Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

CHIM SẺ VẨN VƠ - Lunady


Chú nhỏ học bên audio. Và chú nhỏ đi học bằng chiếc xe đạp tí hon trông dễ thương kinh khủng. Đầu tiên là thế này: dạo ấy Phương với Dung còn đi học riêng, một hôm, thứ sáu thì phải, Phương ngủ dậy hơi muộn, tưởng đã trễ học nên nhờ anh Nam chở đến trường, đến nơi hóa ra còn sớm. Phương đứng đợi Dung ngay cổng sau, vừa đứng vừa nhìn thiên hạ qua lại thì chú nhỏ lững thững đi tới, áo trắng, quần xăng gai xanh tươi và mắt nhìn sao giống mắt ai kia kinh khủng. Nguyên cũng cao, cũng ngang tàng như vậy đó, nhưng bây giờ có còn gì nữa đâu. Chiếc valise xanh dương sậm đựng quần áo, vài ba quyển sách vở theo Nguyên ngược xuôi từ Cần Thơ, Định Quán tới Saigon rồi bây giờ Nguyên cũng lặng lẽ bỏ Saigon mà đi, trôi dạt không biết nơi nào, và chú nhỏ vừa đi ngang qua Phương cũng có khuôn mặt tựa như khuôn mặt dấu yêu ngày ấy, với mắt nhìn mang thương nhớ đến ngàn đời. Phương nhìn sững chú nhỏ trong giây lâu, chú nhỏ ngạc nhiên nhìn trả lại, nhưng rồi cũng đi thẳng. Chốc sau Phương lại thấy chú nhỏ trở ra với bạn, nhìn Phương một cái, nói trời nói đất gì đó rồi kéo nhau đi vào. Dung tới, chuông reo, hai đứa vào học và Phương quên bẵng mất câu chuyện ban sáng. Nhưng đến lúc ra về, Phương lại thấy chú nhỏ loay hoay lấy chiếc xe và hôm nào cũng thế, dắt xe ra là chú nhỏ cắm đầu chạy làm như có chuyện gì vội vã lắm. Từ đó, như một thói quen nhỏ, hôm nào Phương cũng kéo Dung nán lại ở cổng đợi chú nhỏ đến, gửi xe, đi ngang và nhìn đôi chút, bọn Phương đã đi trễ, chú nhỏ còn đi trễ hơn. Một hôm, vừa gửi xe xong, Phương thấy chú nhỏ đi tới, đi bộ. Phương ngạc nhiên kéo tay Dung:
 
- Ơ Dung, hôm nay anh chàng đi bộ...
 
Dung không để ý, ừ ào cho qua chuyện:
 
- Chắc xe hư hay gì đó... 
 
Thấy chú nhỏ có vẻ mất tự nhiên, Phương kéo tay Dung đi vào. Dung ngoái cở lại nhìn và nói:
 
- Anh chàng mắc cỡ...
 
Từ hôm đó chú nhỏ đi sớm hẳn ra, và bọn Phương không phải đứng nấn ná ở cổng nữa vì lần nào đi vào cũng thấy chú nhỏ đã đứng trên balcon lầu 2 bên audio nhìn sang. Lầu 2 có 5 phòng: 6, 7, 8, 9, 10. Không biết chú nhỏ học phòng nào.
 
Lâu dần Phương biết anh chàng còn hay ngồi ở cái băng ngay cạnh cửa nhỏ nữa. Hôm đó Phương và Dung định lên cửa sau nên đi sát cái băng để rẽ sang cầu thang bên phải. Phương có nhìn bên audio, nhưng vị trí quen thuộc trống vắng nên Phương nghĩ thầm: chắc anh chàng đi trễ, tự dưng Phương thấy trong số những đôi chân của đám học trò ngồi ở băng đưa ra có màu vải xăng gai xanh quen thuộc, Phương ngẩng nhìn khổ chủ thì ra là chú nhỏ mọi hôm. Anh chàng đang nhìn Phương, chưa lần nào Phương đứng gần anh chàng như thế, và Phương hối hận sao hôm nay mình mặc đồ xấu quá. Anh chàng có cười nhưng không biết cười với bạn bè đang ngồi nói chuyện hay cười với con bé tốc kê đang đi ngang qua mặt. Dung vào toilette chải tóc. Lúc sắp ra, Phương hỏi:
 
- Có nên nhìn một cái không Dung?
 
Dung trả lời:
 
- Rất nên.
 
Phương nhìn đôi mắt cũ làm Phương thấy tâm hồn mình lao đao một chút.
 
Từ đó trong lớp, trên đường đi về mỗi ngày, những lúc rảnh rỗi Phương nghĩ đến chú nhỏ khá nhiều. Phương đặt cho chú nhỏ một cái tên: Michel, và Phương nghĩ đến những điều làm cho Phương cảm thấy chú nhỏ là một cái gì gần gũi và quen thuộc với mình. Chả hạn như trong túi quần chú nhỏ chắc thế nào cũng có một ít tiền, để gửi xe chẳng hạn ; nếu chú nhỏ hay hút thuốc như Nguyên, trong túi sẽ có một gói thuốc nhưng đã vơi quá nửa, và hộp quẹt giấy hay brique gì đó. Mỗi ngày đi học chú nhỏ mang theo một cuốn sách và một cuốn vở cũng như Phương vậy. Phương học cuốn Mauger, còn chú nhỏ học bên audio chắc chú nhỏ cầm theo cuốn France en direct hay gì gì đó. Trong cuốn vở, chắc chữ của chú nhỏ cũng quăn queo xấu xí như chữ con nít của Nguyên. Cây bút Bic chú nhỏ giắt ở mép túi quần, và khi chạy xe thì sách vở để trong cái giỏ xinh xinh phía trước.
 
Bỗng nhiên Phương ước ao ngồi ở cái yên sau của chiếc xe đạp dễ thương kia ghê gớm.
 
 
LUNADY        
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 112,  tuần lễ từ 26-7 đến 2-8-1973)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét