Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Ngọc Hưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Ngọc Hưởng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2020

MIỀN QUÊ NỘI - Trần Ngọc Hưởng



 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta ăn vú sữa vườn quê nội
Mơ áo lụa vàng bông lúa thơm
Tép bưởi chớm hồng từ một thuở
Mát thơm mùi nhãn trái dày cơm
 
Ăn xôi lá cẩm mê mùa cấy
Cao vút tiếng hò bóng cố hương
Điên điển trổ vàng mùa nước nổi
Phù sa bù đắp một tình thương
 
Nhớ buổi về đây bên mái lá
Nhà xưa ta dựa cột hàng ba
Uống nước dừa xiêm như đã uống
Nước mắt muôn dòng xứ sở ta
 
Ta đâu quên được miền quê nội
Lối nhỏ bạc màu hoa cỏ may
Lâu lắm không về ta vẫn nhớ
Mặn mà sóng áo lụa vàng bay
 
Hoa cỏ may buồn như đất nước
Bao năm chinh chiến vẫn điêu linh
Cay mù bụi khói miền quê nội
Cầu nguyện Tổ tiên xuống phước lành.
 
                                     TRẦN NGỌC HƯỞNG
 
------------------------------
Bài này viết và in báo ở Sài gòn năm 1968 với bút hiệu Linh Thùy. Anh Nguyễn Đức Nhân, anh ruột nhà thơ Ngọc Thùy Giang, năm 1969, chọn in vào tuyển tập Mùa Xuân Hồng trên quê hương yêu dấu rồi bị thất lạc. Đến nay, Ngọc Thùy Giang còn thuộc và đọc cho chép lại, một đứa con thất lạc 40 năm mới tìm lại được.
 

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

PHƯỢNG! - Trần Ngọc Hưởng
















Chớ tin rằng chỉ tình cờ,
Mà anh gặp phượng bất ngờ chiều nay.

Dù là phượng đó anh đây,
Xa xôi chi mấy, bấy nay cách vời.


Bất ngờ gặp lại phượng ơi!
Mười năm hơn lại rạng ngời dáng xưa.

Qua nhiều dông bão nắng mưa,
Màu hoa đỏ vẫn bỏ bùa riêng anh.

Trời cho chăng ngọn gió lành,
Thổi bừng lửa phượng cháy thành tình yêu.

Cảm ơn phượng, cảm ơn nhiều,
Màu hoa đỏ thắm bao nhiêu tâm tình.!

Giữa trời đâu đóa hoa xinh,
Để anh bỗng nhận ra mình từ em.

Chẳng cần phải nói gì thêm,
Cho anh tìm phút êm đềm ngày xanh.

Giữa trời hay giữa lòng anh,
Bất ngờ gặp phượng đâu đành thờ ơ.

Lặng nhìn hoa đến sững sờ,
Màu tươi thắm chẳng bao giờ phôi phai.

                                        Trần Ngọc Hưởng