Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

MỘT CHỖ ĐỂ CHỜ NHAU - Khuê Việt Trường


Nàng nói, số điện thoại của em là 58.777. Nàng nhắc lại số điện thoại của em là 58.777. Và mỗi tối, em sẽ tình nguyện học bài bên cạnh chiếc điện thoại chờ anh gọi. Chờ anh gọi, anh nghe không? Tại sao anh không đi Sàigòn một chuyến, để thăm em. Phép thường niên của anh được mười ngày phải không? Sao anh không để dành cho em một hai ngày - bộ Nha Trang quyến rũ anh lắm sao mà anh không ngó ngàng gì đến em, số điện thoại của em là 58.777.
 
Tôi trịnh trọng lấy cuốn Agenda do một người bạn ưu ái gởi tặng còn mới toanh, ghi địa chỉ nhà nàng, ghi số điện thoại của nàng thật trịnh trọng bằng cây viết Bic mới mua, ngay trang đầu:
 
Cô Vũ Thị Chiều Uyên
Địa chỉ 44/48 Trần Hoàng Quân, Sàigòn 10 
Số điện thoại : 58.777 (có quyền gọi cả đêm) 
 
Ghi chú : ngoài giờ làm mới hy vọng gặp. Chiều Uyên ở đầu dây, đừng tới nhà, ba nàng dữ lắm.
 
Cứ mỗi sáng hay mỗi tối ở Đà Lạt, tôi thường đem cuốn Agenda ra ngắm nghía năm con số duyên dáng. Khi mang ba lô lên vai băng qua những rừng thông xanh lơ, đến bãi bắp, cầm khẩu súng kê lên vai, như bắn những hàng bia trước mặt, tôi nhớ nàng. Những buổi cơm trưa trên sân tập, nhìn những cụm hoa sim mầu tím đỏ mọc lan trên đồi, tôi đợi thư nàng, những giòng chữ nhỏ nhắn, đều đặn, thân thuộc được viết từ một cuốn sổ nào cách nơi tôi ở gần 400 cây số ngàn. Tôi đợi thư nàng, như đợi những hy vọng nhỏ, như đợi những chùm hoa nhỏ trên đường đi xinh xắn, làm cho lòng mình đằm thắm lại những sôi nổi nào đó. Và nàng thật ngoan, thư gởi thật đều đặn, luôn luôn đến và đúng lúc mong chờ.
 
Cứ mỗi chủ nhật, tám giờ sáng theo chuyến xe buýt của trường chở sinh viên ra khu Hòa Bình, tôi đều nghĩ đến một ngày, gặp nàng ở tiếp tân chiều thứ bảy hay ở phố ngày chúa nhật. Phố thì đông, thời trang được trình bày đủ mọi hình thức. Tôi ngợp người trong rừng thời trang rộn rịp đó, và đôi khi tôi tưởng chừng bắt gặp nàng đang ở trước mặt, hay sau lưng - có thể nàng đang bước vô một gian hàng bán kỷ vật, có thể nàng đang dừng lại ở trước những đóa hoa cúc trắng hồng, cẩm chướng và chọn lựa mê say. Nàng cũng mong đợi một ngày lên thành phố núi này, để bước chân qua cổng Lam Sơn, thử nhìn một chiều thứ bảy trong Quân Trường.
 
Nàng hỏi khi tôi gởi cho nàng những cánh hoa sim ép vội:
 
- Tại sao hoa sim mà không là hoa khác?
 
Tôi nhẹ nhàng:
 
- Em có nghe bài hát những đồi hoa sim chưa? Đôi lúc anh muốn ngủ quên trong những rừng hoa và mơ thấy em, không về.

Nàng mơ mộng:
 
- Nếu có em, em sẽ theo anh leo lên mấy ngọn đồi chiến thuật anh kể. Cỏ xanh lắm hở anh? Chắc là mình đi chân trần, khỏi cần mang dép. 
 
Nàng đâu biết tôi phải chảy mồ hôi khi vượt qua con dốc Miếu Tiên Sư, đến CT2 ở Đồi Bắc hay CT1 ở Hồ Than Thở, dù cho nhiệt độ của thành phố khiến cho mọi người phải mặc hai cái áo len một lúc. Cỏ đã trờ thành những chỗ ngụy trang tốt sau những giờ nghỉ. Khi nàng đến, tôi sẽ choàng đủ một vòng ôm, giữ chặt nàng lại. Và hai đứa sẽ tập lăn tròn từ trên cái đồi cao nhất của sân cù, đè bẹp hết những ngọn cỏ xanh. Tôi kể cho nàng nghe những ý tưởng đó. Nàng cười:
 
- Anh xạo. Em biết cái quy luật trong trường anh hết trơn. Anh muốn em kể cho anh nghe không?
 
Tôi thách thức nàng:
 
- Em kể đi.
 
Và nàng chẳng ngần ngại gì mà kể những bí mật của tụi tôi:
 
- Nè, đi phố gặp Niên trưởng không chào là chiều chủ nhật trở về trình diện dã chiến. Không được ẵm con nít, không được đi xe lam, không được đi xe đạp, không được nắm tay bạn gái ngoài đường...
 
Nàng làm tôi đỏ mặt. Nàng kể không sót một điều nào như là nàng đã từng trải qua sáu tuần cam go để quỳ xuống nhận lãnh chiếc Alpha trong tiếng rền vang của súng nổ chào mừng. Gặp nàng mà chỉ ngồi nhìn cười suông thì thật buồn, thật buồn như không có một nỗi buồn nào cao hơn núi, mênh mông như đại dương. Và nàng có chịu ngừng chỗ đó đâu, nàng huyên thuyên:
 
- Lính học trò như lính tụi anh mồm mép dễ sợ, hôm có ông nào mặc bộ đồ gì màu rêu tới thăm con nhỏ bạn em - nhìn ông ta nói mà đủ chọc lăn ra...
 
Nàng tiếp tục:
 
- Chắc ở Đà Lạt anh cũng ghê lắm há. Quen bạn gái chắc đến nỗi đụng nhau hoài. Lỡ gặp em, anh định giới thiệu với mấy cô bạn đó là em họ, hay chị họ?
 
Cô nhỏ sinh viên năm thứ nhất ban Xã Hội, Đại Học Vạn Hạnh Vũ thị Chiều Uyên. Nàng làm tôi phải mệt nhoài cùng nàng, nàng chẳng khác nào thời tiết của thành phố, bất ngờ mưa viếng, bất ngờ gió bão. Và tôi cũng không quên điều này, khoảng cách giữa nàng và tôi là hai ngọn đèo, là một khoảng thời gian 6 tiếng đồng hồ trên một chuyến xe đò. Một chuyến xe đò nào đó, tình cờ, sẽ đưa nàng đến nơi đây. Sẽ đưa nàng đến nơi đây! Và liệu hạnh phúc đủ không để nhận lấy trong một chiều nắng vui, trên con đường có nhiều thông reo hai bên thân mật.
 
Nàng kể chuyện cho tôi nghe, từ chuyện đi học bị những cây si lẽo đẽo theo sau ca bài con cá, đến chuyện chiếc xe Yamaha của nàng cứ tắt máy giữa ngã tư đường. Chuyện những lộc non bắt đầu xanh mướt trên đường Nguyễn Du, ly kem lạnh những giờ trốn học đi ăn, xe bus những sáng sớm chật cứng cả người, không một chỗ lọt chân. Sàigòn vẫn được coi như là nơi chốn nghìn trùng, nghìn trùng của hẹn hò và của một thời gian nào còn chưa bận bịu với những tập tục phiền phức của một đời sống lạ. Chiều Uyên nào biết, nàng thật thư thả, Sàigòn của nàng thật nhàn hạ. Riêng tôi nào có một khoảng không khí bình yên ở vòm trời rộng lớn, chưa một lần đi bằng chân trần dẫm trên những thềm cỏ xanh.
 
Nhà nàng vừa mới mua được con chó Berger, chắc mua ở chợ Minh Mạng. Nàng hỏi ý kiến tôi:
 
- Con chó đẹp ghê anh ạ. Nó đi theo em cả ngày. Em cho nó ăn nó mới chịu ăn, không thôi thì nằm một góc nhà, lì ở đó. Nó thích rúc vào chân em khi em ngồi học bài. Em thương nó ghê, nhưng em chưa biết đặt tên nó là gì? Hay là anh đặt dùm cho em một cái tên đi.
 
Chỉ có chuyện con chó mà nàng dài dòng như thế. Làm sao tôi có thể đặt tên cho cái chú chó khốn kiếp đó. Bên cạnh tôi còn có những chồng cours cao ngất ngư, học trối chết nếu không muốn ở lại khóa sau. Vả, từ xưa tới giờ tôi có nuôi chó nuôi mèo gì đâu! Suy nghĩ cả ba ngày, lựa những cái tên trong những cái tên tôi đã từng được nghe: Lulu, Tôtô, Minô, Lucky, Kyky... tôi thấy đều tầm thường, chả lẽ lại đặt là Thanh Lan, Bạch Tuyết, Thanh Nga, Kim Loan?
 
Và đây là quyết định cuối cùng của tôi:
 
- Vậy em muốn đặt tên gì?
 
Nàng trả lời thật nhanh chóng:
 
- Em muốn đặt tên nó là Trường quá anh ơi!
 
Trời ơi! Tôi muốn nhảy nhổm lên. Nàng nghịch hết chỗ nói. Mặt mũi tôi cũng đâu tối tăm, tên tôi cũng đâu đến nỗi cộc cằn mà nàng nỡ hành hạ đến thế! Nhưng nàng muốn là Trời muốn, không cách gì tôi có thể ngăn cản ý muốn của nàng được. Kết quả sau đó là tôi nhận được những bản báo cáo thường xuyên của nàng:
 
- Hôm nay con Trường nó cảm anh à! Em đi học về nó không chạy ra cửa đón em nữa. Em phải cho nó uống sữa chớ nó ăn cơm không được.
 
(Ở trong này, tôi lỡ bị bịnh thì ráng mà đi pha sữa lấy mà uống chớ không được sung sướng như con chó của nàng đâu).
 
- Bữa nọ cả nhà đi Vũng Tàu, em có dắt con Trường theo. Ngộ ghê anh ơi, sao em chưa tập nó bơi bao giờ mà nó bơi giỏi ghê, bơi hơn cả em nữa.
 
Tôi điên đầu luôn. Vậy mà nàng cũng là sinh viên năm thứ nhất rồi. Tôi phải tím cách đi Sàigòn để nhìn nàng cho kỹ mới được, nếu còn phép sẽ rủ nàng đi bộ một vòng Thủ Đô, cho nàng biết rằng, quen tôi là một điều điên rồ và dại dột - mà ác hại thay, hình như những lá thư nàng gởi cho tôi đã là những cần thiết, không thể thiếu thốn, như những tiện nghi của đời sống đều đặn. Chiều Uyên, bây giờ đã là một nhắc nhở hoài hoài trong giấc ngủ, hoài hoài trong tiếng cười, hoài hoài trên bước đi? Nàng đã chiếm giữ một phần không nhỏ, không thể nào xóa nhòa được trong tôi.
 
- Em vẫn đợi anh từng ngày và từng ngày - Nàng nói.
 
- Liệu em có đợi nổi không? - Tôi hỏi.
 
- Cho đến khi nào anh quên em.
 
- Rồi một ngày em cũng sẽ quên anh. 
 
Nàng thật thiết tha:
 
- Không đâu. Không bao giờ đâu, anh ơi!
 
Tôi vẫn hy vọng nàng không quên tôi, cho đến khi tôi tìm được phương tiện để đi tìm nàng. Để những mắt nhìn mắt chứa chan hạnh phúc, để những phố rộn ràng nhịp tim cùng thở. Tôi vẫn mang trong lòng những ngất ngây của một loài chim trời chưa soải hết cánh trùng dương, những hoa thơm còn rực rỡ một khoảng trời, hương thơm ngát như ở khoảng tận cùng vẫn còn sự yên bình.
 
Tôi vẫn mang trong lòng, những nụ cười dòn tan, làm vỡ tung những khoảng trời lung linh nắng. Để dẹp lại phía sau lưng mình, một khoảng đời lao đao lỡ nhận, trái tim người cứ hoài khóc lóc không nguôi. Những giàn hoa giấy đỏ, rũ rượi trước những ngôi nhà có mái ngói rong rêu, như là một chút ấm cúng nào trong tôi, từng buổi ngơ ngác, từng buổi âm thầm. Tôi thế đó, theo con dốc buổi chiều bước xuống một phố vui, nhìn quanh quất bắt gặp mình như du khách nhàn hạ. Ghé qua chợ hoa, muốn mua cho nàng những đóa hoa xinh, rồi dỗ dành mình, ờ để mai mốt hẳn hay. Mai mốt đó, cỏ đã cháy vàng theo nắng bỏng.
 
Tự dưng, tôi không viết nổi cho nàng một lá thư. Hậu quả là tôi phải chạy lên phòng bưu tín ký nhận thư bảo đảm. Thư của nàng. Trời ơi, tôi nhủ thầm, sao em không chịu gởi cho anh một tờ bưu phiếu đó, như vậy anh sẽ cám ơn em hơn.
 
Nàng nói:
 
- Bây giờ em đã mỏi mòn trong sự chờ đợi. Sự hy vọng còn đọc thư anh, làm cho em cảm thấy cần phải tiếp tục viết, viết để xin lỗi anh về những điều em gây ra khiến cho anh ngưng, không còn viết thư cho em nữa...
 
Nàng nhỏ giọng:
 
- Sự hy vọng còn anh, em vẫn còn anh ở trong em; Hãy viết thư cho em vì em đang viết thư cho anh.
 
Và lá thư tôi nhận được, cuối cùng:
 
- Em đang bệnh. Em ở một phòng, nhìn thấy một khoảng cỏ xanh nơi một bệnh viện và anh ơi, em sợ quá những mũi thuốc và những cô y tá, phải chi có anh bên cạnh em.
 
Chiều Uyên yêu dấu, anh đã đến Sàigòn. Em có tin điều đó không? Lời loan báo này của tôi như chuông gióng giữa sa mạc khi tôi vừa bước chân xuống bến xe Pétrus-Ký lúc ba giờ chiều. Ngày thứ nhất của mười ngày phép bắt đầu, và tôi dành ngày đầu tiên này cho nàng. Và tôi dành cho nàng những ngạc nhiên. Liệu những ân cần có gìn giữ, còn đủ cho chúng ta nhận lấy, trong âm thầm những hạnh phúc ở tầm tay. Và tôi bước giữa những đường phố đông người, và tôi nhìn những hàng hàng người vội vã, đang vui đùa, đang nắm tay thật hồn nhiên qua ngàn ngõ ngách vội vàng.
 
Nàng nói: Số điện thoại của em là 58,777. Ba giờ năm mươi tôi có mặt ở Bưu Điện Trung Ương.
 
Nàng nói: anh có thể gọi em bất cứ lúc nào, trong giờ nghỉ. Nhưng hôm nay là thứ bảy, thứ bảy tôi biết nàng đã trở về nhà. Bây giờ nang đang làm gì đó hở? Có còn đợi chờ một tin lạ như tin tôi đã đến thành phố của nàng, với một tấm lòng cuồng nhiệt, và với một sự đợi chờ hội ngộ kỳ thú giữa tôi và nàng. Con đường Nguyễn Du nào đó có lá me bay? Công viên nào đó có sỏi trắng rũ rượi khóc dưới chân? Và bạn bè nào đó, tưng bừng bên nhau không e sợ cuộc đời đầy giông bão bao la.
 
- Cô, cho tôi hai jeton.
 
Với động tác máy móc, người nữ nhân viên trao cho tôi hai jeton xinh xắn, và nói giá tiền.
 
- Cám ơn ông.
 
Tiếng nói như một động tác quen thuộc đó, và như thoát ra lại mất hút vào khoảng không trước mặt. Những máy điện thoại xanh treo trong từng ngăn tường, và những ô số. Tôi nhìn những bàn tay đong đưa, những mắt cười long lanh và những âm thanh êm đềm gọi nhau.
 
- Alô, alô... anh còn đầu dây không?
 
- Anh còn đây.
 
- Đợi em năm phút thôi, nhé! 
 
Tiếng chiếc ống nghe được trả lại chỗ cũ. Tôi nhìn theo dáng người con gái vừa nhường cho tôi một chỗ thật cần thiết nơi này, bậc tam cấp nằm im với những bóng lá chiều nghiêng đổ xuống. Trước mặt xe cộ vẫn lao nhanh, lao nhanh. Và tôi bỏ đồng jeton đầu tiên vào khe hở.
 
Tiếng số quay đều, cho đến khi vừa vặn con số 58.777.
 
Tiếng kêu bên kia ngưng lại, tôi nghe tiếng nhấc máy lên.
 
- Alô, Chiều Uyên?
 
Im lặng, không ai trả lời tôi hết. Tôi gọi lại:
 
- Alô, có phải nhà cô Chiều Uyên đấy không? 
 
Có tiếng một người con gái:
 
- Xin lỗi, ai vừa gọi chị Uyên?
 
- Tôi, một người bạn học.
 
- À, chị vừa đi với anh Tường ra phố mua hoa.
 
Tôi như nghe quả tim mình đập nhanh.
 
- Mua hoa? Chừng nào Chiều Uyên về?
 
Tiếng trả lời vẫn đều đặn:
 
- Mua hoa cho buổi lễ đính hôn chiều nay của chỉ mà. Ông không được mời sao? Chiều nay, lúc... 
 
Tôi gác vội ống nghe lại chỗ cũ. Và tôi không muốn nói với tôi một lời gì hết, bây giờ. và tôi không muốn làm một điều gì hết, bây giờ.
 
Tôi cầm đồng jeton còn lại, ném tung về phía trước mặt. Về phía trước mặt. Tôi không còn muốn nhìn tôi chiều nay.
 
 
KHUÊ VIỆT TRƯỜNG
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Ngọc số 157, số cuối cùng, phát hành ngày 5-4-1975)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét