Phớt một mầu tím thạch, phớt một mầu túy ngà, những mảng mây cơ hồ chưa muốn thức cũng như tôi bao giờ cũng tiếc rẻ khi phải bỏ biển lên bờ vừa khi mặt trời lên, kẻo người người tuôn xuống, biển sẽ không còn là của riêng ta. Thân thẳng, tay ấp giữa ngực và bụng, sóng vỗ đập vào tai và hai bên sườn nghe óc a óc ách. Hôm bắt gặp tôi nằm trên mặt nước trong tư thế nầy, Y đứng trong bờ hét vọng ra: "Ê! Bộ bồ muốn biểu diễn nguyên lý Archimède hả?" Tưởng tượng hắn như con chồn giả vờ khen con quạ hát hay để ngoạm lấy miếng bánh rớt. Vì nếu ngu ngốc há miệng ra đối đáp với hắn thì có lẽ rồi tôi cũng bị mất thăng bằng vì tức cười. Bèn le lưỡi trêu cho hắn tức rồi xếp mắt.
Lúc mới tập cho tôi, anh Diên đã căn dặn: "Nằm trên biển rộng, mặt đối với trời bao la, cũng phải trải rộng óc não, đừng để vướng víu một chút gì, người phải nhẹ tênh không lo nghĩ, và nhất là tâm phải tịnh, xao động một tí là chết chìm chẳng ai thương ra cứu đâu nghe". Rồi anh Diên đẩy tôi ra như đẩy một khúc chuối, bè tre, như một thanh củi rều. Hồi nhỏ anh tập xe đạp cho, đi được một tí là khoái chí cười để bị té hoài. Bây giờ sẹo không để lên chân mà là những ngụm nước biển chui vào. Cái bọn nước biển trong xanh ngọt mắt thế mà nếm vô mặn lè đắng chát.
Hốt nhiên, tôi lo lắng nhận ra mình trôi đã khá xa bờ biển vắng. Mặt trời không nương tay chiếu lên thi thể tôi những tia cực kỳ gay gắt. Nước mắt không chịu ứa vì tôi đã gan lỳ dỗ dành: "Coi kìa, một mình, đó không phải là lối nhỏ mà mình muốn lách qua hay sao?"
Tưởng ông ta sẽ bực dọc nạt nộ: "Biết mi lớn lối như thế này ta sẽ bỏ mi ngoài khơi cho mi chết luôn" Khi vào đến bờ tôi còn phải nhăn nhó: "Cháu có nhờ bác lôi cháu vào đâu. Cháu dư sức bơi vào mà. Đâu có gì là xa" Nhưng ông ta chỉ vỗ đầu tôi: "Một là muốn tự tử, hai là em mơ màng quá đỗi. Xếp em vô hạng thứ hai đúng hơn. Tôi biết. Vì con trai tôi là bạn của em." Rồi ông ta bỏ đi.
Những bài toán sau đó càng khiến tôi cau có thêm từ nỗi bực dọc trên bể. Một cái gì đó không rõ làm óc hơi rối, không bình tĩnh như mọi sáng. Bàn sau, Bạch Huy đá giầy tôi bốc bốc: "Con khỉ! Lúc lắc đầu hoài, nhểu nước lung tung trên vở tao". Nhìn sang phía con trai, cố tìm ra nét tương đồng giữa ông già khi sáng và một ông tướng nào đó. Có lẽ ông ta gạt chơi. Vì lớp đâu có nhiều, 27 tên (thập tứ nữ anh hào và thập tam thái bảo, tụi nó vẫn tự hào xưng như vậy) thân thiết và rành rẽ lý lịch nhau thuộc đến cả tên ba má lận kia.
Những tiếng chuông cắt ngang giờ toán thường thì nghe dễ ghét nhưng hôm nay rất mực dễ thương. Cái phòng của 12B3 như là rung rinh cái cửa sổ vì 27 cái miệng cùng hét lên khi vị giám thị Hồng Cao Đoàn (tự 63,6) cho biết nghỉ hai giờ giữa. Cả bọn kéo rốc đi, huyên náo những dãy hành lang qua.
Rồi phòng trống kín, tay chắp dưới ót, nhìn những ô xanh bể nhòa nhập trên trần, ngoài ô cửa xanh lá, những chùm còng vàng thòng đầu vào, bầu trời thì lơ thơ, quanh ta là những khoảng xanh ngọt mắt. Nhưng hình như đã nhạt mờ rồi, chút xanh trong lòng ta hồn nhiên một thuở. Cái gọi là kỷ niệm, nhắc, không bao giờ hết, nhớ, chẳng khi nào đủ, và thường, ôi tim nào chứa cho vừa. Từ cái thuở Thất, Lục jupe trắng, mà thắt cho một con bính cho thật dài, tha hồ chơi giành cột, đập banh, tượng đồng biết đi ở khoảng sân gần giếng trúc. Thầy Phạm Thiên Sinh vẫn thường gọi cưng cái lớp Lục Tư của mình là "Bọn Búp Bê của tôi". Mr. Sher "bụng tốt" thì hay đùa với cái tiếng Việt lơ lớ của ông "Tôi thích dạy các cô con gái nhỏ chứ tôi không thích dạy các con heo nhỏ". Bấm nhau cười, cả lớp chui xuống nhặt những bao me, đậu phọng da cá lổn nhổn đầy lớp. Hôm sau thầy thưởng mỗi đứa một cái bánh ngọt. Đệ Tứ, Đệ Tam, vẫn chưa được gọi là lớn. Những chiều mưa đổ ầm ì, cô Quán cho bọn nhà lá tản cư lên những bàn đầu tránh cho nước dột để nghe cô kể chuyện kinh dị của E. A. Poe. Nhớ cô Thoa và những chữ Hán lăng quăng với cái lối đọc rất Tàu của cô. Hè bắt đầu chọn ban và xa cô, hai ba lớp kéo đến ngồi đầy khoảng sân rộng hát ca đến khuya lơ lắc, trăng lên lạnh ướt.
Và bây giờ, sắp chính thức rời trường, tôi có thể nói (mà không còn ngại sẽ bị ngộ nhận là ngụy biện để bào chữa) rằng trước khi biến cố đó xảy ra, chỉ có trong tôi một lòng rất thành, cũng như một tình rất chân. Biến cố đó như bàn tay khổng lồ ấn chiếc cổ nhỏ của tôi để mắt không còn mơ mà phải trừng trừng ráo hoảnh đối diện với một sự thật táo bạo. Dạo đó, một mình thu thân xòe mười ngón gầy chống đỡ những cọng gai xương rồng nhức nhối kéo theo những cơn kích ngất, tôi thấm thía hơn bao giờ hết lời dặn dò của anh Diên: "Tâm hồn người không như tâm hồn mình. Nên chân thành thường đồng nghĩa với ngu ngốc, rồi sẽ thấy rõ rằng, không ai thương ta bằng ta. Mọi người tìm đến nhau chỉ vì họ tự thương họ mà thôi". Bove chẳng nói rằng "Mối tình đầu và cuối của chúng ta là yêu mình" đó sao. Anh Tịnh thì nhận xét khác: "Cái vẻ tách bạch, phách tấu một mình của mi chỉ là cái vỏ tội nghiệp. Chẳng qua mi ưa lẫy đó thôi. Mỗi lần gặp bạn bè, mi cười nói huyên thuyên như con nhỏ chưa từng biết thế nào là khóc. Tôi chỉ sống đời riêng. Con người đâu phải lúc nào cũng tạo nên địa ngục cho nhau."
Này những tên ngộ nghĩnh dễ thương của ta. Lê Nga trẻ thơ ngổ ngáo. Trần Được mắt xanh núng nính má phị. Thanh Bình gầy như liễu, cái dáng thơ thật thơ mà tâm hồn cứng cỏi. Phương Mai mảnh như hạc, một thời nuôi dưỡng hồn ta. Mỹ Lệ, tên bạn có tính khí ngang tàng rất con trai như cái dáng lẫm liệt của hắn nhưng tình rất chân... Và Nhân, Tài, Triều, Tam, Anh, Sáng, Giang, Minh... Điều bi thảm nhất, chắc không phải là những tiếng khóc, tràng cười chúng ta gây cho nhau, mà có phải là mầm bội bạc quên lãng phôi pha ấp sẵn trong lòng mỗi người tuổi trẻ.
Tuổi trẻ có những lúc nhẫn tâm một cách ngây thơ vô tội không trách được. (Nhẫn tâm chớ không bao giờ là ác tâm của tuổi già mưu tính). Chỉ cần vài bày tỏ cảm thông của vị giáo sư triết dịu dàng như bố cũng đủ cho tôi vui và gắng quên mọi cố chấp để tiếp tục đến trường trong những tháng còn lại. Như thế, có phải tôi đã mang nghĩa nặng với một số giáo sư tận tình giúp đỡ và binh vực cùng toàn thể bạn bẻ bên mười hai. Và có phải, tôi cũng phải cảm tạ luôn những vị giáo sư tận tình trừng trị đồng thời gán cho tội trạng tôi cái tên thật hay ho "đã chủ trương một tờ báo có tính cách vi phạm học đường".
Trong khoảng thời gian lêu bêu thần trí, long đong tâm não đó, tôi vẫn nghĩ giá như cò Y hẳn mọi sự sẽ dễ thở hơn nhờ những câu tiếu lâm cũng như tiếng hát luôn nằm trên cửa miệng của hắn. Hình ảnh tuyệt đẹp cuối cùng mà tôi còn giữ về Y là một buổi trưa nắng lửa. Từ trường ra xe long dong về ngang cầu Nai có ai gọi tên. Nhìn quanh quất không ai, ngẩng lên mặt trời chói mắt, ngẩng xuống lại chói mắt vì hai đóm mặt trời đen của Y. Tôi hét lên: "Trời ơi làm sao chui xuống cầu tắm được hay quá vậy ta". Hắn huýt sáo một đoạn Hạ trắng, ơi một lần nữa (ơi, lần cuối mà không hay) tên tôi rồi lặn hút xuống sâu.
Mộ Y có mọc thứ cỏ tím than, lá hơi thon khúc giữa như hình quạt ba tiêu, bên nhám bên trơn, có thể ấp bên nhám dính chặt lấy áo vải. Cô bé O. nói thế nào em cũng kiếm hoa hồng trồng lên mộ anh Y. Tôi hứa với O. thi xong sẽ ra mũi Né kiếm cho được Huyết Kim Hài cho Y. Bao giờ cả bọn kéo rốc lên đồi cũng nghe hắn nghêu ngao:
"Anh sẽ lên trên ngọn Ngọc Lĩnh
Hái cho em một cánh hoa rừng
Thầm khắc tên em vào phiến đá rêu xanh
Và vây quanh bằng trái tim anh..."
"Ngọc Lĩnh của Y ở đâu? Xa, xa lắm, Y đang trên đường đi tới. Đến đỉnh Y sẽ làm gì? Tụt xuống dốc bên kia và vòng qua bên này, leo lại! Dễ dàng như chơi cầu tuột rứa thì có chi thú vị mô nà? Dự định thôi, chứ Y lười lĩnh lắm. Sẽ cắm trại khá lâu ở lưng chừng sườn. Bộ Y sợ thất vọng như anh chàng viết lá chúc thư trên ngọn đỉnh trời của Mai Thảo hả? Y đâu có thèm sống và suy nghĩ như những nhân vật giả tạo của tiểu thuyết. Y là Y, rất Y. Câu hỏi chót nghe, tại sao lại là Ngọc Lĩnh, sao không đến Tà Dôn, Tà Cú cho gần? Sao không lên Tần Lĩnh cho oai, tôi nhớ rồi, Ngọc Lĩnh ngọn núi ở giữa rặng Trường Sơn gần Hạ Lào đó mà, đến làm chi nơi đèo heo hút gió? Hỏi ngu chưa? Đó là điều Ngọc không cần Y trả lời".
Thật ra tôi không quen thân Y lắm. Hắn quen đâu đó với một trong những người bạn của tôi. Những lượt cắm trại xa, picnic gần thường nghe bạn bè kháo nhau, để gọi Y theo hắn hát cho nghe. Điều tôi ngạc nhiên và tức cười nhất là Y tỏ ra rành rọt về tôi một cách... không đúng chút nào hết. Tôi cười ngất: "Tội quá ông ơi! Toàn là huyền thoại với huyền thoại không hà". Dần dà rồi Y cũng hiểu ra tôi, một con nhỏ vụng về nhất thế giới, suốt đời cứ loay hoay với những phiền lụy tự mình chuốc vào. Ngó bộ tôi và Y hợp nhau trong những trò nghịch ngợm trẻ con. Bờ bể lạ có những tảng đá ốm như cột dựng. Hai đứa nấp hai bên. Một hai ba, tôi ló đầu bên phải, hắn ló đầu bên trái. Thỉnh thoảng lừa nhau để tình cờ gặp, hai đứa phá lên cười như nắc nẻ. Những người bạn đang sửa soạn thức ăn trên đồi hét xuống: "Hay không? Lên phụ một tay một chân mà ăn kẻo bọn tao dọn hết. Đùa như con nít chưa. Già rồi mà không hay sao?"
Buổi xế ở đồi Keo Mùa Đông, Y hì hục đào được một cái hố dài. Căn đàn dưới chân, chui vào nằm lấy nhạc che kín người rồi gọi bạn bè đến khóc và tiễn đưa tao xem, chúng mày, để coi chết vui thú như thế nào. Cả bọn như bắt được trò chơi mới, hăng hái diễn tả như thật. Đến khi tôi phát giác chè đã phất mùi thơm, tụi nó mới tuôn đi lấy ca muỗng. Soong chè phân phát gần xong, vẫn chưa thấy Y ngóc dậy, tôi nhảy lon ton tới hỏi: "Bộ định ăn vạ nằm đó hoài sao ông bạn?"
Nét mặt Y lúc đó khiến tôi ngạc nhiên bối rối, hắn không thèm nhìn ai, nhìn thẳng lấy trời, mắt long lanh ngấn nước, khuôn mặt sáng rỡ như tắm dưới nguồn ánh sáng hạnh phúc lạ lùng nào. Hắn vẫn không thèm nhìn tôi, không thèm động đậy: "Các bạn khi nãy làm tôi xúc động quá. Bỗng lãng mạn nghĩ rằng chết được ngay lúc đó thật là tuyệt".
Rồi hắn ngồi phắt dậy, trở lại cái giọng điệu tinh nghịch như bao giờ: "Làm ơn múc cho miếng chè đi. Xem như cháo lú để ta đầu thai kiếp khác". Lúc hắn nói nhỏ: "Nghĩ mà tội, nghĩ mà thương Minh Ngọc sống chết chẳng biết lúc nào" Tôi giận ra mặt: "Tôi cay đắng ghét những ai thương hại tôi, nhất là những ai đề cập đến chuyện bịnh hoạn đó." Hắn tỉnh bơ gõ muỗng vào ca sắt hát làm nhảm:
Nàng nằm đớn dau, tháng năm dài buồn hiu
Nàng cầu cứu tôi giữa cơn bệnh đầy vơi
Nghĩ đến mắt kia lúc lìa trần
Vỡ nát trái tim muôn phần
Giờ còn có nhau, giúp nhau cho thật nhiều
Ngày nào mất nhau, sớt chia chẳng được đâu
Thường thì mọi trò chơi tôi đều lấn lướt giành phần thắng và hình như hắn cũng rất khéo léo giả vờ thua. Giành nhau từng chút đến chuyện chết cũng giành. Như thế, xem như trò chơi cuối cùng này Y đã thắng tôi. Ai mà ngờ được, Y lại là người đi trước.
Hôm đưa Y đến khung huyệt thật, tôi không đủ can đảm đi. Nhất là sau khi nói chuyện với chị A. nghe kể Y chết mà mắt không thèm nhắm, mở trừng trừng, tròng đứng như nhìn về đâu, một cõi xa xăm. Bình thường mắt hắn đã to, hiền. Trừ lúc giận ai thì mắt trợn lên, trông dữ khiếp. Chẳng thế mà hắn có biệt danh Petit Soleil vì đôi mắt đó. Tụi bạn còn nhát, thấy Y thường trợn mắt với M. Ngọc nhiều nhất. Quả thế, nhưng hình như có lúc giận thật, có lúc hắn giận giả vờ. Cũng như những lượt trêu phá Y của tôi cũng có lúc đùa, lúc thật.
Hơn nửa năm nay, sau cái chết lạ lùng của Y, tinh thần tôi bỗng xuống thấp và đâm ra sợ hãi mọi sự. Những đêm khuya khoắt. Cửa khằn. Nhạc không chỗ thoát nên vương vất tản mạn vướng tường, tôi vẫn giật mình đánh thót khi nghe tiếng gọi thống thiết: "ALINE!". Tiếng ai ngỡ như tiếng bạn cũ. Y giải thích: "Cái tên đó có vẻ liếng lắc và buồn bã, thì chẳng phải là M. Ngọc bất chợt buồn vui đó sao. Cũng đôi khi Y phải thêm vào hai chữ St ở đầu tên những lúc bồ hóa sắt thép như cái ông già Staline râu cong đó".
Rồi thế đó, tôi bỗng thường tách xa đám đông vì cái mặc cảm kỳ quái rằng thân thiết với ai rồi cũng đưa đến phiền lụy cho người đó. Một con chim én thì không làm nên nổi mùa xuân nhưng chỉ cần một chim ụt cũng đủ tạo nên mùa đông. Con chim ụt tai ương đó có phải là tôi, mang bất hạnh đến cho mọi người liên hệ dù không muốn, vì đó đã như một định mệnh phải mang... Giờ Đạo Đức học, Amy đã hỏi thầy Tùng về những trường hợp mà kẻ gây đau đớn cho người khác vẫn hồn nhiên, ngây thơ sống với một lương tâm trong lành và không hề hay biết hành động, lời nói mình đã như những phiến nhọn cứa nhầu người khác. Có nên nghi ngờ rằng họ không có cái gọi là ý thức đạo đức hay không? Tôi đã đứng lên, giọng run, bênh vực và xin một chút khoan hồng cho họ, những có phải, cũng là, ta tự giảm tội ta...
Tháng này năm ngoái, sao mà nhàn hạ ghê, cái thời gian dài ngoằng để chuẩn bị thi Tú một, cả lớp, thày lẫn trò, đạp xe hàng hàng cây số, tựa một đàn chim thiên di, kiếm những mạn sông mát, nhũng vòm keo rợp bóng, góc chợ quê không người... Năm nay thi trở tay không kịp. Có ngày phải học ở trường chín giờ, nghỉ lễ cũng phải ôm cặp đi, trông như học trò đi cấm túc. Thế mới kịp chương trình. Những giờ Triết học bù, ba lớp dồn cả ở phòng, đôi mắt cứ thả trên những ngọn cau chùa Vạn Thiên nhìn từ cửa lớp. Căn bệnh thường trở vào mùa hạ, trên nỗi lo lắng thi cử, thế có ác không, trái tim kỳ khôi? Nên trưa thường ở lại trường, một mình, nhai bánh mì má lo khi sáng và nhăm sách tím của Vĩnh Để, vì nếu về nhà, mệt ngất là chẳng ai cho lên trường học tiếp buổi chiều. Ba la hoài, nghỉ quách đi con gái, rớt cũng chẳng sao, sức khỏe là trọng. Con gái ở nhà cũng thở ra thở vào, cũng đi ra đi vô, lại còn mắt đỏ, mũi đỏ: "Chẳng lẽ cuộc đời học sinh trung học con lại chấm dứt một cách tức tưởi "ai oán não nùng như ri". Ba nghe rên không thấu, ừ thôi mi đi đâu thì đi, ăn chi mà bướng, nhất định "tử thủ" với lớp học bạn bè đến phút cuối mới thôi.
Và những buổi trưa một mình thế này, nghe bọn Bee Gees trong Lonely Days, nhớ ghê gớm bọn amie, amies của ta. Phù vân quá những lượt lãn khóa phi lý nhiệt nồng mà dễ thương của tuổi trẻ, những buổi nhạc thính phòng chiêng trống rập rềnh ta tách đám đông thẩn thơ lên dãy lầu xây dang dở sũng ướt bởi trăng lạnh, người bạn nào trong vũng tối đã yêu Liquer? (hay Ly Cơ: quả tim bệnh hoạn nứt nẻ phân ly như những người bạn ngộ nghĩnh thương yêu). Có phải là lẩm cẩm không khi ta giữ cẩn thận những gì nhận được từ bạn hữu, những con ốc, vỏ sò, chùm trạng nguyên, những mảnh giấy lẩm ca lẩm cẩm chọc nhau chuyền đi trong giờ học, cả những mành giấy Ami bỏ vào hồi nào, ta không hay, chẳng hạn: "Bạn đừng mang giầy đỏ nữa, trông chóe quá". Có phải ta trẻ con không khi ta vội giấu giày mới không dám mang để khi giận lẫy Ami, lại lôi ra, đi lại đi qua, trêu tức. Mà ôi trời, một tháng 30 ngày, ta "xục xịch" với bạn ta có đến 29 ngày rưỡi... Có phải người ta chỉ biết thương yêu khi sắp hay đã mất nhau. Thì có phải: "Chia lìa là phương cách tốt nhất để ướp mãi trong ta những tình cảm tuyệt vời chưa và không thể bày tỏ cho nhau nghe những giờ còn đùa nghịch, lẫy hờn rất đỗi trẻ thơ."
Bất đồ tôi run lẩy bẩy khi tìm ra nguyên ủy nỗi bực dọc của tôi khi sáng. Bắt đầu là người đàn ông lạ lùng mà bây giờ tôi mới nhớ ra có cái cằm ương ngạnh của Y. Tại sao không có thể nhớ ra, giữa chúng ta còn có một người đã chết. Điều kinh hoàng hơn nữa, đối với riêng tôi, là hiện tại, tôi không tài nào phác họa ra một Y trong trí nhớ.
"Cuộc đời, niềm bí ẩn tàn khốc ấy là gì? Người ta gặp nhau để biệt ly như những chiếc lá mà gió cuốn bay; cặp mắt cố ghi giữ uổng công hình ảnh của khuôn mặt, thân thể hay cử chỉ của người yêu dấu, trong một vài năm nữa, ta không còn nhớ được đôi mắt chàng xanh hay đen. Nó phải được làm bằng đồng, nó phải được làm bằng thép, cái tâm hồn con người! Nó không được làm bằng hư không..." Ơi, Zorba của Nikos mà Y rất mến chuộng.
Nếu Y biết hơn nửa năm nay tôi đã không viết thêm cho bất cứ ai những câu thơ kỳ khôi mà Y thường phổ nhạc cũng như những bài văn mà Y nhăn nhó bất bình khi thấy đăng tải. Nếu Y biết trong cái thời gian khá dài đó (so với tuổi trẻ của tôi) tôi đã cố gắng sống vô tri như đá, thì chắc Y sẽ không còn giận dữ và buồn bã nhìn tôi cũng như không còn hất tung tiếng hát trầm khàn quái đản của Y để ngày ngày sóng gió vọng gào lập lại "J'avais dessiné, Sur le sable, son doux visage... J'ai crié... crié... Aline J'ai pleuré, pleuré... Oh! J'avais trop de peins..."
Bỗng dưng nghe lạnh lẽo khí âm. Hình như những bức tường thở nhẹ. Hình như nước lăn đâu đó trên má tôi. Y? Tôi đã quên nét mặt của Y thật rồi. Cũng như mọi vật ở Phan, mọi người biết rồi cũng sẽ đẩy bóng nhạt của tôi vào một hốc mờ của quá khứ. Những ngày cuối của niên cuối lụn dần, lụn dần. Sao tôi sợ quá, khi quanh tôi là một bầu không khí cố gượng mà vui, trông mới tội tình làm sao. Thông lệ ngày Liên Nhất đâu như là mai mốt, chẳng biết tôi còn đủ can đảm tham dự không!
Cuốn sách xinh dịu dàng của Hồ Văn Hóa mở ra những hình biến đổi. Phép nghịch đảo biến đường thẳng thành vòng tròn, biến vòng tròn thành đường thẳng. Nước vẫn lăn mải miết trên đá lạnh. Đã có những phép lạ biến đổi đá sỏi mềm như si sáp. Còn phép biến đổi đảo này không, hóa si sáp trở lại đá khô. Lối đi một chiều bắt buộc. Trứng học trò tiểu học nở thành nhộng học sinh trung học rồi khoác lên người những chiếc cánh đủ màu để thành bướm sinh viên. (Hay cánh rụng, tản mạn về những phương không tài nào định nổi. Thà yên nghỉ sớm như Y mà hạnh phúc! Tương lai sẽ mở ra với những khoảng trời vòi vọi, hay đưa về những ghềnh đá dựng cheo leo?). Ngày dần úa. Người trôi dạt, lìa nhau. Cho đến khi tôi chợt nhận ra có một nỗi gì đó trong mình mãnh liệt như Cái Chết thì, đồng thời tôi phải đối diện với một sự thực lạnh ngắt cay nghiệt như Nấm Mồ.
NGỌC MINH
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 102, tuần lễ từ 17-5 đến 24-5-1973)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét