Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2020
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020
MÙA THI TRONG TRÍ NHỚ - Thương Vũ Minh
Năm nay tôi mới sửa soạn để thi Tú tài một. Nên mùa thi coi như gần mà xa nhất còn lại trong trí nhớ tôi là mùa thi Đệ thất. Năm tôi học Đệ tứ, người ta đã bỏ thi trung học, tôi lên Đệ tam dễ dàng với cái vị thứ mang số 13 cuối năm. Thi Đệ thất, tôi nhớ, cậu bé tí 11, 12 tuổi mang giấy bút, phiếu báo danh đến trường thi, thật sự không biết gì cả. Tôi cứ ngỡ mình đi thi để cho vui vậy thôi. Tôi đi thi chung với bà chị năm trước rớt và hai chị em trên đường đến trường thi, cười đùa với nhau tự nhiên coi như không có chuyện gì xảy ra. Trong khi đó, tôi biết, có những đứa đã biết sợ, mặt mày trĩu nặng âu lo.
Trước hôm thi một ngày, ông thầy dạy tôi lớp nhất đến nhà chơi. Ông dặn dò tôi đủ thứ, nhưng tuổi trẻ mau quên, tôi quên liền. Buổi tối ba tôi dò bài lại cho hai chị em lần nữa, ông khen tôi và tin chắc là tôi sẽ đậu. Tôi cũng tin thế, trong lớp tôi tuy không xuất sắc nhưng thuộc hạng khá, cuối năm xếp hạng 6 và một phần thưởng hạnh kiểm toàn trường. Sự tin tưởng của ba tôi và ngay của tôi gây cho tôi một chút tự đắc, ỷ y. Tôi đi thi với một tâm hồn cởi mở nhất, thanh thản nhất mà tôi biết là trong những mùa thi sau này tôi sẽ không bao giờ được như thế nữa. Cái hồn nhiên của tuổi nhỏ đã vụt bay mất rồi. Sáng đó tôi dậy như thường lệ, nghĩa là gần 7giờ30 mới tung chăn ra khỏi giường, không ai đánh thức tôi sớm hơn. Rồi vội vã thay đồ, cái áo trắng mang bảng hiệu trường tiểu học Nam Phan Thiết, cái quần short xanh, không kịp ăn uống. Ba tôi đi xe Jeep, đòi chở hai chị em tới trường. Hai chị em tôi thì chung một trường Phan Bội Châu. Tôi không chịu đòi đi bộ. Hai chị em ra khỏi nhà với những ánh mắt lo ngại trông theo, tôi biết thế. Nhưng tôi, tôi không lo lắng gì cả.
Dọc đường, tôi gặp K.B. cô bạn nhỏ con ông hiệu trưởng trường Tiến Đức, đối diện với nhà tôi. Bây giờ chắc chắn K.B. đã lớn và chắc là không bao giờ còn nhớ tôi nữa dù nhiều lần K.B. sang nhà tôi chơi bị hai bà chị tôi chọc với tôi tơi bời. Cả ba chung làm một, cười vang động cả hè đường Trần Hưng Đạo. Cả ba đều tin tưởng đậu cả, nên cười đùa rất ung dung, rất tự nhiên. Đến trường thì vừa vào lớp chia tay nhau. Tôi rẽ sang hướng trái, tìm phòng mình, tôi nhớ số ký danh của tôi là 1006, lúc vào phòng nhìn xung quanh toàn mặt lạ, tôi thấy hơi lạc lõng, nhưng không sao, vẫn bình tĩnh như thường. Thi câu hỏi thường thức trước, tôi trúng tủ sử ký và vệ sinh, làm mau như chớp, lòng càng tự tin hơn nữa. Đến giờ, nghĩ lại sao tôi thấy tôi ngây ngô quá làm xong tôi không cần xem lại gì cả, tôi quên béng mất lời dặn dò ân cần của thầy, của ba của má, tính háo thắng, tôi nghĩ tôi phải hơn hai người kia, bà chị và cô bạn, tôi phăng phăng lên nộp. Giờ sau, thi luận, người ta cho cái đề "Thuật lại một buổi đi chơi thôn quê của em". Môn luận hồi đó là môn ruột của tôi, tôi làm nháp cái đầu đề, rồi làm ngay vào giấy thi, ra về, tôi không chờ ai cả một mạch về nhà trước, khoe rối rít, trong khi bà chị tôi ỉu xìu vì làm sai một câu Địa lý. Buổi chiều thi toán, cái môn quan trọng, tôi ngồi cắn bút bài toán thứ hai, bài toán vòi nước tôi sợ nhất, cả phòng thi hầu như bí, chỉ có vài đứa làm ra câu đầu. Chiều về, cái hăng hái tiêu tan, nhưng tôi vẫn nghĩ là tôi sẽ đậu, tôi không biết thi Đệ thất là thi tuyển chứ không như thi Tú tài, đủ điểm thì đậu. Những ngày sau đó tôi đi chơi dữ, tôi bỏ rơi cô bạn K.B., bỏ rơi hết, đi chơi một mình, vào trường nam, len lén vào leo cầu tuột, chiều mát tuốt như tắm.
Năm đó người đậu cuối cùng là một thằng bạn trong lớp học thua tôi. 42 điểm. Tên tôi không có trên bảng vàng, cả tên bà chị, tên cô bạn nhỏ K.B. Ba tôi nhờ người vào xem điểm giùm, tôi 39 điểm rưỡi, bà chị 31 điểm và cô bạn nhỏ 29 điểm. Cả ba rớt không ai la mắng chúng tôi hết, và tôi cũng không thấy buồn, tôi coi như một sự rủi ro.
Tôi học nửa năm ở trường Bán Công, học Đệ Thất, trường ngó xéo qua Phan Bội Châu, thì ba tôi đổi đi Nha Trang. Tôi học nửa năm Đệ thất còn lại ở Nha Trang, rồi vào Cam Ranh ba tôi bắt tôi thi lại Đệ thất, vì thế năm nay tôi coi như học trễ một năm, thi Tú tài một xong đậu hay rớt gì cũng lên đường. Ba tôi đích thân đi nộp đơn thi cho tôi, và tôi bị học lại lớp nhất cấp tốc. Trường thi lần thứ hai này của tôi là trường tiểu học Ba Ngòi, thi 250, lấy 45 vừa đủ một lớp. Trường trung học Cam Ranh hồi đó bé lắm, có một dãy 4 phòng, 4 lớp, đệ thất đến đệ tứ. Kỳ này tôi thi một mình, cái tự tin năm trước tan vỡ, nên tôi đi thi rất dè dặt vậy mà đậu. Hai bài toán tôi làm không sót lấy một chữ. Thi xong tôi về Thành ăn giỗ ông Nội, lúc vào thì biết tôi đậu hạng 6 trên 45 đứa, cũng vẻ vang chán. Lần thứ hai này, có một điều lạ là cô nhỏ ngồi cạnh tôi tên H tôi còn nhớ, tôi cho chép đủ hết lại rớt. Cái đậu bất ngờ làm tôi vui dữ. Ông anh họ rủ đi tắm biển tôi đi ngay, suýt chết đuối vì ra quá xa, phao bị xì, lúc về, mặt tôi không còn hột máu nhỏ, tái ngắt.
Coi như tường thuật lại, kể lại những kỷ niệm đã qua đã mất dấu, còn lờ mờ trong trí nhớ. Kỷ niệm thuở nhỏ, Bây giờ nghĩ lại vẫn còn vui. Bây giờ tôi đã lớn, sửa soạn một mùa thi quan trọng khác, sao tôi không còn được cái hồn nhiên ngày cũ nữa.
K.B. thân mến,
Cô bạn cùng tuổi ngày xưa của tôi tôi nghĩ rằng bây giờ cô đã đậu tú tài một và đang sửa soạn thi tú tài hai mặc dù chúng ta xa nhau đã hơn 5 năm. Bây giờ chắc hẳn cô vẫn ở Phan Thiết, chốn cũ, ngôi trường Tiến Đức đó. Và chắc đã quên mất mùa thi xa lắc thuở nào. Với tôi nó vẫn là một kỷ niệm, dù nhỏ nhoi trong trí tưởng, nhưng nồng đậm chút tình bạn hồn nhiên. Ngày gặp lại, biết còn nhận ra tôi, đứa bạn trai ngày xưa cũ, đã từng chơi chung với mình suốt mùa thi thơ ấu, từng cãi vã nhau, giận hờn nhau.
Tôi cám ơn tất cả, lá me rơi trường Nam tiểu học, phút ngập ngừng bỡ ngỡ sân trường Phan Bội Châu, một mùa thơ ấu ở 38 Trần Hưng Đạo P.T. cũ. Và tôi cám ơn cô, K.B.
THƯƠNG VŨ MINH
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 59, tuần lễ từ 13 -7 đến 20-7-1972)
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020
MÙA HẠ HAI MƯƠI - Nhã Uyên
Tưởng như êm đẹp phiến mây bay
Hạ về hoa nở cười trong nắng
Lưu luyến mùi hương thơm gió bay
Nhưng không... mùa hạ lạ làm sao
Gió lộng ngoài khơi biển thét gào
Buồn lên cao ngất như tim vỡ
Phượng tím hồn ta tím lao xao
Dấu chân xưa cũ vẫn còn đây
Mấy mươi mà đã xa trần thế
Để lại tâm tư nỗi sầu đầy
Lá rụng rơi rồi ôi lá xanh
Tươi vui sao lại phải lìa cành
Ngày vui sao bỏ đi biền biệt
Đứt sợi tơ vàng trong nắng hanh
Kỷ niệm nào xa chắp cánh bay
Con đường phượng tím vẫn ngủ say
Riêng ta thao thức từng canh vắng
Buốt giá trong lòng chẳng ai hay
Tưởng Niệm Những Người
Ra Đi Năm 2020
Ra Đi Năm 2020
Nhã Uyên
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020
PHAN THIẾT VÀ MÂY - Trần văn Nghĩa
tháng bảy tôi về trên đường cũ
hình như trời đã sắp vào thu
ngày lá vàng rơi đầy cố xứ
nhớ mắt người xanh buổi giã từ
trước cổng nhà ai nhiều hoa nở
ngỡ áo năm nào ngoan rất ngoan
tháng bảy tôi về thương với nhớ
gửi chút sầu bay gió thu buồn
tôi có những lời thơm áo mới
một thuở bên người rộn yến oanh
có nghĩ đời đâu như mây nổi
như lá vàng, thu đến lìa cành
tháng bảy tôi về trên lối nhỏ
lòng mơ người thả tóc đuôi gà
tàu đi để lại niềm nhung nhớ
với những đau buồn buốt sân ga
tháng bảy, có nghe mùa mưa tới
trên đường vừa rét ngọn heo may
thả thuyền mơ ước về phương ấy
biết nước sông xưa nước có đầy
tháng bảy tôi về buồn não nuột
đường phai màu áo phượng hết hồng
chút đau ngày cũ người có khóc
có biết trong lòng đổ máu không?
TRẦN VĂN NGHĨA
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 74, tuần lễ từ 26-10 đến 2-11-1972)
Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2020
SƯƠNG TÓC CỎ - Đỗ thị Hồng Liên
Một ngày nào đó Th. cùng nghe bản "Tóc mai sợi vắn sợi dài" của P.D. Th. đã cười lúc người ca sĩ hát đến câu Từ đó em làm dâu người khác...
- Cả bản nhạc chỉ có câu này là hay thôi.
An cũng cười, trả lời:
- "Cầu được ước thấy" mà.
Đôi mắt ngộ nghĩnh của Th. lóng lánh những tia sáng chế diễu. Th. cười có vẻ không tin. An nói thật đấy Th., ai bảo Th. tự tin làm gì. Nếu Th. tỉnh thì An cũng tỉnh chứ, Th. chưa bao giờ nói Th. yêu An, An cũng vậy, phải không? Tình yêu bây giờ có nhiều so đo quá hở Th. An ích kỷ và Th. cũng ích kỷ. Chúng mình biết trước là sẽ không đi đến đâu và đứa nào cũng tránh né câu nói ấy để nhỡ một mai quay đi vẫn còn đầy ắp lòng tự phụ. Không đứa nào muốn có ngày bị nói ngày xưa đã trót tỏ tình với nhau, đúng không Th.? Th. khôn ghê lắm, chỉ có dáng dấp của Th. là trẻ con thôi chứ Th. chả trẻ con tí nào. Th. tự kiêu này, dữ này, khó tính này. Lâu lâu An cũng thấy sợ Th. vì Th. cộc ghê đi. Nhưng Th. đâu có biết là An sợ Th. phải không nào? An cũng... khôn chứ bộ.
Th. à, như thế tình yêu giữa chúng ta là cái gì nhỉ. Th. dễ thương nhưng ai biết Th. dễ thương như thế nào. Chúng ta chỉ sống gần nhau những giờ ngắn ngủi, chưa sống 24 trên 24 mà. An chắc chắn giữa chúng mình còn rất nhiều mặt nạ. Th. còn giữ lại nhiều điều chưa nói với An. An cũng vậy. Ừ, chúng ta chỉ là một đôi tình nhân trẻ, tạm cho là vậy đi. Những đôi tình nhân đến với nhau bằng hình thức đẹp đẽ, dễ thương nhất. Những gì xấu xa đều bị che giấu cả. Th. à, An không nói sai đấy chứ? Th. chả bao giờ tin An nói thật cả. Th. xem, đi chơi với Th. An phải ăn nói nhỏ nhẹ này, phải vờ ngây thơ này, phải trang điểm cho đẹp hơn thường ngày này, phải đủ thứ bình tĩnh để Th. thấy An... dễ thương. Vậy là An đeo mặt nạ rồi đấy, nói Th. đâu có tin, Th. tưởng An thật thà lắm sao. Nói thật cũng là một chiến thuật của con gái đấy Th. ạ.
An bảo với Th.
- Con gái đi chơi đẹp mười phần thì về nhà còn có năm thôi.
Th. cười, không tin. An cãi:
- Thật đấy, về nhà bỏ son phấn và điểm trang trông không đẹp bằng đâu.
Th. mỉm cười.
- Thật sao. Con gái ở nhà có vẻ đẹp của ở nhà chứ, mỗi vẻ đẹp một khác.
An định cãi là An về nhà thay áo ngắn trông chả có hay bằng lúc đi chơi đấy thôi nhưng rồi An lại im. Th. sẽ không tin đâu. Kệ Th., có một ngày nào đó Th. sẽ "mở mắt ra" cho mà xem. An ở nhà An đâu có dùng kem xoa mặt (à há, Th. đâu có biết An có dùng kem hay không lúc đi chơi). An đâu có xõa tóc cài chiếc hoa be bé, An đâu có cắn khăn tay vờ xấu hổ. Nghĩa là ở nhà An "xí" ghê lắm. An cũng ngạc nhiên vì Th. có nhiều em gái mà Th. chả có kinh nghiệm tí nào. Mà thôi, chưa chắc gì Th. đã không làm bộ với An đấy nhỉ. An phải cảnh giác An một cái đã, đừng chủ quan nào. An thường hay ngạc nhiên vì con trai kỳ lắm. Lúc chưa cưới được người ta thì bảo gì cũng chịu. Dù cho nàng có tuyên bố là em lười, em dốt, em ăn tham gì cũng gật đầu tuốt. Đến khi cưới được rồi thì than thở. Biết vầy tôi đâu thèm cưới bà làm gì. Phải không nào, Th.? Con trai quái đản thật.
Th., nói là nói vậy thôi chữ giữa chúng mình muôn đời không bao giờ xẩy ra chuyện đó phải không. An nghĩ là Th. yêu An và Th. nghĩ là An yêu Th. Hòa nhé. Chúng ta biết thế thôi đủ rồi, chả bao giờ chúng ta cưới nhau cả. Chúng ta còn trẻ quá mà. Tuổi chúng ta xấp xỉ nhau. Phiền một cái là ông trời ổng bắt tuổi trẻ của người con gái đi nhanh hơn của con trai. Đi như đi bằng hia bẩy dậm vậy đó. Vèo một cái là thấy mắt mờ, răng rụng hết trọi rồi. Th. nghĩ xem, An cứ sợ đi chơi với Th. người ta tưởng Th. là em An thì nguy lắm. Mười năm sau thì Th. vẫn là Th. chứ An biến thành ai mất rồi. Bây giờ thì được, bây giờ An với Th. vẫn còn ngang nhau nhưng An phải nghĩ đến ngày mai chứ. Th. trẻ con quá Th. ơi. Nhưng mà Th. này, nếu chúng ta thực tình yêu nhau thì chuyện ấy chả là thể thống gì đâu nhỉ? Có điều An biết Th., Th. chưa yêu An đến mức sẽ cưới An đâu. Ái chà, An có vẻ tính toán quá Th. nhỉ, nhưng Th. bảo An làm sao bây giờ. An không tính thì bố An sẽ tính cho An. Thế Th. tưởng An thích buộc đời mình vào một cái bến đáng ghét nào đó hay sao. Thà An tự lựa còn hơn. Th. à, An hiểu Th. ghê lắm mà An, An cũng ngu ghê đi, yếu ớt ghê đi. Thôi đừng có giận nhau, Th. thấy không, An nghe lời Th. nè, An đâu có buồn An đâu có khóc. An nói thật mà Th. cứ không tin thì Th. rán chịu. An có nói dối Th. đâu.
Th. dễ thương của An nè, An đã cẩn thận báo tin cho Th. biết mà Th. cứ lơ lơ ra. Th. làm An có cảm tưởng từ trước đến giờ Th. chả yêu An tí nào cả. Mà yêu làm cái cóc gì khi chẳng là cái thớ gì cả. Nhiều lúc An chẳng hiểu mình ra làm sao, An yêu tùm lum người, sao trái tim An rộng rãi thế nhỉ, Th. nhỉ? Bảo với Th. An sắp đính hôn. Th. không thèm nói gì. Bảo với Th. An mời Th. dự đám cưới nhé Th. cũng ừ. Th. à, An không nói chơi đấy nhé. Bộ An có vẻ nói chơi lắm sao hả Th.?
Ừ, mà nghĩ cho cùng An nói thật mà Th. tin là An nói thật thì cũng chỉ đến thế mà thôi phải không Th.? Th. chả làm gì được mà An cũng chả làm gì được. An chẳng thể đi lệch lộ trình. Việc gì mà An phải có bộ mặt thê thảm lúc đi chơi với Th. lần cuối thế, nghĩ mà buồn cười quá.
Th. bảo An:
- Báo tin trước chừng mười lăm ngày thì Th. có thể về dự đám cưới An được.
Xạo! Lúc đó thì Th. chắc đang lênh đênh trên một chiếc tàu biển lạ hoắc nào đó, Th. chẳng có về dự đám cưới An đâu. An nhạo Th. đi lính biển chả mấy chốc mà bắt được nàng Sirène yêu kiều. Chừng Th. về ăn đám cưới thì hoạc chăng là đám cưới của Th. với ai chứ chả phải của An đâu. An nói với Th.
- An sợ Th. quên An quá.
Lúc nào Th. cũng cười được:
- Th. không quên đâu. Th. hứa là chừng nào An tự ý... tuyệt liên lạc thư Th. thì Th. mới thôi. Th. hứa với An như thế.
Thật An chả hiểu Th. ra thế nào cả.
Th. ạ, có lần An bảo Th. rồi đó, An chung thủy chứ không chung tình. Tử vi của An nói An suốt đời lo nghĩ chuyện tình yêu. Cả cái nốt ruồi bé tí trên khuôn mặt An nữa. Bao nhiêu người bảo An phá đi đấy Th. An cứ mặc kệ, nốt ruồi khóc mà, phá đi nhỡ hết thật thì làm sao An khóc mỗi lúc buồn. Th. bảo An khóc đi cho nhẹ bớt âu sầu, An phải giữ nốt ruồi ấy lại để khóc chứ phải không Th.?
Th., An biết là Th. yêu An, An biết Th. chưa tin An sắp đính hôn, nhất định là không phải với Th. rồi đó và An cũng biết là Th. chỉ yêu An ở một mức độ nào đó thôi. Ở Th., lý trí mạnh hơn tình cảm. An ngược lại. An yếu đuối nhiều. Nói với Th. tất cả những gì thật thà nhất của An, An tin Th. có đủ cứng rắn để không buồn. An thương An nhiều hơn thương Th. An tự cho là An tội nghiệp đó, chả có ai tội nghiệp An hết mà, An tự tội nghiệp mình vậy.
An hỏi Th.:
- Th. nè, má An nói nên lấy người nào không yêu sẽ hạnh phúc hơn. Phải vậy không Th.?
Th. nghiêm trang đáp:
- Có lẽ vậy An à. Lấy nhau chỉ còn là bổn phận mà thôi.
An thở dài:
- Nếu vậy An sẽ nghe lời má, có điều không yêu An không biết làm thế nào sống chung được.
- Miễn An đừng ghét là được. Đời sống hôn nhân có nhiều cái hay.
- An sợ nó lắm.
- An đừng quan trọng hóa vấn đề.
Th. nói chuyện như một người thật lớn. Có lúc An muốn bật cười mà cười không nổi. Xí, Th. trẻ con thấy mồ. Bắt nạt An hoài.
An chả hiểu Th. đâu. An mệt rồi An chẳng thèm hiểu nữa. Th. đâu có yêu An, mà Th. yêu An thì An cũng không nên lấy người yêu. Lấy người không yêu hạnh phúc hơn mà Th. đừng có làm ra vẻ người lớn với An. Th. nhóc lắm, Th. ngu lắm, nhưng mà Th. sung sướng quá Th. ơi.
Th., tối nay An nghe lại bản Tóc mai sợi vắn sợi dài, buồn quá. Giờ này chắc Th. đang tha hồ quần với kỹ luật huấn luyện lính biển nhỉ. Bản nhạc ấy thì hay có một câu thôi. Hay mà dở ẹt. Kỳ ghê nhỉ. An mê một bài hát khác, bài mà Th. cũng thích, ừ, Th. chỉ hơi thích thôi chứ. Bài "Chiếc lá cuối cùng" ấy mà. Biết An ưa câu nào nhất không? Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối! Đó, Th. thấy chưa, ngày nào cũng tận cùng bằng một buổi tối hết, vui hay buồn cũng vậy. An sắp sửa khóc đây. An phải cấm An khóc mới được. Vô duyên quá.
Th. à, vậy thì tình yêu giữa chúng mình là cái gì, hở?
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 74, tuần lễ từ 26-10 đến 2-11-1972)
Th. dễ thương của An nè, An đã cẩn thận báo tin cho Th. biết mà Th. cứ lơ lơ ra. Th. làm An có cảm tưởng từ trước đến giờ Th. chả yêu An tí nào cả. Mà yêu làm cái cóc gì khi chẳng là cái thớ gì cả. Nhiều lúc An chẳng hiểu mình ra làm sao, An yêu tùm lum người, sao trái tim An rộng rãi thế nhỉ, Th. nhỉ? Bảo với Th. An sắp đính hôn. Th. không thèm nói gì. Bảo với Th. An mời Th. dự đám cưới nhé Th. cũng ừ. Th. à, An không nói chơi đấy nhé. Bộ An có vẻ nói chơi lắm sao hả Th.?
Ừ, mà nghĩ cho cùng An nói thật mà Th. tin là An nói thật thì cũng chỉ đến thế mà thôi phải không Th.? Th. chả làm gì được mà An cũng chả làm gì được. An chẳng thể đi lệch lộ trình. Việc gì mà An phải có bộ mặt thê thảm lúc đi chơi với Th. lần cuối thế, nghĩ mà buồn cười quá.
Th. bảo An:
- Báo tin trước chừng mười lăm ngày thì Th. có thể về dự đám cưới An được.
Xạo! Lúc đó thì Th. chắc đang lênh đênh trên một chiếc tàu biển lạ hoắc nào đó, Th. chẳng có về dự đám cưới An đâu. An nhạo Th. đi lính biển chả mấy chốc mà bắt được nàng Sirène yêu kiều. Chừng Th. về ăn đám cưới thì hoạc chăng là đám cưới của Th. với ai chứ chả phải của An đâu. An nói với Th.
- An sợ Th. quên An quá.
Lúc nào Th. cũng cười được:
- Th. không quên đâu. Th. hứa là chừng nào An tự ý... tuyệt liên lạc thư Th. thì Th. mới thôi. Th. hứa với An như thế.
Thật An chả hiểu Th. ra thế nào cả.
Th. ạ, có lần An bảo Th. rồi đó, An chung thủy chứ không chung tình. Tử vi của An nói An suốt đời lo nghĩ chuyện tình yêu. Cả cái nốt ruồi bé tí trên khuôn mặt An nữa. Bao nhiêu người bảo An phá đi đấy Th. An cứ mặc kệ, nốt ruồi khóc mà, phá đi nhỡ hết thật thì làm sao An khóc mỗi lúc buồn. Th. bảo An khóc đi cho nhẹ bớt âu sầu, An phải giữ nốt ruồi ấy lại để khóc chứ phải không Th.?
Th., An biết là Th. yêu An, An biết Th. chưa tin An sắp đính hôn, nhất định là không phải với Th. rồi đó và An cũng biết là Th. chỉ yêu An ở một mức độ nào đó thôi. Ở Th., lý trí mạnh hơn tình cảm. An ngược lại. An yếu đuối nhiều. Nói với Th. tất cả những gì thật thà nhất của An, An tin Th. có đủ cứng rắn để không buồn. An thương An nhiều hơn thương Th. An tự cho là An tội nghiệp đó, chả có ai tội nghiệp An hết mà, An tự tội nghiệp mình vậy.
An hỏi Th.:
- Th. nè, má An nói nên lấy người nào không yêu sẽ hạnh phúc hơn. Phải vậy không Th.?
Th. nghiêm trang đáp:
- Có lẽ vậy An à. Lấy nhau chỉ còn là bổn phận mà thôi.
An thở dài:
- Nếu vậy An sẽ nghe lời má, có điều không yêu An không biết làm thế nào sống chung được.
- Miễn An đừng ghét là được. Đời sống hôn nhân có nhiều cái hay.
- An sợ nó lắm.
- An đừng quan trọng hóa vấn đề.
Th. nói chuyện như một người thật lớn. Có lúc An muốn bật cười mà cười không nổi. Xí, Th. trẻ con thấy mồ. Bắt nạt An hoài.
An chả hiểu Th. đâu. An mệt rồi An chẳng thèm hiểu nữa. Th. đâu có yêu An, mà Th. yêu An thì An cũng không nên lấy người yêu. Lấy người không yêu hạnh phúc hơn mà Th. đừng có làm ra vẻ người lớn với An. Th. nhóc lắm, Th. ngu lắm, nhưng mà Th. sung sướng quá Th. ơi.
Th., tối nay An nghe lại bản Tóc mai sợi vắn sợi dài, buồn quá. Giờ này chắc Th. đang tha hồ quần với kỹ luật huấn luyện lính biển nhỉ. Bản nhạc ấy thì hay có một câu thôi. Hay mà dở ẹt. Kỳ ghê nhỉ. An mê một bài hát khác, bài mà Th. cũng thích, ừ, Th. chỉ hơi thích thôi chứ. Bài "Chiếc lá cuối cùng" ấy mà. Biết An ưa câu nào nhất không? Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối! Đó, Th. thấy chưa, ngày nào cũng tận cùng bằng một buổi tối hết, vui hay buồn cũng vậy. An sắp sửa khóc đây. An phải cấm An khóc mới được. Vô duyên quá.
Th. à, vậy thì tình yêu giữa chúng mình là cái gì, hở?
ĐỖ THỊ HỒNG LIÊN
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 74, tuần lễ từ 26-10 đến 2-11-1972)
Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020
NGÀY NÀO - Tôn Nữ Thu Dung
rồi em qua đó áo vàng
nắng mai từng sợi hân hoan em cười
bao giờ em bỏ cuộc chơi
bao giờ em đến cuối trời lãng du
từ mây ngủ lặng thiên thu
và cơn gió cuốn mịt mù lá bay
ta còn đợi ở phương này
chờ em cho đến một ngày lênh đênh
em về bước nhỏ một mình
con chim khẽ hót lời tình tự xưa
TÔN NỮ THU DUNG
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 74, tuần lễ từ 26-10 đến 2-11-1972)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






