Bạn anh Nghiêm mỗi lần ùn ùn kéo tới nhà là em vội vã rút vô phòng đóng kín cửa lại. Chỉ một lát sau, phòng anh Nghiêm đàn hát ầm ầm cả lên, may là phòng em cách phòng anh Nghiêm những hai phòng khác, nếu không chắc em có yên thân được đâu. Anh đập cửa gọi:
- Tiểu Khánh, Khánh mở cửa anh nhờ này chút.
Em ló đầu ra:
- Gì vậy anh Nghiêm?
- Chịu khó mua giùm anh gói thuốc hút đi.
- Thôi, em lười lắm. Anh nhờ thằng Hoàng đi.
Anh Nghiêm nhăn mặt nhưng vẫn dịu dàng:
- Làm ơn giùm anh mà, tụi nhỏ đi đâu hết trơn rồi.
- Chiều anh cho em lên nhà nhỏ Thu chơi nha.
Anh Nghiêm dúi tiền vô tay em:
- Ờ thôi đi mau lên Tiểu Khánh.
Lúc trở về em chui vô phòng anh đưa thuốc. Chạm phải mấy ông bạn quý đang ngồi lù lù trong phòng, em tỉnh queo nhìn quanh:
- Ủa, anh Nghiêm đâu rồi kìa?
Hiển nói theo:
- Ờ, anh Nghiêm đâu rồi há quí vị?
Nam thổi khói thuốc ra đầy phòng:
- Tiểu Khánh hỏi ai, ở đây có 3 người lận.
- Tui hỏi cả ba người. Ai biết thì trả lời.
Vinh ít nói nhất, nãy giờ chỉ cười cười bèn lên tiếng:
- Tiểu Khánh dữ quá. Nghiêm đi thay dây đàn rồi. Còn Tiểu Khánh mua thuốc lá về cho tụi anh đó hả?
Em ngồi xuống ghế:
- Mấy anh chuộc đi Khánh mới đưa.
Nam dúi tàn thuốc vô đồ gạt:
- Thí dụ như có ai đang buồn mà Khánh có thể an ủi họ được, Khánh có làm không?
Khánh gật đầu. Hiển hỏi với vẻ thích thú:
- Tiểu Khánh làm sao?
- Khánh cười cho họ cười theo.
- Nhỡ không được?
Em cắn môi:
- Khánh rủ họ đi chơi cho vui!
- Nếu người đó là con trai?
Khánh chưa biết trả lời sao. Nam cười chế diễu. Vinh tiếp lời Nam:
- Thì Khánh nên đưa cho họ một gói thuốc lá!
Em dí ngón tay xuống mặt bàn:
- Anh khôn lắm. Bộ anh đang buồn đó hả?
- Ừ. Tụi anh đang buồn.
- Thất tình chăng?
Vinh hóm hỉnh:
- Tụi anh còn ngây thơ, chưa phải lòng ai hết Tiểu Khánh à!
Em bĩu môi chọc tức:
- Ngây thơ? Khánh không tìn. Hình như con trai hay thèm thuốc khi buồn vì thất tình mà thôi.
Vinh chìa tay:
- Đưa anh gói thuốc rồi tính sau.
Em ngần ngừ. Nam dụ khị:
- Con gái hay thích hồng nhung ghê lắm, Tiểu Khánh có yêu hoa không?
Em gật đầu nhè nhẹ. Hiển đề nghị:
- Lấy hoa hồng chuộc thuốc lá nhé?
Em dặn dò:
- Nhớ đó nha. Anh hứa rồi mà quên thì kỳ lắm đó.
Hiển gật đầu. Em đưa gói thuốc cho Vinh:
- Hút thuốc chỉ có hại, không lợi gì hết.
Ba ông bạn quý chỉ cười. Em nhăn mặt vì khói thuốc cay. Vinh cúi đầu trong tư thế chán nản. Tóc anh dài tém gọn như "demi garçon" của con gái. Em nhìn anh đàng xa dám lầm anh là cô nào lắm nha.
Em đứng dậy:
- Mấy anh ngồi chơi nha. Tiểu Khánh đi tìm anh Nghiêm một chút.
Lúc em đi ra, loáng thoáng nghe Vinh hỏi Hiển và Nam:
- Tụi mày thấy Tiểu Khánh ra sao?
- Nhỏ dễ thương, có nụ cười đẹp.
- Nhưng mà nhỏ còn nhi đồng lắm Vinh ạ!
Vinh cười:
- Vậy là được rồi!
Em chu môi huýt gió và ngẫm nghĩ: Vinh có vẻ hơi "hắc ám", em phải đề phòng mới được. Anh Nghiêm vác cây đàn đi ngược chiều đụng em ở cửa phòng.
- Khỉ. Làm hết hồn, bày đặt huýt gió. Vô duyên!
- Trời ơi, khỉ làm sao có duyên cho được anh Nghiêm.
Anh chống cây đàn xuống đất:
- Mua thuốc chưa?
- Rồi. Bạn anh đang hút trên phòng.
- Vậy hả. cám ơn Tiểu Khánh nghe!
Em xua tay:
- Em cho lại anh ơn đó. Lấy cám thôi, em sợ miệng ngọt hơn đường của anh quá.
Anh cú đầu em rồi bỏ lên phòng. Em cười vang, bỗng dưng vui quá sức. Đúng như anh Nghiêm hay mắng em là con điên.
Sáng hôm sau lúc em đang ngồi viết thơ cho nhỏ bạn ở bàn học thì Vinh đến. Em chạy ra mở cổng:
- Anh đi đâu có một mình vậy, hai ông kia đâu rồi?
- Không biết nữa. Anh đem hoa cho Tiểu Khánh đây. Có Nghiêm ở nhà không?
- Anh Nghiêm đi vắng rồi. Anh Vinh vô nhà chơi đã.
Lúc Vinh ngồi xuống ghế, em đi lại cái bình hoa có cổ cao bé xíu để cắm hai bông hồng nhung đỏ thắm vào. Em ngắm nghía:
- Đẹp không Vinh?
- Đẹp không bằng Khánh.
Em nghe trong lòng xôn xao:
- Khánh không phải hoa.
- Khánh là một bông hoa quí.
Em nhìn anh cười bâng quơ:
- Anh nịnh quá. Anh có nghe câu những người đàn ông ưa nịnh đầm là những người mau chê chán và khinh khi đàn bà nhất không?
- Anh nghe rồi!
- Vậy chắc anh nịnh nhiều lắm rồi chứ gì, cô nào nói với anh câu ấy?
- Anh mới nịnh người đó lần đầu tiên và anh được nghe câu đó thôi...
Em thắc mắc:
- Ai vậy?
- Tiểu Khánh!
Em hơi nóng mặt vội "quay" anh:
- Vậy ra Khánh không đẹp bằng hoa. Anh khen lúc nãy chỉ là nịnh.
Vinh cười đau khổ:
- Tiểu Khánh lanh quá, anh chịu thua Khánh hết.
- Nói vậy chứ Khánh cám ơn anh nhiều. Hoa xinh lắm!
Vinh vuốt nhẹ mấy cánh hoa:
- Tiểu Khánh biết ý nghĩa của hoa hồng không?
Em lắc đầu. Vinh nhìn khiến em bối rối.
- Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu. Màu đỏ thẫm này là tình yêu sâu đậm lắm rồi đó Khánh.
- Anh tặng hoa cho Khánh mất hết ý nghĩa.
Vinh ngạc nhiên:
- Sao vậy?
- Tiểu Khánh nhận hoa không có ý nghĩa đó.
Em cười thản nhiên:
- Khánh chỉ nghĩ rằng anh trả công cho Khánh mà thôi, bình thường và sòng phẳng như mọi cuộc đổi chác khác.
Vinh lặng lẽ đánh diêm mồi thuốc hút. Em ngồi bó gối nghĩ vu vơ. Một lát Vinh chào ra về. Em tiễn Vinh ra tận cổng. Lúc em tựa vai ở cổng, Vinh nói nhỏ:
- Gặp Khánh ngày nay là cuối cùng.
Em ngạc nhiên:
- Sao vậy?
- Mai anh, Nam, Hiển đi xa.
- Đi đâu?
Vinh nheo mắt:
- Thi hành nghĩa vụ quân sự!
Em cười buồn. Từ đó em không gặp Vinh nữa. Mấy đóa hồng Vinh cho thuở xưa, em đem ép khô, giờ mỗi lần giở ra, em nghe lòng nao nao. Kỷ niệm buồn như màu hoa hôm nay.
PHẠM THỊ KIM PHƯỢNG
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Ngọc số 155, ra ngày 5-3-1975)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét