Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Linh Thiêng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Linh Thiêng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

NHỮNG NGỌN CỎ HÉO HẮT - Vũ Linh Thiêng


Có lẽ suốt đời tôi chỉ là một chuỗi chắp nối những luyến tiếc. Luyến tiếc trong ý nghĩ không cùng kỷ niệm của những tháng ngày nồng nàn yêu dấu. Như những ngọn cỏ héo hắt.
 
Hôm đó tôi theo chuyến tàu lửa vào Huế trọ học. Con tàu đen đủi, nghèo nàn này đã quá quen thuộc với tôi sau những chuyến đi về buồn bã và tiếng còi tàu nhiều lúc tôi nghe như một điệu nhạc bất chợt cô đơn, làm dậy lên trong tôi một chút nao nao. Vì sau lưng là quê hương xanh ngát, ở đó có một vườn cây ăn trái buổi sáng luôn luôn nghe thấy chim hót, và những cánh hoa khế mầu tím nhạt chết rũ đầy lối đi. Lavang nghèo nàn nhưng thân thiết đó. Tất cả đầy ắp trong trí nhớ của tôi.
 
Tôi ngồi gọn trong lòng ghế. Toa tầu hơi trống vắng. Tôi nghe thoáng trong hơi gió mùi hàng cá tanh tưởi từ một toa tàu nào tạt lại làm tôi chun mũi khó chịu. Bên kia dãy ghế, thật trầm lặng, nàng ngồi, dáng bé bỏng tội nghiệp như một con chim se sẻ mùa đông ướt cánh. Áo nàng thật trắng, thật tinh khiết cơ hồ như còn ngửi thấy được mùi thơm in trên nếp áo. Suốt buổi nàng ngồi co ro nhìn ra bên ngoài khung của sổ. Tôi chỉ thấy được hai bờ vai nhỏ nhoi yếu đuối và một mái tóc cắt rất ngang. Có lẽ nàng vừa mới lớn và cũng chỉ vừa mới biết làm duyên. Bên ngoài ô vuông cửa sổ những hàng cây xanh thẫm như những thằng điên đang đuổi nhau chạy về đằng sau. Và trời thì rất xanh rất trong và rất im.
 
Bất chợt nàng quay đầu lại nhìn vào trong toa tầu. Bắt gặp đôi mắt tôi đang mở lớn. Nàng bối rối cúi xuống một chút. Tôi thấy rõ đường ngôi rất thẳng của nàng và những sợi tóc lòa xòa che phủ một vầng trán tinh anh. Thoáng một chút hương con gái dìu dịu. Và tôi hít nhè nhẹ sơ e kinh động nàng. Tôi không còn nghe mùi cá sống tanh tưởi nữa. Nàng lại nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Thật lâu. Làm sao tôi có thể biết được những ý nghĩ lúc bấy giờ trong đầu óc nàng. Nhưng tôi thì biết chắc những ý nghĩ lúc bấy giờ trong đầu óc tôi. Chẳng hạn như cô bé đẹp thật...
 
Nàng lại quay đầu vào. Cũng bắt gặp đôi mắt như cú vọ thôi miên của tôi. Tôi thấy mắt nàng xanh mướt lạ kỳ, mầu xanh của biển cả mênh mang và hàng lông mi cong vút như những rặng phi lao. Lần này nàng có vẻ bạo dạn hơn một chút, chỉ một chút thôi. Nàng sửa lại vạt áo trắng ngay ngắn trên hai đầu gối rồi lại thản nhiên quay ra nhìn bên ngoài cửa sổ. Tôi thì thực sự đã cảm thấy ghen với trời mây cây cỏ rồi đó. Và tôi muốn nói với nàng nhìn gì ngoài kia hoài vậy cô bé, có khỉ khô gì đâu, chỉ tổ thêm chóng mặt thôi đấy nhé, lại mỏi cả cổ nữa đó, tối về ngủ không được đâu. Nhìn anh nè.
 
Và tôi đợi chờ nàng nhìn vào, sửa soạn cho một cuộc chinh phục. Vuốt lại một chút mái tóc rối bù vì bụi gió. Gấp lại một chút nếp pli quần cho sắc. Và môi cố nhếch một nụ cười thật có duyên, thật mê hồn, thật nghệ sĩ. Tôi sẵn sàng cả rồi đấy, quay mặt nhìn vào đi chứ cô bé. 
 
Và rồi đã đến lúc mỏi cổ, có lẽ thế, nên nàng quay đầu vào. Lẽ dĩ nhiên là nàng thấy tôi đang cười. Lần này nàng nguýt tôi một cái ôi cái nguýt làm rụng rời chân tay tôi, làm xiêu lạc hồn phách tôi, nguýt nữa đi em cho chân tay tôi thêm rụng rời, hồn phách tôi thêm xiêu lạc. Nàng mỉm một nụ cười, lắc đầu hất mái tóc về đàng sau. Một chút làm duyên. Ôi chao cô bé dễ thương quá đi thôi. Biết nói câu gì bây giờ hở cô bé.
 
- Cô bé nhìn gì ngoài trời mãi vậy?
 
Nàng cười nhè nhẹ lắc đầu không nói.
 
- Cô bé đi một mình thôi hở?
 
Câu hỏi vô duyên tệ, nên nàng mím miệng cúi đầu, hai bàn tay bối rối đan vào nhau. Và tôi thì đã cảm thấy một chút máu nóng trong người.
 
Một vài câu hỏi bâng quơ nữa, nàng vẫn chỉ trả lời bằng một nụ cười huyền hoặc. Con tàu vẫn chạy, nhịp bánh nghiến vẫn đều đều. Và tôi thì mãi loanh quanh với những ý nghĩ của tôi. Hay là cô bé câm. Hay là cô bé điếc. Hoặc vừa câm vừa điếc. Tôi nghiệp cho cô bé chưa!
 
Con tàu chợt giật mạnh rồi ngừng lại ở một ga nhỏ. Tiếng người lên xuống chen lẫn lao xao. Mùi cá tanh tưởi lặng gió hôi nồng nặc. Tôi khó chịu nhăn mặt chun mũi lại. Có lẽ dáng điệu của tôi lúc ấy trông thật xấu xí kỳ cục, nàng ngó thấy vội phì cười:
 
- Gì mà làm dễ sợ rứa?
 
Ôi chao tôi mừng biết mấy. Sau này lúc ngẫm nghĩ tôi mới thấy câu nói của cổ nhân "mưu sự tại nhân thành sự tại thiên" thật là đúng. Và tôi nhớ hình như đã hét lớn:
 
- Ô may quá!
 
Nàng ngạc nhiên. Chắc thế:
 
- May cái gì hở?
 
- Tôi cứ tưởng...
 
Tôi định nói, cứ tưởng cô bé vừa câm vừa điếc chứ nhưng may quá tôi đã kịp thời bỏ lửng.
 
Nàng cười, nguýt dài. Ôi cái nguýt muôn đời vẫn đẹp của nàng! Nàng liếc nhanh ra ngoài:
 
- Ga nào đây anh nhỉ?
 
Tôi vội vàng:
 
- Ga Phò Thạch đó! Cô bé đi Huế mấy lần rồi?
 
- Em ở Huế mà. Mới đi ra Quảng Trị vài lần thôi à. Nên chưa thuộc hết tên các ga đó...
 
Giọng nói của nàng trong và êm chi lạ, tôi nghe thân thuộc và gần gũi như tiếng hót của con chim nào buổi sớm mai mùa hạ trong vườn cây ăn trái nhà tôi.
 
- Không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa à?
 
Nàng cười nhẹ. Tôi thoáng thấy bên ngoài trời vẫn im lìm xanh thẳm, nhưng hình như đã có một sợi khói mây nhạt nhòa nào đó. Có lẽ nàng cũng đã thoáng thấy, như tôi.
 
- Anh vào Huế làm gì?
 
- Đi học.
 
- Trường nào?
 
Tôi trêu nàng:
 
- Hỏi làm gì, còn để thì giờ cho người ta học chứ!
 
Nàng hứ một tiếng thật dễ thương. Tôi vội vàng, sợ nàng giận:
 
- Trường Thiên Hữu, chắc cô bé biết chứ. Còn cô bé, học ở đâu? 
 
- Anh đoán thử coi!
 
Tôi giả vờ nhắm mắt, nói đại một tên quen thuộc:
 
- Đồng Khánh!
 
Nàng mím môi, nhìn vào mắt tôi, có một chút gì bí mật:
 
- Ừ hạ, anh giỏi nhe ha!
 
Tôi hứng chí, ba hoa thêm:
 
- Huế, Đồng Khánh là nhất!
 
Nàng tinh nghịch:
 
- Vậy hở? Khi nào mời anh tới chơi!
 
- Cô bé xúi dại tôi hả? Tới đó chắc tôi chết rét mất!
 
- Anh cứ mặc áo ấm vào rồi tới...
 
Nàng giấu mặt cười sau câu nói đùa của nàng. Tôi làm ra vẻ nghiêm trang:
 
- Tôi tới cô không sợ sao?
 
- Sợ?
 
- Sợ mất tôi. Sa vào tay người khác...
 
Tôi nói nhỏ tiếng sợ nàng giận. Tôi thấy má nàng ửng đỏ:
 
- Hứ, ai thèm! Mời anh tới dựa cột đèn đấy chứ!
 
- Ủa, sao để tôi tội nghiệp vậy?
 
- Đành vậy, chứ biết làm sao. Vì em đâu có học ở đó...
 
- Thế sao lúc nãy cô bảo học ở Đồng Khánh?
 
- Ai bảo?
 
- Cô!
 
- Em hay anh?
 
Nàng cãi như một đứa bé. Tôi thấy nàng thật dễ thương. Vẻ mặt nàng chùng hẳn xuống. Tôi luống cuống sợ nàng bỏ tôi quay ra với ô vuông cửa sổ của nàng thì thật là nguy. Tôi cố làm ra vẻ thật thiểu não, tay đấm đấm vào ngực:
 
- Ừ thì anh. Lúc nãy anh quên. Cho anh xin lỗi nghe cô bé!
 
 Tôi đổi lối xưng hô một cách ngon lành. Và nàng thì hình như chỉ muốn hờn một chút làm duyên mà thôi. Khuôn mặt nàng rạng rỡ tinh anh trở lại. Rồi nàng kể cho tôi nghe tuổi thơ của nàng, trường học, bạn bè của nàng, mùa mưa, mùa nắng và ước vọng của nàng. Hè vừa rồi nàng ra chơi nhà bà ngoại ở ngoài này, bây giờ nàng trở vào để bắt đầu một niên học mới. Và tôi thì kể cho nàng nghe về một vườn cây ăn trái có lá rất xanh và trái rất ngọt buổi sáng hoa khế tím rụng đầy lối đi. Và tôi nói với nàng là mùa hạ năm tới anh sẽ mời em tới thăm. Và em sẽ là con chim nhỏ muôn đời hót mãi trong vườn đời anh.
 
Bây giờ thì không gian xa cách, nên tôi chỉ còn biết ước mơ bé nhỏ là chung thân làm một loài nhai lại, nhai lại rất ngon và rất thơm những ngọn cỏ héo hắt mà nàng đã trao cho tôi ngày đó.
 
 
VŨ LINH THIÊNG     
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 78, tuần lễ từ 23 đến 30-11-1972)
 

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

CHIM RỪNG - Vũ Linh Thiêng


M'Na khẽ bước xuống chiếc sân vuông nho nhỏ trước nhà. Gió núi buổi chiều về chờn vờn trên những vòm cây xanh ngát, lung lay những cành phong lan treo lơ lửng trong vườn, mùi hương thoảng dìu dịu. M'Na đứng lặng người hít nhè nhẹ và lắng nghe cảm giác mát rượi chạy lần vào cuống phổi và rã dần ra khắp miền thân thể. nàng thấy lòng vui vui và thích những buổi chiều như buổi chiều hôm nay. Núi đồi ngàn đời lặng lẽ. Những tàn cây âm u rợp bóng không bao giờ thay đổi, có chăng cũng chỉ là chút lao xao những đêm buồn nghe gió lạ từ miền nào đó thổi về, một chút rồi sẽ trở lại với dáng đứng im lìm như cũ. Và bầy chim nhàn hạ những sáng mai nắng ấm về đùa chơi bên giòng suối dưới chân đồi hót cho người nghe những bài ca điệu lạ, âm thanh cao vút reo vui. Nàng cùng sống và cùng lớn lên với núi rừng. Và như núi rừng. Tóc nàng tốt xanh như lá. Má nàng hồng và đầy như những trái chín mùa xuân. Và máu nàng chảy về tim theo một nhịp điệu dịu dàng như giòng suối nhỏ nước mầu trắng xóa vỗ róc rách ngọt ngào trên những bờ đá xanh mướt dấu rêu. Đời sống ở đây bình lặng, giản dị. Nhiều lúc một vài đổi thay nho nhỏ, chẳng hạn một cơn mưa bất chợt vào một buổi chiều nào đó, có thể làm cho nàng buồn nhưng rất mỏng manh, vì chẳng qua nó chỉ phá vỡ một dự định nhỏ nhoi hay một ước vọng tầm thường như hẹn lũ bạn cùng đi tắm suối. Nàng yêu rừng núi và, cũng như những người bà con giòng họ của nàng, nàng không bao giờ muốn bỏ xa rừng núi. Một vài lần theo chân người quen xuống phố của người Kinh để mua bán, đổi chác, nàng cũng như họ đã hối hả mau mau tìm đường trở về với núi đồi khe suối. Phố chợ đông người thì có muôn ngàn cám dỗ, phố chợ đông người thì thật giàu sang, nhưng ở đó nàng thấy mình choáng ngợp, hụt hẫng. Ở đó chỉ có tiếng ồn ào của người và của xe cộ. Chỉ khi trở về với núi rừng nàng mới cảm thấy được an tâm, được che chở. Chỉ với núi rừng nàng mới nghe rõ được cái thanh vắng bình yên lảng vảng đâu đó, trong từng ngọn cỏ, từng bụi cây, từng mẩu đất, từng viên sỏi. Và nếu có tiếng động chăng nữa cũng chỉ là những nhạc điệu, những lời thầm thì đầy nồng nàn, đầy yêu thương của gió mát, của suối trong.
 
Khi M'Na xuống gần con suối nhỏ, nàng chợt nghe một nốt đàn lạ tai, lạc lõng rồi là im vắng. Nàng đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm. Không thấy gì. Chỉ có tiếng lá xào xạc. Và tiếng nước suối chảy, âm thanh réo rắt nhưng nhỏ nhẹ, mơ hồ. Con suối nhỏ thật dễ thương, nước rất trong, ở đó nàng có thể thấy được bóng những tàn cây um lá, và những cánh mây trời bạc trắng trôi hững hờ dưới đáy tưởng chừng như sâu hơn những viên cuội nhỏ bé nằm im lìm ngoan ngoãn và chút gì tội nghiệp ở đấy. Hai bên bờ suối là những bãi cỏ mượt mầu xanh non dịu dàng. M'Na nghịch ngợm nhúng chân vào nước và nghe lao chao thật vui tai. Nàng rút chân lên và đứng lặng nghiêng người nhìn bóng mình lung lay nhập nhòa dưới đáy nước. Con suối vẫn chảy nhẹ nhàng, vẫn trôi xuôi êm ái nên nàng chưa bao giờ biết mình đã lớn, chỉ mơ hồ cảm thấy một vài đổi thay khác lạ trên thân thể. Và hồn nàng thì vẫn tịch lặng như mặt nước hồ thu chưa bao giờ dậy sóng, chưa bao giờ xôn xao bởi một viên sỏi nhỏ nào, viên sỏi có tiếng rơi rụng và tiếng lướt đi âm thanh sắc bén và đau đớn. Nàng sống an phận, vô tình như cảnh vật chung quanh. Nàng chưa biết mơ mộng. Cũng như nàng chưa bao giờ biết đi xa về phía dưới con suối ở bên kia khúc quặt và lùm cây. Cũng như nàng chưa bao giờ biết được giòng nước nhỏ đã soi bóng nàng, soi bóng núi rừng, đã chảy qua bao nhiêu làng mạc, bao nhiêu phố xá, và cuối cùng đổ ra một đại dương bao la. Mà nàng như một cánh chim rừng bé bỏng, nhút nhát, hai con mắt đã ngập tràn hình ảnh của những vòm cây xanh ngát, và hồn thì đã dẫy đầy những mật ngọt hương thơm của hoa cỏ.
 
- Ê, cô kia!
 
Có tiếng ai gọi, giọng đàn ông trầm trầm. M'Na giật mình để rơi chiếc vò xuống con suối. Nàng thấy bóng mình, bóng mây và bóng lá cùng vỡ vụn. Nàng hốt hoảng nhìn quanh và vội vã cúi xuống múc đầy vò nước. Nàng quảy vò lên lưng và dợm bước quay về.
 
- Này, cô kia!
 
Lần này tiếng gọi rõ hơn, và nghe như diễu cợt. M'Na sợ sệt nhìn chung quanh.
 
- Phía này nè, cô ơi!
 
M'Na ngẩng mặt nhìn lên. Trong đám lá xanh mướt, khuôn mặt với cái nhếch mép chễ diễu của một người con trai lạ mặt đang đăm đăm nhìn nàng. Chàng đang ôm một cây đàn, một tay hờ hững đặt trên hàng dây phím, một tay mệt mỏi chống cằm. Chàng cười tinh nghịch:
 
- Thấy  tôi chưa, cô mọi?
 
Chàng trai chắc là người Kinh, da thật trắng và có một chút gì xanh xao, nhưng hai ô mắt thì thật là sáng. M'Na cảm thấy bối rối và hơi khó chịu. Nàng nói, âm phát ra lí nhí và ngượng nghịu:
 
- Cô Thượng, không phải cô mọi.
 
Chàng trai bỗng bật cười thành tiếng:
 
- A! Xin lỗi cô Thượng!
 
M'Na cúi đầu yên lặng, nghe vò nước nặng trĩu trên vai. Nàng sợ. Và rừng  núi chung quanh cũng lặng yên. Rừng cũng đã sợ. Một con chim lạ cũng về đây hót những lời ca quái dị, phá vỡ nỗi bình yên quen thuộc mọi ngày. Rừng chưa hiểu nghĩa lời ca, nên rừng dè dặt, rừng im tiếng. M'Na cũng chưa hiểu, nên nàng nín thinh. M'Na liếc nhìn chàng trai rồi ôm vò nước quay đi.
 
- Cô Thượng về hở? Cô thượng làm tôi buồn lắm đó nghe.
 
Người con trai đưa mắt nhìn theo cho đến khi M'Na biến mất sau lùm cây và nói lớn, thanh âm nghe như vừa đùa nghịch vừa tha thiết: 
 
- Chiều mai cô Thượng xuống đây nhé! Tôi chờ!
 
M'Na nghe được tiếng vang vang đáp trả ở bên kia đồi ; cùng lúc bầy chim về bay lượn từng đàn trên nền trời nhạt nắng. Nàng vừa ngoái nhìn về phía dưới thung lũng, vừa chạy lên đồi hốt hoảng.
 
*
 
Đã bắt đầu đêm khi K'Lang đến. M'Na đang nhóm lửa. K'Lang khoanh tay lặng yên đứng nhìn người bạn gái, hai con mắt chàng lập lòe và lòng dấy lên một chút xao xuyến.
 
Hồi lâu, chàng gọi nhỏ:
 
- M'Na này!
 
M'Na ngẩng nhìn lên mỉm cười:
 
- Gì thế hở K'Lang?
 
K'Lang nhìn đăm đăm vào ngọn lửa, ngập ngừng:
 
- À..., M'Na có thích thêm lan nữa không? Để ngày mai K'Lang đi núi kiếm về cho...
 
- M'Na vẫn thích. Nhưng mà thôi, K'Lang cho M'Na nhiều rồi, K'Lang đừng đi núi lấy nữa kẻo mệt.
 
- Không. K'lang không có mệt đâu. K'lang thích đi núi chơi. K'Lang thích lấy lan về cho M'Na thật nhiều.
 
M'Na chợt cảm động. Nàng vói tay khơi cho ngọn lửa sáng hơn.
 
- K'Lang đi núi một mình thôi hở?
 
- Không. K'Lang đi với thằng H'Liu, thằng K'Muôn. 
 
- Thằng K'Muôn nhỏ vậy mà dám đi núi hở?
 
- Ừ, K'Lang vẫn dẫn nó đi hoài.
 
- K'Lang có đi xa không?
 
- Bọn K'Lang đi xa lắm. Đi xa trong núi mới có lan đẹp.
 
- Đi xa trong núi chắc vui lắm K'Lang nhỉ?
 
- Ừ, vui lắm. M'Na có thích đi núi không?
 
- Có, M'Na thích lắm.
 
- Hay là hôm nào M'Na đi núi chơi với bọn K'Lang nghe?
 
- Ừ. Mà K'Lang đừng dẫn M'Na đi xa nhé. M'Na sợ lắm.
 
- Có K'Lang, M'Na sợ gì?
 
- M'Na sợ lạc đường.
 
K'Lang bật cười làm M'Na cười theo. Những ngọn lửa bốc cao làm M'Na thấy nóng ran ở hai má. K'Lang nhìn ra ngoài sân hỏi:
 
- Giờ này mà bạ của M'Na chưa về hở? 
 
M'Na đưa mắt nhìn theo ra ngoài cửa. Nàng thấy nền trời đã thâm tối. Những bóng cây mệt mỏi đứng im như muốn ngủ. Giờ này có lẽ cha nàng - mà nàng gọi là bạ - đang trên đường trở về nhà, cây búa mệt mỏi trên vai. M'Na thương cha lắm. Ông chỉ còn một mình. Mẹ nàng mất lúc nàng còn nhỏ tuổi. (Nàng không còn nhớ gì về mẹ, ngoại trừ những hình ảnh loáng thoáng gom góp từ những mẩu chuyện rời rạc mà cha nàng đã kể. Nhiều lúc nàng cố thử nhớ lại khuôn mặt mẹ mình, nhưng đó chỉ là một khuôn mặt chắp nối từ những khuôn mặt quen thân của bà con họ hàng). Nhà nàng nghèo, như tất cả mọi gia đình của buôn Thượng nhỏ nhoi này. Mỗi buổi sáng khi mặt trời chưa dậy, cha nàng đã vội vã vác búa rìu vào tận rừng sâu đốn củi. Buổi chiều ông trở về với hai bàn tay gầy guộc, đen đủi, thêm những vết sẹo và nốt chai cứng. Và đài trán thêm một vết nhăn mới. Thế đó. Một đời vất vả. Một đời phấn đấu. Nhưng ông vẫn còn có một niềm vui để mà sống, đó là M'Na đứa con gái xinh xinh ngoan ngoãn của ông. Mỗi buổi tối, sau khi nấu ăn xong, M'Na ra tận cuối đồi đứng đón cha, dáng âm thầm run rẩy dưới bóng lá. Và khi nghe được tiếng bước chân ông mệt nhoài ở bên kia khóm cây, nàng cất tiếng gọi vang cả núi rừng, âm ba khuấy động một vùng sương khói mịt mùng:
 
- Bạ ơi! Bạ!
 
Nàng lắng tai nghe tiếng trả lời ở trong bóng tối, thanh âm khàn đục:
 
- M'Na.
 
Những lúc quá mệt, tiếng trả lời yếu ớt của ông mất hút trong tiếng gió đêm, nàng sẽ chạy như bay theo con đường mòn quen thuộc cố tìm trong bóng đêm hai con mắt yêu mến hay lắng nghe hơi thở dồn dập khỏa ấm một khoảng núi rừng. Rồi hai cha con, một già một trẻ, bước nhấp nhô trở về nhà. Hơi sương lạnh buốt. nhưng tiếng nói reo vui tíu tít của M'Na đang kể cho cha nghe những mẩu chuyện của một ngày qua làm ông quên nỗi mệt nhọc đang lan dần trong thân thể. Và bàn tay bé bỏng của nàng nằm ngoan ngoãn trong tay ông như chuyền hơi thở cùng nhịp sống cho cha. Con đường về nhà hình như ngắn lại.
 
Buổi tối, bên nồi cơm bốc khói, ông kể cho nàng nghe về những nơi chốn lạ hoắc mà ông vừa đặt chân đến, về những con thú, những loài cây, loài hoa kỳ dị mà ông đã thấy. Và sau hết luôn luôn là một mẩu chuyện đó của một người quá cố, một người đàn bà hiền lành chết rất trẻ giữa một mùa mây thấp và mưa lũ. Đã mười mấy năm rồi, thời gian xa rất xa. Nhưng cơ hồ hình bóng người đàn bà đó còn sống mãi trong trí tưởng của ông. Nhiều lúc ông ngỡ rằng nhìn thấy bà đứng chờ ông ngoài vườn cây, cùng đi với ông mỗi buổi sáng và cùng về với ông trong khuya lạnh. Bà còn đâu đó ngoài núi rừng để phù hộ ông giữa những ngày tháng gian nan, cứu ông những lúc nguy hiểm, vỗ về ông những giây phút muộn phiền và bảo bọc cho đứa con gái còn lại được một đời an lành, sung sướng. Khi nói về bà, giọng ông bao giờ cũng khàn khàn, nghèn nghẹn pha lẫn chút bùi ngùi. Và M'Na bao giờ cũng ngồi im rất im mà lắng nghe. Những buổi hôm trăng lên sớm tỏa ánh sáng mát dịu, bóng tối bị thổi dạt về phía dưới thung lũng, nàng mơ hồ thấy được gương mặt dịu hiền của mẹ mình đâu đó trên từng cành lá và cảm thấy bàn tay âu yếm của bà về đậu lại trên mái tóc. Và nàng thiếp đi. Hình ảnh cuối cùng còn thấy được là đốm lửa lập lòe và những sợi khói mỏng manh phả ra trên đầu ống điếu của cha nàng. và tai thì nghe tiếng côn trùng rả rích ở ngoài vườn cây, sau nhà, dưới con dốc, bên kia đồi, khắp nơi, cả trong giấc mộng nữa. Nàng ngủ hiền hòa cho đến sáng hôm sau, khi trở dậy đã thấy ánh lửa bập bùng trong bếp, cây búa nhỏ với cha nàng thì đã đi mất, cùng lúc bầy chim gọi nhau xôn xao dưới bờ suối. Thêm một ngày nữa cho cha nàng phải vất vả. Thêm  một ngày nữa để nàng thương yêu hơn. Thương yêu chính nàng, những người thân quen, cái buôn nhỏ, núi đồi chung quanh, cho đến một người khuất bóng, mẹ nàng.
 
*
 
Khi K'Lang ra về thì sương đã lên trắng xóa. M'Na đứng ở trong cánh cổng nhìn theo dáng người con trai Thượng. Phía dưới thung lũng là bóng tối đầy tràn. Nhưng cơ hồ nàng còn thấy được hình ảnh chàng trai lạ mặt với chiếc áo len màu xám tro ở đâu đó sau rừng cây, đôi con mắt ngạo nghễ vừa xa lạ như bầy chim trời đến rồi đi bất chợt trên mái lá, nhưng cũng vừa thân quen như những nụ lan vàng buổi tổi tỏa hương thơm ngát ngoài vườn. Trong một chốc bỗng nhiên nàng lắng tai nghe ngóng. Không còn tiếng đàn từng nốt vang vang và giọng cười tinh nghịch kỳ lạ. Mà chỉ nghe được tiếng bước chân của K'Lang khua vang xa dần trên lối cỏ và tiếng lửa tí tách reo trong căn bếp vọng ra. M'Na rùng mình. Nàng biết rằng đêm đã lạnh.
 
 
VŨ LINH THIÊNG        
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 114, tuần lễ từ 9-8 dến 16-8-1973)
 

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2025

CHIẾC LỌ THỦY TINH VÀ CÔ BÉ - Vũ Linh Thiêng


Tôi lấy tờ giấy bóng màu hồng nhạt cẩn thận gói chiếc lọ nhỏ lại. Lát nữa sẽ phải nói với em thế nào đây, hở Mỵ? Nhưng hy vọng em sẽ không khám phá ra sự thật đau lòng này. Đừng trách anh nghe Mỵ. Biết làm sao được, khi em cứ khăng khăng đòi anh phải bắt nhốt cho em vài sợi mây nho nhỏ. Lần đó anh đã nói đùa nhưng em ngây thơ quá đỗi, hỡi cô bé dễ thương. Anh đã kể với em là anh ở trên một đồi cao, buổi tối anh bắt đầu đi ngủ khi những khóm lá thông mệt mỏi thở lao xao, buổi mai anh trở dậy cùng lúc những cụm mây màu tuyết bạc bay bay thật thấp ngang qua ngoài ô kính. Anh đứng dậy mở cánh cửa sổ, đưa tay vẫy chào. Vì chút nữa mây sẽ lên cao, mây sẽ bay xa và mây sẽ tàn tạ cô đơn ở một góc trời nào đó. Nhiều lúc mây như quyến luyến ngừng lại thật lâu ngoài khung cửa. Mây thì vẫn luôn im lặng, buồn buồn. Nhưng anh thì đã vui vẻ kể cho mây nghe về những mẩu chuyện anh biết, về một cô bé tên Mỵ có đuôi tóc nghịch ngợm như đuôi ngựa, có hai mắt to như hai bánh xe vận tải (anh nhớ em đã dẫy nẩy lên khi nghe anh so sánh như thế) và nhiều điều khác nữa mà anh vô tình đã quên mất. Em đã tin anh lắm, và em ước ao được nhìn thật gần, được ôm lấy trong tay những cụm mây trắng nõn. Nhưng em không thể toại nguyện được vì mây chỉ đến vào buổi sớm khi nắng chưa lên mà em nói giờ đó thì em còn say ngủ, trời lạnh quá làm sao em có thể dậy sớm được. Và em đã bắt anh hôm nào nhớ giữ trộm lại cho em vài sợi nhỏ. Hỡi cô bé, em ngây thơ quá đỗi. Làm sao anh có thể nắm giữ được mây. Có những cái đôi khi rất gần gũi nhưng một đời có lẽ anh sẽ không nắm lấy được. Chỉ để ngắm mà thôi. Và có lẽ ta cũng đừng nên nắm lấy, Mỵ ạ...
 
Tôi lên đỉnh đồi khi nắng bắt đầu chiều.. Gió đùa trong mái tóc bồng. Tôi chụm tay làm loa gọi lớn:
 
- Mỵ Nương ơi!
 
Không có tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng "ơi" vọng dài hiu hắt ở bên kia đồi. Nhưng tôi tin rằng nàng đã đến và có thể đang núp trốn sau một bụi cây nào đó. Nàng thường vẫn đến đúng hẹn, không như tôi thường bào chữa đồng hồ anh hôm nay đói bụng nên chạy chậm. Đảo mắt nhìn một vòng quanh đồi, tôi lại gọi lớn:
 
- Mỵ Nương ơi, Mỵ Nương.
 
Quả nhiên dưới thung lũng có bóng một người con gái, áo trắng dài nổi hẳn trên nền cỏ xanh biếc, chiếc đuôi tóc ngúng nguẩy giận hờn:
 
- Mỵ, không phải Mỵ Nương.
 
Tôi chạy như bay xuống thung lũng:
 
- Xin lỗi cô bé, chờ có lâu không? 

Nàng nghiêm mặt, con mắt long lanh một chút nước:
 
- Em tên là Mỵ, đừng gọi em Mỵ Nương.
 
Tôi cãi:
 
- Mỵ Nương là Công Chúa, em cũng là Công Chúa. Công Chúa nhỏ của anh...
 
Nàng cúi mặt không nói. Biết nàng giận tôi trêu thêm: 

- Em là Mỵ Nương, để anh làm Sơn Tinh.
 
- Không thèm chơi với bọn tinh bọn ma đó.
 
- Thì thôi, anh làm Trọng Thủy vậy.
 
- Không thèm chơi với gã ăn cắp ấy.
 
- Trời ơi! Thế anh là cái quái gì? Chả lẽ lại là cái gã Trương Chi thất tình...
 
Đã thấy một chút vui ở khóe mắt nàng:
 
- Không chơi với anh nữa. Bắt người ta chờ dài cả cổ rồi còn trêu người ta nữa.
 
- Ê, đừng vu oan nghe chưa. Cổ dài là tại ăn quà vặt quá nhiều. Mà thôi, huề nhé.
 
Tôi chìa ngón tay trỏ ra chờ đợi. Nàng nhìn tôi rồi nói:
 
- Không ngoéo. 

Tôi cho tay vào túi lấy ra chiếc lọ thủy tinh bọc giấy màu hồng chìa ra trước mặt  nàng, gió chiều khua những tua giấy kêu lao xao:
 
- Không ngoéo tay thì không cho cái này.
 
- Cái gì đã?
 
- Cái mà có người cứ đòi hoài đó.
 
Mắt nàng sáng lên nhìn chăm vào tay tôi:
 
- Mây đó phải không?
 
- Thì ngoéo tay đi rồi biết ngay.
 
- Anh ỷ thế lớn rồi bắt nạt người ta hoài.
 
Nói thế nhưng nàng vẫn móc ngón trỏ của nàng vào tay tôi. Tôi vẫn giữ lấy tay nàng còn tay kia tôi trao cho nàng chiếc lọ. Nàng trố mắt nhìn những sợi mây sóng sánh bên trong:
 
- Mây thật hả anh?
 
Tôi không dám mạnh dạn quả quyết:
 
- Thôi cất đi, cô bé. Mà nhớ về nhà đừng có mở ra nó bay hết nghe không. Con gái là chúa hay tò mò. Cam đoan rồi cô sẽ làm bay hết cho xem.
 
Nàng mải chăm chú nhìn nên hình như không nghe tôi nói:
 
- Anh này, có phải mây gặp lạnh đông lại thành nước không?
 
Tôi ngạc nhiên không hiểu nàng muốn gì:
 
- Trời ơi, học lớp mấy rồi mà hỏi câu đó.
 
- Để em về bỏ vào tủ lạnh xem nó có đông lại thành nước hay không nhé. 

- Trời đất! Không được đâu.
 
- Gì mà không được? 

Tôi bối rối, giảng nghĩa quanh co:
 
- Ê, không được đâu. Em không thấy chỉ có mây đen gặp lạnh mới đông lại thành nước hay sao. Mây trong lọ là mây trắng. Mây non mà.
 
Trong đuôi mắt nàng hình như có một chút nghi ngờ:
 
- Vậy hở?
 
- Không tin anh hả? Thôi cất cái lọ đi. Ta nói chuyện khác hay hơn.
 
Buổi chiều đã về hun hút sâu dưới thung lũng cùng lúc gió trở lạnh hơn trên đỉnh đồi. Một vài con chim bay xiêu xiêu trên nền trời màu xám. Không biết đã bao nhiêu lần như thế, chúng tôi ngồi bên nhau.
 
- Em lạnh không?
 
Nàng đáp lại bằng một cử chỉ rùn vai. Tôi kéo nàng đứng dậy:
 
- Thôi ta về đi. Chiều lắm rồi.
 
Đã qua đi ba ngày tôi không nhận được tin tức gì của nàng. Chắc là không có việc gì xảy ra. Có lẽ nàng đã tin lời tôi không mở chiếc lọ ra xem. Tôi cảm thấy hơi yên tâm. Vì dù sao đó cũng là dấu hiệu nàng còn tin tưởng ở tôi.
 
Chiều nay đi học về tôi nhận được một tấm giấy nhỏ: Mời ông đến Ty Bưu Điện lãnh một bưu phiếu. Khi tôi đến lão nhân viên trao cho tôi một hộp giấy nhỏ. Quái lạ, ai gửi cho mình gói quà gì đây. Nét chữ bên ngoài trông quen quen nhưng lúc đó có lẽ vì hồi hộp nên tôi không nhớ là của ai. Khi mở hộp ra tôi chưng hửng. Chiếc lọ thủy tinh mà tôi đã cho Mỵ. Không còn gì ở trong, chỉ một tờ giấy học trò nho nhỏ. Mở ra tờ giấy có hàng chữ nghiêng nghiêng:
 
"Trả anh lọ mây. Mây gì mà hôi thuốc lá um. Anh lừa dối người ta quá. Thôi, không thèm chơi với anh nữa".
 
Tôi đứng đó dở khóc dở cười. Và tôi nghĩ dù sao thì ngày mai mình cũng phải tốn một xuất xi-nê và một chầu hủ tiếu để làm hòa.
 
 
VŨ LINH THIÊNG     
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 92, tuần lễ từ 8-3 đến 15-3-1973)