Nguyên biết không, dạo này trời hay mưa dễ sợ. Mưa hắt hiu, buồn bã. Mưa quấn quít, thương yêu. Chiều nay, khi em vừa tan học, trời mưa bay lất phất. Em đứng co ro trong chiếc áo che mưa rộng thùng thình trước cổng trường. Nhỏ bạn đùa, chờ "người ta" hở Quyên? Em cười, đâu có, ta chờ bố mà mi. Thật không? Đáng nghi quá... Hôm qua ta thấy hai người dung dăng dưới phố... Xạo nhá, hôm qua người ta đến nhà Phương Đông mà. Úi giời, tưởng đến nhà ai chứ nhà Phương Đông rồi ghé thăm chàng mấy hồi. Em đến thăm anh một chiều mưa, tha hồ mơ mộng Quyên nhỉ? Em cúi mặt, thẹn thùa. bạn nhỏ ơi, sao mà đùa kỳ thế. Hẹn hò chi... Em còn bé quá mà, phải không Nguyên? Em còn bé lắm, biết chi để mà hẹn với hò. Nhỏ bạn cười rồi rồ xe, chạy. Em thọc hai tay vào túi áo mưa.
Con đường trước cổng trường tối nay buồn hiu hắt. Buồn như nỗi đau trùng trùng tưởng đã dứt trong em, bây giờ ùa về đầy trong tim nhỏ, ngun ngút trong mắt sâu. Em buồn quá Nguyên ạ. Buồn và nhớ. Tỷ như một lần nào Nguyên bảo với em: "Chiều hôm qua lang thang trên đường phố nhớ buồn và thấy..." Thôi đi ông bạn ơi, bạn có buồn có nhớ thật... nhưng chả phải em đâu. Ôi, Nguyên ạ. Giá Nguyên có nhớ một người nào khác thì chắc em sẽ chả cười đùa được đâu. Đau đớn biết dường nào Nguyên nhỉ?
Nguyên ạ, em chờ đến giờ gần tan học lớp sau bố mới đến. Xe bố hư anh ạ. Thế mà có người lại sợ đến sắp khóc đấy nhỉ. Eo ơi, em chả khóc đâu Nguyên ơi. Em chỉ hơi run tí thôi, tưởng bố quên con gái chứ bộ. Xe đi ngang qua những con đường vắng lặng. Thành phố buổi tối trời mưa buồn quá Nguyên nhỉ? Những hàng cây sũng nước nghiêng ngả trong bóng đêm. Những loài chim đêm về ngủ muộn trên cột đèn cao. Ôi, phố buồn. Lòng em cũng buồn tái tê như phố. Nguyên ơi. Buồn ơi.
Em đã nhủ lòng trăm vạn lần, đừng bao giờ nhớ Nguyên để rồi buồn. Nhưng rồi em vẫn nhớ, vẫn thương. Nhớ Nguyên đầy lòng, đầy mắt. Thương Nguyên đầy những ngăn tim nhỏ. Nguyên có biết thế không, hở Nguyên. Hôm nọ, ngày đầu niên học, gặp nhau bạn bè hỏi em: Người sinh viên quốc ngoại có về không hở Nguyên? Ơ, ai vậy nhỉ? Ai mà Quyên không biết. Tụi bạn cười toe toét. Không biết hay là không quen. Ôi chao, tụi bạn em khó thương vậy đó, chuyên môn lái xe cam nhông vào đời tư kẻ khác, dễ ghét quá phải không Nguyên. Ấy vậy mà lớp em nổi tiếng khắp trường vì con gái 11A dễ thương, mâu thuẫn quá chừng.
Chiều qua, em đến nhà Đông chơi. Hai đứa nói chuyện về một mùa sắp trở về trong thành phố. Mùa của rong chơi và lìa xa. Lúc em ra về đèn đường đã lên và mưa bụi phất phơ. Đông cười bảo em: "Quên nói mi chuyện này. Nguyên đã thi đậu rồi, hắn nhắn mi viết thư đó." Em cắn nhẹ môi. Thôi Đông ơi để cho ta học chứ. Còn mỗi năm nay để có thể rong chơi, mơ mộng. Sang năm thi rồi, chúi đầu mà học thì giờ đâu để mộng với mơ. Đông cười, ta chả xúi mi bậy bạ đâu. Nhưng cũng tội Nguyên một chút chứ Quyên. Em cúi mặt, ngậm ngùi. Đông ơi, làm sao Đông hiểu. Em thương Nguyên biết chừng nào. Làm sao Đông biết, em thương Nguyên nên phải xa Nguyên. Hở Đông?
Cô bạn nhỏ của em, có những chuyện mà ta không thể kể lể cho nhau nghe. Chỉ một mình ta ôm trọn nỗi buồn nỗi vui. Hiểu thế không bạn thân. Hiểu thế không hở Nguyên.
Nguyên thân mến của em,
Bây giờ là buổi tối. Buổi tối mùa hạ. Em lười biếng nằm nghe nhạc. "Em ra đi mùa thu. Mủa thu không trở lại..." Bài hát làm em nhớ Nguyên quá đỗi. Ta xa nhau từ bao giờ hở Nguyên? Một mùa thu lá úa, hay mùa xuân nồng phấn hương. A, em nhớ rồi cơ Nguyên. Ta quen nhau vào những ngày cuối đông rét mướt và xa nhau từ một mùa hạ mù khơi trong ký ức. Và, bây giờ, Nguyên yêu mến, trong ngôi trường nhỏ của Nguyên, của em mùa hạ đang phả gió nhớ nhung. Nguyên thấy chăng những chùm hoa đỏ rực ở sân trường. Nguyên thấy không, nỗi sầu nghèn nghẹn trong tim em. Mùa hạ này là hạnh phúc của em. Niên học sau, niên học cuối, em sẽ như Nguyên thật sự rời bỏ tất cả để ra đi. Trước mặt là những con đường thênh thang trải rộng. Sau lưng là những kỷ niệm quấn quít, thương yêu của một thời làm học trò mắt sáng môi hồng. Ơi, em buồn quá Nguyên ơi. Buồn chết người. Còn Nguyên, Nguyên có buồn không trong mùa hạ cuối của Nguyên?
MAI THANH
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 134, tuần lễ từ 31-5 đến 7-6-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét