Lúc bấy giờ là buổi chiều và gần đến giờ đàn chim bay đi. Cậu bé tên là Jeff khoảng độ mười một tuổi, bước lững thững dọc theo bãi cát bờ hồ Erie. Jeff đi sát mé nước vì chỗ đó nền cát cứng dễ đi.
Hai tay thọc vào túi quần Jean, cậu bé vừa đi vừa nhìn bóng mình đổ dài trên mặt cát trước mặt. Mặt trời đã xuống thấp và phía sau lưng cậu là những dấu giầy vải còn in hằn trên mặt cát ướt.
Một lát sau chú bé ngẩng nhìn, rồi dừng lại. Chú thấy lão Jack đang lò mò từ cồn cát phía xa leo dần xuống bãi. Lão già đặt bịch cái bao tải bằng cao su đựng chai lọ xuống cát và chăm chú ngó chung quanh. Khi thấy Jeff lão đưa tay che mặt cho khỏi chói nắng chăm chú nhìn cậu bé. Trên bãi vắng lão già và chú bé đứng nhìn nhau yên lặng.
Jeff rút tay khỏi túi quần xoa xoa lên đùi. Cậu cảm thấy sờ sợ. Nếu có Ken hay Jimmy ở đây chắc cậu chẳng sợ hãi thế nhưng khổ nỗi lúc bấy giờ trên bãi vắng tanh chẳng có một một bóng người ngoài những con hải âu bay lượn trên mặt hồ. Chú bé không tin những câu chuyện người ta kể về lão Jack. Người ta bảo lão thường bắt trẻ con bỏ vào bao tải mang về cái lều tồi tàn của lão trong đầm lầy để ăn thịt. Chú bé không tin chuyện đó có thật cũng như những chuyện khác về lão già mà bố của thằng Ken kể lại cho tụi nhóc nghe, nhưng không hiểu tại sao chú bé vẫn thấy sờ sợ lão.
Lão Jack vẫn che tay ngang trán nhìn chú bé, chú nghĩ thầm "Mình nhất định không về, nhất định phải đến cầu xem chim bay. Bây giờ mình giả vờ đứng đây lia đá để lão không chú ý. Nếu lão xuống phía này thì mình chạy hay đánh lại lão, còn nếu lão đi ngược về phía bãi trên mình sẽ chờ cho lão đi xa rồi tới cầu xem chim bay."
Jeff cúi nhặt một mảnh đá nhỏ và mỏng trên cát rồi lia mạnh ra bể. Mảnh đá lướt trên mặt nước phẳng, vọt cao lên rồi lại lướt đi cứ như thế cho đến khi hết đà. Mặt trời xuống thấp rọi chiếu ánh sáng lung linh như thỏi bạc cắt trên sóng làm cho chú bé không nhìn rõ mảnh đá lướt trên khoảng nước phản chiếu ánh mặt trời ấy mà chú chỉ thấy những tia nước tung lên rực rỡ. Jeff lại giả vờ tìm kiếm loanh quanh một mảnh đá khác và nhìn trộm lão già vô gia cư xem lão đang làm gì ở đàng kia. Chú thấy lão khoác chiếc bao tải đựng chai lên vai mò mẫm đi ngược về phía bãi trên.
"Lão không chú ý đến mình - chú bé nghĩ bụng - Bây giờ mình lên cầu vẫn còn kịp để xem chim bay".
Nghĩ vậy nhưng chú vẫn chần chừ quanh quẩn sát mé nước chờ cho lão già đi thật xa ở phía bãi trên rồi mới lững thững đi theo để khỏi phải chạm mặt lão. Lão Jack đi chầm chậm dọc theo bãi, quanh quẩn tìm kiếm trên cát những chai nước ngọt hay vật dụng thừa thãi mà du khách vất lại. Jeff thấy lão cúi xuống nhặt cái gì đó bỏ vào bao tải. Chú bé mong lão đi lẹ lên cho rồi vì nếu không chú sẽ chẳng thể đến cầu kịp để xem chim bay.
Một lát sau lão già đã đi khỏi đầu con đường mòn dẫn đến cầu. Con đường chạy luồn qua những cồn cát sát bờ hồ. Khi đến đầu đường mòn, chú bé bắt đầu chạy mau luồn lỏi theo những đụn cát cao vì không sợ lão già nữa. Lão hết thấy được chú rồi.
Jeff chạy hộc tốc theo con đường mòn đầy cát lún, nhảy tránh những khúc gỗ, cành cây mục bị nước cuốn tắp ngổn ngang cho đến khi cậu tới bãi cỏ viền quanh bờ đầm lầy.
Jeff theo cánh đồng cỏ đến bìa hàng liễu và đi vào. Chú bé phải vừa khom người luồn qua những cành liễu lòa xòa vừa lấy tay rẽ những cành nhỏ tìm lối đi, cho đến khi ra khỏi hàng liễu thì đến chân cầu gỗ (chiếc cầu bắc ngang rạch thông nước giữa hồ và đầm lầy).
Chú bé leo lên ngồi vắt vẻo trên thành cầu thả thõng hai chân trên mặt nước âm u.
"Mình đến đúng giờ - Chú nghĩ bụng - Đàn chim chưa bay đi". Chú nhìn lên cồn cát thấp phía bờ hồ, cồn cát sáng rực dưới mặt trời trông như một lưỡi búa bằng bạc. Chú lẩm bẩm:
"Khi nào mặt trời xuống sát mé nước chim mới bắt đầu bay" chú vuốt lại mái tóc bung xõa xuống che mắt và ngước nhìn những con én bay lượn trên mặt đầm, Jeff nhớ lại hôm đầu tiên mình tìm ra cây cầu này và được nhìn chim bay buổi chiều.
Hai tuần trước gia đình chú bé dời bỏ thành phố dọn về cư ngụ tại làng này, một làng nhỏ bên cạnh hồ và một buổi chiều cách nay mấy hôm Ken cùng Jimmy, hai người bạn mới, rủ chú đi chơi ngoài bãi. Má chú không bằng lòng vì bà nghe người ta kể về lão già sống trong đầm lầy, nhất là lão thường lang thang ngoài bãi mỗi buổi chiều.
Má nói:
"Lão bẩn thỉu kinh khủng! Má gặp lão ta ở nhà Morrow bán thịt. Lão vác cái bao tải chai đến bán. Chưa bao giờ má thấy ai ở bẩn như lão và má không muốn con đến gần lão ta."
Nhưng may mà ba chú lại cho phép chú đi, nhưng ba dặn chú phải cẩn thận.
Cả bọn kéo nhau xuống bãi thì gặp lão Jack. Bọn nhỏ chọc phá lão một hồi rồi bỏ đi dọc theo mé nước tìm những viên sỏi đẹp và vỏ trai vỏ hến. Ken đi trước nhặt được thứ gì đó quay lại gọi hai đứa bạn lên xem. Nó cầm giơ lên cho bạn xem một mảnh đá dài, mỏng bị sóng mài mòn thành hình giống như con dao, giống như dao găm của bọn Hải tặc.
Jeff xin Ken nhưng Ken không cho, nó bảo nó sẽ mài lại rồi sơn bạc cho giống in dao găm của bọn Hải tặc. Khi cả bọn ra về, Ken giắt con dao vào dây thắt lưng rồi nắm tay lên cán đi khệnh khạng.
Chiều hôm sau Jeff ra bãi một mình hy vọng tìm thấy một mảnh đá khác giống như mảnh đá cùa bạn trong khi đó Ken và Jimmy đi xem xi nê. Chú bé tha thẩn đi về phía bãi trên, thật xa, xa hơn hôm qua nhiều. Vừa đi vừa chăm chú tìm kiếm trên mặt cát xem có thấy mảnh đá nào giống như lưỡi dao găm Hải tặc không nhưng chú chẳng tìm thấy gì hết trơn.
Cuối cùng chú bé gặp con đường mòn chạy quanh co qua những cồn cát. Chú tự hỏi con đường ấy dẫn đi đâu, chú theo con đường cho đến khi gặp cây cầu. Chú ngồi nghỉ mệt trên thành cầu vừa lúc đàn chim bắt đầu bay. Trong buổi hoàng hôn rực rỡ hàng ngàn vạn con chim nhỏ từ đầm lầy bay lên và chú bé nhìn mê mẩn cho đến khi bóng tối xóa nhòa cảnh vật mới ra về. Chưa bao giờ chú bé thấy một cảnh tượng như vậy, đẹp hơn phim ciné về Châu Phi, hay hơn cả xem xiếc, tuyệt hơn mọi thứ...
Bỗng nhiên mặt nước bị khua động tản ra những vòng sóng tròn lay nghiêng ngả cành liễu rũ xuống mặt đầm. Chú bé thắc mắc không biết là cái gì, nhưng không lâu, trong hàng liễu rậm vang lên tiếng lóc cóc loảng xoảng. Jeff ngước nhìn qua đám cành lá và tê cứng người lại: Lão Jack đang lò mò chui ra khỏi qua hàng liễu đi lên cầu. Chiếc bao tải đựng chai của lão kêu lóc cóc khi lão đặt xuống sàn gỗ. Lão già nhìn thấy Jeff ở đầu cầu bên kia. Lão cất giọng ồm ồm:
"Chào chú nhỏ!".
Chú bé ngồi như cóng lại trên thành cầu, im lặng không trả lời lão già. Chú ngó lão trân trân. Mặt lão đỏ rần nổi lên những nếp nhăn nheo bám đầy bụi đất. Lão đội chiếc mũ dạ nhỏ nhàu nát không đủ che mái tóc bạc dài bờm sờm phủ kín cả hai tay và thòng xuống cổ. Lông mày lão rậm rì và cũng bạc một nửa che trên đôi mắt đỏ lờ đờ. Lão mặc chiếc quần rộng thùng thình, áo khoác ngoài mầu đen đầy những vết dầu mỡ và nhăn cộm lên ở một bên vai. Hai bàn tay lão xù xì nắm lấy thành cầu khi lão cúi người tới trước nhìn xuống mặt đầm nước.
Chú bé vẫn ngồi bất động trên thành sắt tự hỏi:
"Mình có nên chạy hay không đây?"
Nếu chú chạy về phía đầu cầu bên này thì sẽ tiến vào đầm lầy, sẽ trốn lão già một cách dễ dàng nhưng chú bé sợ bị lạc hay nhỡ sảy chân bước vào vũng cát lún thì chết. Ken bảo rằng trong khu đầm lầy có nhiều vũng cát lún lắm. Nếu muốn trở lại bãi thì con đường duy nhất là phải vượt qua lão già đang đứng giữa cầu kia. Chú bé ngán lão già lắm nhưng chú cũng không muốn bỏ đi trước khi xem chim bay.
Chú thầm trấn tĩnh:
"Biết đâu lão không biết hay là không nhớ ra mình?"
Cũng tại vì bọn chú đã chọc phá lão già khi lão lang thang ngoài bãi tìm chai lọ bây giờ mới ra nông nỗi này. Hôm ấy bọn chú chạy phía trước lão già và tìm được mấy cái chai của du khách cắm trại ven hồ bỏ lại. Bọn nhóc chờ lão già đến thật gần mới ném những chiếc chai ấy ra hồ trước mắt lão. Jeff muốn cản hai đứa bạn lại nhưng không kịp. Ken chạy quanh lão già miệng la lớn:
"Ê! Ê! Lão lưu manh! Lão bẩn thỉu!"
Sau đó nó chạy ra xa nhặt một viên sỏi trên cát lắp vào súng cao su bắn lão già. Viên sỏi bay trúng vào vai lão làm lão tức giận. Lão ném chiếc bao tải xuống cát và đuổi theo tụi nhỏ. Lão vấp lên té xuống mấy lần trên cát lầy trong khi bọn nhóc chạy xa dần. Chúng quay nhìn lại chỉ còn thấy lão già bằng cái chấm đen mới ngừng lại.
Bỗng lão Jack bước lui lại đưa tay chỉ về phía bên kia bờ. Hai con vịt trời vụt bay lên, cánh chúng xoải ra, cổ nghển thẳng về phía trước, lượn một vòng trên mặt nước rực rỡ rồi bay về phía mặt trời. Chú bé và lão già cùng đưa tay che mắt nhìn theo cho đến khi chúng khuất dạng.
Lão Jack nói:
"Chim le le".
Chú bé nói dối:
"Cháu cũng biết chim le le. Ai cũng biết hết á".
Lão già bỏ nón ra, vuốt lại mái tóc bạc bờm sờm sau đó nhìn Jeff. Chú bé cũng nhìn lão trân trân.
"Mày đến đây lần nào chưa nhỏ?"
"Có chứ! Cháu đến đây nhiều lần rồi, luôn cả khu đầm này nữa mà!"
Thật ra chú bé mới đi xem chim bay có ba lần. Lần vừa rồi chú rủ ba cùng đi nhưng lúc ấy ba đang đọc báo hơn nữa ba nói ba mệt lắm không muốn đi bộ xuống bãi. Ba bảo:
"Sao con không rủ thằng Ken? Nhưng này! Con phải coi chừng cái lão già lưu manh sống trong đầm lầy đấy! Ba không muốn con đến gần lão".
Chú bé không thích rủ Ken đi cùng vì chú nghĩ thằng bạn không thích chỗ này nhưng cuối cùng chú vẫn phải rủ nó đi.
Bỗng nhiên lão già hỏi:
"Ê nhỏ! Có phải bữa trước mày với mấy đứa kia phá tao phải không?"
Jeff ngồi như chết cứng người trên thành cầu. Chú nhìn hai bàn tay xù xì của lão già và chiếc bao tải lão để dưới chân.
"Đâu phải! Cháu có chọc phá ông bao giờ đâu? Cháu chưa gặp ông bao giờ mà!"
Lão già loạng choạng tiến vài bước gần lại với đôi mắt hấp hem đỏ lừ nhìn chăm chú bé. Jeff nắm chắc lấy thành cầu và cắn chặt môi dưới lại.
"Mày có quen cái thằng nhỏ đầu to to tên là Ken không?"
"Không! Cháu không biết nó là ai cả."
"Ờ! Thằng đó con nhà mất dạy. Có ngày tao mà túm được nó thì nó chết với tao."
Lão già chùi hai tay vào chiếc quần bẩn rồi lại đứng tựa vào thành cầu như cũ.
Chú bé nới lỏng bàn tay đang nắm chặt thành cầu và hít thở một hơi dài. Hôm chú bé dẫn Ken đến cầu xem chim bay, thằng bạn nhảy rầm rầm trên sàn gỗ và định đập vỡ mấy chỗ gần hư trên thành cầu làm chú bé nghĩ bụng biết thế chú đi một mình cho rồi. Đến khi đàn chim bắt đầu bay chú bé nhìn sang thằng bạn thấy nó đứng xoạc chân tay đang giương súng cao su sắp bắn. Chú bé la lên:
"Ê mày!"
Nhưng không còn kịp nữa, dây cao su đã bật một cái "bách" và một con chim rơi khỏi đàn rụng xuống mặt nước, con chim nhỏ mầu nâu trôi lập lờ qua chân cầu, đôi cánh còn dang rộng ra, đầu ngoẹo sang một bên và con mắt trắng đục như mở lớn nhìn đứa trẻ.
Ken đưa súng cao su cho chú bé:
"Súng đây bắn một con đi mày!"
"Tao không bắn! Đừng có bắn nữa nghe mày".
Chú bé nhìn con chim chết quay chầm chậm trên mặt nước trôi lập lờ.
Thằng bạn không bắn nữa nhưng buổi chiều của chú bé đã mất vui vì thế chiều nay chú đi một mình.
Lão Jack đang mò mẫm tìm trong túi áo cũ. Lão rút ra một gói nhỏ bọc giấy dầu. Lão lấy ra một chiếc bánh sandwich nhồi thịt dầy cộm. Lão bẻ chiếc bánh làm hai đưa một nửa cho chú bé.
"Ăn một miếng chơi mày nhỏ!"
"Cám ơn ông! Cháu không đói."
Ông già nhún vai rồi đưa nửa cái bánh vào mồm nhai nhồm nhoàm sau đó lão liếm sạch những ngón tay. Lão móc một miếng thịt trong phần bánh còn lại ném xuống nước dưới cầu. Mặt nước phẳng lặng bỗng gợn sóng, nước vọt tóe lên và miếng thịt biến mất. Jeff há hốc mồm ngó trân mặt nước hãy còn khua động. Lão già nhìn chú bé nhe răng cười.
Chú hỏi nho nhỏ:
"Cái gì vậy?"
Lão nói:
"Cá ngác! Chỗ này có mấy con to lắm. Mày nhìn xem này"
Lão móc thêm một miếng thịt ném xuống nước. Mặt nước lại nổi sóng và nước tóe lên. Miếng thịt cũng mất luôn.
"Mày phải đứng ngay chỗ này nhìn mới thấy nó được"
Lão nói thêm.
Chú bé ngập ngừng rồi leo khỏi thành cầu và bước chầm chậm lại chỗ lão. Chú ngừng lại cách lão già vài bước thò đầu khỏi thành cầu nhìn xuống nước. Chú há hốc mồm ra ngạc nhiên.
Bóng hai con cá ngác to đen lượn lờ dưới làn nước đục, lão Jack ném thêm miếng thịt nữa. Chú bé thấy bóng một con lượn quanh miếng thịt nổi lều bều và bỗng nước tóe lên. Nó đớp miếng thịt lẹ như chớp. Lão già lại ném thịt xuống nữa.
Lần này con cá còn lại đớp miếng thịt. Chú bé nhoài người ra khỏi thành cầu nhìn hai cái bóng đen dài lượn lờ dưới làn nước âm u. Lão Jack bảo:
"Cẩn thận coi chừng ngã xuống nước đấy nhỏ!"
Lão đưa phần bánh còn lại về phía chú bé:
"Mày muốn cho cá ăn để coi chơi không?"
Chú bé lắc đầu rồi đi về chỗ cũ:
"Mấy con cá già ấy có gì lạ đâu"
Chú lại tựa vào thành cầu nhìn ra giữa đầm. Lúc ấy mặt trời đã xuống thấp gần chạm mặt sóng. Chú nghĩ bụng rằng sắp đến giờ chim bay rồi. Chú bé cũng mong thầm lão Jack đi đi không thôi lại làm hỏng cả một buổi chiều của chú như thằng Ken. Chú nghĩ rằng khi thấy cái gì đẹp ai cũng muốn kể cho người khác nghe, cũng muốn người khác xem với mình và nói chuyện ấy với nhau về sau này nhưng lần này khi mình kể cho người khác nghe thì lại chẳng được cái tích sự gì. Ba kêu mệt không chịu đi còn thằng Ken thì lại phá đám. Vậy tốt nhất từ nay về sau chẳng thèm nói với ai hết, mình xem một mình cho sướng.
Lão già đưa tay gãi sồn sột nói:
"Này nhỏ! Tí nữa mặt trời sát xuống mặt nước thì chim bay khỏi đầm. Nhiều vô số, chắc chắn mày chưa bao giờ thấy nhiều chim đến thế"
"Nhiều gì mà nhiều. Cháu ra đây xem nhiều lần rồi. Có chỗ còn nhiều hơn nhiều"
"Ờ! Có thể chỗ khác nhiều chim hơn. Tao đâu có đi đâu nhiều mà biết nhưng đầm này cũng là chỗ đẹp lắm chớ"
Chú bé lẩm bẩm một mình:
"Sao lão không đi đi cho rồi cho mình xem chim bay, ở lại phá đám hoài". Chú nhớ lại vài điều về lão già do ba chú và ba thằng Ken nói. Ba thằng Ken bảo lão Jack là lão già lưu manh vô dụng, đáng lẽ ông cò phải cho đuổi lão đi vì dân làng đâu có muốn cho con cái họ xuống bãi chơi trong khi thấy lão luôn luẩn quẩn ở ngoài đó.
Lão Jack móc trong túi ra một ống điếu cũ đen thủi đen thui múc đầy thuốc trong cái túi đựng thuốc bằng da cũ nhăn nheo. Lão quẹt cây diêm to tướng vào thành cầu và mồi lửa. Lão bập bập mấy hơi nhả khói mù mịt rồi bỗng nhiên lão quay cán ống điếu chỉ về phía giữa đầm:
"Chúng nó bay lên đó nhỏ! Đàn đầu tiên đấy!"
Jeff nhìn theo hướng lão chỉ, thấy những chấm nhỏ lớn dần lên thành hình những con chim đang bay. Chúng bay thấp trên mặt đầm, cánh xoải rộng rồi vượt qua lão già và chú bé đứng trên cầu.
Một đàn chim khác lượn lượn vòng vòng quanh tàn những cây bần lớn rồi một đàn khác bay lên và cứ tiếp tục như thế. Mặt trời hoàng hôn chiếu rọi ngang qua mặt đầm và cỏ, cây, mây, nước nhuộm ánh tà dương biến thành mầu vàng rực rỡ, long lanh. Rặng liễu thướt tha rung động sào sạc trong cơn gió bấc thổi đến từ phía hồ Erie, lá của một cây cổ thụ ven đầm lấp lánh như dát bạc trong ánh nắng cuối ngày. Những đàn chim nâu nhỏ từ đám bần, đước trong đầm bay lên lượn vòng, rồi đàn này hợp với đàn kia cứ rộng mãi ra làm không gian đầy tiếng ríu rít trong veo và tiếng đập cánh của chúng như muôn ngàn lá cây khua động trong cơn gió mạnh. Đàn chim bay ngang trên cầu như một giòng mây hợp lại bằng hàng vạn con chim.
Lão già đi đến cạnh chú bé tựa vào thành cầu. Chú bé quay nhìn rồi lại ngước nhìn đàn chim.
"Chim gì vậy nhỉ?"
Lão già nói:
"Tao thường gọi là chim Cánh-đỏ. Tên chúng chắc không phải vậy? Mà ăn nhằm gì".
"Cánh nó đâu có đỏ gì đâu! Mầu nâu mà!"
"À! Bầy này toàn là chim mẹ với chim con thôi. Chim bố cánh mới đỏ nhưng chúng đi mất rồi".
"Đi đâu?"
"Chúng bay về miền Nam để tránh mùa Đông. Mấy đàn này chẳng bao lâu nữa cũng đi cả".
Lão lại lấy cái ống điếu chỉ lên đàn chim đang bay:
"Nhìn lên nhỏ! Chúng đuổi theo mặt trời kìa!"
Jeff ngẩng đầu nhìn lên. Bây giờ không còn là từng đàn nữa mà là cả một giòng chim trông như một giòng sông lớn chảy trên đầm, lượn vòng qua cầu rồi bay về phía mặt trời mấp mé mặt nước.
Chú bé vẫn ngồi trên thành cầu, hai chân buông thõng trên mặt nước, mũi ngửi được mùi khói thuốc thơm nồng từ lòng ống điếu của lão già tỏa ra. Chú nhìn những con én liệng trên đầm, đôi lúc chúng lướt thấp sát mặt nước mịn màng hay bay luồn qua những cành lá rậm của cây bần lớn. Một đôi le le từ phía chân trời, đang đùn lên những tháp mây rực đỏ như những đám cháy bay lại, ngang qua những cồn cát, qua vùng cỏ cây đã nhuộm vàng nắng chiều. Phía ngoài hồ vài con hải âu đảo những vòng lớn trên nền trời rồi đáp xuống mặt sóng óng ánh.
Mặt trời đã chìm gần hết khỏi mặt nước và cảnh vật biến dần từ mầu vàng sang mầu xám nhạt. Ánh vàng chỉ còn long lanh trên mặt lá của cây cổ thụ cao vọi trong những giây khắc cuối cùng của ngày nhưng rồi màn đêm xám nhạt cũng dâng dần lên cho đến khi bao trùm hết các ngọn cây.
Ánh vàng không còn nữa, mặt trời đã chìm sâu dưới nước, những con chim cũng đã bay đi, không gian chợt trống rỗng và yên lặng.
Chú bé và lão già trên cầu không nói lời nào. Lão vẫn phì phà ống điếu. Chú bé đu đưa hai chân, cúi nhìn mặt nước phía dưới.
Chú bé nói:
"Không biết đàn chim bay đi đâu há?"
"Thì tìm chỗ nào đó ngủ qua đêm. Tao không biết chắc chúng bay đi đâu nhưng tao thích nhìn chúng bay đi mỗi buổi chiều. Nhìn kìa nhỏ! Mày thấy con dơi không?"
Jeff thấy một con dơi bay thật mau vòng qua ngọn cây bần.
"Nó bay mau quá! Cháu tưởng đâu có nhanh dữ vậy. Chưa bao giờ cháu nhìn thấy dơi cả".
Hai người đứng ở cầu thêm một lát nữa nhìn con dơi bay lượn săn mồi, sau đó lão Jack gõ ống điếu vào thành cầu bảo:
"Tối đến nơi rồi đấy nhỏ! Mày muốn đi trở lại bãi cùng tao không?"
Jeff nhìn lão già, ngập ngừng vài giây rồi nói:
"Thôi! Cháu không về nhà bằng lối bãi. Cháu băng qua đầm cho gần. Tối thì tối ăn nhằm gì".
"Cũng được! Mày muốn đi lối nào thì đi. Từ giã nghe nhỏ!"
Lão già vác cái bao tải lẻng xẻng lên vai, đi ngược về phía đầu cầu bên kia rồi mất dạng sau hàng liễu lam nham bóng tối. Chú bé ngồi lại một mình trên thành cầu, hai tay chống vào cằm, nhìn xuống mặt nước. Chú ngồi đó một lúc, sau đó leo xuống, đi lên cầu, băng qua hàng liễu. Chú vượt qua đồng cỏ, đi quanh co giữa những cồn cát theo con đường mòn hồi chiều. Khi chú ra đến bãi chú thấy một vật đen, nhấp nháng bị vùi một nửa xuống cát. Chú bé đứng lại đưa chân đá vào vật ấy rồi cúi xuống nhặt lên xem. Chú cầm nó trên tay, đứng yên ngắm một lúc lâu. Chú bé ngước lên nhìn và bắt đầu chạy dọc theo bãi cát. Đằng xa tắp trước mặt chú là một bóng người nhỏ tí còn nhìn thấy được trong lúc tranh tối tranh sáng.
Chú bé vẫn tiếp tục chạy, hai tay giữ chặt cái vỏ chai trước ngực.
ĐỊNH NGUYÊN dịch
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 111, tuần lễ từ 19-7 đến 26-7-1973)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét