Chiều hăm bốn, tính đi tính lại tôi đã có gần chục thiệp mừng Giáng Sinh và bốn thiệp mời ăn "rề vây dong". Chỗ khó nghĩ không phải là những thiệp mừng Giáng Sinh mà chính là bốn thiệp mời đi ăn. Bởi nếu cần, bạn có thể ra Bưu điện mua đại vài chục thiệp Giáng Sinh rồi đem phân phát trả nợ, thế là xong. Đằng này bốn chỗ mời đi ăn. Bạn thử nghĩ phải làm sao? Hai chỗ kia của hai thằng bạn, có thể tạm dẹp tiệm đi. Còn hai chỗ của hai cô bé, chỗ nào cũng là thâm tình cả. Thật khó nghĩ vô cùng. Chỉ không đầy bốn giờ để quyết định dứt khoát. Bốn giờ để thu xếp cho êm ấm đôi đàng, mà sao đầu óc tôi rối tơ rối vò. Vả lại, năm giờ chiều hôm nay tôi lại có cái hẹn với cô nhỏ đường NAN. Cô nhỏ nhờ đưa đi mua sắm chút ít đồ dùng để tổ chức ăn "rề vây dong". Tôi định vừa đưa cô nhỏ đi mua sắm, vừa tính sao cho khỏi mang tiếng "bắt cá hai tay". Bốn giờ rưỡi, tôi đã "ma ki ê" xong. Sắp sửa đi đến nhà cô nhỏ đường NAN thì có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa dồn dập như lúc cảnh sát xét nhà. Tôi bực mình hết sức nhưng cũng phải ra mở cửa. Người đứng ngoài không ai khác hơn là cô nhỏ trường TQC, một trong những chủ nhân thiệp mời ăn "rề vây dong".
- Ủa! Điệp đi đâu đây?
Chưa trả lời tôi cô bé đã khóc hu hu.
- Anh ơi... xe đạp em mất rồi... hu... hu...
- Mất ở đâu?
- Em vào tiệm mua đồ xong trở ra tìm hoài không thấy. Những người chung quanh cũng không ai biết... hu...
- Đã cớ cảnh sát chưa?
- Chưa! Mới hay mất là em tới anh liền!
- Rồi bây giờ làm sao?
- Em đâu biết làm sao?
Cô nhỏ thút thít khóc, khóc mùi như con nít. Tôi trấn an cô nhỏ:
- Đằng nào cũng đã mất, thôi nín đi. Để anh tính coi.
- Anh tính lẹ dùm đi. Về nhà chắc bị đòn quá... hu hu...
Thiệt là rắc rối. Chỉ còn mười lăm phút nữa là tới giờ hẹn, tự nhiên lại vướng vào chuyện gì đâu không. Tôi nói với cô nhỏ:
- Thôi, giờ ra xe anh chở đi cớ bót.
Cũng may mà việc lập thủ tục ở bót cũng lẹ. Lúc trở ra nhìn đồng hồ mới năm giờ mười lăm. Chỉ trễ mất mười lăm phút. Tôi đề nghị đưa trả cô nhỏ về nhà, cô nhỏ lại dẫy nẩy:
- Không, về nhà anh đi rồi tính. Em chưa dám về nhà giờ đâu!
Chúa ơi! Giờ là năm giờ hai mươi!
Tôi không biết phải nói với cô nhỏ làm sao. Đành phóng thẳng về nhà. Cô nhỏ lại làm một màn khóc mùi. Tôi đi tới đi lui trong phòng. Đốt thuốc lia lịa. Ơi là oan gia! Khổ thân tôi chưa? Giờ này rủi mà cô nhỏ đường NAN đợi hoài không thấy tôi đến, lại lù lù đến nữa chắc chỉ có chết! Nhìn cô nhỏ khóc hoài thấy cũng tội, tôi đề nghị:
- Thôi giờ anh đưa Điệp về. Bảo với ba má là cho ai mượn xe, xong rồi mai sẽ tính.
- Đâu được! Mai không có xe cũng lại bị đòn. Anh tính cách khác đi.
Họa may chỉ có trời mới tính nổi chuyện này. Còn tôi thời đã hết đường "binh". Quen với các cô nhỏ khổ thế đấy các bạn. Lúc nào các bạn cũng như là người máy. Phải giải quyết dùm những chuyện hết sức là phiền. Đôi khi các bạn sẽ là tài xế, là ông thầy, là thợ chữa "bu di", là thợ sửa giày...
Cô nhỏ lại dục:
- Tính lẹ đi anh! Em xin phép đi chỉ có một giờ. Về nhà còn sửa soạn nhà cửa nữa. Hay là như vầy...
- Sao?
- Anh đưa em về nhà. Bảo với ba má em là xe bị hư nên bỏ lại nhà anh.
Nghe cô nhỏ đề nghị, tôi muốn toát mồ hôi. Không dưng lại dính líu vào chuyện nói dóc người lớn. Nhưng muốn cứu cô nhỏ và cứu cả tôi với cái hẹn năm giờ, tôi đành gật đầu. Bây giờ tôi chỉ còn tí hy vọng gặp cô nhỏ đường NAN khi đã đưa cô nhỏ này về nhà.
Vừa đến cổng nhà cô nhỏ, tôi đã nghe tiếng đàn bà. Chắc là má cô nhỏ:
- Điệp ơi! Con lấy xe chạy đi tìm thằng Tùng xem nó đi đâu, từ sáng tới giờ vẫn chưa thấy về.
Cô nhỏ bối rối ra mặt:
- Dạ... dạ...
Tôi xuống xe chào má cô nhỏ. Chưa dứt tiếng chào bác thời cũng đã nghe lời đề nghị:
- Hay là con nhờ cậu này đưa con đi tìm thằng Tùng vậy!
Tôi ú ớ trong miệng. Chỉ có cô nhỏ là mau miệng:
- Dạ được rồi, má ở nhà để con đi tìm cho.
Cô nhỏ dục tôi:
- Đi anh!
Tôi đứng như chôn chân dưới đất, chẳng biết nói sao với cô nhỏ. Mọi khi được đèo cô nhỏ đằng sau là tôi khoái ghê gớm. Nhưng hôm nay vì cái hẹn năm giờ thành ra tôi cứ như là ở nhà thương điên mới ra. Để rồi cuối cùng cũng phải đạp xe và đèo cô nhỏ đi.
Bây giờ là bảy giờ hơn. Coi như cái hẹn với cô nhỏ đường NAN thành ra cái hẹn lèo. Vừa đói vừa run, tôi lái xe suýt té mấy lần. Sau gần một giờ xục xạo không biết bao nhiêu là địa chỉ, cậu bé em cô nhỏ vẫn không thấy tăm dạng. Cô nhỏ bảo tôi chở về nhà. Đường phố lúc này đầy người. Thiên hạ đua nhau đi vui như tết.
Chở xong cô bé về nhà, tôi hối hả chạy đến cô nhỏ đường NAN. Nhưng vừa qua khỏi hai con đường, chiếc xe tôi chết ngủm vì hết xăng! Giời ạ! Con có làm gì nên tội? Tôi lại xuống xe và dẫn bộ tìm xăng lẻ. Nhưng với khúc đường này, họa may đến tết Công gô mới có người bán xăng vào giờ này. Tôi lại làm một màn dắt xe về nhà.
Khoảng hai tiếng đồng hồ sau tôi mới về đến nhà. Mồ hôi ướt như tắm. Nhưng ý định gặp lại cô nhỏ đường NAN vẫn còn. Tôi lại "ma ki ê" một lần nữa, rồi định tìm Honda ôm để đến cô nhỏ đường NAN. Chưa xong đâu cả, tôi mới mang được mỗi chiếc giày thì lại có tiếng gõ cửa. Tôi cầm luôn chiếc giày còn lại hậm hực ra cửa.
Chúa ơi! Cô nhỏ đường NAN!
Cô nhỏ mặt hầm hầm như sắp lên võ đài. Tôi chưa nói được câu nào, cô nhỏ đã ào ào:
- Ngon ghê! Hẹn người ta năm giờ mà không thèm tới. Tưởng đâu bận gì dè đâu bận chở đào. Không gặp anh ở đường TBT chắc anh còn chối dài. thôi hết! Coi như không còn quen biết gì nữa. Chào anh!
Nói xong cô nhỏ lên xe đạp thẳng. Tôi còn đang ngơ ngác như trên trời rớt xuống, thời cô nhỏ đường TQC ở đâu lại lù lù xuất hiện.
- Định tới mời anh lại nhà, nhưng giờ đã bỏ ý định rồi. Anh bận đi với ai thì đi đi. Sao không chở người ta đi mà lại để người ta đạp xe về một mình? Cám ơn anh, xe tôi không mất mát đâu cả. Thằng em nó lấy đi mà không cho hay. Giờ tôi về. Chào anh!
Cô nhỏ lại đạp xe cái ào. Còn lại chiếc giày trên tay tôi, tôi liệng luôn ra đường và trở vào nhà khép cửa cái rầm.
Chúa ơi! Con có tội gì?
VƯƠNG KINH KHA
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 150, phát hành ngày 18-12-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét