thường. Vì thế, ghen với một người nào khác thì thật điên rồ, vì tôi tự tin rằng ngoài tôi ra, chẳng có ai nhìn thấy được hết tất cả những vẻ đẹp hiển hiện lẫn giấu kín nơi cô, và vì thế không có ai được nhận nỗi hạnh phúc thưởng ngoạn lớn lao ấy bằng tôi cả. Dầu từ trước đến nay, tôi chỉ được nhận nơi cô một số lượng nụ cười cũng ngang bằng với nhiều người khác, nhưng tôi biết rõ giá trị của nụ cười hơn mọi người, tôi sung sướng hơn người là vì thế, cô công bình nhưng tôi lại lạc quan cảm thấy mình được ưu đãi. Vậy là đã thông qua khuyết điểm thứ hai.

Khuyết điểm thứ ba của tôi là... thôi, tôi thấy không nên dại dột kể ra quá nhiều khuyết điểm của mình trong khi lá thư cầu hôn này chưa có kết quả rõ ràng chắc chắn.

Và đối với một người toàn vẹn như cô, thật khó mà tìm ra một khuyết điểm nào dầu thật nhỏ. Có lẽ khuyết điểm duy nhất của cô là cô không biết yêu tôi. Nhưng điều đó sẽ trở thành một ưu điểm lớn nhất nếu cô nói "có" thay vì nói "không".

Cô... thương mến,

Nếu cô hằng lòng làm vợ tôi, làm sao tôi lại còn có thể yêu một người đàn bà nào khác được. Cô đừng lo ngại điều đó. Dầu là hoa khôi quốc tế, minh tinh tài tử, ca sĩ oanh vàng, kỹ nữ nhà nghề, nữ sinh thơ mộng... Không, tôi sẽ không còn biết yêu ai nữa.

Yêu, điều ấy đâu phải dễ. Hoặc nói thì dễ nhưng chứng minh, sống thục lâu dài và sâu xa trong lòng mình là một chuyện khó. Thú thực với cô, thỉnh thoảng tôi tưởng tôi yêu người này, đôi khi tôi nghĩ là tôi yêu người nọ... nhưng rốt cùng mới biết là chưa chắc, không phải. Yêu, điều ấy được hợp thành bởi rất nhiều ngày tháng, kỷ niệm, đối thoại nghiêm trang, chuyện trò vu vơ, rất nhiều điều tưởng chừng như vụn vặt không đáng kể, nhưng thật ra cay xé như hạt tiêu. Yêu, điều ấy được kết tinh bởi rất nhiều gần gũi, mà cũng cần rất nhiều xa cách, rất nhiều không gian, giai đoạn, hoàn cảnh đổi thay không ngừng. Và tôi đã được nhìn thấy cô, ở bên cô trong rất nhiều nơi chốn và thời gian khác biệt hẳn nhau. Ở thành phố nhộn nhịp ồn ào như tôi đã kể lại trong đoạn trước, lúc đầu tiên cô đến. Ở ngôi nhà nhỏ bên sông vào mùa thu lấm tấm mưa và mùa xuân trời đổ mưa lạnh buốt. Tôi đã nhìn thấy cô ấm áp như một ngọn lửa trong chiếc áo ấm mùa đông, và cũng được thấy cô nhẹ nhàng thanh thoát trong chiếc áo cánh mỏng mùa hè. Rất nhiều lần tôi thấy cô cười, một đôi lần tôi cũng thấy cô khóc, dầu đáng tiếc là không phải khóc vì tôi. (Cô nhớ không... đêm đó, một người anh say rượu đập ly chai vỡ tan tành, tự nện đầu mình một phát đổ máu rồi nằm lăn trong sân nhà, cô sợ hãi lo buồn thu mình trong căn phòng nhỏ, ôm mặt khóc, nước mắt đỏ ngầu...)

Và cũng không có một người đàn bà nào đã chứng kiến đầy đủ mọi thời kỳ lên voi xuống chó của tôi, bằng cô cả.

Dầu chỉ là ngẫu nhiên tình cờ, hoặc cố ý thì do chính tôi cố tình xáp lại gần bên cô trong bất cứ lúc nào có thể đến gần được.

Cô đã nhìn thấy tôi sống vô tư lang bang trong thời sinh viên miệt mài với vỉa hè bên lề thành phố, hút thuốc lá lẻ, bữa đói bữa no, rong chơi rất thong dong dầu trong túi chỉ có chừng mười đồng dành uống cà phê buổi sáng. Mất tích đi một thời gian, rồi đột nhiên cô lại nhìn thấy tôi bơ phờ run rẩy từ mặt trận đầy mùi thuốc súng trở về, áo quần sớn rách ướt mèm, dính đầy bùn đỏ, mặt mũi râu tóc phờ phạc, không còn một điều thuốc lá trong túi... Cô cũng đã nhìn thấy tôi thênh thang sáng sáng chiều chiều áo quần bảnh bao, điểm tâm trong các nhà hàng gắn máy lạnh ở thủ đô tráng lệ, đêm đi từ quán này sang quán khác, uống bia San Miguel, sủi bọt lạnh trắng, cỏ-nhác Napoléon nốc thả dàn, ngất ngây lên men với bạn bè trong một quán xinh xắn với những bộ bàn ghế xưa cũ đóng theo kiểu Pháp, bồi già áo trắng nơ đen, bông hồng Đà Lạt nở thắm trong bình sứ trắng trên quầy, nhạc chọn lọc bồng bềnh, tiền trong túi bay ra như bươm bướm... Rồi cũng đột ngột mất tích trong một thời gian, tôi từ nhà tù trở về, vẫn gặp cô trước hết, cô chán nản thở dài nhìn thấy tôi nhầu nát như miếng giẻ rách, râu trước kia chỉ để một tí làm kiểu giờ đây rậm rạp tua tủa quá độ, người còn da bọc xương, cắm đầu ăn ngốn ngấu một tô phở tái như nhai ngấu nghiến món ăn hảo hạng của thiên đường. Cô đã nhìn thấy tôi bay bướm hào hoa trở lại với phố phường, rồi bỗng dưng, cô nhìn thấy tôi ngơ ngác mệt mỏi ngồi trong hàng rào kẽm gai phi trường... không, chẳng có một người đàn bà nào khác trên cõi đời này, ngoài cô ra, đã nhìn thấy tôi với muôn dáng vả thăng trầm biển dâu đau lòng như thế. Cô đã chứng kiến đầy đủ những lúc no ấm nhất cho đến những phút hoạn nạn nhất của tôi. Tôi làm sao giấu diếm cô điều gì được. Tôi hiển hiện trước mắt cô rõ ràng thấu suốt tận cùng sự thật. Như thế làm sao tôi có thể tìm ra một người đàn bà nào khác, ngoài cô ra, để làm một người bạn đường, bạn đời thông cảm, hiểu rõ hết về nhau, đã ít nhiều chia sẻ chút ít thời khắc gần gũi trong sáng sum vầy.

Do đó, trước khi lá thư này chấm dứt, tôi xin phép kết luận trước rằng tôi không thể yêu ai ngoài cô ra được.

Cô... yêu mến,

Sau khi đã đọc và hiểu hay không hiểu về những lời dông dài này, cô nghĩ gì về lời cầu hôn của tôi?

Xin cô đừng đáp lại lời cầu hôn này bằng một lời cầu hồn. Vì nếu cô từ chối, chắc chắn tôi sẽ tự sát. Tôi không tự sát bằng cách treo cổ, uống thuốc độc, nhảy lầu như những người thường. Vì tôi không phải là người tầm thường, tôi quên nói cho cô biết tôi là một nhà văn hiện nay rất nổi tiếng trong vòng hạn chế, với bút hiệu là Huấn Ngọc Toàn, tôi đã có một vài truyện được đăng báo, tác phẩm đầu tay của tôi cũng sắp được xuất bản vào một ngày chưa định trước, và các phê bình gia uy tín nhất ở xứ này đều cho rằng tôi có rất nhiều triển vọng thành công vẻ vang hay thất bại não nề sau này. Tóm lại, cách tự sát của tôi sẽ gây nhiều nguy hại hơn là một người thường. Tôi sẽ trở thành một tên phá hoại mọi sự, một kẻ nghi ngờ mọi giá trị, một gã điên húc đầu làm sụp đổ mọi giá trị của con người.

Lâu nay, tôi là người không ngớt ca ngợi tình yêu, ca ngợi đàn bà, ca ngợi cái đẹp. Nếu cô không yêu tôi, tôi sẽ tự sát bằng cách hoàn toàn thay đổi trái ngược hẳn lại lý tưởng này. Tôi sẽ viết những lời bênh vực cổ võ cho tội lỗi, hạ giá tình yêu, phỉ báng đàn bà. Trước đây, mỗi chữ của tôi đều mang theo một bông hồng, nếu cô từ chối tình yêu tôi, từ nay mỗi chữ của tôi đều mang theo cốt mìn độc dược. Đó, cách tự sát của tôi không phải chỉ là giết chết một mình thân xác tôi, mà là đốt thiêu hủy rất nhiều điều cao đẹp quý giá khác, đám lửa điên cuồng này sẽ cháy lan rộng khắp nơi...

Cô thấy không, cô sẽ có tội nặng với loài người, với nền văn nghệ nước nhà biết bao nếu cô cứng rắn trả lời "không" trước lời tỏ tình của tôi. Bởi con người, do tình yêu, vì nghệ thuật, cô hãy nói yêu tôi một lần dứt khoát.

Cô cũng đừng làm tôi mất tự tin, trở nên yếu ớt trên đường đời vì mất tình yêu. Tôi đã gặp rất nhiều thất bại trong đời rồi, lý do vì chẳng có ai yêu tôi cả. Giờ đây, xin cô đừng biến tôi trở thành một kẻ hoàn toàn thất bại mọi chuyện, rớt xuống tận cùng đáy vực của tuyệt vọng. Và khi một người đàn ông tuyệt vọng vì tình yêu thì thật là khốn khổ. Y sẽ sống lơ láo ngái ngủ giữa dòng đời, y sẽ không làm được một chuyện gì đến nơi đến chốn cả, y bỏ ngang dang dở nửa chừng mọi việc, y trở thành lười biếng, dại khờ, vô tích sự, vô ích như một loài ăn bám trong xã hội. Già nua mòn mỏi đến với y trong tuổi thanh niên, cái chết đến với y trong mỗi đêm rã rời trác táng.

Cô có muốn tôi trở thành một người như thế không? Nếu không, xin cô trả lời gấp cho tôi biết: chấp thuận hay bằng lòng? Tôi đang nôn nóng chờ đợi từng ngày.

Đã đến lúc tôi thấy nên kết thúc là thư này. Dầu tôi chưa viết ra hết được tất cả những điều mình muốn nói, nhưng nói lên được bấy nhiêu lời trên cũng đã làm lòng tôi khá nhẹ nhàng thanh thản.

Cô... yêu dấu,

Bây giờ, chỉ còn một điều duy nhất làm tôi lo ngại, là lá thư cầu hôn này đến tay cô quá muộn. Có thể đã có một chiếc xe hoa lộng lẫy của ai đã đến cổng nhà cô trước rồi, xe hơi Hoa kỳ thường chạy rất mau, bác đưa thư già nua với chiếc xe đạp lọc cọc khó theo kịp được.

Tôi tiếc rằng hiện nay tôi ở quá xa cô nên không tự tay đưa lá thư này cho cô sớm được. Hơn nữa, lá thư này cũng không phải được viết một cách mau lẹ, dễ dàng một mạch từ đầu đến cuối. Tôi phải cắn bút nặn óc suy đi nghĩ lại, xóa đi sửa lại nhiều đoạn, viết khó khăn và chậm chạp trong vòng một tuần mới xong. Lá thư cũng không gửi trực tiếp đến tay cô theo lối thông thường mà lại đăng lên báo cho nhiều người thưởng lãm, tôi hy vọng sẽ có cô trong số độc giả đó. Lý do là vì tôi cũng cần có một ít tiền nhuận bút (để uống rượu say nếu cô từ chối, hoặc để dành mua nhẫn cưới cho cô nếu ngược lại), hơn nữa, nếu chủ quan mà nhận xét, tôi thấy bức thư của tôi đáng được phổ biến rộng rãi để làm khuôn mẫu cho hàng ngàn đàn ông, thanh niên độc thân khi muốn viết thư cầu hôn với ai, và... cũng chủ quan mà nhận xét, tôi thấy lá thư này đáng được xếp vào trong cuốn sách lẩm cẩm: "Những lá thư tình hay nhất thế giới".

Tôi xin nhắc lại, bây giờ tôi chỉ sợ lá thư này đến tay cô chậm hơn một chiếc xe hoa đắt tiền bốn mã lực nào đó. Vậy tôi xin mở một dấu ngoặc nơi đây, để khẩn thiết kêu gọi mọi người dầu không quen biết, hãy đứng về phe tôi trong cuộc chạy đua giữa xe hơi và ngôn ngữ, giữa máy móc kỹ thuật và văn chương này. Xin ông chủ nhiệm, ông chủ bút, ông thư ký tòa soạn của tờ báo có cái hân hạnh nhận được lá thư này, hãy giao bài xuống gấp cho nhà in đăng ngay vào số sắp tới... Rồi xin bác Chef typo, anh em ấn công sắp chữ, thầy cô chữa bài, bác thợ máy lên khuôn, các chị em đóng xếp báo... hãy làm việc hết tốc lực để cho tờ báo có đăng lá thư này sớm đến tay người vợ chưa biết cưới được hay không của tôi... Hãy gấp lên, càng nhanh càng tốt... Chiến thắng này của riêng tôi và cũng là hãnh diện chung của quý vị đó. Quý vị và tác giả bức thư này, chúng ta đều đại diện cho tình yêu, tinh thần và nghệ thuật trong cuộc chiến so tài ganh đua với cả một nền văn minh cơ giới, tiền bạc vô tình này. Xin gởi đến quý vị lời chào quyết thắng.

Cô... yêu của tôi,

Tôi xin dừng bút nơi đây. Tôi chưa dám viết ở cuối thư cái câu thông thường như trong những lá thư tình: Hôn em ngàn cái... Chỉ xin khiêm nhường và hăng hái chấm dứt bằng một lời:

Sẵn sàng hôn cô triệu cái nếu được cho phép.

Thân ái,       
1-6-1973  
    

HOÀNG NGỌC TUẤN