Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm thị Kim Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm thị Kim Phượng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

VỚI NGÀY THÁNG BÌNH AN - Phạm thị Kim Phượng


Bạn anh Nghiêm mỗi lần ùn ùn kéo tới nhà là em vội vã rút vô phòng đóng kín cửa lại. Chỉ một lát sau, phòng anh Nghiêm đàn hát ầm ầm cả lên, may là phòng em cách phòng anh Nghiêm những hai phòng khác, nếu không chắc em có yên thân được đâu. Anh đập cửa gọi:
 
- Tiểu Khánh, Khánh mở cửa anh nhờ này chút.
 
Em ló đầu ra:
 
- Gì vậy anh Nghiêm?
 
- Chịu khó mua giùm anh gói thuốc hút đi.
 
- Thôi, em lười lắm. Anh nhờ thằng Hoàng đi.
 
Anh Nghiêm nhăn mặt nhưng vẫn dịu dàng:
 
- Làm ơn giùm anh mà, tụi nhỏ đi đâu hết trơn rồi.
 
- Chiều anh cho em lên nhà nhỏ Thu chơi nha.
 
Anh Nghiêm dúi tiền vô tay em:
 
- Ờ thôi đi mau lên Tiểu Khánh.
 
Lúc trở về em chui vô phòng anh đưa thuốc. Chạm phải mấy ông bạn quý đang ngồi lù lù trong phòng, em tỉnh queo nhìn quanh:
 
- Ủa, anh Nghiêm đâu rồi kìa?
 
Hiển nói theo:
 
- Ờ, anh Nghiêm đâu rồi há quí vị?
 
Nam thổi khói thuốc ra đầy phòng:
 
- Tiểu Khánh hỏi ai, ở đây có 3 người lận.
 
- Tui hỏi cả ba người. Ai biết thì trả lời.
 
Vinh ít nói nhất, nãy giờ chỉ cười cười bèn lên tiếng: 
 
- Tiểu Khánh dữ quá. Nghiêm đi thay dây đàn rồi. Còn Tiểu Khánh mua thuốc lá về cho tụi anh đó hả?
 
Em ngồi xuống ghế:
 
- Mấy anh chuộc đi Khánh mới đưa.
 
Nam dúi tàn thuốc vô đồ gạt:
 
- Thí dụ như có ai đang buồn mà Khánh có thể an ủi họ được, Khánh có làm không?
 
Khánh gật đầu. Hiển hỏi với vẻ thích thú:
 
- Tiểu Khánh làm sao?
 
- Khánh cười cho họ cười theo.
 
- Nhỡ không được?
 
Em cắn môi:
 
- Khánh rủ họ đi chơi cho vui!
 
- Nếu người đó là con trai?
 
Khánh chưa biết trả lời sao. Nam cười chế diễu. Vinh tiếp lời Nam:
 
- Thì Khánh nên đưa cho họ một gói thuốc lá!
 
Em dí ngón tay xuống mặt bàn:
 
- Anh khôn lắm. Bộ anh đang buồn đó hả?
 
- Ừ. Tụi anh đang buồn.
 
- Thất tình chăng?
 
Vinh hóm hỉnh:
 
- Tụi anh còn ngây thơ, chưa phải lòng ai hết Tiểu Khánh à!
 
Em bĩu môi chọc tức:
 
- Ngây thơ? Khánh không tìn. Hình như con trai hay thèm thuốc khi buồn vì thất tình mà thôi.
 
Vinh chìa tay:
 
- Đưa anh gói thuốc rồi tính sau.
 
Em ngần ngừ. Nam dụ khị:
 
- Con gái hay thích hồng nhung ghê lắm, Tiểu Khánh có yêu hoa không?
 
Em gật đầu nhè nhẹ. Hiển đề nghị:
 
- Lấy hoa hồng chuộc thuốc lá nhé?
 
Em dặn dò:
 
- Nhớ đó nha. Anh hứa rồi mà quên thì kỳ lắm đó.
 
Hiển gật đầu. Em đưa gói thuốc cho Vinh:
 
- Hút thuốc chỉ có hại, không lợi gì hết.
 
Ba ông bạn quý chỉ cười. Em nhăn mặt vì khói thuốc cay. Vinh cúi đầu trong tư thế chán nản. Tóc anh dài tém gọn như "demi garçon" của con gái. Em nhìn anh đàng xa dám lầm anh là cô nào lắm nha.
 
Em đứng dậy:
 
- Mấy anh ngồi chơi nha. Tiểu Khánh đi tìm anh Nghiêm một chút.
 
Lúc em đi ra, loáng thoáng nghe Vinh hỏi Hiển và Nam:
 
- Tụi mày thấy Tiểu Khánh ra sao?
 
- Nhỏ dễ thương, có nụ cười đẹp.
 
- Nhưng mà nhỏ còn nhi đồng lắm Vinh ạ!
 
Vinh cười:
 
- Vậy là được rồi!
 
Em chu môi huýt gió và ngẫm nghĩ: Vinh có vẻ hơi "hắc ám", em phải đề phòng mới được. Anh Nghiêm vác cây đàn đi ngược chiều đụng em ở cửa phòng.
 
- Khỉ. Làm hết hồn, bày đặt huýt gió. Vô duyên!
 
- Trời ơi, khỉ làm sao có duyên cho được anh Nghiêm.
 
Anh chống cây đàn xuống đất:
 
- Mua thuốc chưa?
 
- Rồi. Bạn anh đang hút trên phòng.
 
- Vậy hả. cám ơn Tiểu Khánh nghe!
 
Em xua tay:
 
- Em cho lại anh ơn đó. Lấy cám thôi, em sợ miệng ngọt hơn đường của anh quá.
 
Anh cú đầu em rồi bỏ lên phòng. Em cười vang, bỗng dưng vui quá sức. Đúng như anh Nghiêm hay mắng em là con điên.
 
Sáng hôm sau lúc em đang ngồi viết thơ cho nhỏ bạn ở bàn học thì Vinh đến. Em chạy ra mở cổng:
 
- Anh đi đâu có một mình vậy, hai ông kia đâu rồi?
 
- Không biết nữa. Anh đem hoa cho Tiểu Khánh đây. Có Nghiêm ở nhà không?
 
- Anh Nghiêm đi vắng rồi. Anh Vinh vô nhà chơi đã.
 
Lúc Vinh ngồi xuống ghế, em đi lại cái bình hoa có cổ cao bé xíu để cắm hai bông hồng nhung đỏ thắm vào. Em ngắm nghía:
 
- Đẹp không Vinh?
 
- Đẹp không bằng Khánh.
 
Em nghe trong lòng xôn xao:
 
- Khánh không phải hoa.
 
- Khánh là một bông hoa quí.
 
Em nhìn anh cười bâng quơ:
 
- Anh nịnh quá. Anh có nghe câu những người đàn ông ưa nịnh đầm là những người mau chê chán và khinh khi đàn bà nhất không?
 
- Anh nghe rồi! 
 
- Vậy chắc anh nịnh nhiều lắm rồi chứ gì, cô nào nói với anh câu ấy?
 
- Anh mới nịnh người đó lần đầu tiên và anh được nghe câu đó thôi...
 
Em thắc mắc:
 
- Ai vậy?
 
- Tiểu Khánh!
 
Em hơi nóng mặt vội "quay" anh:
 
- Vậy ra Khánh không đẹp bằng hoa. Anh khen lúc nãy chỉ là nịnh.
 
Vinh cười đau khổ:
 
- Tiểu Khánh lanh quá, anh chịu thua Khánh hết.
 
- Nói vậy chứ Khánh cám ơn anh nhiều. Hoa xinh lắm!
 
Vinh vuốt nhẹ mấy cánh hoa:
 
- Tiểu Khánh biết ý nghĩa của hoa hồng không?
 
Em lắc đầu. Vinh nhìn khiến em bối rối.
 
- Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu. Màu đỏ thẫm này là tình yêu sâu đậm lắm rồi đó Khánh.
 
- Anh tặng hoa cho Khánh mất hết ý nghĩa.
 
Vinh ngạc nhiên:
 
- Sao vậy?
 
- Tiểu Khánh nhận hoa không có ý nghĩa đó.
 
Em cười thản nhiên:
 
- Khánh chỉ nghĩ rằng anh trả công cho Khánh mà thôi, bình thường và sòng phẳng như mọi cuộc đổi chác khác.
 
Vinh lặng lẽ đánh diêm mồi thuốc hút. Em ngồi bó gối nghĩ vu vơ. Một lát Vinh chào ra về. Em tiễn Vinh ra tận cổng. Lúc em tựa vai ở cổng, Vinh nói nhỏ:
 
- Gặp Khánh ngày nay là cuối cùng.
 
Em ngạc nhiên:
 
- Sao vậy?
 
- Mai anh, Nam, Hiển đi xa.
 
- Đi đâu?
 
Vinh nheo mắt:
 
- Thi hành nghĩa vụ quân sự!
 
Em cười buồn. Từ đó em không gặp Vinh nữa. Mấy đóa hồng Vinh cho thuở xưa, em đem ép khô, giờ mỗi lần giở ra, em nghe lòng nao nao. Kỷ niệm buồn như màu hoa hôm nay.
 
 
PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Ngọc số 155, ra ngày 5-3-1975)
 
 

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2025

NHỮNG VÒNG XE LĂN TIẾP NỐI - Phạm thị Kim Phượng


Phượng nè, chiều nay qua nhà tao nghe. Không được đâu. Sao vậy? - Chưa học bài công dân. - Hôm qua sao không chịu học? - Hôm qua mắc cãi nhau với thiên hạ. - Thiên hạ nào? An chứ ai! Nhỏ Nghi véo tay em cười khúc khích. Em cáu:
 
- Vô duyên, im đi cười cái gì, coi chừng thầy la bây giờ Nghi. 

- Cho mượn tập vẽ bản đồ coi Phượng, con này vẽ sao lạ ghê.
 
Nghi nói xong lại cười. Ôi chao, nó cười thật đáng ghét y như nụ cười của An hôm qua. An, An, em đang ghét tên An. Hắn là một tên phách lối, làm tàng một cây. Kiêu hãnh nữa chứ, kỳ này phải nghỉ chơi hắn ra mới được. Thiệt dễ giận làm sao khi hắn đến nhà vào buổi chiều, ê Phượng đi chơi không? Hắn làm như rảnh lắm vậy nên không có đi đâu hết! Hắn trợn mắt, cái gì mà dữ quá vậy, em thật là hàm hồ. Chúa ơi nghe thấy ghét chưa.
 
Ờ hàm hồ vậy đó, ai mượn ông chơi với người hàm hồ, nghỉ chơi ra đi. Ông, ông cái gì, thách hả, khỏi cần, nghỉ chơi ra tôi càng khỏe thân. Trời đất, ông dám nói vậy đó hả, có nói lộn không bạn, cho nói lại đó. Không có lộn xộn gì hết, ai cần chơi với em, em lì lắm. Tôi ghét ông, ông về đi An. Hắn bỏ ra về sau khi nói với em, tôi về, đừng khóc nhé. Em nhìn hắn bằng ánh mắt tóe khói, còn lâu mới khóc. Em không thèm tốn nước mắt cho hắn đâu. Trái tim hắn bằng sắt, không mềm èo như trái tim em. Hắn tỏ ra khinh thường em quá mức, được rồi, lần này cho hắn biết, em không thèm hòa trước đâu mà ham. Ừ mà lỡ hắn cũng cất một cái nhà lầu tự ái ba bốn tầng thì sao, vẫy tay chào nhau? Ôi, em hơi đau lòng đấy nhé. Nhưng mặc kệ, đã bảo em ghét hắn rồi mà. Phượng ơi, hắn lối lắm, nhớ không có lần em khóc, hắn chẳng thèm dỗ dành gì hết. Em tủi thân ghê cơ sao có người tàn nhẫn đến thế. Hắn mê khói thuốc đục mờ hơn giọt nước mắt trong trẻo của em. Hắn chê nước mắt em không mặn như hơi thuốc, nên hắn tính bỏ điếu thuốc bỏ mặc em khóc một mình. Em ghét An. An, anh là một người đáng ghét, nghe không?
 
- Phượng!
 
- Chúa ơi, Nghi mày làm tao giật mình. Thầy về chưa?
 
- Chưa đâu. Thầy mắc uống nước chanh trên văn phòng.
 
Em cấu nhẹ vào tay Nghi, mày thật là quá quắt, Nghi ạ! Nghi thắc mắc:
 
- Bộ giận nhau với An rồi hả?
 
- Ừ, tao ghét hắn.
 
Đông Nghi nheo mắt:
 
- Nghe ghê quá, ghét được mấy giây. Thôi cho tao can đi Phượng, nhức đầu quá nhỏ ơi.
 
Em nhăn mặt giận dỗi... Nghi xoa tay em:
 
- Ghét thật hả. Chuyện sao vậy?
 
- An lối, lối sao ấy, tao ghét hắn vì trái tim hắn bằng sắt.
 
- Bằng sắt hả? Sao mấy tháng nay nó chịu mày quá vậy chớ, gặp lửa thiêng rồi mà.
 
- Nghi ơi, chút tan học chở tao về với nghe.
 
- Dữ hôn, giận nhau với chàng rồi mới đoái hoài tới tao.
 
Con nhỏ Nghi chạy xe thiệt là ẩu, nó chở em phóng mini loang loáng dưới nắng trưa. Nó bảo với em mấy đứa trong lớp chưa ai qua mặt được xe nó. Em cười sau lưng nhỏ bạn thân. Ở Nghi khó tìm được vẻ yểu điệu thục nữ. Nó có cái vẻ ngang tàng của một tên con trai. Em thì trái lại, hai đứa thân nhau có lẽ vì những điểm trái ngược này. Khi nghe tin em quen với An, Nghi tỏ vẻ khó chịu và ghét An kinh khủng. Bây giờ thì Nghi đã bằng lòng An với em, nhưng em đang ghét An quá sức.
 
An, hai tuần rồi không gặp nhau. Trời ơi, không biết hai tuần dài như hai thế kỷ hay hai tuần dài như hai tuần nữa. Thôi nói nửa tháng cho nó lâu nhé, chứ nói 15 ngày nghe ngắn ngủn hà. Hắn lì ghê ta, cả em cũng thế, bao giờ hắn mới xin lỗi em nhỉ. Trời ơi, bực mình ghê. Vì hình như em bắt đầu nhớ hắn, thật là khủng khiếp. Ôi chao em ngu quá sức tưởng tượng, rồi phải tìm chị Thuyên để học khôn mới được.
 
- Chị Thuyên, ngừng đan đi, cho em hỏi tí.
 
Chị cười khoe hai đồng cắc bên má:
 
- Cái gì, bộ mày hết "thiền" rồi hả. Thấy mày "thiền" cái mặt đưa ra ngu hết chỗ nói cưng ạ.
 
- Đó, thì em định nhờ chị dạy em học khôn đây.
 
- Nè Phượng, mày có sợ ma không?
 
- Trời, câu hỏi gì lạc đề hết trơn, em sợ ma hơn sợ má nữa.
 
- Vậy là mày nhát như thỏ. Đây, cuốn Chú thỏ tinh khôn của bé Hoàng mày đọc để học cái khôn của loài thỏ. 

Em tức cành hông đành hậm hực bỏ đi. Tại An đó, An ơi là An, ông tên An mà không An tí nào hết. Em phải gọi ông là mưa, là gió, là sóng, là bão mới vừa. Tại cái mặt đáng ghét của ông mà đầu óc em mới ngu muội để mắc mưu người ta, ông thấy không? Phải chi có ông ở đây em sẽ moi mắt ông để ông hết nhìn em khinh khỉnh, em sẽ may miệng ông lại để ông hết cười kiêu hãnh, em sẽ may luôn mũi của ông, ông ngừng thở rồi sẽ không ai chọc giận em nữa. Nhưng trong tay em bây giờ chỉ có tấm hình của ông thôi, hình của ông hiền lành lắm, làm sao em nỡ xé cho đành.
 
- Phượng, mày giận ai mà nộ khí xung thiên vậy chớ?
 
Tiếng anh Yên.
 
- Đâu có giận ai, em giỡn với mấy con chim sẻ bên mái nhà kia mà. 

- Tao có thấy con chim nào đâu?
 
- Ơ... nó bay hết rồi!
 
Anh nhìn em:
 
- Mày rảnh không? 

- Chi vậy?
 
- Qua nhà thằng Toàn trả cho nó mấy cuốn sách dùm anh, được không?
 
À, đây là cơ hội tốt để lấy xe đạp chạy vòng vòng chơi nên em gật gấp. Tội nghiệp anh Yên, anh ngỡ em luôn luôn ngoan ngoãn và nghe lời anh nên anh xoa đầu em dặn dò:
 
- Xe thắng không ăn đâu. Chạy chậm thôi nghe Phượng. 

Em gật đầu mà lòng thơ thới hân hoan. Như vậy là cái lý do đi lâu không bao giờ bị cật vấn nữa. Định mệnh sao khéo sắp đặt thế, thiệt trời luôn luôn chiều lòng người mà. Em vừa đạp xe vừa huýt gió tưng bừng. Ủa mà sao tự dưng vui ghê vậy kìa, ừ ít ra phải vậy chứ. Mình phải vui trên sự đau khổ của hắn mới được. Có hai tên nào đi xe đạp ngược chiều nhìn em cười tủm tỉm. Cười ký gì, bộ mặt ta mắc cười lằm sao? Bộ trời sinh ta ra để làm hề cho mấy người hả? Gió lồng lộng thổi làm tan cơn nổi giận vô cớ, em hàm hồ thiệt chớ không chơi. Hắn nói đúng đó chớ, nhưng mà vẫn tức sôi cơm.
 
- Anh Toàn cho anh Yên em trả mấy cướn sách.
 
- Cám ơn Phượng nghe, sao Yên không đi mà bắt Phượng phải nhọc công vậy?
 
Em phịa:
 
- Ơ hôm nay anh Yên em nhức đầu để mai mốt trả thì sợ anh trông.
 
Anh Toàn mời:
 
- Phượng vào nhà chơi một lát rồi về.
 
- Dạ thôi, để em về sớm không bị rầy.
 
- Phượng ngoan quá thôi.
 
Ngoan? Anh nói đùa hay nói thật đó Toàn, dù sao em cũng cảm động và cám ơn anh, hắn của em chưa nói với em như thế lần nào.
 
- Nhà anh Toàn có nhiều hoa hồng đẹp ghê, cho em xin một cái được không?
 
- Được chứ. Nhưng này, những bông hồng đó không đẹp bằng Phượng đâu, Phượng là một bông hoa biết nói, quí hơn nhiều.
 
Trời đất. Anh Toàn thật là ghê gớm. Ra về rồi mà câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai. Chỉ có anh Toàn quí em thôi. Còn An ấy hở, hắn coi thường em lắm.
 
- Phượng!
 
Cái thắng xe chi mà lạ lùng, thắng ở một chỗ mà chạy tới chỗ khác mới chịu ngừng. Ai kêu vậy kìa, em ngoái đầu lại, ông Đông Nghi.
 
Con nhỏ ác ghê, mặc chi áo đỏ làm em chói cả mắt. Nghi đạp xe lại.
 
- Chạy đâu dữ vậy?
 
- Tại cái thắng không ăn, mày biết không tao thắng từ cổng nhà thờ cho đến ngân hàng Đại Nam nó mới chịu ngừng đó chớ.
 
- Mày đi đâu vậy?
 
- Lang thang.
 
Con nhỏ Đông Nghi giơ cái gói giấy đo đỏ ra trước mắt em.
 
- Cái gì vậy Nghi?
 
- Kẹo, An mới gặp tao nhờ đưa mày để làm hòa đó, nhận đi.
 
Chà, kẹo chắc ngon dữ. Cái tên An này khôn thiệt, hắn định đem mỡ dụ mèo đây mà. Nhưng mà không được, bộ tưởng em dễ làm hòa lắm sao, bộ tưởng em thèm ăn kẹo của hắn lắm sao.
 
- Thôi ơi, trả lại cho hắn đi, tao không thèm, ăn cái đó vào có môn tịnh khẩu.
 
- Lỡ nhận rồi sao Phượng.
 
- Mày nhận thì mày ăn đi.
 
Đông Nghi nhăn nhó:
 
- Mày thiệt là giở chứng, thôi để mai tao trả lại cho người ta. Người ta đã làm hòa rồi mà cứ như không.
 
- Cái gì làm hòa? Hắn khinh thường tao nên chẳng cần gặp tao xin lỗi, hắn tưởng gói kẹo hắn quí lắm đấy.
 
- Thôi đi, mày hay nổi sùng bất tử quá vậy. Bye nghe, mai gặp lại ở lớp.
 
Nhỏ nói xong đạp xe đi mất chở theo gói kẹo của hắn. Em nuốt nước miếng, kẹo chắc ngon ghê chứ không chơi. Phải chi lúc nãy ta dẹp tự ái đi chỗ khác có phải hơn không. Con nhỏ Nghi này dám đớp hết gói kẹo rồi phịa là ta đã nhận lắm. Mà thôi dẹp bánh kẹo của người đáng ghét qua một bên, ta phải rong chơi phố phường mới được. Cái thắng xe mắc dịch làm em suýt té mấy lần mỗi khi tránh người ta. Kỳ này phải kêu anh Yên sửa lại mới được, không thôi gây ra tai nạn thì nguy hiểm.
 
- Ê, ê, tránh ra, tránh ra.
 
Trời đất. Rầm một cái, tên con trai nào đó ngã xe xuống. Thiệt may tay em mới bị trầy sơ sơ, chưa đến nỗi té ra đường. Lại cái thắng mắc dịch này nữa. Mà cũng tại thằng cha kia vô duyên, ai biểu cua ra mà không nói trước để người ta phóng tới cho đụng hà.
 
- Ưa, ơ...
 
- Ưa, ơ ký gì, không biết luật đi đường hả?
 
Em muốn nói ngang tàng, Chúa ơi, sao lại là An, hắn đang đứng trước mặt em với chiếc áo trắng đầy bụi dơ, với cái mặt kênh kênh. Ôi định mệnh, sao định mệnh xui chi cho em gặp hắn trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Em hất mắt lên:
 
- Ai không biết luật đi đường, ông hay tui?
 
- Giả bộ hả, ăn hết thắng rồi hả, sao ủi người ta.
 
- Ai biểu ông cua bậy, bộ tui thèm đụng ông lắm sao? Xời, người chi vô duyên!
 
Em leo lên xe định dông đi, hắn cười vịn tay lái lại.
 
- Giỡn chơi mà sao hay nổi nóng ghê vậy.
 
- Xê ra cho tui đi, tui hàm hồ lắm, ông đừng có nói chuyện với tui.
 
Em nói xong dong xe chạy. Hắn cũng không vừa bèn đạp theo.
 
- Gởi Nghi cho gói kẹo, nhận được chưa?
 
Rõ ràng mà, nói với em mà làm như hắn nói với mây với gió, chẳng có chủ từ túc từ gì hết, hắn chẳng thèm đếm xỉa đến tên em, con người chi mà kiêu hãnh dữ rứa? Em không buồn hé môi trả lời, hắn vẫn đạp xe song song.
 
- Giận gì dai vậy?
 
Lại im lặng. Đáng đời chưa An? Sao không kiêu hãnh đạp xe qua ngõ khác? Sao không xin lỗi đi, sợ quê hả, quê thì thôi, ta đạp xe thiệt mau mới được, chạy vầy dị quá.
 
- Ê đâu phải đua xe đạp mà chạy mau vậy.
 
Thiệt bực mình, chạy máu cách mấy hắn vẫn cứ song song. A sắp tới nhà rồi, phải cua cho mau. Em rẽ vào con đường vô nhà, hắn chạy xe sát vào em vịn tay lái xe em lại. Chiếc xe lảo đảo suýt té. Em nhảy xuống xe.
 
- Gì vậy, bộ muốn giựt xe hả.
 
Hắn gãi đầu gãi tai.
 
- Người gì khó vậy, thôi xin lỗi đó.
 
- Ai xin lỗi ai?
 
Con người kênh kênh bây giờ cười thật hiền từ:
 
- Thì An xin lỗi Phượng. Tại bữa đó An đang có chuyện bực mình.
 
- Không biết, xê ra cho tui đi, tui nghỉ chơi ông ra rồi.
 
- Thôi mà, cho làm quen lại đi.
 
Làm quen lại, em cắn môi suy nghĩ xem có nên không. Ờ nhỉ, bây giờ sao hắn dễ thương ghê! Giá lúc nào hắn cũng dễ thương như vậy thì đâu có chuyện gì xảy ra.
 
- Chiều nay An đến nhà nghe Phượng?
 
- Không cho đến.
 
- Cứ đến rồi sao?
 
- Không ai thèm nói chuyện đâu!
 
Hắn lì lợm:
 
- An năn nỉ người ta nói.
 
Xời ơi, bây giờ mới năn nỉ, biết cải thiện vậy được.
 
- Chiều nay đến chở Phượng sang mẹ nghe, hai tuần nay không ghé mẹ nhắc đó.
 
Bày đặt đem mẹ ra dụ khị nữa chớ. Em ghét hắn nhưng không sang thăm mẹ hắn không được. Mẹ hắn phúc hậu và thương em biết bao! Em lửng lơ trả lời:
 
- Ơ để về suy nghĩ đã.
 
- Cám ơn nghe, giờ An về, chiều An đến Phượng.
 
- Ơ, An, Phượng chưa trả lời mà.
 
- Nhưng An hy vọng một trăm phần trăm.
 
Lúc về nhà chị Thuyên hỏi:
 
- Sao lâu nay An không đến chơi nữa Phượng? Bộ tụi mày giận nhau hả?
 
- Ơ, đâu có. Chiều nay An đến đón em đi chơi. Chị cho tụi em đi nghe chị Thuyên.
 
 
PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG      
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Ngọc số 157, phát hành ngày 5-4-1975)
 

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2025

NĂM MỚI NHỚ CHUYỆN CŨ - Phạm thị Kim Phượng

 

Sáng mùng một, em đang ngồi gặm bánh mì thì nghe tiếng nhỏ Doan la ầm trước nhà. Chị Diễm ngồi gặm bánh mì đối diện em háy mắt, chàng tới kìa Du. Chàng, chàng nào, anh Duy hả? Xời, làm bộ, anh Duy nhà ta chắc giờ này ngủ khèo, ta nói chàng Dũng. Em cười, kệ xác hắn. Doan chạy ù xuống khoe:

- Anh Dũng lì xì nè, mấy bà lên ké đi.

Em nhăn:

- Thèm vào ké, lên bắt lì xì chứ chẳng thèm ké.

- Chị Du xấu, mẹ bảo đầu năm không được nhăn mặt nhớ không?

Ừ, em quên. Thôi đi, chải đầu đã. Tết nhất gì mà tỉnh ghê. Em hơi tiếc thời đã qua với những ngày tết rộn ràng. Bây giờ có phải em lớn rồi không.

- Du, Du tránh xa, đưa cái lược đây, làm gì mà đứng bơ bơ trước gương vậy, ngắm dung nhan mùa xuân hả?

- Chi rối lên vậy chị Diễm?

- Xê ra, ta sửa soạn đi chơi. Anh Duy đến rồi kìa.

- Hèn gì, trông chị như con lật đật.

- Ê đầu năm đừng có nói bậy, xui ta sao?

Em đi lên nhà trên gặp chàng đang nói chuyện với anh Duy. Em chìa tay:

- Anh Duy, anh Dũng lì xì cho em đi.

Chàng nhìn em cười trong mắt, anh Duy đùa:

- Du lớn rồi mà.

- Lớn lì xì theo lớn, vậy là em được lì xì nhiều hơn nhỏ Doan nhỏ Diên.

Anh Duy đặt vào tay em phong bì màu đỏ, chàng trao em phong bì màu hồng kèm theo lời dặn dò:

- Phải học ngoan hơn năm ngoái Du nhé.

Em gật đầu, chắc không học ngoan hơn năm ngoái đâu anh. Khi mà em đã có những lần suy tư trên bàn học, những lần buồn và cảm thấy quạnh hiu.

Chị Diễm rực rỡ trong cái áo dài hoa. Anh Duy và chị Diễm thật xứng đôi. Lúc ra đến cửa, chị Diễm quay lại:

- Hai người đi sau nghe, chị đi trước.

Em cười nheo mắt. Áo dài chị len qua khung cửa xinh như cánh bướm. Em nhìn chàng, ôi chao, diện quá thôi. Em giống khùng ghê, giờ câu giờ nữa chứ. Chàng rủ:

- Ê Du, đi chưa?

- Đi đâu, tự nhiên em lười ghê nơi.

- Qua thăm mẹ anh tí nghe Du.

Em cười trêu tức:

- Không được đâu, để mai nghe. Mẹ em dặn đầu năm đừng đến nhà ai, tánh em ưa phát ngôn bừa bãi, sợ người ta giận.

- Vậy thôi!

Em cau mày, bày đặt giận nữa. Chàng giận dễ ghét ghê, người chi lầm lì. Cả năm qua bao nhiêu giận hờn chưa đủ sao. Chắc anh và em không hợp nhau, bởi vậy giữa chúng mình cưa có gì hết. Chữ thương mà anh và em dành cho nhau thật êm đềm bình lặng. Xa hơn chữ thương em sợ có sự gì đổ vỡ. Như vậy có lẽ thích hơn, chia sớt vui buồn và lo lắng cho nhau, nhớ nhau một chút cũng hạnh phúc chán.

- Anh Dũng, bộ anh giận em hả?

Chàng im lặng. Em dụ dỗ:

- Chờ em chút nha, tụi mình đi chơi, em mặc áo giống anh chịu không?

Bây giờ chàng mới chịu cười và mở miệng:

- Ừa, mà đi đâu?

- Đi xe đạp vòng vòng ngắm thiên hạ, mai hãy đi thăm mẹ nghe anh.

Em lôi nhỏ Doan và Diên ra cửa dặn:

- Ở nhà coi chừng nhà nghe, chút về chị cho tiền.

- Cho nhiều nghe, bằng thằng Di thằng Danh em mới chịu, tụi nó đi theo ba mẹ được nhiều tiền thấy mồ.

- Ừ cho nhiều.

Dụ khị hai tên oắt tì xong, em và chàng mỗi đứa một chiếc mini phóng ra cổng. Trời ơi, phố xá chi mà đẹp lạ lùng. Tỉnh lỵ quanh hiu thường ngày được thay vào những tà áo đủ màu. Chàng chạy song song em:

- Mình mặc áo giống nhau người ta tưởng là anh em.

- Ừ, thì anh em chứ sao!

Vi Loan, nhỏ bạn học chung lớp chạy xe qua mặt em với nụ cười chế diễu. Mặc kệ, biết bao nhiêu huyền thoại về người con trai đang đạp xe song song với em, qua cửa miệng lũ bạn trong lớp. Ban đầu em bực mình hết sức nhưng sau rồi thôi. Chàng bảo ai muốn hiểu sao cũng được Du ạ.

Đang say sưa ru cùng mây với gió, em quên mất chàng thì ủa, chàng không cánh mà bay đâu mất tiêu. Em thắng xe giữa đường ngó lại phía sau. Trời đất. Dễ giận chưa. Chàng Dũng nhà ta đang dừng xe tuốt bên kia đường để nói chuyện với một cô nàng áo đỏ. À ngon, đi với ta mà dám như vậy là hết ý kiến rồi. Em tự hỏi lòng Du ạ, mi buồn hay vui. Nhưng lòng em chẳng trả lời được gì hết vì nó đang sôi sục cơn giận dữ. Ừ, ở đó nói chuyện cho cố đi, em đạp xe đi chỗ khác. Nghĩ mà tức làm sao, nào là anh cấm em đi chơi ở chỗ đông người, sao vậy, anh sợ người ta bắt em, nào là em đừng nói chuyện với người khác nghe, sao vậy, anh sợ mất em, còn nữa, đừng giận anh nghe, sao vậy, em giận anh thì anh không còn ai để nói chuyện, có nước anh chết. Trời ơi, người chi xạo quá là xạo. Có người ta bên cạnh mà dám bỏ rơi người ta để nói chuyện với người khác, khi dễ người ta quá mà. Phen này phải nghỉ chơi chàng ta mới được, chơi với người xạo có nước bán lúa giống mà xơi.

Em rẽ qua con đường dẫn đến trường. Con đường quen thuộc và dễ thương làm sao. Lúc đi ngang trường em ngóng cổ nhìn vào. Cây anh đào trước cửa lớp em, theo mấy cành vươn cao đơm hoa dày đặc. Bạn bè ơi, mới nghỉ tết mấy ngày mà nhớ quá.

- Du, Du tăm tre!

- Ê Du, nhỏ Du dương!

Em quay lại, biết ngay mà, nghe mấy cái tên đặc biệt là em biết ngay của lũ bạn quá quắt gọi, em kêu:

- Nga sô, Nghiêm nghị nói nghe nè!

Ánh Nghiêm vẫy tay:

- Thôi bye, mai mốt nói.

Quỳnh Nga lao xe vút đi:

- Tụi ta có chuyện cần lắm Du dương ạ!

Khỉ chưa? Cái tên đệm do lũ bạn đặt thêm nghe thật buồn cười. Cũng vì chàng đón em một lần ở trường, lũ bạn bảo du dương làm sao. Và cái tên bất hủ ra đời từ đấy.

- Du!

Ủa, ai gọi nữa vậy kìa, cái tỉnh lỵ này nhỏ xíu như cái hộp quẹt, đi đâu cũng đụng đầu người quen.

- Du Du, Du!

Du, Du, ai gọi tên cúng cơm của ta, em quay lại. Trời ơi, cái người xạo quá cỡ đang cười và đạp xe sau lưng em. Đừng có bày đặt gọi Du Du làm chi nữa. Sao không gọi phịa ra đi, Du dương, Du ngoạn, Du lịch, Du hành, Du hí gì gì đó, gọi vậy mới xứng với cái miệng xạo của người xạo quá cỡ, gọi Du nghe êm đềm và hiền từ lắm.

Chàng đạp xe ngang em:

- Sao khi không bỏ đi đâu mất vậy, làm người ta kiếm muốn chết.

Em quay mặt đi chỗ khác, người gì giả bộ hay thiệt, người ta chưa trách mà bày đặt trách lại người ta chứ.

- Giận cái gì hả Du, đầu năm đừng xị mặt chứ!

- ...

- Du, sao vậy?

- Đừng hỏi nữa, sao anh không nói chuyện với người ta nữa đi, còn sớm mà.

Chàng phì cười, em tức tối:

- Cười cái gì, em coi bộ anh vui dữ đó nghe.

- Ừ, Tết mà không vui sao được, năm nay chắc anh hên lắm vì đầu năm được nói chuyện với người dễ thương.

Người dễ thương, người nào? Sáng nay anh nói chuyện với hai người, mà với em thì toàn là giận hờn cau có, vậy dễ thương mà anh nói là người kia, người áo đỏ. Ừ, áo đỏ hên lắm.

- Sao anh không tiếp tục nói chuyện với người dễ thương để kiếm hên thêm.

- Thì anh đang nói đây Du.

- Anh nói xạo, người kia mới là người dễ thương.

Chàng giả bộ ngây thơ. Đôi mắt nâu của chàng nhìn em đăm đăm:

- Người nào?

- Thôi anh ơi, làm bộ hoài, áo đỏ chứ ai.

Chàng cười, hai cái xe suýt đụng nhau. Em lách ra:

- Muốn cán người ta chết để du dương với người khác hả?

- Người ta nào? Bạn học của anh mà.

- Ơ, ai biết đâu nào!

Chàng giải thích:

- Tại người ta kêu không lẽ mình chạy luôn, đầu năm làm vậy thiên hạ rủa chết.

- Sao anh không xin phép em?

Chàng trợn mắt dọa nạt, nhưng em chẳng sợ mắt chàng tí nào.

- Ai biểu chạy xe với anh mà lòng dạ em chu du đi đâu mất tiêu. Ai đời người ta dừng lại cả đỗi mà em cứ tỉnh queo đạp đi.

Em bướng bỉnh:

- Lúc đó em mắc suy nghĩ.

- Suy nghĩ cái gì?

- Ơ em quên rồi.

Chàng nhìn em, mắt nâu giận dỗi. Xời ơi, vậy mà tối ba mươi đọc báo thấy mục tử vi cho biết ngày đầu năm sẽ gặp nhiều chuyện vừa ý rất tốt. Tử vi còn nói thêm đầu năm sẽ gặp ý trung nhân gì đó. Chúa ơi, chàng có phải là người mà tử vi nói đến? Tự nhiên em nổi giận lên, tử vi đầu năm gì mà sai bét!

- Du vô chùa không?

- Vô thì vô, em mỏi chân rồi.

Hai chiếc xe nối đuôi nhau ngoan ngoãn chạy vào sân chùa. Chàng chỉ cho em xem tấm bảng kẻ chữ trắng: cấm đi xe vào chùa. Em tỉnh bơ đạp xe loanh quanh dưới hàng nhạc ngựa, cái đầu em coi vậy cứng lắm chứ bộ giỡn sao. Chàng tức giận:

- Em không biết đọc chữ hả?

Em mím môi, người gì kỳ không, mình cũng không chạy xe lung tung hay sao mà lo trách người ta.

- Anh cũng đâu có biết đọc chữ.

- Anh biết đọc chữ nhưng tại anh theo em.

Lại anh nữa, cái miệng nói nghe ngon như kẹo. Em khoái ăn kẹo nên làm sao từ bỏ được chàng hở trời. Chàng rủ em dựng xe sau hiên chùa. Em nhón chân nhìn vào khe cửa thấy thiên hạ đang dâng hương niệm Phật. Các phật tử trẻ coi bộ đi có đôi hết trơn, đứng chung nhau kiểu hòa đồng dân tộc mà lâm râm nguyện cầu. Chúng em chỉ nhìn qua mé kia, nơi cái bàn dài đầy bánh, hoa quả. Mùi trầm hương bay thơm ngây ngất.

Chàng ghé tai em:

- Ê, bộ tính thoát tục hả?

Em gật đầu, chàng cười:

- Anh thì thoát tục không nổi đâu.

Em nguýt chàng:

- Anh mà thoát tục gì nổi, em biết ngay, anh giả bộ đứng đây để nhìn người ta chứ gì.

Chàng cười và dụ khị em:

- Vô lạy Phật không Du?

- Em không lạy, vô đứng xem được không?

- Vô cầu nguyện chứ sao lại đứng xem.

Tôi phát biểu ý kiến thật thà:

- Thôi anh ơi, em thích vô xem người ta, người ta đẹp ghê há anh.

Chàng dắt tay em:

- Ừ, thì vô xem cũng được, nhưng đừng nổi giận nhé!

Tuy em không có ý nghĩ sẽ cầu nguyện, nhưng khi theo chàng vào nhà nguyện, em cũng cầu nguyện sao cho năm nay em và chàng thân nhau hơn năm ngoái, bớt giận hờn hơn năm ngoái, thế thôi. Có lẽ em sẽ được toại ý vì sáng sớm đi lễ đầu năm, em cũng xin Chúa được bấy nhiêu điều ấy. Chắc hai đấng từ bi thánh thiện của muôn loài mắc cười vì sự lẩm cẩm của em lắm.

Một lát chàng khều tay em:

- Ra đi Du, nóng quá chịu không nổi.

Em cũng chán như thế nên em và chàng đi vòng ra sau chùa ngắm hoa sen. Em kể cho chàng nghe những lần nghỉ 2 giờ sau, em và lũ bạn chui vào chùa hái trộm hoa ngọc lan. Có lần bị bà từ ở chùa bắt được, tụi em bày mưu dụ khị bà ngó đi chỗ khác, và tụi em đã co giò tẩu thoát nhanh như ciné. Chàng cú đầu em:

- Nghịch quá, anh như bà từ anh sẽ trói em lại cho bõ ghét.

- Nếu anh là bà từ thì em không sợ anh chút nào, anh giữ được cái gì mà ham làm bà từ.

Chàng bảo anh chịu thua, miệng em lanh phát ớn. Em chỉ cho chàng xem chậu quất mang đầy những trái chín vàng hấp dẫn:

- Anh Dũng, hái cho em vài trái đi.

Chàng kêu lên trời đất, đâu có được. Em gân cổ, của chùa mà sợ gì. Chàng bảo hái lỡ có ai thấy họ cười cho. Em tức tối ai mà thèm thấy, người ta còn dám bẻ cả hoa sen.

Cuối cùng, chàng hết ý kiến:

- Em thì lúc nào cũng đòi cho được những cái muốn kỳ cục.

Rốt cuộc em cũng có được hai trái quất chín vàng. Em chia cho chàng một trái. Chàng ngắm nghía:

- Coi ngon vậy chứ chua lắm Du ạ!

- Thì cầm chơi cho vui, ai mượn anh ăn.

Chàng đút trái quất vào túi:

- Về đi Du.

- Mấy giờ rồi anh?

- Mười hai giờ kém hai mươi.

- Ừ về, chắc ba mẹ đang chờ ở nhà. Anh ghé nhà em chứ?

Chàng nhíu mày:

- Để anh nghĩ đã.

- Thôi anh ơi, đừng nghĩ ngợi gì hết. Em ra lịnh cho anh đó, đầu năm mà dám cãi em hả?

Chàng kéo em đứng lại:

- Ừ, thì hôm nay anh ghé nhà em, ngày mai em qua nhà anh lại, chịu không?

- Ai biểu?

- Mẹ anh.

- Ừ, nhưng mà chút nữa về nhà em anh nhớ xin phép ba mẹ em đã nghe.

Hai người đạp xe qua mấy con đường rợp bóng mát. Đầu năm có nhau như vậy cũng vui rồi, đỡ tủi thân. Chàng bảo hy vọng năm nay mình sẽ chung với nhau hoài. Lúc đi ngang Lộng Ngọc chàng hỏi chiều đi với anh nghe, em lắc đầu, thôi đi hoài người ta nói chết.

Chàng tức tối em, làm như thiên hạ cần chuyện mình lắm vậy. Không biết nhưng em sợ, anh muốn đi thì đi một mình tự nhiên. Anh đi bỏ em ở nhà, em khóc tội nghiệp lắm. Còn lâu em mới khóc!

Coi vậy em cũng khó lòng ghét được chàng, dù chàng hay chọc lên cho em giận. Nhiều lần em tự nhủ phải tuyệt giao với chàng mỗi khi giận nhau. Nhưng vài ngày sau đó, cơn giận đã theo mây theo gió, bay đi mất. Rồi lại hòa nhau, có bao nhiêu câu chuyện cứ tiếp diễn đều đều.

- Du Du!

- Cái gì Dũng?

- Coi chừng xe đi, rồi rẽ vô nhà mau.

Nhỏ Diên chạy ra báo:

- Ba em về rồi, có cả anh Duy nữa!

Em giao xe cho nó:

- Đem hai cái xe ra nhà sau đi Diên.

Con nhỏ láu lỉnh chìa tay:

- Tiền công cho em.

- Tối rồi tính.

- Nhỡ chị quên sao, chị là chúa quên nhất là về tiền bạc đó.

- Thì chút nữa cho.

Quay sang chàng, em lôi tay chàng chui ra sau hè:

- Ở đây tới chiều mới được về, anh mà về ngang xương ở nhà giận rán chịu.

Chị Diễm rửa chân sau hè ngó thấy kêu lên:

- Trời đất, hai người về hồi nào vậy?

- Mới về.

Chị bảo chàng:

- Dũng lên nhà đi, anh Duy chờ nãy giờ đó.

Em nháy mắt, nghe chưa, làm ơn theo tui đi ông nội. Chàng bỗng kéo tay em:

- Khoan đã, nói này cho nghe nè.

Em ngạc nhiên:

- Cái gì nữa đây?

- Du Du, mình cứ như vậy hoài nghe.

- Là sao?

- Là đừng giận hờn, đừng nghỉ chơi nhau ra, buồn lắm. Hứa đi Du.

Em ngập ngừng, để cho mắt nâu hồi hộp một tí là em gật đầu:

- Em hứa. Anh cứ tin em đi.

Chàng xiết tay em cười tận tình:

- Du ngoan lắm, cám ơn em. Năm nay anh hên kinh khủng.


PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG     

(Trích Xuân Hồng Tuổi Ngọc 1975)