Có điều là Phúc chẳng giống những người con trai mà em đã gặp. Phúc không đẹp, không ba hoa làm điệu nhưng ở Phúc có một nét thật đặc biệt, và có lẽ, em thương nhất đôi mắt của Phúc. Mắt Phúc đẹp và buồn, nhất là lúc Phúc nhìn em, tự nhiên em muốn khóc, tại Phúc buồn, buồn đến khiến cho em khóc được...
Buổi chiều em đạp xe chạy lông bông ngoài đường ; những ngày tháng thi xong thật thong thả chả bù với những lúc sửa soạn để thi bận ơi là bận... Em mỉm cười bằng lòng với vị thứ kỳ lục cá nguyệt này. Xe vẫn chạy đều, gió thổi mạnh quá, con đường Duy Tân thật dịu dàng dễ thương. Người ta ca tụng quê em là miền thùy dương cát trắng, miền có gió mát, có trăng thanh, có biển vàng thơ mộng. Phúc vẫn bảo em giống biển, thật giản dị, em cười đến ngẩn ngơ và Phúc thương em chỉ vì em giống biển... "Tại tóc Hạnh dài, mỗi lần đi gió thổi khiến tóc Hạnh đánh vào mặt Phúc đau... đau như sóng vỗ vậy đó" lần đó em cười đến... tức bụng. Phúc nói hay ghê, cứ như mấy ông quảng cáo thuốc vậy đó...
Tự nhiên em nhớ đến Phúc. Giờ này có lẽ Phúc bận học thi. Rán nhé Phúc, đậu tú kép nhớ dẫn Hạnh đi ăn kem, uống nước dừa như lời Phúc nói nhé. Cũng buổi chiều như hôm nay, lần đầu nơi rạp xi-nê HĐ Phúc đến ngồi bên em, thật bất ngờ.
- Cô bé siêng đọc sách nhỉ!
Em ngẩng lên. Hắn đến bao giờ thế? Em ngượng ngùng cúi xuống dán mắt vào trang sách.
- Có lẽ cô bé thích đọc sách lắm.
Em ngước lên nhìn hắn rồi cúi xuống im lặng. Hắn mỉm cười:
- Cô bé khó tính nhỉ!
Rõ vô duyên, dị chưa. Em xếp sách bỏ vào cặp im lặng. Hắn kiên nhẫn:
- Người ta vẫn bảo "im lặng là vàng" cô bé im lặng mãi, thế vàng cất đâu cho hết nhỉ!
Em bật cười, hắn cười theo, "người đâu mà thật lắm chuyện" em nghĩ như vậy, hắn tiếp:
- Cô bé hẳn thích đọc sách và xi-nê.
Em lắc đầu, khép nhẹ mấy ngón tay. Hình như hắn cười nhẹ khi thấy cử chỉ lúng túng của em.
- Cô bé dối tôi đấy nhé, nhưng tôi có thể quen cô bé được chứ?
Em nhìn lên bắt gặp ánh mắt của hắn thật hiền lành dễ mến. Em gật đầu thật nhanh, như sợ để hắn thấy.
- May quá, thế chúng ta có thể là bạn nhau rồi cô bé nhé. Tôi tên là Phúc, học trường Võ Tánh. Rồi tới cô bé nhé, nói đi!
Em mỉm cười, hắn trẻ con ghê, cứ nhìn cử chỉ hắn cũng đủ dễ... ghét. Đúng lý em không nói, nhưng chẳng lẽ xí gạt hắn sao, em ấp úng:
- Dạ... ơ tên Hạnh, Liễu Hạnh!
Phúc ngạc nhiên lẫn vui mừng, trong đó hẳn Phúc đã nghĩ đến cách ghép tên và em hình như em cũng đã nhận ra điều đó ngay từ lúc Phúc mới giới thiệu... Cho đến suốt cuốn phim chúng em vẫn không nói điều gì, có lẽ Phúc đang theo dõi cốt truyện còn em vừa lo sợ vừa ngại ngùng. Em không thích đi xi-nê với bất cứ một ai dù là bố mẹ hay tụi bạn cùng lớp, em vẫn thích "solo". Bây giờ có Phúc, một người bạn khác phái mới quen em đâm ra ngờ nghệch. Lúc về Phúc nhét vào tay em mảnh giấy, nói khẽ:
- Phúc về ước mong gặp lại cô bé, cô bé học trường Diên Khánh dễ mến này nhé.
Em gật đầu nhẹ nghe như nóng bừng hai bên má. Gấp địa chỉ Phúc nhét vào cặp, em mỉm cười. Buổi chiều đi xi-nê bên Phúc thật vui, mặc dầu sau đó chúng em im lặng suốt buổi. Chào Phúc nhé, em về em sẽ nhớ mãi đến Phúc, người bạn đầu tiên em mới quen.
Buổi sáng, còn thật sớm, sớm từ lúc mấy giọt sương còn đọng trên cây cỏ, sớm từ lúc hai bên đường cửa nhà còn đóng im ỉm. Gió thật lạnh, em khép kỹ vạt áo len run khe khẽ, mấy hạt sương rơi trên tóc em ướt nhột nhạt. Tóc em thật dài, Phúc vẫn khen là tóc em đẹp thật đẹp, hình như em cũng nhật thấy điều này.
Em đến nhà Phúc trời vẫn còn sớm, mẹ Phúc mỉm cười bẹo má em xuýt xoa:
- Hạnh đến sớm nhỉ, Phúc vẫn có ý trông con đấy!
Em gật đầu chào, xin phép lên gặp Phúc. Trên gác, qua cửa sổ, Phúc đang ngồi học nơi bàn.
- Phúc!
- Kìa Hạnh, may quá Phúc trông Hạnh ghê.
Em ngồi xuống, cởi áo len, trả lời:
- Để Phúc học chớ, gần thi rồi Hạnh tới hoài phá làm sao Phúc học được.
- Hạnh khôn ghê, bắt Phúc học mãi.
- Hạnh thích xem Phúc học, Hạnh đến sớm để xem Phúc học đấy.
- Hạnh!
- Phúc, học đi Hạnh ngồi nhìn đây.
Phúc ngoan ngoãn ngồi vào bàn, giở sách đọc nho nhỏ, trông Phúc như con mèo. Em cười, Phúc ngẩng lên cười theo.
- Phúc xấu nhé, vờ học để lén nhìn Hạnh cười.
- Hạnh cũng vậy, không được cười cơ.
- Vâng, Phúc học đi.
Phúc lại chăm chú nhìn vào sách nhưng em biết Phúc chả học gì cả, lúc em nhìn, Phúc lén cười, tự nhiên em cười theo. Phúc gấp sách lại.
- Chịu, Phúc chẳng học được gì cả. Tại Hạnh đó!
- Dị chưa, sao tại Hạnh, tại Phúc cười trước chứ bộ.
- Tại Hạnh cười trước, Phúc mới cười theo đó chớ.
- Tại Phúc.
- Tại Hạnh.
Thật lạ, lúc Phúc học cứ lén nhìn nhau cười hoài. Phúc cười, em cười, có chút gì trùng hợp giữa em và Phúc, khó thật.
- Hạnh chưa ăn sáng chứ, chờ Phúc tí nhé.
- Vâng, nhanh lên nhé Phúc.
Lúc Phúc đi em đến bàn giở vở ra xem, chữ Phúc đẹp quá! Em cúi xuống, hai chữ "Hạnh Phúc" quấn quít lấy nhau ở trang bên khiến hồn em hơi xúc động. Em lật tiếp mấy quyển khác vẫn có hình thức tương tự, một tờ giấy rớt ra, em nhặt lên, dày đặc toàn chữ ký, Phúc ký tên em, tên Phúc, tên ghép cả hai. Em nhìn ra cửa sổ, trời sáng hẳn tự bao giờ, tự nhiên thật buồn!? Ừ "Hạnh Phúc" thật.
- Hạnh ơi! Nhìn gì đấy, ăn bánh mì với Phúc nhé.
Em rời cửa sổ đến bên Phúc, Phúc đẩy ổ bánh mì về phía em, giục:
- Ăn đi Hạnh, "bánh mì nóng dòn đây".
- Ơ! Phúc quảng cáo hở?
Phúc gật đầu hóm hỉnh:
- Đi quảng cáo thuốc còn khỏe hơn đi học.
Em nguýt Phúc, bỏ bánh mì vào miệng... có chút gì khác lạ.
- Chúa ơi! Hạnh ăn chay!
Khi miếng bánh mì qua cổ học em thì chuyện đã lỡ, Phúc nhìn em cười xòa:
- Bé xạo nhé.
Tức thật Phúc chả tin, em đứng lên ra nơi cửa sổ hờn dỗi, Phúc đến bên em nhỏ nhẹ:
- Hạnh ăn chay thật hở, Phúc cứ ngỡ...
Em uất ức:
- Phúc chả tin Hạnh.
- Phúc xin lỗi Hạnh.
- Ừ!
Phúc ký đầu em, trợn mắt:
- Hạnh khôn ghê tự nhiên giận Phúc rồi bắt Phúc xin lỗi, kỳ chưa!
Em chu môi:
- Tự nhiên à, Phúc nói hay ghê. Nhưng đố Phúc tại sao Hạnh ăn chay đó.
- Phúc chịu.
- Hạnh ăn chay cầu cho Phúc đậu đó.
Phúc nhảy lên ngạc nhiên, nắm tay em nhìn thật lâu. Em im lặng. Phúc im lặng nhưng em đọc được trong ánh mắt Phúc ẩn chứa niềm yêu thương trìu mến. Phúc bóp tay em thật đau.
- Hạnh, Phúc cám ơn Hạnh nhiều lắm, giá Phúc đậu thật Hạnh nhỉ.
- Phúc sẽ đậu, Hạnh cầu nguyện Chúa giúp cho Phúc. Phúc cũng vậy nhé, khấn Phật cầu cho Phúc đậu. Cả hai chúng ta đều khác đạo nhưng mỗi bên đều có một đấng thiêng liêng để giúp chúng ta cả Phúc ạ.
- Vâng, Phúc cũng tin như vậy.
Tự nhiên Phúc buồn em cũng buồn. Phúc có thừa khả năng để vượt qua kỳ thi này nhưng hình như em vẫn lo lo sao ấy. Ồ! Không sao, Chúa sẽ phù hộ cho Phúc, cho em. Thời giờ rảnh rỗi sau này em thường đi lễ, mẹ vẫn ngạc nhiên. Em đã bỏ hằng suốt buổi vào nhà nguyện quỳ dưới chân Đức Mẹ xin ban phước lành cho Phúc đã liên quan như thế nào.
- Sao tự nhiên Hạnh im lặng thế?
Em bàng hoàng nhìn Phúc, lắc đầu:
- Phúc, lại ăn bánh hết đi chứ.
- Phúc muốn ăn chay trọn ngày nay.
- Phúc xạo, ban nãy Phúc ăn thịt.
- Hạnh cũng vậy.
- Không, Hạnh vô tình.
- Phúc cũng vô tình.
- Chuyện, Hạnh chả thèm nói với Phúc nữa đâu.
Em đứng lên xách cặp:
- Hạnh về nhé Phúc.
- Bao giờ cho Phúc gặp lại?
- Hai tháng nữa Phúc thi, Hạnh chả lại nữa để Phúc học chứ.
Em dắt xe ra cổng, Phúc tiễn em:
- Hạnh, Phúc muốn gặp lại Hạnh trước ngày thi.
- Chi vậy?
- Gặp Hạnh nói chuyện, giúp Phúc ôn bài và để lúc Phúc thi được may mắn.
Phúc cười, em cũng cười.
- Hạnh còn giận Phúc hết?
- Còn! Hạnh muốn giận Phúc cho đến lúc Phúc thi xong!
Lúc em đạp xe ngang trường Võ Tánh Phúc đưa tay vẫy vẫy, tụi bạn đứng với Phúc thật đông. Bố bảo học trò trường Võ Tánh thật nghịch ngợm, em cười muốn nói "Bố ơi! Thế mà Phúc của con thật hiền thật ngoan vậy đó."
Lúc Phúc về em đứng nơi balcon vẫy Phúc. Phúc dang tay làm dấu "Chờ Phúc tí nhé". Em gật đầu, lấy sách ra xem...
Phúc nhìn em trìu mến, em nói:
- Mai Phúc đi thi, Hạnh dẫn Phúc bao ăn chè nhé?
- Ăn chè "đỏ" cơ.
- Chịu, nhưng sau khi thi xong Phúc cũng "trả nợ" Hạnh lại.
- Vâng, trả gấp hai.
Phúc đưa em ra xe chạy vòng vòng. Trời thật dễ thương, mai Phúc đi thi hẳn có điềm lành, bởi vì em thấy có đám mây "tường vân", đám mây chỉ sự may mắn của Phúc.
ĐỖ HỮU THỊ DUNG
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 138, tuần lễ từ 28-6 đến 5-7-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét