Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

NHỮNG MÀU XANH QUANH TA - Trịnh Nguyễn


Sáng chủ nhật hôm ấy Thuyên đến nhà thăm tôi. Tôi mở cổng chào đón Thuyên. Vừa vào sân cát Thuyên đã trầm trồ:
 
- Nhà chị nhiều bóng mát quá.
 
- Có cần cho mỗi chúng ta không? - Tôi hỏi.
 
- Chị thấy không sao?
 
- Thuyên cần?
 
Tôi nhìn Thuyên cười cười. Thuyên  không trả lời nhìn quanh bước đi. Chúng tôi đi dưới những hàng cây ăn trái vào nhà. Phòng khách chỉ gồm mấy cái ghế bành thấp đan bằng sợi cao su, trên tường vỏn vẹn một bức tranh màu, một bình hoa nhỏ độc nhất cánh hoa hồng nhung làm bằng vải (khí hậu ở đây không thích hợp cho các loài hoa, tôi không thể tìm dễ dàng những loài hoa mình thích để cắm bình. Tuy nhiên tôi vẫn luôn tìm cách giữ hoa bên mình dù bằng vải hay giấy cũng như luôn luôn nuôi một mối tình dù thành hình hay chưa).
 
- Chị có nghĩ là Thuyên sẽ đến thăm chị không, chị Trâm?
 
- Có chứ. Nhưng không ngờ sớm đến thế.
 
- Tại chị mà.
 
- Sao cơ?
 
- Chị làm Thuyên có cảm tưởng chúng ta đã quen nhau khi chưa gặp nhau. 
 
Tôi cười, ngầm nhận điều Thuyên nói.
 
Vì bị kẹt xe nên tôi đến trễ trong bữa tiệc tổ chức tại nhà một người bạn vào thứ bảy tuần trước. Tất cả đã ngồi vào dãy bàn dài và bữa tiệc sắp sửa. Vĩnh dành một ghế trống cho tôi cạnh Thuyên. Vĩnh đẩy chiếc ghế và vỗ vai người bạn nói:
 
- Ê Thuyên, nhớ chăm sóc Trâm hộ moa nghe.
 
Rồi Vĩnh bỏ đi. Tôi chới với giữa đám đông, giữa Thuyên còn lạ hoắc.
 
- Nhà chị ở gần đây? - Giọng Thuyên trầm, nhò.
 
- Nhà xa mà tôi lại quên câu "ăn cỗ đi trước". Thuyên khá hơn tôi "khoảng" ấy rồi.
 
Tôi chợt giật mình. Tại sao mình có thể gọi tên một người lạ mặt một cách thân tình như vậy. Nhưng mắt Thuyên cười không một nếp nhăn, hàng ria mép còn xanh trải dài theo nụ cười. Tôi không thể gọi Thuyên là ông, là anh dù đó chỉ là lần nói chuyện sơ giao. Nhưng chính lời gọi đột ngột đã mang Thuyên đến gần tôi (Sau này tôi biết Thuyên là bạn của em gái Vĩnh).
 
Ngôi nhà tôi ở giữa một vườn cây trái. Tôi ở giữa những mít, xoài, mãng cầu, táo, ổi. Bây giờ là giữa mùa táo. Những trái táo xnah mướt, chua chua, ngọt ngọt, dòn dòn đã hấp dẫn những đứa bạn hảo chua thường xuyên đến "thăm tôi". Tôi đề nghị Thuyên ra dạo vườn cho mát mẻ. Tôi cố tránh xa những cành táo đầy gai nhọn trong khi Thuyên sấn lại gần bứt bứt, nhai nhai.
 
- Táo ngon ác, chị Trâm.
 
- Coi chừng gai, Thuyên. Gai táo đâm nhức nhối lắm.
 
- Táo vườn nào cũng vậy hay chỉ ở vườn nhà chị?
 
- Ở đâu cũng thế.
 
- Thuyên không ngán. Chị sẽ thoa dầu cho Thuyên.
 
- Tôi cho chết luôn thì có.
 
- Ác thế?
 
- Ừ.
 
Một con lạch chạy ngang trên khoảng đường chúng tôi đi qua. Nước trong in hình một khoảng da trời xanh. Tôi nhìn xuống nước thấy bóng mình lung linh.
 
- Thuyên, Thuyên, lại chỉ cho xem cái này.
 
- Gì đâu?
 
- Dưới nước. 
 
Khi Thuyên đến gần, tôi vụt chạy nhanh lên chiếc cầu khỉ bắc ngang. Thuyên chạy theo, hét:
 
- Coi chừng ngã, chị Trâm.
 
- Không ngã một mình đâu. Tôi sẽ lôi theo Thuyên. 
 
- Chúng ta sẽ xuống địa ngục mất.
 
- Sao không nghĩ là được lên thiên đàng?
 
- Lên sao nổi. Tội lỗi đầy mình mà.
 
Qua khỏi chiếc cầu tôi quay lại, dáng Thuyên nghiêng nghiêng trên cầu vì đôi giầy có gót hơi cao. Tôi liên tưởng đến dáng đi của người say. Đợi Thuyên đến gần, tôi hỏi:
 
- Thuyên say bao giờ chưa?
 
- Say?
 
- Ừ say.
 
- Mà say sao cơ?
 
- Uống rượu quá "độ" say ấy mà.
 
- Đã. Nhưng đâu phải chỉ có rượu mới làm người ta say. Còn nhiều thứ nữa kia.
 
- Chẳng hạn?
 
- Như... - Thuyên lắc đầu - khó nói quá. Chị đã say chưa? - Thuyên nhìn chăm vào mắt tôi, hỏi.
 
Tôi không hiểu Thuyên hỏi tôi đã say vì rượu hay vì "nhiều thứ nữa kia" như Thuyên nói. Có lần trong bữa tiệc thân mật giữa vài người thân, bị ép uống quá "độ" nên tôi có cảm tưởng mình say. Đầu tôi nhẹ hẫng. Hồn tôi lâng lâng. Tôi cười cười, nói nói. Hai con mắt nặng trĩu hình ảnh người đối diện. Tuy nhiên, bây giờ không phải lúc để tôi nói với Thuyên điều ấy. Tôi lắc lắc đầu.
 
- Thuyên sắp say nữa, chị Trâm ơi. 
 
- Đừng uống rượu nhiều, Thuyên. Không tốt đâu.
 
- Thuyên nói ngoài rượu còn nhiều thứ khác làm người ta say nữa mà. 
 
Thứ khác, thứ khác. Đau đầu. Tôi chẳng buồn suy nghĩ. Đầu óc tôi đã làm việc nhiều, đã suy nghĩ nhiều toàn những việc lẩm cẩm. Bây giờ "hắn" tê liệt. Tôi cũng chẳng muốn tìm biết câu trả lời của Thuyên.
 
- Nên thử say một lần để biết tại sao con trai uống rượu, chị Trâm. 
 
Tôi gật đầu, nghĩ Thuyên có lý. Ít ra mình cũng nên tìm biết điều đó để "cảm thông" họ.
 
- Chị Trâm thích màu xanh không?
 
- Màu xanh nào cũng dễ bắt mắt người khác.
 
- Chúng ta - Thuyên nhìn tôi - đang ở giữa những màu xanh.
 
Tôi tiếp:
 
- Màu xanh của da trời, của lá cỏ, của ổi non, của táo sống, của...
 
- Của mắt chị - Thuyên cướp lời tôi.
 
Tôi nhắm mắt một khắc, nghĩ hai con mắt mình sắp nổi những sợi gân máu li ti, những bợn đục vàng làm mất đi vẻ trong sáng. Triệu chứng của một căn bệnh bắt đầu bộc phát. Tôi lắc đầu xua đuổi ý nghĩ thoáng chút buồn chợt hiện.
 
Thuyên bước chậm bên tôi, thật gần.
 
- Chị Trâm, chị thấy có gì trong mắt Thuyên?
 
Tôi nhìn sâu vào mắt Thuyên, hai con ngươi màu đen sáng quắc dưới hàng chân mày rậm.
 
- Tôi thấy bóng tôi trong mắt Thuyên.
 
- Thuyên thấy bóng Thuyên trong mắt chị.
 
Tôi cúi xuống lầm thầm trong đầu và chúng ta chỉ bắt gặp nhau bằng những cái bóng. Những hạt cát to màu vàng lọt vào kẽ hở những ngón chân đau đau. Giọng Thuyên lúc nào cũng trầm ấm:
 
- Chị Trâm. Nói gì đi. Sao im thế, chị Trâm?
 
Tôi ngẩng mặt mở lớn mắt nhìn Thuyên ngạc nhiên, hỏi chỉ đủ mình nghe sao Thuyên gọi tôi mãi vậy. Và nghe buồn buồn.
 
.    .    .    .    .    .
 
Dù thế nào thì chúng tôi cũng phải vượt qua chiếc cầu khỉ để vào nhà. Ở khoảng giữa cầu Thuyên giữ chặt bàn tay tôi. Sợ chị ngã, Thuyên nói. Tôi để yên tay trong tay Thuyên. Nhìn thấy hai cái bóng chập choạng lung linh trên mặt nước tôi muốn chóng mặt. Sợ chị ngã. Tôi sẽ không lôi theo Thuyên, nếu ngã. Tôi đủ sức ngã một mình. Và tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi thấy chóng mặt.
 
 
TRỊNH NGUYỄN      
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Ngọc số 154, phát hành ngày 20-2-1975) 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét