Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

ĐỂ RỒI QUÊN NHAU - Trọng Thi


Bé đã đến đây mỗi sáng, mỗi chiều. Đã vui cùng nắng sớm. Đã buồn với mưa chiều. Đều đặn như một công thức đáng yêu.
 
Anh và bé đã quen nhau từ bao giờ nhỉ? Anh không còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết mỗi lần bé đến lòng anh vẫn rộn rã, vẫn xao xuyến. Và tâm hồn anh mát dịu hẳn lại, êm ái cơ hồ một ly cam tươi được uống giữa trưa hè nắng gắt. Nếu bé có âu yếm trách anh tại sao không nhớ đến ngày mình quen nhau, anh chỉ biết cười cầu tài một vài nụ để bé hất mặt nguýt anh một cách yêu dấu thôi. Anh vốn không có trí nhớ dai dẳng trong chuyện tình cảm. Nhưng anh lại thích thú cái mớ trí nhớ của anh lạ lùng. Bởi anh còn có nó là tư hữu, là vốn liếng trung thành nhất thôi. Ngoài ra anh còn gì nữa đâu. Vả lại nhớ những điều nhùng nhằng vụn vặt trong quá vãng để những kỷ niệm đó đôi khi làm anh khó chịu, buồn bực và mất mát thì giờ yêu bé. Chuyện gì đã qua cho qua luôn níu kéo làm gì hở bé. Phỏng níu kéo chỉ là việc làm vô vị lợi của dã tràng xe cát thôi.
 
Anh và bé nên vui cùng hiện tại mình quen nhau, thân nhau thắm thiết là đủ. Quá đủ mất rồi. Hạnh phúc là cái gì có thật và đơn giản lắm cơ mà.
 
Bắt anh nhớ lại thì anh chỉ nhớ rất mù mờ, rất mang máng. Một mai sớm nào đó đã xa mù tít tắp trong trí tưởng hình như là thế này. Bé và vài cô bạn đến đây ríu rít lanh chanh như một bầy chim sẻ đùa vui trên cành đón nắng mai hồng. Những mắt môi vừa se thắm, dù lỡ ra có nhợt một tý cũng chả sao. Mai mốt thế nào môi cũng thắm hơn, mắt sẽ tươi hơn, để trang điểm cho đời, để đời nhìn vào đó mà si đắm, mà ước mơ. Đời sở dĩ tươi vui, sở dĩ ồn ào nhộn nhịp cũng vì môi thắm, mắt tươi của đàn bà như bé cả đó.
 
Hôm đó, có lẽ, bọn bé muốn chọc phá anh hơn là muốn mua mấy món đồ lỉnh kỉnh đã, bao giờ cũng, đầy ắp trong cặp vở. Nhìn lướt qua mắt của bọn bé anh đã đọc thấy rõ điều đó: ngộ ghê ta, anh chàng này cũng đẹp trai, cũng đeo mục kỉnh ra dáng gì lắm mà ăn mặc lôi thôi lếch thếch như thế này để bán hàng. Anh chàng nom có vẻ hơi hề một tý giữa khung cảnh này (có phải điều anh đọc được trong mắt bọn bé là thế không?). Những cái nhìn soi mói đó làm anh tự ái, làm anh nhột cùng khắp ngoài da và làm máu bật dậy trong tim bấy lâu yên ổn, nên anh đã đứng thẳng hất mặt thật cao để nhìn bọn bé mặc dù mặt anh đã đỏ lắm rồi.
 
Rõ ràng nhứt quỷ nhì ma thứ ba học trò. Mấy bé tinh nghịch đáo để, diễu cợt vô cùng. Thấy anh đứng nghinh bé vội mở cuộc tấn công đầu châm chọc:
 
- Này anh bán hàng ơi, nhiệm vụ của anh là bán hàng chứ đâu phải đứng ngắm khách hàng. Coi chừng bọn này bắt trả tiền ngắm đó.
 
Cả bọn bấm nhau cười khúc khích. Ban đầu cười nhỏ. Rồi thấy anh bấn loạn xúc xích, tan rối hàng ngũ, các bé cười vừa vừa. Cười to. Cười vỡ chợ. Cười như pháo kích loạn đả. Anh như ông phỗng đá nhưng cũng còn trí khôn để bào chữa:
 
- Tại khách hàng của anh xinh quá và vui quá cỡ thợ mộc nên anh phải ngây ngất chứ bộ.
 
Vẫn tiếng của bé ngọt ngào như đường và chua như múi chanh mọng ướt. Sau này anh ví giọng nói đó như một ly chanh đường giữa trời nằng. Và bé bĩu môi bảo anh khéo nịnh đầm.
 
- Bọn này không thích tán nhảm đâu anh bán hàng ơi. Lo bán hàng cho bọn này đi.
 
Anh được thể, giọng hơi có vẻ Sơn đông mãi võ:
 
- Anh xin vâng lời mấy bé ạ. Các bé mua gì nào. Này sách, này vở, này cam, xoài, ổi xá lỵ và mua luôn cả anh không?
 
Cả ba bốn đôi môi đồng bĩu dài ra cả thước nom thật buồn cười:
 
- Mua anh làm gì?
 
Có lẽ anh làm hề cũng khá duyên dáng nên mấy bé không đến nỗi ghét anh thậm tệ. Bằng chứng là còn có vài cái nhìn, vài nụ cười rơi rớt lại khi bé ra đi. Anh muốn lượm mấy nụ cười, mấy cái nhìn đó quá nhưng anh vụng về khiến nó tan vỡ mất cả.
 
Bé có đồng ý lấy ngày hôm đó là cái mốc để đánh dấu ngày mình quen nhau hay phải lấy ngày khác đậm đà hơn, ít bỡn cợt hơn?
 
Nào để anh lục lọi trong trí nhớ một tí nữa thử xem. Đúng rồi. Chắc phải thế này. 
 
Đã bảo anh để ý đến vẻ chanh chua, nhí nhảnh của bé nên ánh mắt anh thường theo dõi bóng dáng mảnh mai của bé bất cứ lúc nào có bé xuất hiện. Anh mến bé là mến thầm thế thôi chứ đã có dịp nào để được trò chuyện cùng bé đâu. Bé thì vô tình như một viên sỏi quý chẳng cần níu lấy bàn chân của khách bộ hành băng qua đường gì cả dù bàn chân đó rất muốn rủ rê mời mọc bé đi trọn quãng đường. Cũng có vài lần bé trở lại quán hàng của anh nhưng bé vẫn dẫn theo một lũ bạn thì anh kể như vô phương làm ăn. Anh đành thúc thủ. Đành sống cầm hơi. Để cho đôi mắt âm thầm diễn tả vài cái liếc nhìn kín đáo, vài cú đá lông nheo trữ tình. Ôi đôi mắt anh tội nghiệp quá, khốn nạn quá làm cách gì bé cũng chẳng để ý cả. Nhiều khi anh muốn vứt cha cặp kiếng cận vào một xó rồi tự tay móc mù đôi mắt đi vì đôi mắt anh chả quyến rũ, chả làm bé chú ý nổi.
 
Hết đôi mắt anh phải nhờ đến đôi môi. Nhưng môi anh quá lâu ngày ngậm thuốc lá nên cũng chẳng được việc. Mái tóc anh cũng thế. Bàn tay anh cố làm một vài kiểu cách lịch sự anh học lóm được trong xi nê cũng trở nên vô tích sự luôn. Đến phiên cái miệng thì cái miệng lại gặp hên. Chắc là thế (nên sau này anh quý lỗ miệng anh lắm. Anh săn sóc tỉ mỉ. Ngày hai bữa anh đánh kem Hynos như lời mấy quảng cáo viên vậy).
 
Hôm đó thi Lục cá nguyệt (Anh biết thế vì hầu như tất cả học sinh trước bé đã mua giấy viết, dụng cụ trước hai ba ngày) bé trúng tủ thì phải. Anh thấy bé vui cười ra khỏi lớp sớm lắm. Anh đã đợi sẵn rồi, quý hồ thấp thoáng dáng dấp của bé anh theo dõi liền. Anh y như cục nam châm trước một thỏi sắt vậy. Bé vừa đến cổng trường đã có mấy thằng đầu tóc rất cổ quái chận bé lại nói gì đó. Ở xa, anh cứ đinh ninh mấy thằng đó quen bé. Tự nhiên anh ghét bọn đó lạ. Anh muốn quỷ Satan, quỷ Lucifer hiện lên giết quách cả bọn cho xong. Và anh ôm đồm ghét luôn cả một phong trào Hyppies đang bành trướng một cách mạnh mẽ. Không phải anh có ý hướng làm lành mạnh, làm bóng loáng cái xã hội này đâu bé. Anh ghét bởi anh thấy bọn nó đang tán bé, và tưởng bé đang thỏ thẻ những lời vui, đẹp nhất từ đôi môi bé mọng và mắt liếc sáng ngời kia.
 
Nhưng anh đã rất mãn nguyện khi thấy bé vùng vằng tránh lối phong tỏa của mấy thằng nhóc tóc dài đó. Và tuy ở xa anh cũng thấy được vẻ giận dữ và bối rối của bé. Bé còn nói gì với bọn nó nữa. Anh chỉ mong bé nhiếc những lời thật đau đớn cho bọn nó thôi. Cho thật chua ngoa, thật mỉa mai cho đau như xát vôi nhé bé.
 
Bọn nhóc đó rõ là một lũ vô tích sự và không biết điều nữa. Chúng xoắn xít lấy bé. Bao vây bé lại. Bé phải di tản chiến thuật. Bọn chúng biết dùng chiến thuật cài răng lược để ngăn cản bé. Bọn nó còn bạo dạn hơn giơ tay níu lấy cặp sách, lấy cánh tay bé. Ôi những bàn tay thô kệch, những bàn tay trần tục lại dám giơ lên để vuốt tóc bé. Đám mây trời tinh khiết đã bị luồng mây chó giỡn mặt. Tóc bé chắc phải gội mất cả gánh bồ kết mới tinh khiết lại được.
 
Bây giờ anh đã nghe rõ được lời tán tỉnh bất lịch sự, quê kệch nhất của bọn nó và tiếng giận dữ của bé. Mất dạy. Con trai gì mà. Quê. Và bé như muốn khóc.
 
Thú thật là anh khoái lắm khi bé rủa chúng như vậy. Anh còn muốn chỉ cho bé cách rủa chúng thậm tệ và hàng tôm hàng cá hơn nữa kia. Đồng thời máu nóng anh cũng dồn lên mặt và lên hai nắm đấm khiến anh muốn đấm vỡ một cái gì cho dẹp nát cho tan cơn giận. Anh ngẫm nghĩ một lúc, mặc dù thấy mình nhỏ con và đôi mắt kiếng là một bận rộn lớn khiến không thể ăn thua đủ với bọn kia, những ba bốn tên du đãng (anh kết án chúng như vậy) thế mà anh vẫn xê dịch từ từ về phía bé.
 
Bé thấy anh như kẻ chết đuối vớ được phao trao luôn cả đôi mắt cầu cứu. Ánh mắt của bé làm anh anh dũng tiến lên, tiến lên về phía bọn nhóc tóc dài. Thay vì xông xáo như một hiệp sĩ xông pha giữa ba quân để cứu nguy nàng công chúa tuyệt vời thì anh nhỏ nhẹ:
 
- Này các bạn, mong các bạn bỏ qua. Em gái tôi đấy.
 
Phải một pha dàn xếp khéo léo nhờ miệng lưỡi mấy thằng tóc dài mới thôi. Có lẽ thấy anh ăn mặc lếch thếch bẩn thỉu, không muốn dây với hủi nên chúng phú lỉnh ném lại những cái nhìn tiếc rẻ.
 
Bé nhìn anh tỏ ý muốn cám ơn mà hình như còn ngại nên anh ra vẻ kẻ cả:
 
- Về thôi cô bé. Nhớ lần sau đừng lân la trò chuyện với bọn đó nữa.
 
- Dạ đâu có quen bọn nó đâu. Khi không chúng chọc ghẹo chứ bộ.
 
- Thì anh dặn chừng vậy mà. Lần sau anh không thèm can thiệp cho đâu.
 
Vẻ hốt hoảng của bé dần dần đã tan bay đâu mất và bé nói:
 
- Anh xạo lắm.
 
Anh ngạc nhiên vô cùng. Anh mà xạo. Thương bé thấy mồ chứ bộ. Mắt anh mở lớn một dấu hỏi thì bé cười cười:
 
- Ai đâu là em gái của anh. Anh nhận ẩu không à.
 
Anh bật cười:
 
- Bộ cô bé làm em của anh không được sao?
 
Bé bĩu môi dài ngoằng:
 
- Xí, ham lắm.
 
- Được nhé. Lần sau ai chọc, ai ghẹo chả thèm can nữa đâu.
 
Bé cười huề xí xóa. Anh hài lòng lắm nhưng cũng mơ hồ thấy một vẻ gì (?) thích thú trong mắt bé bắt đầu chợt hiện.
 
Lần này thì bắt buộc bé phải đồng ý cùng anh là mình đã bắt đầu quen nhau phải không nào?
 
Và từ đó anh thấy cuộc đời hết tẻ nhạt, đã không còn hắt hủi anh nữa (thủa chưa quen bé, đang mơ tình bé anh vẫn nghĩ thế). Ánh rạng hồng đã đâu đây lóe sáng như bình minh của ngày làm chìm hẳn đêm tối.
 
Anh đã có lúc vừa giúp chị bán hàng trông quán vừa nói chuyện mê man với bé. Hoặc đã có những chiều thứ bảy, những sáng chủ nhật vui vầy cùng bé. Những lúc đó anh muốn quên tất cả những phiền toái đang làm khổ anh tháng ngày. Anh muốn cám ơn bé đã cho anh mối tình êm đẹp lúc này. Cám ơn thượng đế đã, ít ra, ngài rất công bằng bù đắp cho anh những ngày tháng thảm buồn này bằng sự trong sáng bé mang đến.
 
Bé luôn giận hờn vu vơ khiến anh phải dỗ dành xin lỗi đến tím mật. Môi bé đã thắm càng thắm xinh vì sự chọc ghẹo của bạn bè và anh riễu cợt chọc tức. Mắt bé cũng ngời sáng thêm trong đoạn đời con gái vừa lớn trong những thương mến tràn bờ.
 
Những ngày thân ái đó bé thường thắc mắc về lý lịch của anh. Về trường hợp một gã con trai nom có vẻ sạch nước cản hay ít ra cũng có một sự học không kém mấy (nguyên văn lời bé) khả dĩ thi thố được với đời mà tại sao lại lôi thôi lếch thếch bán hàng như thế này.
 
- Anh làm gì? Hay còn đi học? Anh học đến đâu? Sao ít thấy anh dẫn bé đi chơi xa? Hình như anh rất sợ mấy bác cảnh sát...
 
Anh tái mặt bảo bé đừng tò mò. Có những việc bé đừng nên tìm hiểu thêm chi cho mệt trí, cho rộn ràng. Cuộc đời là những khúc mắc điệp trùng đừng nên tìm kiếm cho nó dây vào mình. Hãy ấp ủ những gì xôn xao trong tim và ngang tầm hiểu thơ ngây của bé thôi. Và hãy xem anh như một trường hợp đặc biệt hơi hiếm để thương mến anh là đủ. Vậy mà bé vẫn bướng bỉnh nhất định yêu sách cho bằng được. Anh vốn mềm yếu trước đôi mắt tha thiết, trước vẻ mặt xụi lơ của bé nên nhún vai cười:
 
- Thì anh là một chú bán hàng. Ngày hai buổi nói cười tở mở để mua lòng mấy cô bé khách hàng như bé mong bán được nhiều.
 
- Không, việc bán hàng là phụ. Bé muốn hỏi bây giờ anh làm gì chẳng hạn còn đi học, đi lính, đi làm hay gì nữa...
 
Anh khôi hài:
 
- À, ngoài việc thường ngày đó anh còn kiếm thêm nghề ngỗng nữa.
 
Bé ngạc nhiên, mắt bé mở căng đến độ muốn toét lòi hai con ngươi ra ngoài:
 
- Nghề ngỗng? Nghề ngỗng là gì?
 
- Có nghĩa là ngổng cổ ra đợi: đợi tiền gia đình cấp hàng tháng, đợi thời gian mau qua, đợi hòa bình chóng đến. Hoặc đợi một mai sớm đẹp trời nào đó (...) ra đi.
 
- Anh nói gì bé không hiểu?
 
Cuối cùng anh cũng phải giải thích cho bé nghe một cách đại khái rằng là trường hợp của anh không đàng hoàng cho lắm, nên về ẩn cư đây bán hàng qua ngày giúp bà chị dâu. Rằng là anh không có nhiều tiền nên trong bóp anh cũng rất ít giấy tờ phòng thân. Anh chỉ nói mơ hồ thế. Và bé nhìn anh rất lạ.
 
Hồi đó anh sa lầy trong cơn mê tình tứ, anh chả phân tích thái độ của bé. Chỉ biết là trong tất cả các mối tình của anh có được bao giờ anh cũng thành thật đôi khi hóa dại và lụy vào thân. Mặc kệ, tại bản tính trời phú cho anh như thế cơ mà. Làm sao xóa bỏ cá tính khi biết nó chẳng có hại cho ai cả.
 
Cũng vì lý do đó mà anh ít đưa bé đi chơi xa trong thành phố này. Mối tình của anh và bé bởi thế có nhiều thiếu sót như món ăn thiếu đi vài ba đồ gia vị. Và cái điều phụ như thế đó biết đâu làm cho ta ghiền nhau, nhớ nhau mãi.
 
Thời gian anh và bé quen nhau kéo dài đến cuối niên học. Cuộc tình đã không có những xúc động lớn, không kết đầy máu và nước mắt như trong tiểu-thuyết-tình-cảm-ái-tình-lẩm-cẩm. Cuộc tình vẫn thường tình. Vẫn lửng lơ con cá vàng nhưng đó là những bông hoa dại đan kết cho tâm hồn anh vòng hoa rất đáng giá. 
 
Dĩ nhiên anh và bé cũng có khi giận hờn nhau, lục đục với nhau. Và bao giờ anh cũng là kẻ đầu tiên nhượng bộ. Tội nghiệp cho cuộc tình mà anh không đồng cân lượng với bé.
 
Anh còn nhớ một lần lý sự cùng nhau chuyện thi cử, bé bảo:
 
- Bé gần thi rồi đó. Anh có cầu nguyện cho bé thi đậu không?
 
- Anh chả cầu nguyện thế đâu. Anh còn mong ước trái lại nữa.
 
- Anh muốn bé rớt? Anh không thương bé, muốn bé chuốc lấy khổ đau sau một năm thức khuya dậy sớm?
 
- Ừ đó, anh không muốn bé đậu chút nào hết.
 
Bé vùng gắt:
 
- Tại sao?
 
Anh lý luận:
 
- Con gái học không nên đậu. Đi học chữ nên để làm cảnh, làm nhức tim thiên hạ thôi. Có hai trường hợp khiến anh không muốn bé đậu: bé đậu rồi mai mốt đây bé lớn mất. Và con gái học cao rất khó lấy chồng. Bé biết bao nhiêu cô học cao đang dở khóc dở cười không?
 
Bé đánh anh thùm thụp:
 
- Anh ích kỷ và gàn lắm.
 
Anh cười và bé đã giận anh hơn một tuần.
 
Đã bảo bé khó tính và bướng bỉnh lắm nên nhiều lần anh muốn biết nhà bé, bé đều từ chối. Bé viện đủ lý do:
 
- Chó nhà bé rất dữ. Nhà bé quê lắm. Nhà bé quê lắm. Nhà bé quê lắm. Nhà bé xa lắm. Ba má bé rất khó.
 
Các lý do bé đưa ra anh đều cười bảo không sao. (Thực ra anh muốn biết nhà bé cũng không khó lắm, chỉ lò dò theo bé một bữa là biết ngay.) Nhưng lý do đã khiến anh sợ hơn chó dữ, sợ hơn nhà khó kiếm, hơn sự quê mùa đó là bé bảo ba má bé khó. Từ rất xưa anh vẫn rất sợ phải đụng mặt mấy ông bà già của các cô gái mà anh quen (điều này đã khiến anh vài lần bị kết án oan: sở khanh) anh chỉ lắm chuyện khi hai đứa tâm tình lảm nhảm chứ nếu phải ké né dạ dạ thưa thưa với ông bà già của các cô gái mà anh quen anh lại bết bát kinh khủng. Anh thấy mình ngố ra, và tay chân thừa thãi tất cả. Tay không biết để đâu cho yên. Mắt môi rung rung hấp ha hấp háy. Tóm lại anh chỉ muốn độn thổ cho xong. Vả lại cái bề ngoài lôi thôi của anh: tóc tai rậm rì, quần áo dơ bẩn, râu ria không cạo và nhất là trên môi bao giờ cũng có điếu thuốc đính kèm thì không bao giờ chiếm được cảm tình của các bậc làm cha làm mẹ.
 
Rõ ràng ghét của nào trời trao của nấy. Cuộc tình của anh và bé vẫn êm như một tờ giấy pelure, vẫn yêu kiều như chiếc lá vàng lả lơi của mùa thu kề cận thì một buổi sáng cơ sự xảy đến. Sóng gió đã xô đẩy thuyền tình anh lật úp giữa ba đào sóng gió.
 
Má của bé đã đến. Má của bé thật lịch sự. Cái lịch sự đó lại rất đáng sợ. Bà nhẹ nhàng hỏi tên anh. Hỏi về mối tình của anh. Và nghề nghiệp nữa. Anh thật thà như đếm nên khai hết. Rõ ràng rành mạch.
 
Bà cũng nhìn anh cái nhìn rất lạ, rồi nói:
 
- Tôi mong cậu từ nay đừng rủ rê con tôi nữa. Nó còn nhỏ. Để cho nó học hành. Đời nó phải khá.
 
- Chúng cháu chỉ quen nhau trong veo như tình bạn.
 
- Tôi bảo là cậu nên chấm dứt đi. Cậu hứa với tôi nhé.
 
Anh đã đau khổ gật đầu bằng lòng.
 
Mãi sau này anh vẫn không minh định đó là sự dại dột hay khôn ngoan nữa. Tính anh vẫn thế. Phân chia rõ ràng. Dĩ vãng. Hiện tại. Tương lai. Ít khi anh nối kết. Cho chúng xa lạ rời rạc để thứ này không chịu trách nhiệm, hay quyến rũ thứ kia.
 
Ba bé đến tìm anh một vài lần xin lỗi, bảo có đứa bạn chơi xấu về mách nhưng hình như sau này đã có cái cách ngăn nên anh và bé không còn hào hứng trong cuộc tình nữa.
 
Và đúng ngày bé đi thi. Anh cũng ra đi.
 
Cho đến bây giờ anh cũng chẳng biết năm đó bé có đậu không. Hay mọi công lao cố gắng của bé đã rớt mất theo ý của anh.
 
Bởi vì anh và bé đã chẳng còn liên lạc, chẳng còn dính dáng gì với nhau từ lâu nay.
 
 
TRỌNG THI      
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 90, tuần lễ từ 22-2 đến 1-3-1973)
 
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét