Em vác cả chiếc chăn bông nhỏ ra quấn vào người, ngồi thon lỏn vào chiếc ghế lớn, cố gạo cho hết bài cuối cùng của môn sử địa, cái môn khó nuốt nhất trong những môn học của chương trình, mà cố gạo bao nhiêu càng không thuộc bấy nhiêu. Tháng tám em thi sao tâm trí em mãi bay xa vời sách vở, đeo đẳng mãi những buồn phiền ghê lắm, vớ vẩn ghê lắm. Cố tình quên càng thêm nhiều buồn bã, lẫn lo lắng vu vơ.
Em gấp cours Địa, cố nhắm mắt cô đọng những ý nghĩ lại nhưng sao mãi nhớ những chuyện xa lắc, xa lơ nào kéo về đong đầy ký ức.
Trên lầu, Tưởng, Ngọc, Bình, Bảo rồi anh Tuấn lục tục kéo xuống. Đi ngang qua chỗ em ngồi, Tưởng trêu chọc: Sao! Cô bé gạo hết bài chưa. Em mỉm cười (dù em chưa học được gì cả): Dĩ nhiên là học hết. Rồi giả vờ ngạc nhiên, em cao giọng: Cuối năm anh định gia nhập binh chủng nào đó? Tưởng không vừa: Còn cuối năm cô bé định tiểu đăng khoa hở? Em đỏ mặt. Cả bọn cười ầm rồi kéo nhau ra cửa. Tiếng anh Tuấn vọng vào: Ở nhà nhớ khóa cửa nha Ti. Em dạ nhỏ mà nước mắt chẩy dài buồn bã. Căn nhà vắng tanh, còn vương lại những làn khói thuốc mờ mịt. Ngoài trời, mấy hôm nay ảnh hưởng cơn bão rớt nên có vẻ lạnh lẽo, nặng nề. Ôi! Sao nhiều chuyện buồn đến với em ghê đi Hoài ạ. Lẽ ra giờ này em đã phải yên tĩnh - em nói là yên tĩnh của tâm hồn cơ đấy - để lo học bài, làm bài cho mùa thi sắp đến của mình. Em còn bao ngày, em còn bao ngày nữa, tính hộ em xem. À thôi, anh thì hay ăn gian ghê lắm. Em biết, mỗi lần giao hẹn điều gì hễ đưa tay móc ngoéo là thế nào anh cũng nắm chặt cả bàn tay thôi, để em tính cho nghe. Tháng tám em thi, bây giờ tháng bẩy, mà càng gần ngày thi em lại càng buồn ngủ. Ngồi đâu cũng ngủ, nằm đâu cũng ngủ. Mẹ bảo vậy là con gái hư lắm nhá. Mà em nói cho nghe. Chứ thức mà cứ mải nghĩ đến anh, tất cả đều nhớ hết. Giời ạ! Thế có phải là con gái ngoan không. Thà ngủ cho xong. Ô hay! Bộ cười ngạo em hở. Chả nói cho anh nghe nữa đâu anh yêu dấu ạ. Thấy không, em thật thà như lá cỏ, gì cũng nói anh nghe, xấu cũng nói anh nghe, tốt cũng nói anh nghe, làm sao cắt bỏ được sợi dây của con diều mà Ti lỡ buộc đời mình vào đó gởi mây gởi gió theo anh. Hồi nãy Tưởng nói cô bé định tiểu đăng khoa hở? Gì chứ chuyện đó chắc chắn không có rồi anh nhỉ. Em vẫn sợ cái kiếp vợ chồng đầy buồn vui, đầy lo lắng, dù đôi lúc em tự nhiên vẫn ước mơ mình sẽ có những sợi dây hồng cột chặt đời nhau. Thế đó. Mâu thuẫn ghê hở anh. Anh ạ! Cách đây mấy tuần, anh về, em thấy, và rất nhiều lần, bên khung cửa sổ về phía bên trái, em thấy anh lặng lẽ nhìn vào, mà em đã cố tình lờ đi. Em đã chối bỏ cái quyền gặp nhau vào ngày chủ nhật mỗi tuần bao nhiêu lần rồi. Sáu lần. Anh biết không. Em đếm kỹ lắm đó. Em thoáng thấy bóng anh về, như loài chim từ xa nhả từng cọng rơm nhỏ kết lại đời người, đời em mà em không dám gọi.
Hoài thương yêu! Chả lẽ em lại nói em cần anh như cần hơi thở, chả lẽ em lại nói em nhớ mong anh như nhớ từng bữa ăn từng giấc ngủ. Mà em dốt ghê đi anh ạ, chả lẽ, có nghĩa là anh có quyền kiêu hãnh rồi đó, mà không phải để "bắt nạt tui nghe bạn".
Phải chi hôm nọ ghé nhà là em đã cho anh xem thời khóa biểu của những ngày học thi của em.
Này nhé! Sáng từ 5 giờ đến 7 giờ học bài. (vậy mà sáng nào 6 giờ 30 em mới dậy) Từ 7 giờ đến 11 giờ 30 làm toán, rồi học bài, rồi làm toán. Thấy em chia thời khóa biểu, mấy con bé bạn phục lăn, em xấu hổ ghê cơ. Đáng lẽ phải chia như thế này. Sáng từ 6 giờ đến 8 giờ học bài, từ 8 giờ đến 12 giờ nghĩ vơ nghĩ vẩn. Nhiều khi em mong thời gian qua nhanh cho qua ngày đoạn tháng mà nhìn chồng vở cao chưa thanh toán xong là em lại rùng mình. Tháng này, em bớt đi ít mỡ anh ạ, xuống gần 2 ký lô đó nhá. Mấy nhỏ bạn bảo em gầy như lá mùa thu (nguyên văn) chắc gạo bài thi lắm. Bây giờ chắc hết mục bát phố, hẹn hò. Em đỏ mặt ngượng ngùng. Thì mình có hò hẹn, đưa đón lần nào hở anh? Những lần gặp nhau đều vội vàng mà cũng đủ cho con tim em rộn rã như thể là sắp vỡ tung lồng ngực, mà em đã bâng khuâng hết cả khoảng thời gian sau đó. Bây giờ như thế đó, em chỉ lo cho ngày thi mà chưa bao giờ lo học thi. Đáng bị đòn ghê đi anh ạ. Bây giờ 19 giờ 15, trời tối, em vẫn ở vị trí cũ, nghĩa là vẫn ôm chiếc chăn trong cái ghế, nghĩa là vẫn ôm vở mà đầu óc vẫn nghĩ vơ nghĩ vẩn tận đâu đâu. Mẹ chưa gọi vào ăn cơm. A! Cấm cười nghe bồ, đứa nào cười hở mười cái răng ráng chịu, "tui" vậy đó, đến bữa ăn là cứ chờ má dọn. Ba cũng vẫn chưa đi làm về. Anh Tuấn chắc còn khuya mới về. Sau đó là một màn ngâm nga của bố. Một ngày đối với anh Tuấn thật nhiều tiết mục kể cả mục đi chơi khuya về bị ông cụ mắng.
Còn em, hồi xưa còn lang thang ngoài phố, dĩ nhiên là đơn thương độc mã nghe bạn. Tháng 7, ở nhà gạo bài, ra đụng sách vở, vào đụng sách vở, à, nhớ anh có phải là một tiết mục hay ho, thú vị hay không?
Anh ạ! Có lúc em nghĩ nỗi mong mỏi làm xanh xao ngày tháng, buồn vui cứ qua đi, có khi chỉ bắt đầu từ một khởi điểm nhỏ nhoi tình cờ, mãi tích lũy tiềm tàng bao la vô hạn. Hết một ngày, rồi một ngày, có lúc em cũng mong có ngọn gió vô tình nào thổi loài chim lang bạt về. Nhưng rồi tháng tám em thi, cũng rất vô tình gợi cho em âu lo ngày tháng, để em biết mình không có quyền gặp nhau, nhất định.
Anh yêu dấu! Mùa thi này em sẽ cố gắng đậu cao, thật cao cho tới hết hạn để đậu luôn. D'accord! Chứ không như bà thầy bói ngày nào nói em thi trượt, để em gục đầu khóc cho mọng đỏ mắt môi đâu. Này Hoài, em nói nhỏ cho nghe. Tháng tám em thi xong, nhớ đến, em chờ, đứng ngoài cửa sổ màu xanh, bên trái, nhất định bên trái và gọi tên thật của em nghe. Hạ Thảo nghe anh. Còn nhớ không đó. Ti Ti trẻ con quá anh ạ. Nhớ về, em kể cho nghe chuyện này hay lắm. Cái con bé Thúy... Đấy, em sắp lộ bí mật rồi. Và này, Hoài yêu dấu, đừng trách móc, hãy để em yên tĩnh thanh thản trong mùa thi đầu của đời em.
THANH HẰNG
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 59, tuần lễ từ 13-7 đến 20-7-1972)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét