Hiển thị các bài đăng có nhãn Thanh Hằng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thanh Hằng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

THÁNG CUỐI - Thanh Hằng


Em vác cả chiếc chăn bông nhỏ ra quấn vào người, ngồi thon lỏn vào chiếc ghế lớn, cố gạo cho hết bài cuối cùng của môn sử địa, cái môn khó nuốt nhất trong những môn học của chương trình, mà cố gạo bao nhiêu càng không thuộc bấy nhiêu. Tháng tám em thi sao tâm trí em mãi bay xa vời sách vở, đeo đẳng mãi những buồn phiền ghê lắm, vớ vẩn ghê lắm. Cố tình quên càng thêm nhiều buồn bã, lẫn lo lắng vu vơ.
 
Em gấp cours Địa, cố nhắm mắt cô đọng những ý nghĩ lại nhưng sao mãi nhớ những chuyện xa lắc, xa lơ nào kéo về đong đầy ký ức.
 
Trên lầu, Tưởng, Ngọc, Bình, Bảo rồi anh Tuấn lục tục kéo xuống. Đi ngang qua chỗ em ngồi, Tưởng trêu chọc: Sao! Cô bé gạo hết bài chưa. Em mỉm cười (dù em chưa học được gì cả): Dĩ nhiên là học hết. Rồi giả vờ ngạc nhiên, em cao giọng: Cuối năm anh định gia nhập binh chủng nào đó? Tưởng không vừa: Còn cuối năm cô bé định tiểu đăng khoa hở? Em đỏ mặt. Cả bọn cười ầm rồi kéo nhau ra cửa. Tiếng anh Tuấn vọng vào: Ở nhà nhớ khóa cửa nha Ti. Em dạ nhỏ mà nước mắt chẩy dài buồn bã. Căn nhà vắng tanh, còn vương lại những làn khói thuốc mờ mịt. Ngoài trời, mấy hôm nay ảnh hưởng cơn bão rớt nên có vẻ lạnh lẽo, nặng nề. Ôi! Sao nhiều chuyện buồn đến với em ghê đi Hoài ạ. Lẽ ra giờ này em đã phải yên tĩnh - em nói là yên tĩnh của tâm hồn cơ đấy - để lo học bài, làm bài cho mùa thi sắp đến của mình. Em còn bao ngày, em còn bao ngày nữa, tính hộ em xem. À thôi, anh thì hay ăn gian ghê lắm. Em biết, mỗi lần giao hẹn điều gì hễ đưa tay móc ngoéo là thế nào anh cũng nắm chặt cả bàn tay thôi, để em tính cho nghe. Tháng tám em thi, bây giờ tháng bẩy, mà càng gần ngày thi em lại càng buồn ngủ. Ngồi đâu cũng ngủ, nằm đâu cũng ngủ. Mẹ bảo vậy là con gái hư lắm nhá. Mà em nói cho nghe. Chứ thức mà cứ mải nghĩ đến anh, tất cả đều nhớ hết. Giời ạ! Thế có phải là con gái ngoan không. Thà ngủ cho xong. Ô hay! Bộ cười ngạo em hở. Chả nói cho anh nghe nữa đâu anh yêu dấu ạ. Thấy không, em thật thà như lá cỏ, gì cũng nói anh nghe, xấu cũng nói anh nghe, tốt cũng nói anh nghe, làm sao cắt bỏ được sợi dây của con diều mà Ti lỡ buộc đời mình vào đó gởi mây gởi gió theo anh. Hồi nãy Tưởng nói cô bé định tiểu đăng khoa hở? Gì chứ chuyện đó chắc chắn không có rồi anh nhỉ. Em vẫn sợ cái kiếp vợ chồng đầy buồn vui, đầy lo lắng, dù đôi lúc em tự nhiên vẫn ước mơ mình sẽ có những sợi dây hồng cột chặt đời nhau. Thế đó. Mâu thuẫn ghê hở anh. Anh ạ! Cách đây mấy tuần, anh về, em thấy, và rất nhiều lần, bên khung cửa sổ về phía bên trái, em thấy anh lặng lẽ nhìn vào, mà em đã cố tình lờ đi. Em đã chối bỏ cái quyền gặp nhau vào ngày chủ nhật mỗi tuần bao nhiêu lần rồi. Sáu lần. Anh biết không. Em đếm kỹ lắm đó. Em thoáng thấy bóng anh về, như loài chim từ xa nhả từng cọng rơm nhỏ kết lại đời người, đời em mà em không dám gọi.
 
Hoài thương yêu! Chả lẽ em lại nói em cần anh như cần hơi thở, chả lẽ em lại nói em nhớ mong anh như nhớ từng bữa ăn từng giấc ngủ. Mà em dốt ghê đi anh ạ, chả lẽ, có nghĩa là anh có quyền kiêu hãnh rồi đó, mà không phải để "bắt nạt tui nghe bạn".
 
Phải chi hôm nọ ghé nhà là em đã cho anh xem thời khóa biểu của những ngày học thi của em. 
 
Này nhé! Sáng từ 5 giờ đến 7 giờ học bài. (vậy mà sáng nào 6 giờ 30 em mới dậy) Từ 7 giờ đến 11 giờ 30 làm toán, rồi học bài, rồi làm toán. Thấy em chia thời khóa biểu, mấy con bé bạn phục lăn, em xấu hổ ghê cơ. Đáng lẽ phải chia như thế này. Sáng từ 6 giờ đến 8 giờ học bài, từ 8 giờ đến 12 giờ nghĩ vơ nghĩ vẩn. Nhiều khi em mong thời gian qua nhanh cho qua ngày đoạn tháng mà nhìn chồng vở cao chưa thanh toán xong là em lại rùng mình. Tháng này, em bớt đi ít mỡ anh ạ, xuống gần 2 ký lô đó nhá. Mấy nhỏ bạn bảo em gầy như lá mùa thu (nguyên văn) chắc gạo bài thi lắm. Bây giờ chắc hết mục bát phố, hẹn hò. Em đỏ mặt ngượng ngùng. Thì mình có hò hẹn, đưa đón lần nào hở anh? Những lần gặp nhau đều vội vàng mà cũng đủ cho con tim em rộn rã như thể là sắp vỡ tung lồng ngực, mà em đã bâng khuâng hết cả khoảng thời gian sau đó. Bây giờ như thế đó, em chỉ lo cho ngày thi mà chưa bao giờ lo học thi. Đáng bị đòn ghê đi anh ạ. Bây giờ 19 giờ 15, trời tối, em vẫn ở vị trí cũ, nghĩa là vẫn ôm chiếc chăn trong cái ghế, nghĩa là vẫn ôm vở mà đầu óc vẫn nghĩ vơ nghĩ vẩn tận đâu đâu. Mẹ chưa gọi vào ăn cơm. A! Cấm cười nghe bồ, đứa nào cười hở mười cái răng ráng chịu, "tui" vậy đó, đến bữa ăn là cứ chờ má dọn. Ba cũng vẫn chưa đi làm về. Anh Tuấn chắc còn khuya mới về. Sau đó là một màn ngâm nga của bố. Một ngày đối với anh Tuấn thật nhiều tiết mục kể cả mục đi chơi khuya về bị ông cụ mắng.
 
Còn em, hồi xưa còn lang thang ngoài phố, dĩ nhiên là đơn thương độc mã nghe bạn. Tháng 7, ở nhà gạo bài, ra đụng sách vở, vào đụng sách vở, à, nhớ anh có phải là một tiết mục hay ho, thú vị hay không?
 
Anh ạ! Có lúc em nghĩ nỗi mong mỏi làm xanh xao ngày tháng, buồn vui cứ qua đi, có khi chỉ bắt đầu từ một khởi điểm nhỏ nhoi tình cờ, mãi tích lũy tiềm tàng bao la vô hạn. Hết một ngày, rồi một ngày, có lúc em cũng mong có ngọn gió vô tình nào thổi loài chim lang bạt về. Nhưng rồi tháng tám em thi, cũng rất vô tình gợi cho em âu lo ngày tháng, để em biết mình không có quyền gặp nhau, nhất định.
 
Anh yêu dấu! Mùa thi này em sẽ cố gắng đậu cao, thật cao cho tới hết hạn để đậu luôn. D'accord! Chứ không như bà thầy bói ngày nào nói em thi trượt, để em gục đầu khóc cho mọng đỏ mắt môi đâu. Này Hoài, em nói nhỏ cho nghe. Tháng tám em thi xong, nhớ đến, em chờ, đứng ngoài cửa sổ màu xanh, bên trái, nhất định bên trái và gọi tên thật của em nghe. Hạ Thảo nghe anh. Còn nhớ không đó. Ti Ti trẻ con quá anh ạ. Nhớ về, em kể cho nghe chuyện này hay lắm. Cái con bé Thúy... Đấy, em sắp lộ bí mật rồi. Và này, Hoài yêu dấu, đừng trách móc, hãy để em yên tĩnh thanh thản trong mùa thi đầu của đời em.
 
 
THANH HẰNG       
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 59, tuần lễ từ 13-7 đến 20-7-1972)
 

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

TRÊN XÁC LÁ - Thanh Hằng


Thì vẫn có những buổi chiều như chiều này, vẫn có những giây phút này, Hạ ngồi im mà nghe như nỗi buồn nhỏ giọt đến ngơ ngẩn.
 
Qua khoang cửa, nhánh sứ trắng ngoài vườn nồng nàn hương, Hạ chợt bắt gặp một hình ảnh quen thuộc và tiếng đẩy cửa thật nhẹ. Chị M. đứng đó cười tinh quái. Sao bây giờ thấy Hạ lạ ghê. Hạ chối biến. Đâu có gì chị. Chị M. nhẹ nhàng. Thì đã sao mà phải chối nhỉ? Hạ nghe như có một chút hương phả vào hồn! và chợt bàng hoàng khi bắt gặp một vài hình ảnh quen thuộc lờ mờ trong trí. Tiếng chị M. vang lên đột ngột. Chị muốn xuống phố may vài cái áo. Hạ trả lời lơ đãng. Vâng, nhớ chừa cho em vài cái nơ buộc tóc, em không đi chị ạ, chiều nay em mệt ghê. Chị M. bước ra khỏi phòng, tiếng khép cửa vẫn nhẹ và dáng chị vẫn dịu dàng thanh mảnh như tự thuở nào. Bóng chị khuất sau hàng dậu với những đóa dâm bụt đỏ, và trong cái yên lặng êm ả tuyệt đối của buổi chiều. Hạ cảm thấy nỗi cô đơn khôn cùng và chợt nghe mình thèm viết một cách kỳ lạ, nhưng rồi Hạ chợt quăng bút xuống bàn, liệu những nỗi thèm thuồng kéo dài đến bao giờ, liệu ngăn kéo đầy những bức thư không gửi còn được giữ mãi đến bao giờ? Tất cả đã đến với Hạ thật vội vàng, và tình cờ. Như bức thư tình cờ mà Hạ đã nhận được trong một buổi chiều. Nguyện ạ. Sao đến bây giờ em lại nhận thức một điều trong anh mà chưa bao giờ em tưởng đến. Giá đừng có gì vướng bận, giá đừng có những giây phút vùi đầu vào thi cử. Sao em biết được tất cả đang chờ em với bao nhiêu phiền toái?...
 
Nhự phải gõ cửa đến mấy lần, Hạ mới kịp nghe thấy và trả lời thì cứ vào. Nhự bước vào trên đôi má rám nắng. Hạ nghe như có một sự nũng nịu thật dễ thương như rủ Hạ đi chơi. Hạ hỏi đi đâu. Nhự trả lời đi loanh quanh một chút. Khi đã ngồi yên trên chiếc xe nhỏ, Hạ mới chợt nhớ ra mình đã từ chối lời mời của chị M. khi nãy. Khi ngang con đường BHTQ với những hàng cây lá xanh xếp thành hàng Nhự bảo muốn ghé lại uống ly nước đá... Ly xi rô cầm trên tay mà Hạ cứ nghĩ tận đâu đâu. Trong trí Hạ hình ảnh Nguyện lại trở về bơ vơ đâu đó. Bỗng dưng Hạ thấy buổi chiều nay đã khoác lên một cái áo thật lạ. Trước đây, Hạ vẫn cố tình nghĩ mình sẽ không bao giờ bị vướng bận bởi hình ảnh khác. Nhưng giờ thì trái lại mỗi người sẽ có một thời và cứ một thời là ta lại nhìn quanh ta bằng con mắt khác. Tuổi vàng cũng chỉ có một thời mà đến với Hạ với bao nỗi bất ngờ. Bất ngờ vì chưa bao giờ. Sau khi gặp Nguyện, Hạ lại nghĩ mình đã có lần nhớ đến Nguyện quắt quay như thể nhớ một người tình. Có một lần, Hạ bắt gặp Nguyện đứng nhìn mình với nụ cười trên môi, rồi bỏ đi. Mà sau đó về nhà với bao nỗi ngỡ ngàng. Hạ đã khóc thật ngon lành, bỏ cả bữa cơm trưa. Như thế, mối tình của Hạ với Nguyện đã đến trong nhau thật bất ngờ, nhưng chưa hẳn là đã hạnh phúc, thời gian thì vô chừng và không cùng để Hạ cảm thấy hạnh phúc bao bọc quanh mình. Bây giờ Nguyện ở xa ghê lắm, không dưng Hạ nghĩ đến nơi xa xôi ấy, nghĩ đến xôn xao cả một góc tim hồng. Hạ cảm thấy mình thật nhiều điều muốn nói mà sao khi Nguyện về thì tất cả đã đều lắng xuống? Hai mắt nhìn hai tay cuống quít. Như thế rất lâu. Những lần ngửng lên và những lần cúi xuống đủ cho Hạ bắt gặp cái đỏ mặt đáng yêu của mình trong đôi mắt Nguyện. Nhưng trong cái im lặng lịm người. Tất cả đều trở thành vô nghĩa... Sao! Về không cô nương? Tiếng Nhự cắt đứt ý nghĩ của Hạ. Hạ nghiêng đầu bối rối nhìn ly nước còn đầy ắp trên tay, với một muỗng nhỏ đưa lên môi, tự nhiên Hạ chán nản vô cùng.
 
Nhự chở Hạ về nhà, dọc đường Nhự nói sao nay thấy mày lạ lùng. Hạ nghe tiếng Nhự buồn nẫu người. Ừ! Tao chỉ có thế. Cả ngày chỉ có một với một là hai. Lúc đó mới khoảng năm giờ chiều, nắng vẫn chang chang đổ, chiếu xiên qua cửa thành vệt dài nhỏ trong góc phòng, hắt lên chiếc rèm cửa một chút thanh thoát nhẹ nhàng. Hạ nghe hơi ấm trở lại. Bỏ mặc Nhự bên bàn học của mình, Hạ đi chân đất ra vườn, khu vườn ẩm mùi rêu đất, ảnh hưởng của cơn mưa ngày hôm trước. Nhón gót qua vuông cửa sổ nhìn vào phòng Hạ chợt hốt hoảng khi nhớ lại một ngày kế cận thứ bảy là hôm nay. Bây giờ Nguyện đã đi xa nhưng không hiểu sao Hạ vẫn chờ đợi thứ bảy, chúa nhật một cách nhiệt thành.
 
Tình yêu Nguyện, Hạ đã gắn liền vào đời sống, mang theo những buổi sáng cắp sách ngoan hiền, những buổi chiều thả rong cùng khắp và những buổi tối với giấc mơ nồng ấm.
 
Thành phố nhỏ, chỉ vừa vặn cho Hạ nghe niềm mơ ước của mình kết trái ở đầu cành, chính vì vậy mà Hạ chỉ e sợ có một ngày trái chín mọng rụng xuống vỡ vụn trong lòng tay. Hạ vẫn không quên một buổi tối, trước ngày đi, Nguyện đã đi ngang và dừng lại bên kia đường, điếu thuốc cháy đỏ trên môi. Hạ muốn lên tiếng gọi, nhưng kịp ngưng lại vì chợt nhận ra một nỗi lo xa lạ nào xâm chiếm. Một lát vào nhà Hạ chợt nghe xót xa, như hương thuốc Nguyện còn vơ vẩn đâu đây. Nguyện! Có khi nào anh nghĩ lúc đó em đã nhìn anh như một người lạ mặt? Với Nguyện, Hạ thấy mình trở nên quá bé nhỏ. Với Nguyện, tất cả được sơn lên một lớp sơn thần thánh.
 
Vòng tay bất ngờ của Nhự làm Hạ giật mình. Hạ hỏi nhỏ. Sao Nhự bỏ ra đây? Nhự lặng im trả lời bằng một nụ cười, thật nũng nịu trên đôi môi. Hạ nói chiều nay buồn quá. Nhự vẫn không trả lời, hiền ngoan như một con mèo nhỏ. Tự dưng Hạ thấy nguồn hạnh phúc nhỏ nhoi bé mọn của mình thấp thoáng đâu đó, ẩn trong sự nhẹ nhàng thanh thoát của Nhự. Hạ muốn nói với Nhự là đã tìm được đầu nguồn của sự sung sướng, nhưng sợ Nhự cười lại thôi. Trong giây phút Hạ mới thấy tiếc nuối những giây phút thả rong ngoài phố, trên những con đường ngập xác lá là những con đường mà có lần Hạ và Nguyện đã đi qua, chỉ cho nhau xem những gốc cây trơ trụi, nói với nhau những câu chuyện vội vàng mà cả hai đã chăm chú nghe tưởng như trên đời chẳng có gì đáng nghe hơn nữa, đã là những dấu vết gặm nhấm Hạ. Đôi khi Hạ cũng đã quên hết, nhưng chỉ một lúc, nhớ nhung có phải là những tiết mục thường xuyên của những đứa con gái như em hở Nguyện? Kỷ niệm không thể mờ hơi sương, mà cứ như những ngọn nến thắp vàng cho một thời của tuổi.
 
Mười hai giờ đêm qua tinh nghịch xoay cơ, Thúy Nhạn ngồi cạnh Hạ ranh mãnh hỏi xem Hạ có "bồ" chưa. Miếng gỗ đưa đi thật nhanh trả lời có, nhưng phải ngoài ba mươi mới được lấy "chồng". Cả bọn rũ ra cười, duy chỉ có mình Hạ thảng thốt cúi mặt trong lòng tay dù Hạ chả tin lắm và chỉ coi như một trò đùa, thời gian quá xa vời. Làm sao để Hạ giữ Nguyện với mình trong một khoảng thời gian diệu vợi ấy. Thời gian thường tạo nên những khoảng ngăn cách bất ngờ. Anh yêu dấu ạ! Làm sao em có thể nắm giữ được đầu mối chỉ hồng se thắt tình duyên đời mình.
 
Nắng vỡ trên ngọn cây, từ hàng dậu xanh bóng dáng chị M. quen thuộc trở về với giỏ trái cây đầy ắp trên tay. Trong ánh nắng hanh vàng của buổi chiều, khuôn mặt chị M. trở nên đầm ấm. Chị M. nhìn Hạ cười lặng lẽ rồi quay sang chị hỏi có phải em vừa mới sang chơi. Tiếng Nhự lí nhí trả lời em sang từ lúc nãy. Nụ cười chị M. vẫn chưa tắt trên môi. Nhự vào đây chị hỏi cái này. Hạ chợt linh cảm rất nhanh là chị M. sẽ hỏi thật nhiều điều về mình. Hạ lẩm bẩm chị này tò mò vô duyên. Nhưng cả hai đã vào phòng. Phút chốc Hạ nghe mình gọi tên Nguyện thầm thì trong lòng nắng.
 
 
THANH HẰNG      
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 85, tuần lễ từ 18-1 đến 25-1-1973)