Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

THỎ ƠI - Tika


Anh chàng dễ thương quá chừng. Đó là ý nghĩ của tôi về hắn. Anh chàng cận thị áo xanh hôm đầu tiên hai đứa đụng đầu nhau ở HVM. Đúng như thế đó, (tôi muốn nói rằng hai cái đầu đã đụng nhau thật). Ồ không phải, cái trán của tôi cụng vào mũi anh chàng. Buồn cười dễ sợ, kính lệch đi và mắt thì trợn lên (sao mà to và dễ ghét làm sao). Không hiểu vì cớ gì tôi lại vô ý vô tứ đến thế. Tôi nhớ ra rồi, ngày hôm đó vì bận cãi nhau với mấy con nhỏ bạn tôi mà tôi đã đến trường thật thễ. Anh chàng ngớ ngẩn đứng ngó tôi trân trân (may quá, hôm đó tôi mi-nhon lắm cơ). Đến khi tôi nhìn tập vở đổ tung dưới chân, hắn ta mới cúi xuống nhặt hộ.
 
- Xin lỗi cô (ôi cái giọng cũng dễ thương nữa).
 
- Ồ, lỗi của tôi chứ. Chuông vào học chưa anh?
 
- Khá lâu cô ạ.
 
- Chết, trễ quá. Cám ơn và xin lỗi anh lắm.
 
Tôi bỏ chạy nhanh về phía cầu thang trong khi anh chàng nói với theo.
 
- Mong được gặp cô khi khác.
 
Thế là từ hôm đó tôi bắt gặp tôi cũng diện gớm. Đi học tôi soi gương kỹ hơn, cẩn thận và ý tứ hơn một chút. Anh chàng học cùng giờ với tôi thế mà tôi nào có hay! Ơ mà cũng lạ ghê nhỉ. Rõ ràng hôm đó anh chàng từ trong trường đi ra cơ mà. Sau này quen nhau anh chàng mới giải thích:
 
- Có gì đâu, anh có cái thói đãng trí không chịu nổi. Hôm đó leo lên hết ba cái thang lầu anh mới nhớ ra tập vở còn bỏ quên trong xe, thế là lại leo xuống và đụng đầu với em.
 
Ối giời ơi, người chi dễ sợ đi học mà bỏ quên tập thì không biết nói làm sao nữa. 
 
Anh chàng cũng có tên gọi đàng hoàng nhưng có bao giờ tôi mở miệng nói cái tên bố mẹ đặt cho, mà bằng một tên gọi mới thật dễ thương và thật xứng với chàng: Thỏ của tôi. 
 
Ôi anh chàng giẫy lên như con gái. Khi lần đầu tôi gọi: Thỏ ơi.
 
- Anh thế này, đường hoàng một đấng râu ria mà em gọi anh như vậy thì chết anh rồi. 
 
- Ai biểu anh bô như thỏ làm chi.
 
Anh chàng có chiếc xe hơi cà tàng nhưng mà tôi ưng làm sao chỗ ngồi cạnh tay lái (dành cho mình em thôi Thỏ nhé).
 
Thỏ của tôi cũng ghê lắm. Ngồi trong xe mà mắt thì đá lông nheo tứ tung. Tôi tức ghê nơi. Có khi tôi chồm sang giựt phăng cái kính.
 
- Ê, nhìn em rõ chứ, em cất kính nhé.
 
- Bỏ bố anh rồi, làm sao anh lái xe đây cưng.
 
- Nhường em lái cho.
 
- Thôi mà, trả kính cho anh, bé.
 
Ôi, anh biết tẩy em rồi phải không. Thỏ? làm sao mà anh gọi "bé" dễ thương quá vậy. Tôi đưa kính cho anh chàng và điều này làm tôi xúc động ghê gớm: Thỏ nắm cả tay tôi lẫn kính. Tôi quay lại và bắt gặp đôi mắt to của Thỏ. Ơi thỏ ơi, mắt anh có cái gì trong đó không mà sao tim em rung thế.
 
Tôi cảm động và xí hổ quá chừng:
 
- Ê, bỏ tay em ra.
 
- Không, em hư và lì quá anh phải phạt em mới được.
 
- Ơ, có anh thì có. Em giấu kính là vừa.
 
Anh chàng cười bằng mắt và tôi thì muốn ngã lăn ra xỉu.
 
Thỏ. Thỏ ơi, anh thương em bằng em thương anh không?
 
Ngày sinh nhật tôi chàng chở tôi đi chơi vòng vòng từ rạp ciné đến quán cà phê, cả những con đường nhiều cây nữa. Và cuối cùng chàng nói nhỏ vào tai tôi: Quà cho em chính là trái tim anh đó bé.
 
Thỏ ơi, Thỏ ơi, hãy cúi xuống, em muốn hôn anh một cái ở trán.
 
 
TIKA        
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 136, tuần lễ từ 14-6 đến 21-6-1974)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét