Giọng người ca sĩ ngập ngừng ở một nốt nhạc trầm, đứt quãng, rồi chợt vút cao như tiếng gió nổi lồng lộng trên đồi thông. Tiếng hát dừng lại, lửng lơ ở độ cao làm ngơ ngẩn người, rồi chợt hạ thấp xuống bất ngờ như con chim bói cá cắm vụt xuống mặt hồ yên lặng. Tôi thấy mắt Hạ Quyên long lanh. Hình như có hai giọt lệ ngập ngừng trong khóe. Tôi đặt cả hai bàn tay lên những ngón tay thon nhỏ nhắn của nàng đang hững hờ bất động trên mặt bàn. Hạ Quyên như chợt tỉnh, mỉm cười nhìn tôi.
- Bài hát buồn quá, anh.
Vừa nói Hạ Quyên vừa rụt tay về định lau hai giọt nước mắt vừa lăn tròn xuống đôi má mịn màng như lụa của nàng. Tôi giữ tay nàng lại:
- Đừng lau khô. Anh muốn nhìn đôi mắt đẹp và khuôn mặt dịu dàng của em rạng rỡ vì hai giọt nước mắt. Đẹp tuyệt vời.
Bài hát trở lại lần nữa, đã qua khỏi điệp khúc. Tiếng hát nức nở "Một người bèn ra ven sông nước cuồn cuộn mau. Một người chìm sâu trong khi mưa ngâu bỗng ngừng ngang đầu..." Hạ Quyên bấm vào tay tôi: "Đi anh". Tôi cấu lại vào tay nàng:
- Em phải cười trước đã. Rồi chúng mình đi. Mà bây giờ mình đi đâu nhỉ.
Hạ Quyên cười. Nụ cười như đóa hồng nhung sớm mai ngậm sương lóng lánh. Tôi thầm cám ơn những vì sao, đêm nay, lấp lánh trên hàng cây nhập nhòa bóng tối bên kia đường.
Những con đường vắng nhất trong thành phố đêm nay cũng đông nghẹt người. Những sắc màu rực rỡ ngập tràn khắp ngã. Tôi và Hạ Quyên chen lấn, lặn ngộp trong làn sóng người ấy đến hơn mười giờ mới thoát ra được về phía bờ sông. Thả bộ thật chậm. Gió lồng lộng từ sông thổi ngược lên tung bay tóc Hạ Quyên. Trông nàng rạng rỡ dưới vòm trời sao và trăng chảy lênh láng trên tóc trên vai nàng. Tôi ngất ngây trong vùng ánh sáng tuyệt vời ấy. Chúng tôi đi bên nhau, lặng yên, nghe hơi thở nhấp nhô trên triền sóng tình dàn trải bát ngát với đất trời với trăng sao diễm tuyệt. Những tiếng động và hơi người rớt lại phía sau lưng chúng tôi, khu nhà thờ lớn ở trung tâm thành phố. Khi ngang qua những cây bàng già cỗi ở mạn Bắc bờ sông tôi đi sát Hạ Quyên hơn, chậm lại. Một chiếc lá vàng cuối mùa bay chao lượn đập vào tay tôi. Hạ Quyên bảo tôi bắt lấy đưa cho nàng. Nàng đưa chiếc lá lên mũi hôn âu yếm. Tôi nói:
- Hương lá úa tuyệt vời, phải không?
Hạ Quyên im lặng. Tôi tiếp, cùng lúc với những trái sáng bắn lên bên kia sông, ánh sáng soi rõ khuôn mặt nàng trong sáng như trăng khuya vằng vặc.
- Em có biết hai câu thơ "Tôi là con gái. Buồn như lá cây" không?
- Biết. Em biết cả bản nhạc phổ bài thơ này nữa.
- Thế tôi là con trai buồn như... cái gì nhỉ?
- Em đâu biết.
- Buồn như trái cây, nhé.
- Sao con trai lại buồn như trái cây?
- Thế sao con gái buồn như lá cây?
- Anh hỏi thi sĩ tác giả câu thơ ấy chứ. Nhưng chắc là đời con gái như đời lá. Tươi tốt một sớm mai và sẽ vàng phai tàn rụng theo cơn gió vô tình nào đó...
- Còn con trai... cũng giống như trái cây, sẽ có lúc chín và sẽ bị "người ta" hái về xơi...
Chúng tôi cùng cất tiếng cười vang cả một khúc sông vắng. Trời bỗng tối sầm. Mây đen kéo về đầy trời. Và mặt trăng bị lấn áp tội nghiệp chạy trốn sau đám mây đang hung hãn tóe nước xuống trần gian. Tôi kéo Hạ Quyên chạy như bay về phía trước mặt. Mưa bắt đầu lớn hạt. Không có một mái nhà nào cả. Lách qua một con đường nhỏ phía tay trái, suýt chút nữa Hạ Quyên trợt chân té nhào. Những ngôi biệt thự nằm lặng lẽ trong những tường rào cao kín không giúp được gì cho chúng tôi (đúng ra chỉ để ý đến Hạ Quyên. Tôi là con trai mà kể gì những giọt mưa cuối mùa này đâu) chống lại đám nước mưa bắt đầu thấm lạnh trong lần áo. May quá, cuối đường là một chiếc quán nước nhỏ. Quán đông nghẹt người. Đứng ngồi lô nhô. Đa số là bọn con trai rong chơi đêm nay chui vào đụt mưa. Chúng tôi bắt chước những người vào trước đang đứng tựa tường uống cà phê bưng trên tay, kêu hai ly cà phê sữa nóng. Cả hai ướt như chuột lột. Hạ Quyên lạnh run cầm cập. Tôi kéo nàng nép sát vào người tôi chuyền cho nhau hơi ấm tình yêu. Một lát, quen với hơi ấm và khói thuốc lá và hơi người chật ních trong quán Hạ Quyên đỡ lạnh hơn. Tôi chợt khám phá ra là hai đứa tôi đang đứng bên cửa sổ, khép hờ bên ngoài. tôi đẩy cánh cửa nhỏ. Mưa đã thưa hạt. Trời xanh lờ mờ qua làn mưa mỏng ở bên kia sông. Và trăng, trăng đã chui ra khỏi đám mây thả chút ánh sáng yếu ớt lạnh lẽo qua lớp mưa bụi rọi vào khung cửa soi lờ mờ khuôn mặt Hạ Quyên cùng lúc với nhịp đập trái tim tôi tăng lên đột ngột. Chưa bao giờ tôi thấy Hạ Quyên đẹp như đêm nay. Tôi nói như thở vào tai và má nàng: Anh yêu em quá đỗi. Tôi muốn chết trong đôi mắt chớp long lanh của Hạ Quyên. Đừng nghĩ tôi dại dột. Tôi đang yêu.
Sáng hôm qua. Mới năm giờ rưỡi, trời còn lạnh căm căm. Thành phố trở lạnh bất ngờ vào những ngày giữa mùa đông. Cái lạnh đến từ lúc nửa đêm. Buốt da. Hai lớp mền dày phủ kín đầu mới chịu nổi. Thế mà Định lội bộ đến gọi tôi cùng lúc với tiếng chuông nhà thờ làm lễ sáng. Định đu lan can leo lên gác cạy cửa đập tôi dậy. Hắn lục tìm áo quần bắt tôi mặc vào. Đi. Hai tấm vé xe Định nhét vào túi tôi. Trời còn mờ mờ sương. Hơi lạnh bám vào da thịt. Chiếc áo len không giữ đủ hơi ấm cho người. Còn sớm, hai đứa đi bộ đến bến xe. Ngang qua nhà Hạ Quyên tôi đứng lại nhìn vào. Căn nhà im vắng tĩnh mịch lắng đọng hơi sương còn ôm ấp gia đình trong giấc nồng. Nàng chắc còn đang lan man trong giấc mộng. Mong là một giấc mộng đẹp, cho nàng. Tuần trước tôi và Hạ Quyên giận nhau đến ba ngày. Cả hai cùng khổ sở hết sức nhưng đều làm mặt lạnh cho bõ ghét, nhưng thực ra trong lòng buồn khổ vô cùng. Nguyên do chỉ vì cái chuyện tập văn nghệ văn gừng của nàng. Tôi thì chả muốn Hạ Quyên tập tành gì cả, chỉ muốn nàng, ngoài những thì giờ học hành, nghĩ đến tôi mà thôi. Nàng nói một năm có một lần nàng giúp ban văn nghệ trường. Dĩ nhiên nhân dịp này mấy thằng con trai trong ban văn nghệ sẽ rà theo bên nàng tán tỉnh này nọ. Tôi dỗi nàng. Tôi nghĩ là nàng quí trọng những cái kia hơn tôi. Tôi nói Giáng sinh tôi đi Đàlạt. Mặt Hạ Quyên xịu xuống và lạnh, nhưng không nói gì cả. Đúng lúc thằng Định đến rủ đi, tôi đồng ý ngay. Chiều qua đến nói sáng nay tôi đi, Hạ Quyên muốn khóc. Tôi cũng buồn khôn tả, nhưng đã hẹn với Định rồi. Và tôi biết chắc là tôi sẽ chẳng vui vẻ gì ở cái thành phố cao nguyên lạnh lẽo đó. Tôi và Định ra đến bến xe lúc trời vừa rựng sáng. Uống một tách cà phê nóng ở chiếc quán cóc gần bến cho ấm người. Bất ngờ Nguyễn lò mò đến, dáng chậm chạp cố hữu lúc lắc trong chiếc Manteau dày cộm. Thằng này hành trang có vẻ luộm thuộm như đàn bà. Nguyễn định ghé quầy mua vé xe, tôi gọi hắn lại dí cho hắn chiếc vé kèm theo một câu quay qua phía Định: Thôi hai đứa mầy đi với nhau cho tiện sổ sách. Tao không đi. Tôi bỏ về trong sự ngơ ngác của Định. Chắc hắn sẽ chửi dữ. Nhưng tôi bất cần. Tôi không thể thiếu Hạ Quyên trong mùa hẹn hò này. Mùa của những người yêu nhau.
Tôi kể cho Hạ Quyên nghe chuyện tôi bỏ Định và Nguyễn lúc sáng ở bến xe khi hai đứa bước ra khỏi quán và đi ngược lại phía bờ sông. Mưa chỉ còn là những hạt bụi mỏng óng ánh trăng khuya. Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước sông xao động thành những đợt sóng bạc nhấp nhô dội vào bờ đá. Người bây giờ đông như nước cuộn. Người đi dự lễ nửa đêm tràn xuống con đường nhỏ ở bờ sông. Hạ Quyên đi sát vào tôi, giọng nhỏ và mềm:
- Đêm nay vui quá há anh.
- Vui vì đông người hay vì đi với anh?
- Em không biết. Nhưng chắc cả hai.
- Em thích tiếng động?
- Tùy. Mà tiếng động gì chứ?
- Tiếng động, bất cứ tiếng động gì. Tiếng động ý nghĩa và tiếng động vô nghĩa.
- Em yêu bất cứ cái gì, cả tiếng động, lúc em vui.
- Anh cũng có một thời như thế.
- Bây giờ không còn?
- Còn chứ, nhưng khác đi một chút. Một thời vang tiếng động. Đã nở thành niềm vui.
- Có phải là thơ?
Tôi mồi một điếu thuốc. Khói thuốc bao phủ khuôn mặt nàng, khuôn mặt tôi, ấm êm một chút hồn nhiên. Tôi đưa nàng tách rời xa đám đông. Tiếng chuông thánh lễ nửa đêm cất lên vỡ òa trong không gian thành trăm ngàn tiếng vọng. Tôi nói nhỏ vào tai Hạ Quyên:
- Đêm thánh của hai người.
Hạ Quyên nói:
- Khói thuốc lúc trời lạnh dễ chịu ghê anh há.
Tôi nhả thêm nhiều chùm khói thuốc bay nhòa nhập vào mặt vào tóc nàng. Hồi chuông thánh lễ nửa đêm vừa dứt còn vọng trong không gian chìm lắng.
- Em có biết trái sầu đông?
- Biết. Sao anh?
- Biết tại sao gọi là cây sầu đông không?
- Vì khi đông về, cây rụng hết lá trơ cành khẳng khiu. Cây mà cũng biết sầu buồn khi đông về anh nhỉ?
- Cây cũng có linh hồn của cây chứ.
- Em chỉ nghe anh nói lần đầu, là cây có linh hồn.
- Nhưng linh hồn cây không chia xẻ. Linh hồn cây trọn vẹn. Không như người. Này, em có nghe gì không?
- Không. Sao bỗng dưng im lặng quá.
- Sương bạc làm thinh, khuya nín thở. Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.
Hạ Quyên đưa tay chỉ một vì sao xẹt ngang giữa bầu trời khuya rờn rợn bóng trăng mờ ảo. Hương tóc nàng quyện trong gió nhập vào hồn tôi. Bỗng dưng tôi muốn khóc.
PHẠM ĐÌNH THỐNG
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 82, tuần lễ từ 22-12 đến 29-12-1972)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét