Để khỏa lấp nỗi buồn cô độc của Adong, thượng đế đã lấy một cái bẹ sườn của Adong để tạo ra Eva. Từ đó Adong có bạn và không còn buồn nữa. Như vậy người nữ chính là cái bẹ sườn của người nam. Sau này các cô cậu nếu tìm được đúng cái bẹ sườn của mình thì cuộc sống sẽ hạnh phúc...
Câu chuyện chỉ có thế, vậy mà mọi người có vẻ say mê lắm. Trên bục gỗ, thầy mỉm cười nhìn lũ học trò kháo nhau:
- Ê mi, đã tìm ra chủ cái bẹ sườn của mi chưa?
- !!...
- Nhỏ ơi, phe bên kia đang hỏi thăm có ai thấy cái bẹ sườn thất lạc của họ không kìa!
- !!...
- Còn cái bẹ sườn này sao bí xị vậy, bộ bị lạc hở?
Và chuông reo, kết thúc giờ tâm lý. Mọi sinh hoạt vẫn bình thường. Nữ sinh trường tư được tiếng chăm ăn ngủ kỹ, nhao nhao gọi đi điểm tâm cho đến quá giờ mới trở lại. Bọn nam sinh thì kề cà xuống các hàng thuốc lá ở cổng trường, cũng đợi muộn giờ mới lên. Còn nàng, nàng vẫn ngồi đấy, nàng là cái bẹ sườn bí xị của hai giờ đầu hôm nay. Nàng đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt. Từ ngày đổi về đây cuộc sống như bị tù túng. Trường không có sân, không có hàng cây rũ lá như trường cũ. Nàng không còn được thơ thẩn quanh sân để bất chợt bắt gặp ánh mắt của chàng trên lan can nhìn xuống. Đã chín tháng xa nhau, đúng hơn là giận nhau. Không ai làm lành trước, vì nỗi giận dường như mỗi người chỉ mơ hồ trong lòng vậy thôi. Một tác giả có viết: Ví dụ bạn yêu một cô gái tính ngang như cua, nàng bảo tôi không yêu ai cả thì bạn sẽ đối xử ra sao? Trong truyện tác giả đã yêu say đắm nhân vật nữ ấy. Nhưng chàng thì khác, chàng giận lắm, bởi lẽ không những nàng nói không yêu ai cả mà nàng còn trả lời thẳng cho chàng biết là:
- Không yêu anh!
Đầu năm học đệ nhất, hai người đã quyết định học xa nhau, không chung trường để khỏi phải chung lớp. Nhưng trường chàng cũng chẳng xa trường nàng mấy, cách nhau có hai ngã quẹo của một con đường ngắn. Vậy mà xa lắm, tưởng như hằng bao cây số. Một thi sĩ Nhật đã viết: Chúng ta đối diện nhau. Hằng ngày suốt ngày lâu. Suốt ngày nhưng không gặp. Không bao giờ gặp nhau. Vẫn gặp nhau mà không nở nổi nụ cười. Nàng thờ ơ hay thái độ đắng cay của chàng làm nàng phải cúi mặt? Chàng không hiểu được nàng, không bao giờ hiểu được quả tim khác thường đầy ứ những rắc rối. Trông nàng có vẻ tội nghiệp trong vóc dáng mảnh khảnh và hơi ốm, rất hay cười dù mang cái tên rất buồn: Lệ. Đoàn Nhật Lệ. Và chàng yêu người con gái ấy, rất tự nhiên, rất bình thường. Nhưng với nàng thì không tự nhiên chút nào hết. Cái gì mà đang là bạn học rồi bỗng thành người yêu quá chóng. Và dường như trước đó chàng đã để ý đến Quỳnh, bạn nàng. Không, nàng không chịu thế, nàng không yêu ai cả, nàng không yêu chàng! Chàng ngạc nhiên đến thảng thốt. Những lần đi bên nhau nàng có vẻ thương chàng lắm kia mà. Hãy nghe nàng giải thích: Có thương mà không có yêu là ái tình bố thí. Có yêu mà không có thương là ái tình thiếu thành thật. Cùng lắm thì chàng có yêu nàng cũng chỉ là thứ ái tình thiếu thành thật. Hết nói nổi. Thôi thì thôi, chàng về tìm quên bằng những cuộc đi chơi bỏ học. Chàng hủy hoại chiếc áo học trò thật ngoan thật hiền của ngày tháng cũ. Chàng chơi nức tiếng để hơn nàng. Bởi chàng nghĩ nàng biết nhiều lắm: giỏi khiêu vũ, giỏi đi bơi... Chàng còn quá trẻ con mà nàng thì cũng chẳng khá gì hơn. Thật ra nàng chẳng biết gì ngoài lớp vỏ đùa nghịch ồn ào, chỉ có lớp vỏ ấy mới che chở được nàng khỏi bị bạn bè chế nhạo: Ngây thơ cụ!
Đời sống trôi hoài không nghỉ ngơi. Đời sống kéo dài cõi trần ai. Con tim con tim gieo ngàn nơi. Anh yêu anh yêu cũng nhiều rồi. Chẳng biết chàng có vẫn còn yêu người con gái thuở ấy không? Riêng nàng vẫn hay đùa nghịch nhưng mắt nàng tố cáo nỗi buồn đằm thắm. Quả tôi yêu chàng! Nàng đã gục đầu và khóc...
Hối tiếc làm người ta chán nản, vì thế mà nàng thấy sách vở khô khan quá. Những công thức đành đóng khung kỹ lưỡng để xếp vào hộc tủ. Những sinh ngữ dồn hết vào quyển tự điển rất to, không thèm nhớ. Những lịch sử xin trả về thời Quang Trung, Trưng, Triệu. Những triết học xin gửi cả cho Sartre, cho Kant. Nàng mỉm cười quay quắt khi nhớ đến hai câu thơ dễ thương của một tác giả: Năm nay em sẽ rớt. Vì mải chuyện yêu đương.
Tháng ba, 19 tuổi. Cái tuổi vừa đủ để ra đi, anh Bảo nàng nói vậy. Chẳng là anh nàng muốn đánh tiếng hộ ông bạn. Mãi rồi nàng đến phải quyết định: ra đi! Nhưng không phải ra đi theo ý ông anh mà nàng ra đi để làm một cuộc giang hồ hơi lớn, xa Saigon một khoảng cách 300 cây số với lý do: anh Bảo muốn thế! Nàng ở Đàlạt một tuần lễ. Ngày về không báo trước mà cũng có người biết, anh nàng cùng ông bạn đến đón. Một ngày đường trên xe làm đầu óc nàng mệt mỏi. Nàng chỉ nghe thoang thoảng tiếng hai người bên tai, một của anh Bảo và một của Trương, bạn anh nàng:
- Anh biết giỏi lắm là em đi được bẩy ngày thôi nên tụi anh lựa đúng hôm nay là trúng! (sau này nàng mới biết Bảo ngày nào cũng cùng Trương đi đón nàng.)
- Anh hy vọng đã không làm gì phiền lòng Lệ để Lệ phải đi như thế.
- !!...
Hai người còn nói nữa nhưng nàng không nghe rõ. Nàng mệt. Nàng thèm một giấc ngủ say, ngủ để quên hết những gì đã ám ảnh nàng trong suốt cuộc đi và nàng muốn khi tỉnh dậy sẽ thấy: Trần gian là một hội hoa đăng. Buổi chiều đặt chân xuống đất Đàlạt, nàng tự nhủ phải bỏ qua cái quá khứ vội vã đó. Và nàng ríu rít như con chim non buổi sớm bên Nguyên, người anh họ. Nàng đã sống như thế trong hai ngày. Nguyên dẫn nàng đi thăm Cam Ly vào ngày thứ ba. Cam Ly mùa nước cạn cũng thú vị đó... chứ! Tiếng chứ chưa được buông gọn nàng đã chau mày đứng lặng. Trên phiến đá cạnh nhà tọa đình, mẫu tự thật to, đỏ chói, đập vào mắt nàng như một nhắc nhở khiến xui. Bất giác nàng đưa tay bụm mặt, khẽ kêu: Ta không giấu nổi ta nữa! Nguyên hốt hoảng lay nàng:
- Sao vậy Lệ, chuyện gì xảy đến cho Lệ?
Trong một thoáng so vai như khiêu khích, nàng trả lời nguyên bằng giọng bình thường:
- Chẳng có gì hết anh ạ. Em thử đóng kịch một chút vậy mà. Ngày trước em chẳng kể anh nghe em xin vào N.G.Â.N là gì.
Nguyên thở ra:
- Có thế chứ. Nhưng nhớ lần sau đừng thử bất tử như vậy nữa nha. làm anh muốn đứng tim!
Để trấn an anh, nàng cười, cái cười tươi nhất trong những ngày ở Đà Lạt. Và ba ngày tiếp nối trôi qua, nàng sống bình thản bằng tất cả nghị lực của mình. Trong nhật ký nàng đã ghi rất mâu thuẫn: Ừ thì mình đã yêu nhưng mà mình vẫn cứ không yêu! Bây giờ nàng đã trở lại Saigon, cái thành phố quen thuộc, vẫn ồn ào, vẫn phiền toái. Đôi khi nàng nghĩ không nên chung thủy điên khùng như thế. Thà làm một cái bẹ sườn lêu bêu hơn là làm một cái bẹ sườn bí xị. Vì bí xị tức là đã biết yêu, mà biết yêu là biết chờ đợi mà sự chờ đợi nào cũng đem lại lo âu, nhất là sự chờ đợi quá đặc biệt này. Nếu chàng đã có người mới thì sao nhỉ, sự chờ đợi chẳng hóa ra khôi hài lắm sao? Chủ nhật trước ngày Trương đổi đi Nha Trang, nàng đã nói chuyện thật nhiều, nhiều nhất từ ngày quen Trương. Nàng nhớ câu nói cuối được thốt ra rất tình cờ:
- Trước mặt bạn bè, Lệ hiện là một cái bẹ sườn bí xị. Tùy mỗi người hiểu. Bí xị có thể vì còn lạc lõng, hoặc còn đi tìm hay cũng có thể là đang... yêu!
Nàng chợt nhớ đến lời nhận xét của nhà văn Stendhal: Tôi biết một người bắt đầu yêu khi người ấy buồn. Nàng đã chẳng đang buồn đó ư? Và Trương đi, không một bức thư liên lạc với nàng, với một phần đời dĩ vãng ảm đạm đối với Trương. Thứ hai, vừa ló đầu vào lớp bọn con Trâm đã reo:
- Cái bẹ sườn bí xị kia rồi. Trông cô nàng chẳng thêm được tí da nào cả!
Giờ siêu hình thật khô khan, cơ hồ nàng chẳng nghe thấy gì. Đến cuối giờ con Trâm mới đẩy khẽ cho nàng bức thư tay:
"Ê nhỏ, nhỏ đi được hai ngày, chàng ta có đến báo với tớ là phải đi xa (không nói đi đâu), chàng gửi lời thăm nhỏ. Tớ có hỏi chuyện kia, chàng cười ngập ngừng một chút rồi mới trả lời rằng chàng vẫn còn là của riêng chàng.
Ký tên: TRÂM"
Đọc xong thư kịp lúc chuông reo. Nàng như bừng tỉnh sau giấc ngủ mệt mỏi. Một niềm vui thật nhẹ ngự trị trên môi nàng. Nàng cảm thấy vui thật sự khi chọn cho mình làm một cái bẹ sườn bí xị!
NGHY
(Trích tuần báo Tuổi Ngọc số 130, tuần lễ từ 3-5 đến 10-5-1974)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét