Trời sáng dần. Từ khung cừa sổ tôi thấy rõ đôi bướm nhởn nhơ đùa bỡn trên những nụ hoa vừa hé của chậu mai tứ thời đặt ở góc sân. Tiếng harmonium vang lên nhẹ nhàng. Đã tan lễ. Người người lũ lượt ra khỏi nhà nguyện tiến về phía cổng hoặc kéo nhau từng đám ngắm hoa làm òa vỡ không khí yên tĩnh đầu ngày. Thỉnh thoảng có người dừng lại tò mò nhìn lên hàng cửa sổ rèm xanh, giang sơn của các cô nội trú. Tôi thẫn thờ khép nhẹ cánh cửa. Làm gì cho hết ngày nay? Học? Không được. Chúa cấm làm việc chúa nhật. Ciné ư? Cũng chẳng ổn vì quá tốn sức lao động khi chen lấy vé, hơn nữa trái với thói quen của tôi, chỉ thưởng thức nghệ thuật thứ bảy vào ngày giữa tuần. Tôi bước lại xếp gọn gàng mấy quyển sách học, tiểu thuyết, tuần báo vứt bừa bãi trên bàn. Và mỉm cười nhớ câu mắng của bà soeur. Bàn của con giống ổ heo! Đâu có ma soeur, con tuổi thìn rồng bay cơ, đâu có ổ. Bà bật cười rồi lắc đầu: Con gái thiệt... Bao giờ cuộc viếng phòng của bà cũng kết thúc bằng ba chữ con gái thiệt... Tôi chẳng hiểu thiệt gì song chưa lần nào phá cái thói quen của bà bằng cách nhờ bà nói tiếp những chữ bỏ lửng cuối câu. Tôi chải sơ lại mái tóc, thoa thêm tí phấn hồng, cười với cặp mắt nâu, đôi má bầu bĩnh trong gương rồi xách ví lững thững xuống thang. Phòng ăn ngày chúa nhật vắng hẳn. Bàn đông nhất chỉ có 5 người, họ lại đang thảo chương trình cho buổi chiều. Sáu hôm đi học, chỉ còn một ngày. Ngày thần tiên. Ngày hò hẹn. Hầu hết ai cũng muốn làm chim sổ lồng, nếu ở lại thì để đợi ai đó tại phòng khách. Tôi rót sữa vào cái cốc nhỏ, lấy một mẩu xăng-uýt rồi bước về chỗ ngồi hàng ngày của mình, vừa ăn vừa lơ đễnh ngắm căn phòng. Nổi bật giữa bức tường quét vôi trắng là tượng Đức Chúa bị đóng đinh trên cây thập tự bằng gỗ màu nâu sẫm. Thấp hơn, ở hai bên thánh giá, treo hai giỏ hoa nylon màu đỏ. Cạnh cửa ra vào có một quyển lịch lớn in phong cảnh Trung Hoa. Tường bên phải khung cửa treo tấm bảng đen vuông ghi một lô tên những người không ăn cơm ngày chúa nhật. Tôi lẩm nhẩm đếm, 12 người. Tôi đến lấy phấn viết nắn nót ba chữ Lê Đông Thảo lên đó. Mỉm cười với con số thứ 13 của mình và bước ra hành lang.
Sân đã thưa người, chỉ một số ít người đứng trước nhà nguyện đợi kỳ lễ 8 giờ rưỡi. Nắng lên đến hàng cây trúc đào phía bên phải sân làm màu hồng của cánh hoa thêm rực rỡ cạnh những chiếc lá xanh thon dài. Tôi theo bậc tam cấp xuống sân, đến cạnh bồn cỏ hình cánh sao. Chính giữa bồn cỏ trồng nhiều hoa vàng. Tôi chỉ biết tên hai loại là cúc và hướng dương. Cạnh màu vàng kiêu sa có màu tím kín đáo của thổ lan, màu đỏ quý phái của hồng, màu trắng trinh nguyên của bạch mai. Làm tăng thêm hương sắc các loài hoa là công trình của những cọng cỏ nhung nhỏ dài nằm quấn quít lấy nhau tạo thành một tấm thảm êm màu xanh thẫm. Tôi tụt giày giẫm lên tấm thảm thiên nhiên, hưởng cảm giác nhẹ nhàng thích thú khi ngọn cỏ chạm lòng bàn chân.
- Ê, cỏ sao nỡ giẫm cỏ?
Tôi quay lại hướng phát ra tiếng nói, Ngọc đứng cạnh bàn đặt ngay cửa parloir nhìn tôi. Chiếc ví đong đưa trên tay tôi thong thả tiến lại Ngọc.
- Không ra à?
Ngọc nhăn mặt:
- Đến phiên mình gác parloir rồi. Phải canh cho tụi nó hò hẹn, chán thấy mồ.
- Thì mấy lần trước người ta gác cho mình hẹn hò. Huề chứ gì?
- Nhưng hôm nay trời đẹp, không được đi phố uổng quá - Ngọc nhìn trời rồi chép miệng - Tội nghiệp. Rex bữa nay chắc vắng lắm.
- Trời, làm như thiếu một mình Ngọc rồi đường phố không có ai hết.
- Chứ sao!
Hai đứa cười. Tôi chỉ vào parloir hỏi:
- Có người trong đó không mà cười to quá vậy?
- Hai cặp. Và sắp có cặp thứ ba.
- Ai?
- Thảo!
- Sai rồi. Mình ra chứ chẳng có ai vào kiếm hết.
Ngọc lùi ra sau, ngắm tôi từ đầu tới chân, từ chân lên đầu rồi hất hàm. Đi đâu diện kỹ thế. Và làm bộ băn khoăn. Người ta vô mình biết trả lời sao đây?
- Bảo là Thảo bàn giao cho Ngọc. Tôi bước vội xuống sân tránh bàn tay của Ngọc rồi ngoái lại. Thôi đi nghe. Chúc lành gì không?
- Có. Chúc vui vẻ.
Tôi mỉm cười đi dưới hàng cau, nhớ lại con số 13 trên bảng ở phòng ăn. Buồn hay vui nhỉ. Trong nhà nguyện, hai hàng băng gỗ trắng đầy người, một số đứng trên thềm, dưới sân đợi giờ hành lễ. Tôi mở ví xem đồng hồ. Tôi có thói quen không đeo đồng hổ dù cổ tay trái còn trống. Đồng hồ bỏ túi. Tôi thường đùa như vậy với bạn bè khi chúng mò túi áo pyjama của tôi tìm tiền mua nước đá mà chỉ gặp cái đồng hồ. 8 giờ 20. Còn sớm chán. Tôi có những 10 giờ trước mắt không biết dùng vào đâu cho hết. Có ai xin thời giờ của tôi không nhỉ. Thời giờ là tiền bạc. Nhiều người cần thì giờ. Tôi có thừa, tôi muốn cho. Vào bây giờ, một buổi sáng chúa nhật nắng nhạt và có nhiều gió. Không ai biết để xin, hoặc nếu xin có thể tôi tiếc mà không cho. Tôi cười thầm ý nghĩ lẩn thẩn của mình. Tiếng đàn êm nhẹ vang lên. Bắt đầu làm lễ nhà nguyện đầy người. Một gia đình người Phi đến trễ ở cửa hông cạnh cây sứ trắng. Tôi ngắm hai đứa bé. Cậu trai mặc đồ giống hệt cha, quần vàng sẫm chemise trắng thêu. Cô con gái vận đầm trắng rộng chùng đến gót may cùng kiểu và dường như cùng hàng với ba mẹ, trông xa như cánh buồm đang căng gió. Đôi má bầu bĩnh trên chiếc cằm nhọn, tóc buộc cao thành hai cái đuôi lúc nói chuyện ngúng nguẩy thật dễ thương. Tôi nghịch ngợm đá mạnh hòn sỏi dưới chân. Viên đá lăn nhanh về phía cô bé. Cặp mắt tròn ngước lên tìm kiếm và ngừng lại ở tôi. Tôi nhoẻn miệng cười với cô bé rồi bước ra cổng.
Xe đậu bít cả lối đi, xếp thành hàng dài cặp hông nhà nguyện. Tôi đi dọc trên lề, qua mấy quán ăn đầy người, qua hết vòng rào bệnh viện Sait Paul, đến những biệt thự kính cổng cao tường hai bên đường. Cơn gió nhẹ buổi sáng làm chiếc lá vàng rơi là là xuống đất. Tôi nhặt chiếc lá lên ngắm. Cuống vẫn còn tươi, những tia gân li ti xẻ đều trên thân lá màu vàng. Màu vàng quí phái, màu của chiếc áo lụa tôi đang mặc sao lại là màu lá úa? Một báo hiệu cho sự xa rời kiếp sống, cho cảnh chia lìa?
Tôi dừng lại ở cuối con đường, bước lên chiếc xích lô đạp. Ông cho về chợ B. C. nhé. bánh xe lăn thật êm trên mặt nhựa đen bóng, ép sát lề như sợ lây cái vội vã của chung quanh. Phố xá vẫn nhộn nhịp. Khách bộ hành vẫn đông, xe cộ vẫn ồn ào. Sao nhất nhất đều có vẻ vội thế nhỉ. Tôi thì cái gì cũng "chậm như rùa" theo lời Ngọc mắng mỗi ngày khi đi chung nhau. Tôi chỉ cười trêu tức:
Em không dám đi mau
Sợ chàng chê hấp tấp
Số gian nan không giàu
Tôi xuống xe ngay đầu chợ, băng qua đường, đi dọc trên hè phố, rẽ vào con hẻm rộng trải sỏi rồi dừng lại trước hai cánh cổng màu xanh. Ấn nhẹ nút chuông nhỏ trên tường, tôi im lặng đứng đợi. Cây trứng cá trong sân rũ tàn rộng che mát hai khoảng đất bên ngoài hàng rào, cành cây thật chắc mang đầy lá, được tô điểm thêm bởi những cánh hoa trắng xinh nhỏ mong manh. Có tiếng kéo chốt rồi cánh cửa nặng nề hé ra. Giọng Diệp reo vui. A, Thảo! Tôi nhăn mặt:
- Tôi có đến mua đường giá chính thức đâu mà bắt người ta...
Câu nói ngưng bặt vì sự xuất hiện một khuôn mặt phía sau Diệp. Tôi lúng túng cúi đầu chào, mà cảm thấy nóng ran khi bắt gặp nụ cười hàm ý chế riễu của người lạ. Diệp lôi tuột tôi vào nhà:
- Vào đây. Quen cả mà. Rồi xoay qua. Đây là Thảo tôi vẫn nói với anh đó. Thảo à, anh Minh, quen với gia đình mình, dân tổ quốc không gian nghe.
Diệp bước lên cầu thang huyên thuyên. May ghê. Hôm nay tưởng mình thất nghiệp rồi chớ. Ông bà về quê ngoại ba bữa rồi. Bà chị dắt lũ nhóc qua cô em chồng chơi. Nhà vắng ngắt. Anh Minh mới tới thì Thảo đến. Ái chà tư tưởng lớn gặp nhau nhé. Lên đây đi, giang san mình trên này.
Chúng tôi vào một căn phòng rộng trần thấp làm chỗ học và tiếp bạn của Diệp. Tôi ngồi xuống chiếc ghế mây thấp kê cạnh tủ sách, lơ đãng nghe Diệp chất vấn Minh:
- Mấy tuần nay anh trốn ở đâu?
- Ở Nha Trang.
- Mí ai?
- Chiếc máy bay. Tôi đi công tác mà.
- Chả biết có tin nổi không, trông mặt anh khả nghi thấy mồ. Mấy ông ghê lắm.
Minh cười cười. Tin chắc đi, bảo đảm nói thật.
- Mấy phần trăm?
- Năm mươi.
Diệp kêu lên. Biết ngay mà, hết chối rồi phải không. Cô nào vớ phải anh chỉ có nước chết. Nói dối như cuội ấy. Mười phần không tin hết chín, còn một phần bán tín bán nghi.
Tôi bật cười. Con nhỏ thật đáo để.
- Diệp thích ăn chua lắm phải không?
- Định nói tôi chanh chua ấy chứ gì. Thưa anh sai rồi ạ. Tôi hảo ngọt cơ.
Minh lắc đầu cười. Nói chuyện với Diệp có lẽ tôi nên thua ngay từ đầu cho đỡ mệt, trước sau gì cũng thua.
Diệp quay qua tôi: Thảo biết bao giờ có kết quả thi không. Tôi lắc đầu. Cũng chẳng rõ nữa. Tiếng Minh: Cô Thảo hiền quá nhỉ. Diệp kêu lên:
- Ối giời ơi, hiền. Giả hình đó anh ơi. Nó là trái sầu riêng đó, ngửi thơm mà sờ thì gai đâm.
- Bỏ lớp vỏ đi nó vẫn có cái ruột rất ngon chứ.
Tôi nhìn Minh:
- Nhiều người không ăn, không ngửi được.
- Thế là dốt.
Diệp cười. Cái đó cần xét lại. À, hai người ở lại ăn cơm với tôi luôn nhé. Chúa nhật đâu bận gì. Chiều mới được về. Lệnh đó, thi hành trước khiếu nại sau.
Minh đứng dậy cúi gập người khôi hài:
- Xin tuân lệnh nữ hoàng ạ.
Cả ba cùng cười. Chị người làm hiện ra ở cầu thang. Diệp ra nói chuyện một lúc rồi quay vào:
- Ông bác mới điện thoại kêu mình qua gấp, chả biết chuyện gì. Thôi quí vị cứ ở đây nhé. Đến giờ cơm mình về, đã dặn người làm lo cơm rồi. Trước khi đi Diệp còn tinh nghịch đe Minh. Gởi Thảo cho anh đấy, coi chừng nha. Tôi không rõ Diệp coi chừng tôi hay coi chừng Diệp. Minh cười nói vói theo Diệp đang ở lưng chừng cầu thang: Chỉ giỏi bắt nạt tôi thôi.
Chỉ còn Minh và tôi, căn phòng im hẳn. Tôi có cảm tưởng bức trần hạ thấp xuống, không gian thu hẹp lại. Đôi tay tôi trở nên thừa thãi, có lẽ nắng bên ngoài gắt lắm vì gương mặt tôi nóng bừng. Và hình như trái tim đập mau hơn. Việc gì thế? Việc gì thế? Để trấn tĩnh mình, tôi bước lại góc phòng sửa nhẹ mấy cành cẩm chướng trong chiếc bình nhỏ hình lục giác. Không cần quay lại song tôi biết chắc ánh mắt sâu thăm thẳm kia đang làm màu áo vàng của tôi nhạt bớt. Tiếng Minh êm nhẹ:
- Sao Thảo không nói gì hết vậy?
Nói gì đây? Tôi nghĩ thầm. Rồi lẳng lặng mang bình hoa đặt trên bàn trước mặt Minh. Và nhớ đến mũi gai nhọn của sầu riêng.
Minh chỉ cái ghế đối diện:
- Thảo ngồi đó đi. À, cái gì Thảo nhỉ?
Tôi trả lời mắt không rời đóa cẩm chướng:
- Đông Thảo!
- Tên hay quá nhưng là cỏ mùa đông hay cỏ hướng đông?
- Cỏ mùa đông. Cỏ úa!
- Tôi đến đây thường lắm mà không gặp Thảo. Ngọc Diệp nhắc Thảo hoài.
- Chắc là tiếng dữ đồn xa.
- Không đâu, chỉ toàn tiếng lành. Minh ngưng một chút. Chẳng hạn như Thảo mignonne lắm.
- Và bây giờ anh thấy trái lại?
- Không, tôi thấy Diệp nói đúng.
Tôi cười:
- Anh lái máy bay thật mà lại cho Thảo đi tàu bay giấy rồi.
- Thảo nói thề oan tôi quá. Tôi chỉ mong Thảo chịu đi tàu thật thôi.
Tôi chớp mắt không trả lời. Minh lảng chuyện:
- Ngoài Luật ra Thảo có ghi thêm ở đâu không?
- Trước Thảo có nộp đơn ở Văn khoa song ngại đi cours nên bỏ. Hơn nữa kỳ này thi gấp quá lo không xuể.
- Năm tới Thảo định theo ban nào?
- Cũng chưa biết nữa anh. Có lẽ Thảo sẽ học ngành nào ít người mà dễ đậu nhứt.
Minh bật cười. Thái độ tự nhiên của Minh giúp tôi dạn dĩ dần. Cuộc nói chuyện trở nên cởi mở, thân mật hơn. Minh hỏi tôi đời sống nội trú của nữ sinh. Rồi Minh thuật lại thời gian anh học ở Mỹ, về cảm giác của người phi công trong lần bay đầu tiên, về lòng say mê cảnh cao rộng bao la của không gian... Chúng tôi cùng bàn luận thời sự, sách vở, báo chí, ciné, thời trang... Địa hạt nào Minh cũng tỏ ra thông thạo. Tôi khâm phục kiến thức Minh và trong tia mắt Minh, tôi biết Minh không coi thường khả năng hiểu biết của tôi.
Đến trưa người làm lên cho hay Diệp điện thoại về bảo bận không thể đúng hẹn và mời cả hai xuống dùng cơm. Ăn xong chúng tôi lên phòng khách. Diệp vẫn chưa về. Tôi bước ra balcon nhìn xuống đường. Trời tháng mười nắng không gắt lại có nhiều gió. Gió lay lá cây trứng cá trông từ trên cao giống những làn sóng nhấp nhô. Tiếng Minh vang bên tai tôi:
- Thảo không ngủ trưa?
- Không ạ. Thảo không có thói quen ngủ trưa.
Tôi giật mình. Trong nội trú giờ này tôi đã lên giường. Sao tôi nói dối nhỉ? Tại sao thế nhỉ? Ôi, lạy Chúa, cái vỏ sầu riêng của con đâu rồi. Tôi khẽ liếc Minh. Theo ánh mắt Minh tôi thấy chiếc máy bay nhỏ xíu ở tít đàng xa. Chúng tôi im lặng ngắm. Thân tàu màu xám nổi bật giữa nền trời xanh biếc. Nhớ thuở nhỏ thức khuya học thi sợ ma ít mà sợ tiếng máy bay thì nhiều. Chỉ cần nghe tiếng từ xa là đã lập tức xếp sách chui tọt vào mùng đắp chăn đến tận mũi. Tôi nói Minh nghe. Minh cười hỏi. Bây giờ còn sợ không. Không sợ nhưng ghét. Giọng Minh có vẻ khác thường:
- Ghét tiếng máy bay rồi có ghét người lái không Thảo?
Tôi quay lại, thấy khuôn mặt mình hiện rõ trong đáy mắt Minh. Tia nhìn sâu thẳm làm tôi chóng mặt. Dường như tôi đang ở trên con thuyền nhỏ giữa mặt biển đầy sóng. Tôi chớp mắt nhìn xuống đôi tay nhỏ đặt hờ hững trong song sắt nói khẽ: Sao lại liên kết hai sự việc khác nhau?
Có lẽ tôi phài về. Trái sầu riêng sắp bị bóc vỏ, gai nhọn đã vô dụng. Minh không giữ song ngỏ ý đưa tôi về.
- Anh không đợi Diệp về sao?
- Tôi viết giấy để lại cũng được. Tôi đưa Thảo về, Thảo nhé.
- Tùy anh - Tôi đáp sau tiếng thở nhẹ.
Tiếng bánh xe lăn chậm trên con đường vắng và có nhiều cây. Buổi trưa thật yên tĩnh. Chúng tôi giữ yên lặng đến lúc xe ngừng hằn trước cổng trường nội trú. Tôi bước xuống khẽ vuốt lại tà áo mỉm cười:
- Cám ơn anh Minh nhiều.
Minh ngập ngừng định nói điều gì. Tôi đứng yên chờ đợi.
- Tôi muốn nói với Thảo một điều trước khi chia tay. Tôi bắt đầu yêu hoa cúc Thảo ạ. Thôi, Thảo vào nhé.
Tôi nhìn mũi giày lững thững đếm bước. Tiếng đế da chạm nền ciment tạo âm thanh xào xạc phá tan không khí tĩnh mịch buổi trưa. Vườn hoa giữa sân hiện ra trước mắt, cánh hoa mềm yếu đong đưa trong gió. Nắng vàng. Cúc vàng. Và áo nàng vàng. Tôi mỉm cười bâng khuâng.
THIÊN BIÊN NGUYỆT
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 84, tuần lễ từ 4-1 đến 11-1-1973)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét