- Em là giám đốc hãng tăm tre phải không"
- Bộ anh không là quản lý tiệm bán chân nhang sao"
- Coi anh gồng tay này... Gồ chưa?
- Xí. Con chuột của anh bị dịch, trơ cả lông, lòi cả xương.
- Em chê anh?
- Nếu là sức khỏe, em chê chẳng ngại ngần.
- Còn...
- Còn chi?
- Còn chuyện tụi mình?
- Tụi mình?
- Ừ.
- Không thèm nói.
- Giận à?
- Thèm.
- Thương à?
- Ghét.
- Vậy anh về.
- Đừng làm tàng.
- Ai biểu mặt em cứng như nước đá lạnh.
- Ba sạo nữa đi.
- Em buồn thiu.
- Kệ người ta.
- Coi kìa, chưa chi đã ù lì.
- Có sao không?
- Có chứ.
- Sao?
- Em như thế làm anh càng yêu em thêm.
- Nịnh.
- Phải nịnh chứ.
- Nịnh thêm tí nữa.
Người con gái nhắm đôi mắt đẹp. Nàng vẫn thấy bầu trời xanh mịn và hình ảnh đứa con trai hiện ra rõ rệt quá. Đứa con trai dìu nàng về nhà. Trời lạnh lắm. Mùa đông mà. Nhất là thành phố cao nguyên này lúc nào cũng nhiều gió và màu đen xẫm trời đất.
Hãy nghe họ đối thoại.
- Giáng Sinh em ở nhà nha?
- Chúa phạt chết.
- Chúa cao vời. Anh sát rạt nè.
- Chúa an ủi em. Anh dụ khị em.
- Còn khuya.
- Đừng nói càn.
- Thưa cô, vâng ạ.
- Đó. Hãy dễ thương như thế.
- Ừ.
- Không được. Hãy trả lời ngoan ngoãn.
- Vâng ạ.
- Được lắm.
- Còn điều gì bắt anh ngoan ngoãn nữa không?
- Giáng Sinh hãy để em đón Chúa.
- ...
- Chịu không?
- Buồn chết.
- Hãy đến nghe tụi em hát thánh ca.
- Anh ghét người điều khiển tụi em quá.
- Ê. Đừng nói bậy. Ông ấy là linh mục đó.
- Kệ.
- Sao vậy?
- Mỗi lần anh đến nhòm em hát, ông ta cứ trừng mắt anh.
- Ai biểu anh đến giữa lúc nhiều người đang hát, nhất là đang hát những bài của Chúa, gửi Chúa.
- Ai biểu em cứ đi tập hát. Anh nhớ quá thể.
- Mỗi ngày gặp nhau mấy lần?
- Hai ba lần chứ mấy.
- Bộ ít lắm sao?
- Ít xỉn.
- Anh ham ăn.
- Không phải. Anh ham gặp em.
- Sao vậy?
- Em là điều kiện ắt có và đủ để anh sống.
- Hãnh diện quá ta.
- Thiệt mà.
- Em có bảo anh nói dóc đâu.
- Ừ há.
- Anh ngớ ngẩn thấy mồ.
- Mặc kệ.
- Hèn gì tụi bạn em cứ gọi anh là "ông ngu ngơ ngác".
- Càng tốt.
- Anh lì quá.
- Không lì thì em trốn anh từ khuya.
- Đừng vu oan.
- Không lì thì đâu có tối hôm nay.
- Đừng vênh mặt.
- Không lì thì anh đâu có yêu em.
- Đừng ba đía.
Người con gái phủ nhận ngoài miệng những điều đứa con trai xác nhận. Nhưng lòng nàng ấm cúng quá. Chàng đâu có đẹp trai. Đẹp trai để làm cái gì?
Nàng có biết ganh tị không? Hay rõ ràng hơn là nàng có biết ghen không? Có chứ. Nàng ghen in ít thôi.
- Giáng Sinh anh hãy đi chơi với cô gì đó.
- Con nhỏ nào đâu?
- Khoan hạ giá người ta. Mới hôm qua em bắt gặp anh với cô ấy dung dăng dung dẻ ngoài phố mà.
- À à. Con nhỏ chung sở anh làm.
- Sao tình tứ quá vậy?
- Anh nhờ nó mua dùm anh cái này.
- Cái gì?
- Cái này nè...
- Trời ơi. Cái kẹp tóc à?
- Em chê sao?
- Không.
- Sao lại hốt hoảng?
- Anh mua kẹp tóc để làm chi trong khi tóc em cụt ngủn.
- Anh sẽ đợi đến lúc nào tóc em dài.
- Rồi sao nữa?
- Em sẽ kẹp tóc bằng cái kẹp này.
- Nghĩa là...
- Chiếc nhẫn là cái kẹp đó. Em cài nó vào tóc, tức là anh đã đeo vào tay em chiếc nhẫn.
- Nhẫn gì?
- Em thông minh lắm mà, hãy tự hiểu.
- Em hiểu rồi.
- Dám nói không?
- Anh dám nghe không?
- Dám chứ.
- Em cũng dám nói. Ghé sát tai lại đây, em nói cho mà nghe.
Họ thì thầm trông âu yếm quá. Họ chưa hứa hẹn chắc chắn điều gì về Giáng Sinh sắp đến. Còn dăm ba ngày nữa thôi.
"Đêm Noel, hát xong, hãy đến hẻm Hướng Dương. Anh đợi. Rất đợi."
"Hẻm Hướng Dương tối mò. Nhưng hy vọng anh là mặt trời. Bừng sáng luôn nhé".
Hẻm Hướng Dương là con đường ngắn gần nhà đứa con trai. Mỗi sáng, chàng vẫn bắt gặp nàng ôm cặp đến trường trên con đường đó. Nàng yểu điệu quá làm mặt trời rạng rỡ. Đó là lý do chàng đặt một tên mới (để xài chung) cho con đường ngắn ấy.
Buổi trưa, người con gái xuất hiện ở dốc Lao Xao. Sở chàng làm việc ở gần đấy. Và hai đứa vẫn sánh vai gầy đạp lá khô lấp kín mặt đường.
Dốc Lao Xao hôm nay buồn bã. Bởi chàng được nghỉ. Nàng cũng được nghỉ. Giáng Sinh mà.
Họ đã gặp nhau ở hẻm Hướng Dương lúc tan lễ. Nàng bỏ bữa tiệc đêm ở nhà. Vì nàng cũng nhớ chàng quá sức.
- Em nhớ anh quá.
- Sao bây giờ mới nói?
- Lúc trước em mắc cỡ.
- Lúc trước anh cũng mắc cỡ. Nhưng phải can đảm nói để khỏi xa nhau.
- Đừng nói chuyện xa nhau lúc này.
- Ừ nhỉ. Chúng ta sẽ nói những chuyện gần gũi nhất.
- Có anh.
- Có cả em.
Buổi tối lạnh hết sức mà họ vẫn thấy êm ấm. Họ đang hạnh phúc.
Cảm ơn Chúa đã tạo ngày Giáng Sinh để hai đứa biết chắc họ là nhu cầu quan trọng của nhau.
Hãy lắng tai vài giây để nghe tim họ đập. Đập một cách rộn ràng, sung sướng.
NGUYỄN ĐÌNH HIẾU
(Trích tạp chí Tuổi Ngọc số 123, từ 15-12-1973 đến 1-1-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét