Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

BÃO NHỎ - Tôn Nữ Thu Nga


Biết nói những gì và phải bắt đầu bằng cách nào khi những hạt mưa li ti đọng đầy mắt bé. Khi nỗi buồn và sự giận hờn của bé như một màn sương giăng u ám trước mặt anh, bọc lấy quả tim anh vừa ngột ngạt vừa ngại ngùng.
 
Bé ạ, rằng hôm nay anh phải đi tuần ngoài biển, rằng hôm qua bão lớn, tàu về nấp trong vịnh thật nhiều thế là anh phải... rằng ngày mai anh trực. Bé, anh không đành nhìn đôi mắt bé hốt hoảng âu lo cho anh khi biết rằng sóng ngoài biển thật là cao mà chiếc tàu của anh thì... bé như một chiếc lá. Nên mỗi buổi chiều khi trời âm u, mây nặng trĩu những hạt nước như đôi má bé hồng hồng ngấm từng hạt lệ trong veo để anh hứng bằng đôi môi mình rồi thấy quá đỗi xót xa. Bé con yêu dấu. Sáng nay sau khi thức dậy, đã điểm tâm ngoài phố chợ, anh đi bộ lên đồi trở về doanh trại. Bé thấy đó, ngọn đồi thường hiu hắt và buồn. Con dốc cheo leo bọc quanh bờ biểm, đầy ổ gà và đá tảng làm đau bàn chân bé. Anh bước chậm rãi, hai tay bỏ trong túi quần, cúi nhìn con đường sỏi đá, nhớ bé, biết thế không hở bé con? Hôm nay anh chả thèm nghe tiếng sóng vỗ dưới chân đồi, không thèm nghe tiếng xao xác của lá cây mà chỉ nghe đâu đây giọng cười của bé dòn tan khi vui tươi, lạnh lùng khó chịu khi khiêu khích giận hờn. Chao ơi, thương bé ghê gớm. Chiếc khăn quàng bé làm đang êm ái bọc quanh cổ anh. Những tua len theo gió bay lất phất. Trời lạnh lắm, mùa đông trên đồi cao gió lộng này thì phải biết. Nhưng anh đã có vòng tay của bé, thật vậy, nên anh cảm thấy ấm lắm. Bé biết không? Anh bỗng nghĩ đến bé sáng nay, đã thức dậy và còn ngái ngủ như mèo con trong chăn nệm ấm hay bé đang thơ thẩn đến trường. Mặt vẫn còn buồn như hôm qua, hôm kia, khi anh ngập ngừng bảo bé rằng: "Mèo con ơi, ngày mai anh trực..." Thế mà cũng buồn. Anh không muốn đâu. Sách vở sẽ buồn lây rồi cuối năm bé khóc dưới bảng vàng. Ô, thế thì làm sao ba má cho phép anh mang trầu rượu đến?
 
Một ngày mới, giấy tờ, công việc mới, những con tàu to lớn mới về trong vịnh. Những người lính biển mới lên doanh trại... Nhưng mèo con ơi, nỗi nhớ cũ đã làm tê buốt quả tim anh rồi.
 
Buổi chiều thứ bảy. Chỉ có mình ngôi trường bé học vào chiều thứ bảy. Lớp bé lại phải học phiêu du tại nơi nào xa lắm. Có con đường cây cao im vắng đang thả xuống mặt nhựa những chiếc lá vàng. Có hai cái bóng đầm ấm dựa sát vào nhau. Rồi bé lại nghĩ đến con dốc lởm chởm đá tảng làm bé khó nhọc kinh khủng mỗi khi muốn vượt qua, đau đớn mấy ngón chân vì sợ trượt ngã. Mắt nâu ạ, hang động chi mà hiểm hóc quá, nhưng vì bé thương anh nên mới... tam tứ núi cũng trèo đấy. Chiều hôm nay trời vẫn còn u ám đến tội nghiệp. Chắc lại hờn đến sắp khóc đó thôi, như mèo con buồn mấy hôm nay vì người ta chả đến. Mèo con chợt trông thấy đôi se sẻ nhỏ ướt đuổi nhau nhảy nhót trên những cành phượng gầy làm lá vàng bay lả tả...
 
- Phiêu, mơ mộng gì đó?
 
Bé con giật mình ngồi ngay ngắn. Không dám nhìn nên không thấy đôi mắt thầy hóm hỉnh sau đôi kính. Thầy quay lên bảng, tay cầm viên phấn, giấu một nụ cười vừa tha thứ vừa phàn nàn. Bé con sợ hãi ngồi im nhìn dòng phấn trắng nhảy múa. Tim còn run nhè nhẹ...
 
Rồi chuông tan học rộn rã vang làm ba mươi mấy quả tim như muốn nhảy cỡn. Thầy vừa ra cửa. Phiêu đẩy mạnh Hà Minh khỏi ghế. Con nhỏ càu nhàu: "Làm chi mà hấp tấp rứa? Bộ dôn mi chờ à?" Mèo con chợt nhớ, trái tim mèo con bỗng se sắt. Tần ngần đứng lại thu hộ nhỏ Hà Minh mấy cây viết vào hộp mèo con đáp "không" nho nhỏ... Mèo con chả thèm để ý đến chữ "dôn" mà con bé ám chỉ Ngạn. Tụi nó ưa đùa nghịch thế đó từ khi biết có anh chàng mắt nâu đòi rước con bé về nhà... Mọi hôm mèo con thường đỏ mặt và hay cấu con nhỏ một cái điếng người. Hôm nay thì không, mèo con chỉ còn có nỗi buồn vì thiếu vắng mắt nâu. Mèo con lặng lẽ sánh vai Hà Minh đi ra. Trời đã sâm sẫm tối, mưa đã hơi bay bay trên hàng muồng xanh. Mèo con lo lắng nhìn bầu trời xám đục. Cổng trường đã vắng vẻ những bóng áo trắng. Mèo con vừa buồn vừa hãi sợ. Lạnh hai tay và gió thì cứ đùa những sợi tóc vào cổ áo. Mèo con ôm vở thật chặt, đi thật nhanh trên lề cỏ ướt... Mèo con bỗng trông thấy mắt nâu đứng mỉm cười sau thân cây lớn. Hết hồn. Hà Minh le lưỡi: "Chi như ma rứa" rồi vội vã leo lên xe nhà vừa trờ tới. Mèo con đứng lại, lặng im. Đôi má thụng xuống làm nũng nhưng đôi mắt mèo con đã ăm ắp nỗi vui mừng. Mắt nâu đến sát bên mèo con, cúi xuống và thở hơi thật ấm. "Bé con, lạnh không?" Mắt nâu lấy chiếc khăn quấn quanh cổ mèo con yêu dấu. Trời dần dần tối. Chiếc áo mưa rộng đủ cho bé con ẩn nấp. Ấm ghê lắm. Mèo con mỉm cười đầu ngả vào vai mắt nâu. Mèo con nghe mắt nâu thầm thì: "Ăn một chiếc kẹo cho ngọt môi nha bé. Mèo con nè, mai anh trực 24 trên 24 đấy, nhưng..." Chưa hết câu mắt nâu dừng lại nhìn sâu vào đôi mắt bé con chợt tối. Mắt nâu tinh nghịch cúi sát tai con nhỏ: "Buồn ư? Có gì đâu? Anh định nói là anh trực ở nhà bé con kia mà." Con bé bỗng bật cười theo khi nhìn những chiếc răng mắt nâu trắng bóng hở ra giữa đôi môi rồi nụ cười bỗng chạy khắp cùng má môi mắt mũi. Nhưng mèo con bỗng ngậm môi nguẩy đi phía khác, mười móng chân sóc nhỏ ấn trên tay Ngạn nhột nhột buồn buồn. "Hừ, em phải gọi anh là ác quỷ mới được Ngạn ạ". Mắt nâu lại cười, nụ cười dễ ghét làm nhăn nhó hai đuôi mắt. "Này, mắt anh lẳng quá làm em sợ." Mèo con thường bảo thế đó. Bây giờ thì đôi mắt ấy chập chờn trước mắt mèo con, đang úa như lá thu vì hờn giận. "Mèo con ơi, anh làm ông chằn thì ai yêu anh là bà chằn đấy, sợ không?" Rồi mắt nâu lại cười cười khó chịu. Mèo con mắc cỡ, đi thụt lùi trong cái áo mưa rộng ơi là rộng. Mèo con áp má vào cánh tay mắt nâu và mèo con thấy ghét mắt nâu ghê là... Cứ hay chọc người ta thôi. Mèo con cắn vào cánh tay mắt nâu nhè nhẹ và mèo con cảm thấy những ngón tay của mắt nâu đang nâng niu những ngón tay mình. Về đến nhà, con bé vui chi lạ. Để mắt nâu trụ trì trong phòng khách tán dóc với tụi nhỏ, mèo con đi thay áo, chải lại những sợi tóc gió bay rồi buộc lại bằng hai tua len đỏ. Mèo con vừa xếp gọn sách vở, vừa hát nho nhỏ. Mắt nâu đã tựa vào cửa phòng tự hồi nào mỉm cười trêu ghẹo: "Tối nay lạnh nên mèo kêu ghê quá, bé con ơi..."
 
Thế mà đã xa nhau một tuần rồi đấy, nỗi nhớ như muốn vỡ tung trái tim nhỏ bé của mèo con, mèo con không chịu nổi nữa đâu, trời mùa đông nay đã xanh cao, nắng vàng như mùa hạ nhưng vẫn làm mèo con buồn. Buồn đứt từng đoạn ruột. Buồn ngất ngư. Buồn nứt nẻ quả tim. Có ai biết cho mèo con đâu. Buổi tối, mèo con ngồi ôm mặt khóc bên bàn học, buổi sáng, mèo con lau nước mắt nơi cửa sổ. Đôi mắt mẹ nhìn mèo con ái ngại và dò hỏi làm mèo con càng tủi thân và nức nở nhiều hơn. Ừ, thế mà đã xa nhau đến một tuần. Đến một tuần nên mấy cây hoa của mèo con đã bắt đầu khô héo, đang đưa về phía mèo con những chiếc gáy xanh đáng thương còn mặt thì gục xuống. Tại người ta đó. Mèo con buồn, mèo con nhớ, mèo con càng giận hờn khổ sở. Ừ, thôi thì thôi, mèo con nhất định nghỉ chơi với người ta, mèo con không thèm, không thèm thương người ta nữa. Người ta chỉ là một con ác quỷ, người ta tàn ác ghê lắm, chả bao giờ cưng yêu mèo con nhỏ bé và tội nghiệp. Chả bao giờ biết trái tim xíu xiu của mèo con đã vỡ ra làm ba bốn mảnh buồn. Cơn giận đã đột ngột ùa đến giữa hai đứa mau và khốc liệt hơn cả trận bão Flossle. Mèo con càng nghĩ càng tủi thân buồn bã. Buổi trưa mèo con ngồi vào bàn ăn nhai uể oải, lầm lì với đôi mắt đỏ, mèo con ăn chút xíu để tự đày ải cho mình gầy ốm. Nắng chang chang mèo con thơ thẩn trong vườn mong cho mình gặp cơn đau thật trầm trọng... e khó sống. Sáng sớm tờ mờ mèo con đạp xe ra bờ biển, ngồi ngẩn ngơ nhìn mây còn mù xám ở chân trời để mặc cơn gió lạnh ngắt len lỏi qua áo mỏng làm quả tim rẩy run nhịp đập, ừ, thì để em đau ốm, em chết đi cho anh vui lòng. Rồi mèo con trở về nhà ; chân tay mặt mũi tái ngắt vì lạnh. Mèo con ngồi trên giường và mèo con thưởng thức dòng lệ nóng tràn lan trên má, mắt nâu ạ, anh sung sướng nhé, mèo con khổ sở anh đâu hay. Vì anh không thương mèo con nữa. Mèo con nghĩ thế và bỗng nghe đôi môi đẫm những giọt lệ mặn chao ôi là mặn.
 
Buổi sáng thứ bảy, mèo con ôm sách vở đến trường. Đôi má mèo con âm ấm sốt. Mèo con lạnh và run rẩy. Sách vở nặng trĩu và trái tim cũng nặng trĩu. Mèo con đến lớp, thẫn thờ cất tập vào ngăn. Im lìm ngồi chờ giờ học. Đôi mắt của mèo con buồn lắm. Bàng bạc trong ấy những mảnh trời xanh lơ nhìn qua ô lá thênh thang, một con đường nhựa vắng có cây cỏ thầm thì, bao la một đại dương thiếu vắng cánh buồm và ngân dài một khúc sầu ca ; thấp thoáng những ngón tay mềm trên từng giây trầm mặc. Những điệu ấy chẳng khi nào thoát khỏi những đôi mắt trong veo của tam quái cả. Hạ Liên chăm chú nhìn mèo con ba mươi giây và giật nẩy mình:
 
- Ôi, hôm nay công chúa ngọc thể bất an hả?
 
Hạ Liên sờ tay lên trán Phiêu:
 
- Sốt rồi, uống thuốc chưa? 
 
Phiêu gượng cười và gật đầu nhè nhẹ nhưng thực ra thì mèo con chả uống thuốc đâu. Mèo con thích được chết ngay cơ trời ạ.
 
Hà Minh thì thầm:
 
- Phiêu, răng mi buồn rứa?
 
Con nhỏ quay lại phía Thiên Quân:
 
- Nì Quân, mi có chọc ghẹo chi hắn không?
 
Quân trợn mắt:
 
- Ứ, ai mà thèm chọc ghẹo. Nó với chàng Ngạn giận nhau đó mi nờ. Ứ ừ, vậy mà cũng rộn! 
 
- Răng mi biết?
 
- Tao nghe con Dung em hắn nói hôm qua.
 
Hà Minh chen vào:
 
- Kể lại đầu đuôi coi nhỏ.
 
Mèo con tủi thân ứa hai giọt nước mắt trong veo trên mi, lúc lắc đầu không nói. Thiên Quân nhanh nhẩu kéo Hà Minh ra ngoài kể lại đầu đuôi. Ba con nhỏ thì thầm chi đó ngoài hành lang không biết. Mèo con càng nghĩ càng tức tối Ngạn. Ừ, anh chỉ là một con quỷ thôi, Ngạn ơi... Chuông vào học vang lên chói tai. Mèo con như cơn mơ cùng các bạn đứng lên chào thầy. Vừa ngồi xuống, ba cái đầu lập tức quay lại phía mèo con.
 
- Phiêu, rứa chớ sau hết mi nói răng mà anh chàng bỏ về rứa?
 
Đôi mắt Phiêu bỗng lóe lên những tia sáng lạnh lẽo làm Hạ Liên hơi ngán cho con nhỏ... lì lợm nhất bọn này. 
 
- Tao nói là: "Dĩ vãng là cái cóc gì? Hiện tại là cái cóc gì? Tương lai là cái cóc gì? Tình yêu cũng không là cái cóc chi hết. Tui không cần".
 
Mấy đôi mắt bỗng tròn và nghiêm nghị nhìn Phiêu.
 
- Chà, mi nói rứa lận à? Răng mà dữ quá, người ta giận là phải. Đã không thèm xin lỗi còn giận lại cơ à?
 
Đôi má của mèo con thụng xuống như hai cái bánh tráng nhúng nước. Mèo con mím môi:
 
- Không... không thèm...
 
- Phiêu.
 
Phiêu giật nẩy mình, tiếng thầy gọi làm ba cái đầu hốt hoảng trở lại vị trí cũ trên mấy cái cổ mỏi.
 
- Lên đọc bài, chuyện gì mà nói lắm thế?
 
Phiêu uể oải đứng dậy. Hạ Liên nghiêng đầu sau lưng Hà Minh hỏi nho nhỏ:
 
- Thuộc không?
 
Mèo con thiểu não lắc đầu trước ba đôi mắt e ngại. Mèo con lúng túng đứng trước bàn thầy, âu lo nhìn bàn tay thầy lật từng trang vở.
 
- Chị định nghĩa thế năng. Cho ví dụ.
 
Phiên ngập ngừng một giây, rồi bất chợt ngẩng nhìn thầy.
 
- Thưa thầy hôm nay con không thuộc.
 
Đôi mắt thầy cau lại sau đôi kính.
 
- Hừ, không thuộc bài mà giỏi nói chuyện, về chỗ.
 
Phiêu cầm vở, lủi thủi bước về. Đôi mắt các bạn nhìn chia sẻ một giây rồi cúi gầm trên trang vở. Thầy đã bắt đầu giận dữ gằn mạnh tên Hà Minh. Hà Minh tươi tỉnh đi lên. Nó gạo dữ lắm. Thiên Quân thì thầm. Phiêu không nghe tiếng thầy hỏi lẫn tiếng trả bài. Phiêu chỉ nghe tiếng sóng biển dập dồn trên bờ đá, tiếng lá lao xao bên đồi. Ngạn ơi. Hai con số không tròn trĩnh này em tặng cho anh đó.
 
Ngạn gặp Thiên Quân trước nhất, ở cổng trường. Con bé mừng rỡ cười toe toét khoe hai cái đồng xu sâu hoắm.
 
- Ui, anh Ngạn, lâu ghê gớm. Anh ở mô chui ra đây hả?
 
Ngạn chưa kịp trả lời đã tối tăm mặt mũi vì ba cái miệng réo hai bên tai.
 
- Anh Ngạn, ừ, tội lớn lắm nghe.
 
Ngạn choáng váng mặt mày, không nhìn thấy Phiêu đâu giữa một rừng áo trắng. Ngạn xoay một vòng 360 độ rồi đứng yên, mặt chảy dài thiểu não:
 
- Phiêu đâu, Phiêu đâu rồi các cô?
 
Ba cái mồm xí một tiếng dài thậm thượt. Chà tình nghĩa dữ, nó đau nặng lắm cơ ngài ạ. Tại ngài đó...
 
Ngạn ngơ ngẩn đứng im. Đôi mắt bỗng tối sầm những tia ủ dột. Chiếc xách nhỏ bỗng nặng nề. Anh đặt xuống lề đường, văng vẳng bên tai anh những tiếng nói lao nhao... Nè, con nhỏ bệnh đó, gầy ghê lắm, tại nó buồn xong, không học bài được, bị thầy cho dê-rô. Hôm nay nghỉ học. Hôm qua cả bọn đi ăn bún bò ở nhà Thiên Quân nó ăn có chút xíu...
 
Thế sao? Tội nghiệp em đến thế sao hở mèo con yêu dấu? Anh có giận em đâu... chỉ vì...
 
- Mà anh đi đâu cả mười mấy ngày thế Ngạn? Anh giận nó à?
 
Hạ Liên lay vai Ngạn hỏi, Ngạn khổ sở phân bua:
 
- Hôm đó anh hơi giận thôi ; anh ra thuê xe về trại. Anh đi tuần ngoài biển cả đêm, sáng mai về lại chưa kịp thay áo đã nhận được lệnh đi công tác khẩn, thành ra... Mấy cô xem đây, anh vừa ở phi trường, dơ như mọi, có kịp làm gì đâu, thấy gần tan học bèn dông một mạch ra đây. Anh hết giận Phiêu ngay tối đó chứ, tính hôm sau đến làm lành. Cũng tại anh chọc Phiêu giận điên lên nên... Tội nghiệp cô nhỏ quá. Thôi...
 
Chừng như nói chuyện đã nhiều, Ngạn thót lên chiếc xe thồ đang rà rà mời mọc bên cạnh. Anh vẫy tay với ba đứa rồi quay lại nói gì đó với ông tài xế. Xe lao vút đi, anh còn ngoái nhìn lại cổng trường. Chắc hình dung chiếc bóng nhỏ bé của Phiêu. Anh cười vu vơ và lắc đầu nhè nhẹ với ba nụ cười tươi... Hà Minh liến thoắng với Thiên Quân và Hạ Liên:
 
- Họ yêu đương chi cho khổ... như ta đây...
 
- Mi là con người bất bình thường mà.
 
Hà Minh cụt hứng ngẩn tò te trước câu nói của Thiên Quân và tiếng cười của Hạ Liên. Ba cái bóng chạy đuổi nhau về một phía, tiếng cười vang lên trong gió lá và buổi chiều.
 
Mèo con ạ. Rán uống thuốc cho khỏi bệnh nghe em. Mèo con nao nao nhìn đôi mắt của Ngạn ngậm buồn và long lanh trong bóng tối. Mèo con không nói gì được hết, mèo con ngả đầu vào vai Ngạn, mái tóc dã dượi lòa xòa.
 
- Hết giận anh chưa?
 
Mèo con dụi dụi mái tóc mình lên vai Ngạn. Mèo con không thèm khóc nữa. Ban nãy thấy mắt nhau những hạt lệ trong veo đã chảy và những đôi môi đã hứng rất ngậm ngùi. Đôi mắt đã tê tái nhìn nhau vì không nói được. Bàn tay đã sững sờ trong tay vì không cử động được. Đến khi đôi môi đã hé mở cho lời nói thầm thì, quả tim mềm lả mới dịu dàng những tin yêu ; rồi thì nếm dùm nhau những dòng lệ mặn. Ngoài hiên nhà mảnh trăng khuyết mỏng manh tội nghiệp không đủ soi sáng hai cái đầu êm ấm dựa sát vào nhau, bốn bàn tay thân ái nắm chặt lấy nhau.
 
- Mèo con.
 
- Gì ạ?
 
- Có yêu anh không?
 
- Ư... có một tí.
 
- Một tí thôi sao bé?
 
- Dạ, có một tí... nhiều thôi.
 
Nụ cười của mắt nâu nở tung, sáng rỡ trước mắt mèo con từng chiếc răng ngọc bạch.
 
- Mèo con ạ.
 
- Gì cơ?
 
- Bún bò nhà Thiên Quân có ngon không?
 
- Ngon.
 
- Hơn bún bò "công chánh" không?
 
- Không.
 
- Hơn bún bò nhà anh không?
 
- Không!
 
- Sao vậy bé?
 
- Tại... Tại không có anh.
 
Mắt nâu lại mỉm cười, ôm khuôn mặt mèo con đang thẹn thùng trong đôi tay.
 
- Mèo con ơi.
 
- Gì ạ?
 
- Con số Zéro có tròn không?
 
- Ư... tròn lắm. 
 
Mèo con chơm chớp mắt buồn bã rồi sững sờ nhìn vào đôi mắt Ngạn nâu nhạt, long lanh những thương yêu trìu mến, đôi mi rũ thấp xuống... và chìm xuống mãi, mèo con nghe tiếng Ngạn thì thầm:
 
- Mèo con ạ, môi anh còn tròn hơn cả số zéro nữa đấy em. 
 
 
TÔN NỮ THU NGA      
 
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 92, tuần lễ từ 8-3 đến 15-3-1973)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét