Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

HOA HỒNG NHỎ - Áo Trắng


Cô bé tay cầm cành hồng vừa hé nụ ngồi xuống gốc cây me có tàn lá to che mát cả một khoảng trống. Gió thổi làm cho lá me bay bay, vài chiếc lá be bé vướng trên tóc cô như những phiến confettis. Buổi chiều ở đây thật êm ả, cảnh vật yên tĩnh tạo cho cô bé những mơ mộng, cô có thể ngồi im hàng giờ để nhìn nắng vàng trải trên thảm cỏ hay chống cằm lắng nghe tiếng thì thầm của lá cây hoặc đưa mắt nhìn mây trắng bay lờ lững trên nền trời xanh thẳm. Tất cả mọi cảnh ở đây được cô bé xem như thiên đường bé nhỏ mà chủ là một cô bé xinh xắn. Chiều nay, cảnh vật yên lặng làm cho cô bé nghe nỗi buồn len nhẹ vào hồn và bỗng dưng cô bé cất tiếng hát ngọt ngào, êm đềm. Chiều buồn len lén tâm tư, mơ hồ nghe lá thu mưa. Dạt dào tựa những âm xưa. Thiết tha ngân lên lời xưa... Tiếng hát theo gió bay đi và tan dần trong không gian u tịch. Cô bé vừa hát vừa đưa cành hồng lên ngửi. Trong khoảnh khắc, cô bé dâng lên một sự sợ hãi, tiếng hát im bặt vì một tiếng huýt sáo cất lên phụ họa theo giọng hát. Cô bé cảm thấy buồn và thất vọng vô cùng vì cõi thiên đường của cô đã có thêm bước chân của người thứ hai dẫm lên, tự dưng cô đâm ra căm hờn người đã quấy phá cõi thiên đường bé nhỏ kinh khủng, nước mắt dâng lên, vì những giây phút êm đềm đã không còn nữa.
 
- Cô bé ơi! Tôi...
 
Cô bé ngẩng đầu lên, nước mắt còn đọng trên má. Người thanh niên nhìn cô bối rối, lưng dựa vào thân cây.
 
- Thưa cô, tôi xin lỗi, tôi...
 
Cô bé đứng lên, nói với giọng ướt sũng:
 
- Ông đừng nói gì nữa hết, ông hãy ở lại đây, chỗ này thuộc về ông đó.
 
- Cô bé, cô cứ ở đây.
 
- Ở đây làm gì? Tôi sẽ không bao giờ trở lại đây nữa vì bây giờ nó không còn là của riêng tôi nữa.
 
- Ở đây nói chuyện chơi - Người thanh niên mỉm cười nói.
 
- Nói chuyện gì? Ông ở đây nói với cỏ cây đi.
 
Cô bé bước đi, bỏ lại sau lưng người thanh niên đứng với vẻ mặt ngơ ngẩn. Bỗng cô bé dừng chân lại vì có tiếng gọi, tiếng gọi to dần và người thanh niên đã đến.
 
- Có phải cái hoa này của cô bé không?
 
Cô bé quay lại, người thanh niên giơ cành hoa ra trước mặt cô bé.
 
- Ông cho xin lại cành hoa này.
 
- Đâu có dễ vậy cô bé. 
 
- Ông cho xin lại, ngày mai tôi cho ông cành hoa khác đẹp hơn.
 
- Rồi hẳn hay. Cô bé ngồi xuống đây nói chuyện chơi một chút rồi tôi cho lại cành hoa này.
 
- Thôi hổng được đâu.
 
- Sao hổng được? - Người thanh niên bắt chước giọng cô bé, làm cô bé xấu hổ, đỏ hồng đôi má. Cô bé cúi xuống bứt vài cánh hoa mọc lẫn trong cỏ, đưa lên mủi ngửi rồi hỏi che lấp cái ngượng:
 
- Hoa này là hoa gì vậy ông?
 
- Hoa này tên là hoa làm quen đó ạ - Người thanh niên mỉm cười nói.
 
Một lần nữa, đôi má người con gái đỏ hồng lên, cô bé cười khoe chiếc răng khểnh.
 
- Hoa gì tên lạ thế! Chưa bao giờ tôi nghe tên đó và...
 
- Và cũng nhờ thế tôi mới biết cô bé có chiếc răng khểnh xinh ghê ghê là.
 
Cô bé nguýt người thanh niên một cái thật dài rồi đưa mắt nhìn đàn chim đang ríu rít hót trên cành cây gần đó.
 
- Đố cô bé biết nó đang nói gì với nhau đấy?
 
- Nó nói ông trả lại tôi cành hoa.
 
- Sai rồi cô bé ơi!
 
- Vậy chứ nó nói gì? - Cô bé đanh đá.
 
- Nó nói cô bé cho nó biết tên.
 
- Tôi không có tên.
 
Người thanh niên nhìn cô bé ngạc nhiên:
 
- Lạ quá nhỉ? Ai cũng có tên không xấu cũng đẹp chẳng lẽ cô bé tên "vô danh".
 
- Đúng vậy.
 
- Nếu thế thì tôi sẽ đặt cho cô bé một cái tên nhé! Cái tên rất dễ thương, bằng lòng không?
 
Cô bé tròn mắt nhìn người thanh niên, khuôn mặt ngơ ngác như một con búp-bê Nhật.
 
- Ông đặt tên cho tôi? - Cô bé hỏi lại.
 
- Đúng đấy, tên này chỉ có tôi và cô bé biết thôi. Chắc cô bé thích hoa hồng lắm phải không?
 
- Phải, tôi rất thích hoa hồng, nhất là hoa hồng hé nụ như vậy và những hoa hồng nho nhỏ xinh xinh
 
- Vậy thì tôi đặt cho cô bé cái tên là Hoa Hồng Nhỏ, được không?
 
- Ô! - Cô bé reo lên - Cái tên hay thật. Vậy là kể từ bây giờ tôi có tên là Hoa Hồng Nhỏ rồi ông nhỉ?
 
- Chưa chắc đâu cô bé!
 
- Tại sao vậy ông? - Cô bé ngạc nhiên hỏi.
 
- Cô bé sẽ có tên đó với một điều kiện.
 
- Có điều kiện nữa sao?
 
- Có chứ, điều kiện là cô bé phải hát lại từ đầu đến cuối bản Hoài Cảm cho tôi nghe, rồi tôi trả lại cho cô bé cành hoa này và cả tên nữa.
 
- Ông nói thật chứ? Ông trả cho tôi cành hồng?
 
- Thật, mà sao cô bé thích cành hồng này quá vậy? Mất cành này còn cành khác ở nhà cô thiếu gì!
 
- Thiếu chứ đâu có dư, ở nhà tôi không có cành này tôi mới xin được của người ta nên tôi quí lắm, ông biết hông năn nỉ lắm mới được.
 
- Vậy thì cô bé hát đi rồi tôi trả.
 
- Hát hả? Cái đó... cái đó... - Cô bé ngập ngừng.
 
- Sao?
 
- Hổng được đâu.
 
- Sao không được, cô bé hát hay ghê.
 
- Thôi ông cho nợ.
 
- Tôi không thích làm chủ nợ, nếu không hát được cô bé có thể về.
 
- Ông à, ông cho tôi xin lại đi.
 
- Không được - Người thanh niên lắc đầu nói.
 
Cô bé đứng lên phụng phịu:
 
- Thôi, tôi cho ông cành hoa và trả ông cái tên lại đó, tôi... tôi đi về vì sắp tối rồi.
 
Nói xong cô bé đi thật nhanh.
 
- Hoa Hồng Nhỏ.
 
Người thanh niên bật kêu lên. Cô bé không quay lại, tóc cô bay bay trong gió. Người thanh niên cúi nhìn cành hoa hồng đang cầm trong tay, cành hoa thật đẹp và thật dễ thương, dễ thương như cô bé "Hoa Hồng Nhỏ". Nắng đã yếu dần, người thanh niên quay nhìn chỗ cô bé đã ngồi rồi bước đi, miệng huýt sáo nho nhỏ. 
 
 
ÁO TRẮNG NCT     
 
(Trích giai phẩm Xuân Hồng Tuổi Ngọc, 1973)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét